n chéo, nửa mặt áp đất, tay phải chống trên đất, miệng la ôi cha mẹ ơi trong khi vẫn ra sức vẫy vùng. Vi Tinh đến trước mặt hắn, không nói không rằng, lấy chân giẫm lên bàn tay phải tên trộm đang cầm ví của mình, miệng tức tối mắng, “Tên nhãi ranh này, dám trộm cả ví tiền của bà cô đây hả! Chán sống rồi hả!”.
Tên trộm bị giẫm cho kêu cha gọi mẹ bỗng im bặt, há hốc miệng nhìn Vi Tinh đang khí thế hừng hực. Người đang giữ hắn cũng thoáng sững sờ, chớp đôi mắt trâu nhìn Vi Tinh hồi lâu, rồi ngoảnh đầu sang bên hỏi, “Tiểu đội trưởng, làm sao giờ?”.
Vi Tinh tự nhiên nhìn theo hướng anh chàng kia vừa cất tiếng hỏi, bất giác ngây người, anh chàng đưa khăn tay ban nãy đang đứng bên cạnh, rõ ràng là đang cố nhịn cười, trong tay còn cầm nguyên một cốc cà phê Starbucks…
“Trời gì mà nóng điên người thế này, chả giống thời tiết tháng Sáu gì cả?”, Chu Lượng cầm chai nước khoáng tu một hơi, miệng vẫn không ngừng ca thán. Chị Trương liếc xéo hắn một cái, “Uống nước cũng không bịt được cái mồm cậu lại, nghĩ đến lúc chúng ta làm nhiệm vụ ngày trước, đến nước cũng không có mà uống, cậu phải biết tự thỏa mãn đi. Này? Đại Mễ, lão Hồ, mau lại uống nước, nước lạnh đấy, vừa mới đem tới!”, đang nói, chị Trương nhìn thấy Mễ Dương và lão Hồ, vội gọi lại.
Chu Lượng lẩm bẩm, “Thiên vị!”. Chị Trương cao giọng đùa, “Ừ đấy, tôi thiên vị, nếu cậu cũng phơi nắng ba tiếng đồng hồ liên tục, tôi cũng thiên vị cậu, chỉ tiếc là có người chưa được nửa tiếng đã chạy vào tránh nắng rồi…”. “Rồi, rồi, lão đại tỷ của tôi, coi như em chưa nói gì hết, em đi làm nhiệm vụ đây, phen này không say nắng ngất xỉu, em nhất quyết không về!”, Chu Lượng vơ lấy mũ bước ra ngoài.
Anh em cảnh sát trong lán liền cười, chị Trương cười đáp, “Không thành vấn đề, nếu cậu ngất xỉu, tôi tình nguyện đi bế cậu về!”. “Hê hê”, Mễ Dương cười đón lấy chai nước chị Trương đưa, “Cám ơn chị Trương”. Nói xong ngửa cổ tu ừng ực. Đi tuần suốt hơn hai tiếng đồng hồ, cổ họng sắp muốn xì khói, nước mát trôi xuống ruột, Mễ Dương muốn hét lên đã quá!
“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi muốn đến khu C, thì đi thế nào ạ?”. Một bà mẹ trẻ mang theo con nhỏ bước đến hỏi Mễ Dương. Mễ Dương đặt nước xuống chỉ đường cho chị, bà mẹ ấy còn bảo cậu con trai cám ơn Mễ Dương, cậu nhóc xấu hổ trốn sau lưng mẹ, Mễ Dương nháy nháy mắt làm mặt hề trêu, đứa bé cười khanh khách, đi theo mẹ rồi, mà cứ đôi bước lại quay lại nhìn Mễ Dương một cái.
“Đại Mễ, cậu còn trẻ mà lại thích trẻ con như thế”, chị Trương không bỏ sót tình tiết nào cười cười buông một câu, “Vậy mau mau lấy vợ mà làm một đứa đi còn gì”. Mễ Dương cười giả ngây giả ngô, anh không dám tiếp chủ đề này, cũng không hiểu vì sao mấy chị có tuổi cứ gặp anh, là đều rất quý, mà chủ yếu thể hiện bằng việc giới thiệu bạn gái cho anh. Mấy hôm trước anh còn bốc phét với Vi Tinh, nói mình có sức hấp dẫn vô biên, ai thấy cũng yêu, xe gặp nổ bánh, kết quả bị Vi Tinh phán một câu, nói cho cùng, cậu là đối tượng của các chị các bác trung lão niên đúng không.
Vừa nghĩ đến Vi Tinh, Mễ Dương lại tự hỏi không biết cô nàng đang làm gì? Làm bảng biểu hay đang phục vụ họp hành, hay lại đang làm công việc của bác bưu tá, đi gửi thư cho khách hàng… Đương nhiên, trí tưởng tượng của cảnh sát Mễ có phong phú đến đâu cũng không thể nghĩ ra, Vi Tinh giờ đang làm việc của anh, bắt trộm. Nghỉ mệt một lát, Mễ Dương đang định cùng lão Hồ tiếp tục nhiệm vụ, “Đại Mễ, có người tìm cậu!”, Chu Lượng trán đầm đìa mồ hôi bước vào.
“Ngưu Tử? Sao cậu lại tới đây?”, trông thấy cái mặt núng nính ấy, Mễ Dương rất vui, cũng đã lâu không gặp bạn cũ, Đinh Tử cũng chỉ gọi điện thoại liên lạc lúc rảnh được thôi. Từ lúc bị điều về đường trại gà đến nay, ngày nào cũng bận như Đà La, chuyện nhà chuyện cửa, chuyện vặt chuyện vãnh, hôm nào cũng có việc để làm. Trước toàn nghe tuyến dưới than vãn dưới cơ sở bận, Mễ Dương còn rất coi thường những người đó, nghĩ bụng có bận đến đâu cũng làm sao bằng cảnh sát hình sự? Nhưng đến lúc thật sự làm việc ở cơ sở mới biết, việc ở đây không dễ xơi, vụn vặt đến mức khiến mình muốn phát điên, nhưng lại không thể không lo.
“Tớ cũng đi làm nhiệm vụ đây”, Ngưu Tử cười hi hi, tự nhiên không khách sáo cầm chai nước khoáng uống dở còn một nửa của Mễ Dương lên uống. “Không phải chứ, Ngưu đại ký giả không phải chuyên chạy mảng xã hội sao? Sao hả, lại chuyển sang thể thao à?”, Mễ Dương cười hỏi, “Haizz, đừng nhắc nữa, anh chàng chạy mảng thể thao của đội ăn quà vặt bị Tào Tháo đuổi, còn đang nằm viện truyền nước kia kìa, dạo này trận kiểm nghiệm[2] lại nhiều, không còn cách nào khác, nên tớ đành gánh thay, vả lại nhỡ đâu lại gặp sự kiện xã hội, cũng coi như bõ công!”, Ngưu Tử quệt miệng nói.
[2] Trận đấu để chuẩn bị đi thi đấu.
“Hừ, khép cái miệng quạ khoang của cậu lại, sự kiện xã hội gì chứ, bộ cậu mong xảy ra chuyện lắm hả?”, Mễ Dương cười rủa một câu. Ngưu Tử cười hi hi, ngó nghiêng bốn xung quanh, “Người bên cậu cử đi cũng không nhiều lắm nhỉ, liệu có đủ dùng không? Đây toàn là trận thử nghiệm trước Olympic đấy!”. Mễ Dương khẽ mỉm cười, “Cả huyện người ở ngoài cổng chính, chỗ bọn tớ ở đây là lối ra vào, không cần nhiều người làm gì, với lại còn cả cảnh sát vũ trang nữa”.
Ngưu Tử còn chưa mở miệng, Chu Lượng đứng bên tranh thủ làm biếng chen vào, “Phải đấy, ở đây, có mười mấy người chúng tôi, với bảy, tám khẩu súng là đủ rồi!”. Ngưu Tử ngẩn người, “Các cậu được trang bị súng?”. Mễ Dương cười phì, một nữ cảnh sát phụ trách trang bị cạnh đó tiếp nối câu chuyện, “Làm gì có, không ai có cả, chỉ là trang bị trị an phổ thông thôi”.
Chu Lượng vô cùng nghiêm túc, “Nữ cảnh sát đúng là không có, nam cảnh sát chúng tôi mới có!”. Nữ cảnh sát không hiểu chuyện gì, chớp mắt nhìn Chu Lượng, Ngưu Tử lập tức hiểu ra vấn đề, phá lên cười ha ha, anh em cảnh sát nam trong lán cũng nén cười. Chị Trương hiểu chuyện, nhằm mông Chu Lượng một đạp, “Cuốn xéo, mau đi làm việc đi, đừng có ở đây mà tán hươu tán vượn. Tiểu Anh, đừng có để ý mấy tên tiểu tử mất nết này!”.
Mễ Dương cùng Chu Lượng đi ra ngoài, Ngưu Tử cũng bước theo, anh nói hiện giờ trận đấu vẫn chưa bắt đầu, chi bằng cùng bọn Mễ Dương đi loanh quanh, săn tin xã hội vậy. Chu Lượng khoái nhất là huyên thuyên, không bao lâu sau đã cùng anh chàng Ngưu Tử có cùng sở thích khua môi múa mép kết thành tri kỷ, Mễ Dương cũng vui vẻ nghe thêm một vài “tin tức” xã hội.
Lúc đang nghe Ngưu Tử hăng say kể chuyện nữ minh tinh XX bị bắt quả tang gian dâm tại trận, có hai bác gái bước lại, một bác trông có vẻ nhanh nhẹn lên tiếng, “Chú cảnh sát ơi, cho tôi hỏi thăm một chút!”. Mễ Dương sững người, nhìn điệu bộ bác gái đúng là đang hỏi mình, đành gượng cười hỏi, “Bác à, cháu già đến thế sao?”.
Chu Lượng với Ngưu Tử bên cạnh ha ha cười không ngớt, bác gái nhanh nhẹn nhận ra lỡ lời, “Ôi, cái miệng của tôi, có điều cháu trai à, cháu có gì không bằng lòng chứ, cháu vẫn còn hơn cô cơ mà!”. Mễ Dương chỉ còn biết cười gượng nghĩ bụng đâu phải cháu bắt cô gọi đâu cơ chứ. “Chị Ngô”, bác gái mặt mũi hiền lành đi cùng khẽ kéo vạt áo của bác gái nhanh nhẹn, rồi mỉm cười với Mễ Dương, “Đồng chí, khu dân cư XX ở đằng này đúng không?”.
Mễ Dương trong bụng có hơi ngờ ngợ, bác gái này trông quen quen, song không nhớ nổi là đã gặp ở đâu. Anh lắc đầu, “Bác à, do xây dựng sân vận động Olympic, nên đã dời đi từ lâu, họ giờ chuyển tới Phú Gia Viên rồi, bác phải ngồi tàu điện tới Mộ Công Chúa[3] rồi lại chuyển sang 6XX, ở đó có một trạm chính là Phú Gia Viên”. “Ơ, thế à?”, bác gái có phần hồi hộp. “Tôi đã nói là chưa chắc đã ở đây mà lại”, bà quay sang nói với bác gái tên là chị Ngô kia.
[3] Tên một địa danh ở Bắc Kinh.
“Chuyển đi từ một năm trước rồi, bác không biết sao?”, Chu Lượng chen vào. Bác gái lắc đầu không đáp, bác Ngô lại lên tiếng, “Chúng tôi từ trong thành phố ra, lâu lắm không tới đây rồi”. “Hai mươi lăm năm rồi…”. Bác gái mặt mũi hiền từ khẽ thở dài, gần như không thể nghe thấy, được cái Mễ Dương tai thính, bất giác quay sang nhìn một cái.
“Thôi, chị Ngô, vậy chúng ta đi thôi”, bác gái lôi bạn đồng hành định đi, Mễ Dương buột miệng, “Nếu bác đi tàu điện ngầm, chúng cháu có thể đưa bác ra ga, trời nóng thế này”. “Không cần, không cần đâu, chúng tôi tới đây xem thi đấu mà, bỗng nhiên nhớ lại ngày trước từng sống ở đây, nên đến hỏi thăm, chỉ hỏi vậy thôi, cám ơn cậu nhiều”, bác gái khách sáo đáp.
“Ồ, vậy hai bác đi cẩn thận”, Mễ Dương gật đầu, mắt dõi theo bóng hai người rời đi. “Này, bác gái này bốn mươi năm trước nhất định là một mỹ nhân!”, Ngưu Tử ngoái đầu nói với Chu Lượng, Chu Lượng bĩu môi, “Không phải chứ?”. “Cậu thì biết thế nào được, với kinh nghiệm của phóng viên chuyên trách đã từng lăn lộn bốn, năm năm trong giới giải trí như tôi, người đẹp nào là tự nhiên hay qua dao kéo, tuyệt đối không thoát khỏi pháp nhãn của tôi được!”, Ngưu Tử nói vẻ xem thường.
Nghe hai người họ tán dóc một hồi, bộ đàm bỗng kêu lên, có chỉ thị của đồn phó dẫn quân. “Thôi nào, đừng huyên thuyên nữa, cấp trên bảo chúng ta đi qua bên kia đường xem xét tình hình, thấy bảo hôm nay lực lượng cảnh sát vũ trang rất căng, bên đó hình như không có ai đi tuần”, Mễ Dương nói xong tiên phong đi trước, bọn Chu Lượng cũng lẽo đẽo theo sau.
Vừa đi được ba bước chân, điện thoại của Ngưu Tử đổ chuông, ừ ừ à à một hồi, xong lại vội vàng sang khu A3 phỏng vấn, bảo có nhân vật tai to mặt lớn nào đó trong giới thể thao xuất hiện, chủ biên kêu hắn đi lấy tin. Nhưng hắn không thạo đường, Mễ Dương dứt khoát kêu Chu Lượng đưa đi, rồi quay lại tìm mình sau.
Mễ Dương một mình men theo con đường nhỏ, bên này giáp một ngọn núi nhỏ, cách sân vận động một khoảng khá xa, bình thường đều là người dân vùng lân cận tới tập thể dục buổi sáng và đi dạo. Bây giờ đang giữa trưa, về cơ bản là không có người, tuy nóng, song Mễ Dương lại thấy rất thanh tịnh, tứ phía đều là cây cỏ hoa lám vừa hay xoa dịu mệt mỏi cho đôi mắt.
Nhưng chưa đi được bao xa, Mễ Dương đã phát hiện phía trước không xa có hai người, một người nằm trên đất, một người khom lưng đang làm gì đó. Mễ Dương nhanh chân bước lại, “Có chuyện gì thế?” người ngồi xổm run cầm cập, ngẩng đầu nhìn Mễ Dương, phát hiện ra anh là cảnh sát, mắt lập tức mở to. “Đồng chí cảnh sát, bác ấy bỗng nhiên ngất xỉu, tôi đang định đi gọi người đây!”
Mễ Dương lướt nhìn cậu ta một lượt, ngoại hình ăn vận vừa nhìn đã biết ngay là người đến Bắc Kinh làm thuê, nhưng còn ít tuổi, chừng độ mười sáu, mười bảy gì đó, lại còn đội mũ Adidas hàng dỏm, bẩn cóc bẩn cách nữa, khẩu âm rất nặng, nhưng không nghe rõ là người vùng nào. “Anh đứng sang một bên đã”, Mễ Dương khua khua tay, rồi tự mình cúi xuống xem xét tình hình, bỗng sững lại, sao lại là bác gái hỏi đường ban nãy, chính là người mà Ngưu Tử gọi là mỹ nhân bốn mươi năm trước.
Ngoảnh đầu nhìn ngó xung quanh, Mễ Dương lại không thấy người bạn đi cùng bà đâu, đưa tay bắt mạch, tuy có hơi yếu nhưng vẫn đập, hô hấp cũng vẫn bình thường, sắc mặt xanh xao, trán lấm tấm mồ hôi, chắc là bị cảm nắng, chứ không phải lên cơn đau tim, Mễ Dương phán đoán sơ bộ. Anh một tay hơi nhấc đầu bác gái lên, để đảm bảo thông thoáng đường thở, một tay cầm bộ đàm gọi chi viện. Xong lại quay sang anh