ng sao ạ, em chỉ là người bị trên đẩy xuống, cũng không có gì đáng chào mừng cả!”. Đồn phó Cù cười nhạt, “Thật không? Tôi thì lại thấy cùng là cảnh sát cả, ở đâu mà chẳng phải làm việc? Không có cái gì gọi là đẩy xuống điều lên cả! Nếu thế cậu cứ làm việc đi đã, chiều đến chi viện giúp chúng tôi một tay”. Nói xong đồn phó Cù đi ra.
Mễ Dương có phần lúng túng, thực ra bản thân anh không có ý đó, nhưng người đã đi rồi, còn nói nữa thì lại thành ra càng giải thích càng rối, “Haizz, tôi còn có chút việc, anh chàng ưu tú à, sau này phải làm việc ở đồn cơ sở với chúng tôi rồi!”, Chu Lượng ở bên cạnh cố ý nhấn mạnh ba chữ đồn cơ sở, rõ ràng anh ta nghe không lọt tai câu “bị đẩy xuống” của Mễ Dương. Mễ Dương nhíu mày, định giải thích song lại bị vẻ kỳ quái của Chu Lượng làm cho chả buồn nói nữa.
“Đây là biên bản trực ban, trên đó viết cả các yêu cầu đấy, nếu có người tới báo án, các mục trên đó đều phải điền, chứng minh thư thì phải phô tô lại, nếu đủ tiêu chuẩn án lớn, lập tức báo cáo lên trên, không được chậm trễ!”, Chu Lượng vừa nói vừa ném một cặp da cứng lại, “Vậy tôi đi lo việc đã nhé, phích nước ở kia, nhà vệ sinh đằng này, muốn lấy nước sôi thì ra cửa rẽ phải mười mét, rồi lại rẽ trái hai mươi mét, chỗ đó ở bên tay phải, còn gì không hiểu cứ hỏi tôi”, nói xong Chu Lượng cũng quay đầu đi mất.
Căn phòng liền yên ắng trở lại, Mễ Dương ngơ ngẩn cầm lấy cái cặp, ngỡ ngàng quan sát bốn phía xung quanh. Vách tường bong tróc loang lổ, một cái bàn cũ rích, một cái ghế ọp ẹp, một giá sách xiêu vẹo vẫn cố bám trụ, và cả một phích nước đã tróc gần hết sơn, cố gắng lắm mới nhìn được mấy chữ Lục Giác Viên trên đó.
Ở phân cục thì lúc nào cũng náo nhiệt, ai ai cũng bận tối mắt, lúc nào cũng sáng đèn, không lúc nào yên tĩnh. Mễ Dương từ trong túi lôi ra cốc nước to mà bà Mễ đã chuẩn bị sẵn, xách phích định rót nước, vừa xách lên đã thấy nhẹ bẫng, lắc một cái, óc ách chỉ còn một tẹo nước, “Shit!”, Mễ Dương không kìm được chửi thề.
“Đồng chí cảnh sát?”. Có tiếng gọi khẽ vang lên sau lưng Mễ Dương, Mễ Dương xoạch cái quay lại, phát hiện một người đàn ông trung niên đang đứng lấp ló ngoài cửa sổ. Phòng trực ban này mở một cửa sổ hướng ra mặt đường, phía trên lắp mái che nắng, để tiện cho bà con hỏi han tình hình, cũng để tránh mọi người tùy tiện đi vào đồn.
Mễ Dương đơ ra mất một lúc mới nhận ra là đang gọi anh, anh vội vàng đặt phích nước xuống đi đến bên cửa sổ, đi được nửa đường lại nhớ ra cặp báo án kia, vội quay lại lấy. “Anh có việc gì vậy?”, Mễ Dương lịch sự hỏi. Không cần biết anh có muốn làm công việc đó hay không, chỉ cần là việc của mình, nhất định phải làm đến nơi đến chốn! Đó là câu dặn dò duy nhất của ông Vi trong ngày đầu tiên Mễ Dương đi làm.
“Cái gì nhỉ, đồng chí cảnh sát, chìa khóa nhà tôi có thể trả lại cho tôi không, không thì làm sao tôi vào được nhà chứ?”, Thái độ nhã nhặn của Mễ Dương dường như chả có tác dụng gì với người này, anh ta nói chuyện vẫn ấp a ấp úng nguyên như cũ, vẻ không được lanh lợi cho lắm.
“Chìa khóa? Nhà anh mất chìa khóa à?”, Mễ Dương hỏi. Người đàn ông ngẩn người, nghĩ rồi đáp, “Không phải, là các anh lấy của tôi đi”. “Cảnh sát lấy chìa khóa nhà anh làm gì?”, Mễ Dương bắt đầu thấy kỳ quái. “Chuyện đó, không phải là vợ tôi mấy hôm trước bị người ta giết rồi sao, các anh nói phải niêm phong hiện trường, thế là tôi không về được nhà!”, người đàn ông chau mày khổ não trình bày.
Mễ Dương giật thót mình, vụ án giết người, chuyện từ bao giờ thế này? Anh cũng bắt đầu nhiệt tình hẳn lên, “Chuyện này xảy ra khi nào? Cảnh sát nào cầm chìa khóa của anh?”. “Chính là, chính là thứ sáu tuần trước đó”, mặt Mễ Dương nghiêm lại, người đàn ông càng luống cuống, liên tục nuốt nước bọt, “Cảnh sát Chu Lượng cầm, anh ấy cho tôi số di động là 139158XXXXX, rồi bảo tôi đến tìm anh ta!”.
Thứ sáu tuần trước? Không đúng, thứ sáu tuần trước mình vẫn còn ở cục, có nghe thấy vụ giết người nào đâu? Nhưng người này còn biết cả số di động của Chu Lượng, “Anh đợi một chút”, Mễ Dương quay người định đi tìm Chu Lượng. Đúng lúc Chu Lượng cầm tờ giấy đi vào, không đợi Mễ Dương mở miệng, anh ta đã trông thấy người đàn ông kia, “Ơ! Lão Vương, lại đến làm gì thế?”.
Người đàn ông tên lão Vương kia cười rụt rè, “Lấy chìa khóa”. “Chìa khóa? Chìa khóa nào?”, Chu Lượng lớn tiếng hỏi lại, Mễ Dương bước đến thấp giọng đem chuyện vừa nãy kể một lượt, Chu Lượng cười, quay đầu lại nói với lão Vương, “Chìa khóa của ông chiều tôi sẽ trả! Ông cứ về trước đi!”. Lão Vương chậm chạp, lưỡng lự vẫn chưa chịu thôi, Chu Lượng mở hết volume, oang oang chấn động cả căn phòng, “Không phải đã nói rồi sao? Chiều trả cho ông, mau về đi!”.
Lão Vương giật nảy mình, miệng lầm bầm cái gì mà để tôi về tìm lại, không có lại đến tìm anh rồi lên xe đạp phóng đi. Chu Lượng tìm lấy ra một túi tài liệu trên giá sách rồi lại định đi, Mễ Dương ngăn lại, “Chuyện là thế nào? Sao không trả luôn cho anh ta, mà chuyện vợ anh ta là sao?”. Chu Lượng hất hàm bực mình đáp, “Ai cầm chìa khóa của anh ta làm gì, mà nếu có vụ giết người, Cục các anh có thể không biết không? À phải rồi, bây giờ phải nói là cục của họ rồi, đợi đến chiều anh sẽ hiểu thôi”.
Nhìn Chu Lượng hí ha hí hửng rời đi, Mễ Dương thấy rất khó hiểu, ý hắn là gì? Đúng là đợi đến chiều thì cậu hiểu thật, bằng cái cách mà cậu tuyệt đối không muốn.
Đeo găng tay trắng, cầm dây thừng với còng tay và dùi cui, toàn đội cảnh sát vũ trang nai nịt gọn gàng đi… phát thuốc. “Hồ ca, đồn chúng ta còn quản cả vụ này nữa sao?”, Mễ Dương hỏi khẽ. Hồ ca chính là người cảnh sát lớn tuổi mà nhiệt tình ban sáng, kỳ thực người ta cũng đâu có già, chỉ là có ít tóc bạc, cộng thêm cái tướng già trước tuổi mà thôi, thực ra cũng chỉ hơn Mễ Dương có sáu, bảy tuổi.
“Ừ, mùa xuân là mùa bệnh tâm thần bộc phát, do ủy ban dân cư đứng ra, liên hệ với bệnh viện tâm thần và cảnh sát, phát thuốc miễn phí cho những người bệnh tâm thần có hoàn cảnh khó khăn, khống chế bệnh tình, họ không có tiền đi viện khám bệnh lấy thuốc, chính quyền đành phải lo vậy”.
“Ui cha, lúc chưa làm cảnh sát thì cứ tưởng mùa xuân là mùa của tình yêu, không ngờ còn là mùa phát điên nữa, thật là uổng phí cảnh xuân phơi phới thế này”, Chu Lượng bên cạnh lắc đầu cảm thán. Mấy người cảnh sát xung quanh liền phì cười. “Khục”, lão Hồ ho lên thành tiếng, đưa mắt ra hiệu, Chu Lượng liếc mắt nhìn, đồn phó Cù đang nghiêm mặt nhìn anh, anh nhe răng vội vàng làm mặt nghiêm lại.
“Thôi, tôi cũng không nhiều lời nữa, việc này mọi người cũng không phải lần đầu làm nữa, vẫn là 8 chữ, “Chấp pháp lễ độ, an toàn hàng đầu”, làm cho ngon lành vào đấy!”. Đồn phó Cù nhìn sang Mễ Dương, “Lão Hồ, Mễ Dương lần đầu tham gia làm nhiệm vụ, anh để ý cậu ta một chút nhé”. “Vâng!” lão Hồ đáp, “Được rồi, xuất phát!”, đồn phó Cù vẫy tay.
Anh em, bác gái bên ủy ban dân cư và cả hộ lý bệnh viện An Định cùng bắt đầu vào phát từ trong ngõ, có một xe cứu thương đỗ bên đường, ấy là đề phòng có người tái phát bệnh có thể trực tiếp chuyển đến bệnh viện. Không bao lâu đã đi đến một nhà, Chu Lượng bô bô lên trước gọi cửa, “Có ai ở nhà không? Cảnh sát đây, mở cửa ra!”.
Mễ Dương không kìm được bám theo, lão Hồ bất ngờ không kịp kéo lại, Chu Lượng đang gõ cửa liếc mắt nhìn anh, “Anh làm cái trò gì thế?”. Mễ Dương nhướn mày, “Nhỡ đâu trong nhà có bệnh nhân đang phát bệnh, anh đứng đây một mình không sợ nguy hiểm sao?”. Chu Lượng dừng tay gõ cửa, bỗng nhiên phá lên cười, rồi hạ giọng đáp, “Cho tôi xin, không phải tất cả bệnh nhân tâm thần đều là người điên, trông thấy người là cắn xé, chúng ta đều đã thống kê, nắm rõ hết rồi, nhà này cùng lắm chỉ có người mắc chứng hoang tưởng thôi!”.
Mặt Mễ Dương đỏ bừng, quay người định đi, Chu Lượng đưa tay kéo lại, cười hi hi, “Nhà này anh quen đấy”. Mễ Dương chưa hiểu anh ta có ý gì cũng đứng lại. Lão Hồ đằng sau cười thì thầm vào tai đồn phó Cù, “Anh chàng này được đấy”, đồn phó Cù nhìn theo không đáp.
“Tới đây, tới đây”, người phụ nữ trong sân vội đáp lời, cửa mở, là một người phụ nữ trung tuổi rất bình thường, “Ôi, cảnh sát Chu đến rồi sao, mau mời vào!”. “Không cần đâu, ông lão nhà chị nay có nhà chứ?”, Chu Lượng hỏi. “Có, có, hôm trước ủy ban dân cư có thông báo, tôi hôm nay ngoài đi chợ không dám ra khỏi cửa, lão Vương, lão Vương, có nhanh lên không nào!”, bà vừa nói vừa quay đầu lại gọi.
Một người đàn ông gật đầu khom lưng đi ra, Mễ Dương vừa trông thấy lập tức trợn tròn mắt, “Sao lại là ông?”. Người đàn ông cười khì khì, “Chào ông!”, Chu Lượng lấy ra một chai thuốc nhỏ đưa cho người phụ nữ, “Chị ký vào đây, về phải giám sát ông ấy uống đấy nhé”. Xong lại quay sang hỏi lão Vương kia, “Chìa khóa ông tìm thấy chưa, vợ cũng không sao rồi chứ hả?”.
Lão Vương gật đầu lia lịa, “Thấy rồi, thấy rồi, không giấu gì anh, tôi lúc trưa còn đi một chuyến Bát Bảo Sơn[2] nữa, về đến nhà, cô ấy đã mạnh khỏe ở đây rồi, hì hì”. Chu Lượng cười liếc sang Mễ Dương đang không thốt nên lời, “Khỏe mạnh là tốt, được rồi, chúng tôi đi đây”. Người phụ nữ còn mời, lần sau rảnh tới chơi.
[2] Một địa danh ở Bắc Kinh
“Giờ cậu yên tâm rồi chứ?”, Chu Lượng nói với Mễ Dương, anh em cảnh sát xung quanh nghe xong câu chuyện lúc sáng cũng cười. Cứ thế sau khi đi thêm năm, sáu nhà nữa, đến cổng một ngôi nhà trông rất là cũ kỹ, không đợi cảnh sát gọi cửa, cửa bỗng tự mở, một cô gái chừng hai mươi tuổi đứng cạnh cửa nói, “Đến rồi hả?”. Cô mặc quần bò, áo may ô màu hồng, tuy cũ, nhưng sạch sẽ. Mặt mũi cũng không phải quá xinh đẹp, nhưng da lại rất trắng, chỉ có đôi mắt cứ đưa qua đưa lại.
“Ồ, Tiểu Phụng, sao lại là em mở cửa, bà ngoại em đâu?”, lão Hồ lùi lại hai bước hỏi. Cô gái lấy tay cuộn bím tóc nửa cười nửa như không đáp, “Bà ngoại đi chợ rồi”. “Vậy à”, lão Hồ cười gật đầu, bình tĩnh quét một lượt vào trong sân.
“Ơ, anh cảnh sát đẹp trai đến rồi à?”, Tiểu Phụng đột nhiên nhìn về phía Mễ Dương. Mễ Dương sững người, băn khoăn không biết có phải đang nói với mình không? “Tiểu Phụng, chào em”, Chu Lượng đứng bên đáp lời. Tiểu Phụng cũng cười ngọt lịm, “Chào anh”, nói xong đôi mắt lúng liếng chớp một cái, nhìn Mễ Dương một lượt, nhưng chỉ cười, sau đó lại tán dóc chuyện nhà với lão Hồ.
Mễ Dương kín đáo quan sát cô gái này, ngoài mặt mà nhìn thì hầu như không có vấn đề gì, nhưng Mễ Dương cứ cảm thấy trong lòng có cái gì đó không ổn, có lẽ là do trực giác của người cảnh sát, song anh cũng không chắc là cái gì, những cảnh sát khác xung quanh cũng không có phản ứng gì khác thường. Nghĩ một lúc, Mễ Dương ngoái đầu khẽ hỏi Chu Lượng, “Cô ấy có bệnh à?”.
Chu Lượng vốn vì chuyện lúc trước Mễ Dương vô ý thể hiện là “ta đây hơn người” mà rất không bằng lòng với anh. Nghĩ bụng tiểu tử nhà anh chẳng qua là nghiên cứu sinh, chẳng qua là xuất thân từ cảnh sát hình sự chứ gì! Thế thì đã làm sao, giờ chẳng phải cũng bị tống xuống đồn công an rồi sao, có cái gì mà ghê gớm? Nhưng vừa rồi hành động muốn bảo vệ anh của Mễ Dương lại làm thay đổi suy nghĩ của anh, giờ nghe Mễ Dương hỏi, anh tuy làm ra vẻ không quan tâm, nhưng miệng lại mấp máy, “Làm sao anh biết?”.
Mễ Dương chứng thực được phán đoán của mình, nhưng trông cái v