Bà Mễ ngây ra trước cửa hồi lâu cuối cùng cũng bừng tỉnh, bà lao như tên bắn vào nhà xông lên cướp lại Gulit từ trong tay Mễ Dương: “Gulit? Gulit, con có sao không? Đừng làm mẹ sợ chứ?! Hả? Con nói gì đi chứ!”. Gulit bị Mễ Dương quăng cho một cú choáng váng đầu óc, đừng nói là nói chuyện, đến thở còn chẳng ra hơi nữa là, chỉ còn sót lại vài tiếng rên ư ử. “Con nói mẹ rồi, mẹ đừng có xen vào! Đưa con chó đây cho con!”. Mễ Dương nôn nóng chìa tay định tóm lại con chó tiếp tục màn dùng hình bức cung.
Bà Mễ xì một tiếng, tay ôm con chó, hết sờ bên trái lại nắn bên phải một hồi, chuyển tay tóm lấy cái gãi lưng trên bàn trà bắt đầu nhằm đầu Mễ Dương mà gõ, “Cho con mộng du luôn đi! Mộng du luôn đi này!”. “Gâu! Gâu!”, Gulit lúc này cũng hoàn hồn lại, gân cổ lên gào ăng ẳng.
“Ui cha, me! Mẹ làm cái trò gì thế!”. Mễ Dương vừa chạy né vừa giơ tay đỡ, “Đau quá! Mẹ nghe con nói đã nào!”. Vừa hay cây gậy trong tay bà Mễ gõ trúng cổ tay Mễ Dương, Mễ Dương đau méo cả miệng, trở tay phản đòn, cướp lại hung khí từ trong tay bà mẹ.
Không đợi mẹ trở mặt, Mễ Dương lớn tiếng, “Mẹ cứ đi mà bảo vệ nó đi, con sắp chết đến nơi rồi, mẹ lại còn đánh con!”. Bà Mễ đang bộ dạng hung tợn là thế cũng giật nẩy mình, dừng lại cẩn thận quan sát tỉ mỉ con trai mình, nhìn Mễ Dương mặt đỏ tía tai không có vẻ gì là đang đùa cả.
Đang nuốt nước bọt chuẩn bị giải thích Mễ Dương bỗng thấy trước mắt hoa hết cả lên, bà Mễ vội vàng chạy tới trước mặt con trai, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, “Con trai, con sao thế, xảy ra chuyện gì rồi? Mau nói cho mẹ nghe nào!”. Mễ Dương ngẩn người, theo bản năng nhìn về phía sô pha. Gulit đang trong tạo hình bốn vó chổng lên trời, ngây ngô nhìn sang bên này, kiểu như đang thắc mắc, mama vừa nãy còn đang giúp mình báo thù, sao chớp mắt cái đã ném mình lên sô pha thế này.
“Hi hi!”, Mễ Dương không kìm được cười phá lên, “Giờ đã thấy mẹ ruột với mẹ kế khác nhau thế nào rồi chứ!”.
“Bà đang làm cái trò gì thế?”, ông Vi cầm tờ báo từ trong nhà vệ sinh đi ra, thì thấy vợ đang nắm chặt khăn lau hết sức chăm chú ôm lấy cửa chống trộm dỏng tai nghe ngóng điều gì. “Ông nghe xem, nhà đối diện đang ầm ĩ thế nào, ông bảo họ đang làm cái gì?”, bà Vi mặt mày hớn hở vẫy vẫy tay. “Bà để ý chuyện nhà người ta làm gì, rảnh việc quá hả!”, ông Vi khẽ thì thầm. Bà Vi quắc mắt dựng mày, “Ông đứng đó thì thầm cái gì, có miệng thì nói, có “rắm” thì đánh, cứ nói to lên xem nào!”.
Ông Vi vội vã cười xòa, “Có nói gì đâu, tôi đang định hỏi, con gái chúng ta hôm nay tìm được việc rồi đúng không, theo tính cách nó, nhất định phải đòi một bữa thịnh soạn, chúng ta làm ở nhà ăn hay ra ngoài một bữa?” Bà Vi nguýt ông một cái rồi mới rời cửa đi, “Thức ăn tôi mua cả đây rồi, ăn cái gì mà phải ra ngoài! Đồ ăn nhà hàng vừa dầu vừa mặn, lại không sạch sẽ, sao phải mất tiền oan như thế! Vả lại trưa nay nó đi ăn với Đào Hương rồi, không sợ thiệt cho con gái ông đâu mà lo!”.
“Ha ha, cũng phải, cũng phải”, ông Vi vừa nói vừa thản nhiên như không dịch dần về phía bàn ăn, mắt thì trông chừng vợ bước sang phòng khác, tay nhẹ nhàng thò… “Vi Đại Thắng, ông đừng có mà động vào mấy chai bia đấy, đã thỏa thuận rồi, một ngày hai chai, buổi trưa ông đã uống một chai rồi, ông giờ mà uống nữa, tối nay nghỉ khỏe đấy nhé!”, mắt trông đã chạm tới chai bia rồi, thì nghe tiếng và Vi từ phòng bên vọng sang.
Ông Vi ngượng ngập thu tay về gãi gãi đầu, miệng vẫn cố cãi, “Ai bảo tôi lấy bia nào!”. Bà Vi cầm khăn lau từ trong phòng đi ra, miệng tủm tỉm cười, không cần nói cũng biết trong nụ cười ấy bao hàm những nội dung gì, cười đến mức ông Vi dựng tóc gáy: “Cho tôi xin, tôi còn không hiểu ông hay sao! Bụng dạ ông tôi còn lạ sao, có mà nhắm mắt cũng biết rẽ hướng nào!”, bà Vi tự tin đắc ý liếc ông xã một cái, rồi bước qua ông đi vào bếp.
Ông Vi cảm thấy rất mất mặt, cun cút bước theo sau giãi bày tâm sự, “Bà nói cái gì hả, khó nghe quá, bà cũng có thấy tôi cầm đâu, mà kể cả tôi có cầm vào rồi, thì cũng là có nguyên nhân cả, hôm nay con gái chúng ta tìm được công việc tốt, tôi rất vui, chúc mừng một chút cũng không được sao!”. Bà Vi e hèm một tiếng, rào rào xối nước giặt khăn lau, “Ông thôi đi, được mùa ông ăn mừng, nào là lễ tết, tiền thưởng được nhiều hơn chút, hôm nào làm được nhiều việc nhà hơn, cứ Tết đến là ông uống mừng từ Tết ông táo cho tới hết Rằm tháng Giêng, năm nay ông chỉ cũng còn thiếu mỗi Tết Thanh Minh[1] là chưa chúc mừng nữa thôi!”.
[1] Tiết Thanh Minh, ngày 4, 5, 6 tháng Tư âm lịch, là ngày lễ cúng tế tổ tiên, vào ngày này, người dân thường đi tảo mộ để thể hiện lòng thành kính và tưởng nhớ về tổ tiên.
“Bà đừng nói thế, nếu bà còn quản lý tôi kiểu đấy, Tết Thanh Minh tôi cũng chúc mừng luôn cho xem!”, ông Vi nói rất đanh thép. Bà Vi vừa bực vừa buồn cười, “Xem ông tiến bộ chưa kìa!”. Ông Vi cười gượng, “Cầm à, thêm một chai thôi, chỉ một chai thôi, tối nay tôi cũng chỉ uống một chai thôi, tôi đảm bảo mà, nhé, cứ thế nhé…”. Ông vừa nói vừa nhanh chóng xoay người lấy từ dưới bàn lên một chai bia Yến Kinh, “pặc” một tiếng mở nắp.
Bà Vi từ trong bếp ló đầu ra bực bội, “Ông tiến bộ thế đấy! Ông hứa với tôi thế nào hả?” Ông Vi cười hihi, nhấp ngụm bia, “Hôm nay không đặc biệt hay sao? Chỉ lần này thôi, lần sau tôi cam đoan không tái phạm nữa! Bà nếm thử không?”, ông vồn vã đưa bia đến tận miệng và Vi, bà nghiêng đầu, “Tôi không thèm!”.
Ông Vi phen này được thỏa mãn tâm nguyện, tâm trạng phơi phới, khe khẽ hát, vừa uống bia vừa bắt tay giúp nhặt rau. Bà Vi do dự một hồi mới làm bộ chuyện phiếm hỏi, “Lão Vi này, cái báo cáo nghỉ hưu ấy, ông nộp lên trên chưa?”. Ông Vi gật đầu, “Rồi, tôi nộp cho phó giám đốc Lưu lâu rồi, dù sao bảo tôi đi cái nơi khỉ ho cò gáy ấy tôi không đi, bao nhiêu năm qua tôi luôn là tiên tiến, dốc hết sức vì nhà máy. Lúc mới xây dựng nhà máy thì nhất định điều tôi qua, thường xuyên một hai giờ sáng phái xe đón tôi đi sửa thiết bị. Ờ, giờ định giở trò, tôi còn lâu mới thèm hầu hạ nhé!”. Ông Vi càng nói nộ khí càng cao, òng ọc rót đầy cốc bia uống cạn.
Bà Vi than thầm trong bụng, ông xã nhà mình cái gì cũng tốt, thật thà, chất phác, giỏi giang, chịu khó, đối với vợ với con gái với gia đình cái gì cũng tốt. Nhưng con người ai cũng có khuyết điểm, và khuyết điểm của ông Vi là lòng tự trọng quá lớn, Vi Tinh từng nói, con người khi mà tự trọng quá lớn lại thành ra tự ti, khi ấy ông Vi còn vì câu nói này mà nổi trận lôi đình. Nhưng bà Vi hiểu chồng mình, từ nhỏ đã hay bị bố đánh, mấy cô cậu em phía sau phạm lỗi cũng trút cả lên đầu ông, cho nên ông cực kỳ cần sự thừa nhận và cả khen ngợi của người khác.
Tính cách quyết định vận mệnh, câu này cũng là Vi Tinh nói, bà Vi giờ cảm thấy câu nói này cực kỳ có lý. Nếu không phải vì lòng tự trọng quá cao ấy, ông Vi sao có thể chỉ làm tới cấp phòng con con, lại còn là cán bộ cơ sở nữa. Trong khi Mễ Hồng Binh nhà đối diện là bạn học cùng tốt nghiệp trường kỹ thuật với ông Vi, người ta giờ đã là phó tổng trung tâm bán hàng của tổng công ty rồi.
Thôi, chỉ cần ông xã mình vui vẻ, khỏe mạnh, ông muốn làm gì thì làm. Tuy đồng lương hưu của hai người không nhiều, nhưng cũng không đến nỗi chết đói, thêm nữa con gái cũng tìm được công việc tốt rồi, tiền đồ vô cùng xán lạn. Đây chính là số mệnh, nghĩ mấy thứ được mất kia làm gì chứ!
Cứ nghĩ như thế, bà Vi thấy lòng nhẹ nhõm đi nhiều, vội vàng phụ họa theo ông Vi, “Đúng đấy, họ mời mình làm mình còn phải xem xét chứ, bây giờ con gái đã tìm được công việc tốt rồi, nó nói á, ông cứ nghỉ hưu đi, nó nuôi tất!”. Ông Vi nghe xong mặt mày đang xám xịt chuyển tươi rói, toét miệng cười, “Đúng là con gái rượu của bố!”.
“Biết rồi, tôi bên này đang vướng chút việc, cậu không phải lo, cứ nói với Đinh ca của cậu như thế, bám sát vào đấy!”, Mễ Dương dăm ba câu đánh trống lảng gọi hỏi xem tình hình bên chỗ cậu thực tập sinh tới đâu rồi. Vừa quay đầu lại đã trông thấy bà Mễ đang quỳ trên đất dùng chổi quét sô pha, anh bỗng thấy thật có lỗi với bà, vội vàng qua ngăn: “Mẹ, để con, cứ để con”.
Bà Mễ đẩy tay anh ra, trên mặt đã lấm tấm mồ hôi, “Không được, nhất định là không có, phòng khách này mẹ đã tìm kỹ lắm rồi, lẽ nào thật sự bị Gulit nuốt mất rồi sao? Con xem con sao lại có thể bất cẩn như thế chứ?”. Ngẩng đầu trông thấy sắc mặt tái mét của cậu con trai, bao nhiêu lời trách móc của bà lại nuốt lại vào trong.
“Thôi, đành để Gulit chịu tội vậy!”, bà Mễ nghiến răng, quay lưng bước vào nhà vệ sinh. Mễ Dương nhìn sang Gulit trong bộ dạng đáng thương đang nép vào góc phòng, vừa định hỏi mẹ đang làm gì. “Hello, Motor…”, tiếng di động reo vang, anh chẳng kịp nhìn vội vồ lấy, giọng bực bội, “Ai đấy?!”.
“Tôi đây!”, giọng ồm ồm của đội trưởng Hà vang lên trong ống nghe, Mễ Dương bất giác không rét mà run lên cầm cập, “À, vâng, em chào đội trưởng”. “Tiểu tử cậu đang ở xó nào thế hả!! Ban nãy Tiểu Triệu nói cậu đã về Cục từ một giờ trước rồi! Sao vẫn chưa thấy mặt mũi đâu hả? Cậu về tận Sở công an Hà Bắc rồi hay sao?!”.
Mễ Dương đầu bên này mới mở miệng còn chưa kịp đáp, “Được rồi, không cần biết cậu đang ở đâu, bây giờ ngay lập tức mang vật chứng về đây, bên đội 2 có tình hình mới rồi, thẻ SIM chỗ cậu nhiều khả năng là vật chứng quan trọng! Về đội, NGAY LẬP TỨC!”. Nói xong đội trưởng Hà dập máy cái “rụp”, âm thanh ấy mạnh tới mức khiến tai Mễ Dương ù ù, đầu óc cũng ù ù theo.
Nhìn Mễ Dương ngây người ôm điện thoại, bà Mễ từ nhà vệ sinh bước ra hỏi, “Điện thoại của ai thế?”. Mễ Dương tâm trạng phập phồng không yên, phen này thì vui rồi, nếu vật chứng này không quan trọng, tự mình còn có thể nghĩ cách dập đi vụ này. Bản thân việc mang vật chứng về nhà đã là vi phạm kỷ luật rồi, bụng dạ mình lại nhằm đúng hôm nay mà dở chứng, con chó hư đốn kia lại rỗi mồm mà… Sao có thể trùng hợp thế cơ chứ! Không muốn để mẹ phải lo lắng theo, Mễ Dương miễn cưỡng nén những buồn bực trong lòng lại, tươi cười quay đầu định bịa chuyện lừa mẹ cho qua, thì trông thấy thứ trong tay mẹ mình, mắt anh trợn tròn.
“Mẹ, đây là…”, Mễ Dương ấp úng hỏi, trong tay bà Mễ lúc này là thuốc thụt mà bà thường dùng để trị chứng táo bón, “Nếu nó đã không nôn ra được, thì để ta bắt nó thải ra vậy!”. Dứt lời liền dịu giọng đánh lừa dụ Gulit chạy lại… Sau đó là thụt! Mễ Dương thật sự dở khóc dở cười vội ngăn, “Mẹ, mẹ lo quá hóa hồ đồ rồi, ruột Gulit đâu có thẳng đâu, vừa mới nuốt vào làm sao thải ra ngay được! Thôi, mẹ không phải lo nữa, cứ để con tự nghĩ cách!”.
Bà Mễ gần như đã mất hết lý trí ngây người ra nhìn Mễ Dương bổ nhào tới, lật tung cái giỏ thường ngày bà dùng đi chợ, bỏ hết thức ăn xuống sàn, nhét Gulit vào trong rồi xông ra ngoài. Tới lúc cửa đóng lại cái “rầm”, bà mới bừng tỉnh, vội vã mở cửa hét với theo, “Mễ Dương, con đem Gulit đi đâu thế hả?! Con không định cho nó một dao đấy chứ?!”.
Mễ Dương ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu, cũng chẳng kịp để ý xem bà Mễ hò hét cái gì. Chỉ có vợ chồng ông bà Vi nhà đối diện đưa mắt nhìn nhau, bà Vi quay sang hỏi ông Vi, “Đây có phải là người anh em tên cái gì Tường mà trong phim truyền hình về Hoàng đế Ung Chính[2] vẫn nói tới không?”
[2] Dận Tường: hoàng tử thứ 13, người đã cùng Ung Chính kề vai sát cánh chiến đấu bao năm từ khi còn là hoàng tử.