“Báo cáo!”, “Vào đi!”. Mễ Dương bước vào phòng, hành lễ, “Đội trưởng!”, “Ngồi đi,” đội trưởng Hà hất hàm chỉ vào cái ghế, đợi Mễ Dương ngồi xuống xong lại quẳng cho anh điếu thuốc. Thấy đội trưởng Hà định châm lửa, Mễ Dương vội đứng dậy giúp, đội trưởng Hà nhân đó nhìn Mễ Dương một lượt, sắc mặt vẫn khá, chỉ có những tia máu trong mắt là không sao giấu được.
Đội trưởng Hà thật sự rất xót xa, từ lúc Mễ Dương tốt nghiệp được phân về đây, tự tay dìu dắt cậu, nhìn cậu từng bước trưởng thành. Bỗng nhiên đội trưởng Hà thấy mình có chút không dám đối diện với Mễ Dương, trong mắt cậu có cả hoang mang xen lẫn hy vọng, hy vọng đó có lẽ đặt cả lên vai mình… Đội trưởng Hà không nén nổi cúi đầu, ánh mắt vừa hay dừng lại trên trang giấy, lời nói ban nãy của cục trưởng Lâm bất chợt hiện lên trong đầu, “Hà Chấn Hưng, việc cần làm tôi với anh đều đã làm rồi, có những việc trong cuộc họp chắc anh cũng đã thấy, anh muốn giữ Mễ Dương, trước hết hãy nghĩ cách bảo toàn bản thân mình đã, anh là đội trưởng chứ không phải anh lính quèn, nên nhìn xa trông rộng một chút!”.
“Chuyện kia, đội trưởng”, Mễ Dương cầm điếu thuốc mà không có tâm trạng để hút, nhìn đội trưởng ngồi đó thẫn thờ, trong lòng càng hoang mang tợn. Cố đợi mãi không được đành lên tiếng, đội trưởng Hà ngẩng đầu lên, “Sao hả?”. Mễ Dương liếm liếm môi, “Cái gì nhỉ, à đúng rồi, bản kiểm điểm của em!”. Nói xong vội vàng lôi bản kiểm điểm viết suốt một đêm ròng trong túi ra, hai tay kính cẩn đưa lên.
Đội trưởng Hà gật đầu đón lấy nhưng không xem. Mễ Dương lòng nặng trĩu, rồi nhìn đội trưởng Hà như đang hạ quyết tâm cầm tờ giấy trên bàn đưa lại, “Cậu tự xem đi”. Tim Mễ Dương đâp rộn lên bình bịch, anh cúi đầu đọc, mắt thoáng cái trợn tròn. Nói đến hậu quả Mễ Dương không phải chưa từng nghĩ qua, trừ lương, phạt tiền thưởng, báo cáo phê bình, nhưng cái này thì…
Mễ Dương nắm chặt nắm đấm, thật sự muốn hét lên, tại sao lại như thế?! Dựa vào cái gì chứ! Nhưng anh vừa đưa mắt lên liền bắt gặp vẻ bất lực và hổ thẹn không thể che giấu của đội trưởng Hà qua làn khói thuốc, Mễ Dương nhắm mắt thở dài một tiếng, đứng dậy lặng lẽ chào đội trưởng, rồi quay lưng bước ra ngoài.
“Mễ…”, đội trưởng Hà bất giác mở miệng định gọi anh, nhưng tiếng gọi nghẹn trong cổ họng rồi biến mất, kể cả có gọi cậu ta lại thì có ích gì, nói mấy câu an ủi suông nhạt nhẽo cũng có tác dụng gì đâu! Cửa phòng “cạch” đóng lại. “Cậu nhất định phải kiên cường, Mễ Dương…”. Đội trưởng Hà nhủ thầm trong bụng.
“Đại Mễ, thế nào rồi?”. Mễ Dương vừa bước ra cửa đã thấy Đinh Tử với Ngưu Tử ở chân cầu thang đang ngóng về phía này. Đinh Tử ba chân bốn cẳng xông đến, mở miệng là hỏi. Mễ Dương còn chưa mở miệng, đã cảm thấy những ánh mắt xung quanh như hàng trăm mũi kim đang chĩa cả vào mình, nhưng quay đầu nhìn tứ phía, thì các đồng nghiệp khác đều đang bận việc của mình, căn bản không ai để ý.
Mễ Dương trông thấy lão Lưu cùng đội đang ngập ngừng bước về phía này, rõ ràng ông đã biết kết quả rồi. Nhưng anh bây giờ không có tâm trạng nào mà đối diện với những câu an ủi đầy thiện chí đó, Mễ Dương quay qua Đinh Tử - nhếch mép, nhét tờ lệnh điều động vào trong lòng cậu ta, rồi đấm khẽ lên vai Đinh Tử, buông một câu, “Chuyện nhỏ!”, rồi quay đầu bước đi.
“Mễ ca?”, lúc đi qua Ngưu Tử nghe cậu ta gọi, Mễ Dương chỉ quay sang cười, không dừng bước. Ngưu Tử đang định đuổi theo, thì nghe tiếng Đinh Tử gầm lên, “Mẹ kiếp!”. Quay lại, trông thấy Đinh Tử đang định xông về phía phòng đội trưởng Hà, nhưng lại bị lão Lưu chạy tới giữ lại, đang lôi về phía văn phòng đội 1, dù bị bịt mồm, vẫn nghe tiếng Đinh Tử tức tối chửi bới, tờ giấy ban nãy trong cơn vật lộn bay ra rơi trên sàn.
Trông thấy những cảnh sát khác đang thờ đầu ra nhìn tờ giấy trên sàn ngó nghiêng, Ngưu Tử vội bước lên nhặt lấy, cúi đầu lướt qua, “Đồn công an đường trại gà?”. Anh ngoái đầu nhìn theo hướng Mễ Dương rời đi, thở dài, vẻ mặt đồng tình…
“Ngày đầu tiên đi làm phải tỏ ra nhanh nhẹn, làm được nhiều đến đâu, cũng không quan trọng bằng được lòng lãnh đạo! Như là lấy sẵn nước sôi cho lãnh đạo này, lau bàn hộ họ này, đừng có đứng trơ ra đấy, con không nghe người ta nói hay sao, không đánh người chăm, không đánh người lười, chỉ đánh kẻ không biết nhìn trước ngó sau! Con là không có nhanh mắt nhanh tay đâu đấy!”, bà Vi tay thì giúp Vi Tinh lau giày, miệng vẫn không ngừng dặn dò.
“Ôi mẹ ơi, mớ kinh nghiệm ấy của mẹ chắc đều là của hai mươi năm trước đúng không? Lại còn đi lấy nước sôi, giờ chỗ nào cũng có máy nước cả rồi, hơn nữa mịnh đâu có biết người ta uống cà phê hay trà xanh đâu?”, Vi Tinh phản bác lại những lời dặn dò của mẹ, soi gương chỉnh lại đầu tóc.
Bà Vi đặt đôi giày đã lau xong xuống, trừng mắt nhìn Vi Tinh. “Kinh nghiệm là kinh nghiệm, nếu không qua thời gian khảo nghiệm, sao được gọi là kinh nghiệm chứ?!”. Thấy Vi Tinh lại định phản bác mà bà Vi cũng đã ba phần bực bội, ông Vi vội tới giảng hòa, “Mẹ con cũng đều là nghĩ cho con, con cứ nghe là được rồi. Thôi thôi, bà cũng đừng nói Vi Tinh nữa, nói nữa nó đi làm muộn bây giờ, ngày đầu tiên mà đã tới muộn, nó có lấy cho lãnh đạo cả thùng nước sôi cũng chẳng ích gì đâu!”.
Bà Vi ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, đúng là cũng không còn sớm sủa gì, vừa giục Vi Tinh xỏ giày đi cho mau, vừa tiếp tục cằn nhằn, “Tôi đã bảo gọi nó dậy sớm một tí, đừng có chậm rề rề ra, ông xem ông…”. Không đợi bà Vi nói hết câu, ông Vi bước lên trước nói, “Bà xã, tôi đi đây, nào, hôn tạm biệt cái nào”, nói xong ông Vi cố tình dẩu môi cong lên.
“Đi, đi mau”, bà Vi đẩy mặt ông sang một bên, nhưng trên mặt đã thấy nét cười, thấy mẹ hết bực rồi, Vi Tinh cũng tranh lên hôn bà cái chụt, “Mẹ yên tâm đi, con đi đây, lúc nào rảnh con sẽ gọi điện cho mẹ!”, nói xong kéo ông Vi ra khỏi cửa.
Lúc xuống nhà Vi Tinh cười hi hi khoác cánh tay ông Vi nói, “Bố, con cảm ơn bố! Mẹ giờ càng ngày càng nhiều chuyện rồi!”. Ông Vi cười đáp, “Mẹ con nói không sai đâu, con thật sự cũng phải để ý nhiều hơn, đừng có như bố con đây, toàn đắc tội với người ta, xã hội là thế, việc tốt không dễ được người biết đến, việc xấu thì lại truyền rất xa, không cần biết con làm được bao nhiêu việc tốt, người khác đều không nhớ tới, chỉ cần có một việc làm sai, không muốn cũng có cả đống người nhớ giùm con! Cho nên trong công việc phải chăm chỉ thật thà, không mong lập công, chỉ cần không mắc sai sót, hiểu chưa hả?”.
“Vâng…” Vi Tinh kéo dài giọng, “Bố yên tâm đi, con cũng đâu phải ngày đầu tiên đi làm, bố cứ yên tâm 120% đi!”. Ông Vi yêu thương nắm chặt tay con gái, “Bố tin con gái bố không vấn đề gì!”. Đợi đến trạm xe buýt trên đường, ông Vi mới chia tay Vi Tinh, tự mình đạp xe đi làm, Vi Tinh lên xe buýt, xuống tàu điện ngầm, rồi lại lên xe buýt, chen chúc đến nỗi mồ hôi lấm tấm trên trán, cuối cùng cũng đến được tòa nhà BM.
Chung quanh đều là các nam thanh nữ tú dáng vẻ vội vàng, hoặc giày da kiểu tây, hoặc đua nhau khoe sắc, trong tay người thì xách túi máy tính, người thì cầm cốc cà phê Starbucks, làn gió theo từng bước chân cũng mang hai chữ tự tin. Ngang qua Vi Tinh cũng không thiếu những người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, “Hi, morning…….”, những tiếng chào đậm chất Tây không ngớt vang bên tai, Vi Tinh hít một hơi thật sâu, cũng ngẩng cao đầu theo cửa quay bước vào trong, trong lòng hét lên, “BM, ta tới rồi đây!”.
“Cậu là Mễ Dương đúng không, đến rồi thì mau vào đi, đứng ngoài ấy làm gì?”. Mễ Dương được một cảnh sát tuổi xem chừng cũng không còn nhỏ lôi vào trong sân, trước đấy anh đang quanh quẩn phía ngoài cổng đồn công an Lục Giác Viên. Tuy lúc ấy anh kiên cường nhận, chẳng phải là làm cảnh sát khu vực sao, ông đây nhất định làm được tốt! Nhưng khi việc đến trước mắt, nhìn đồn công an có thể gọi là cũ nát, lại nhớ tới tòa văn phòng sạch sẽ, vừa khánh thành năm ngoái, trước mắt Mễ Dương bỗng một màu xám ngoét.
Chú cảnh sát già rất nhiệt tình, nhất định đòi giúp đẩy xe đạp của Mễ Dương vào trong, Mễ Dương từ chối thế nào cũng không được, đành nghe theo. Vừa đi vừa nhìn 1 vạch 3 sao trên ve áo của chú cảnh sát, Mễ Dương không khỏi băn khoăn nhìn chú tuổi cũng không còn trẻ nữa, sao mới chỉ tới chức vụ này?
Còn đang bồn chồn khó hiểu, một anh cảnh sát béo ục ịch từ trong phòng thò đầu ra, “Lão Hồ, chủ con xe Audi kia tìm anh đấy, nói là định giá gì gì ấy? Nãy giờ điện thoại ba lượt rồi!”. Chú cảnh sát già đáp, “Tới đây, tới đây, à Chu Nhi này, cậu lại đây, đây là đồng nghiệp mới của chúng ta, Mễ Dương! Ra chào hỏi nhau cái đã!”. Ông vừa đi vào phòng trong vừa nói, mắt anh cảnh sát béo kia sáng lên, xoạch cái phi đến trước mặt Mễ Dương.
Mễ Dương giật nảy mình, sặc, bộ biết khinh công sao trời? “Cậu là Mễ Dương hả?”. Anh cảnh sát béo quan sát Mễ Dương bằng vẻ mặt như nhìn thấy vật quý hiếm. Mễ Dương trong lòng có chút không thoải mái, song ngày đầu tiên tới đơn vị mới, dù sao cũng phải để lại chút ấn tượng tốt cho đồng nghiệp sau này. Mễ Dương mấp máy khóe môi, “Vâng, tôi là Mễ Dương, do trước mới chỉ tới đồn mình hai lần, cho nên mọi người ở đây cơ bản đều không quen, cậu là?”.
“Chu Lượng, cậu lại huyên thuyên với ai ngoài đấy, mau lên, số người bên đấy thống kê xong rồi, bệnh viện người ta đã đưa thuốc tới rồi!”. Anh cảnh sát béo còn chưa mở miệng, một nữ cảnh sát trung niên từ trong căn phòng ban nãy đi ra, mặt mũi đoan trang, toàn thân toát lên vẻ nhanh nhẹn hoạt bát. Cô giờ ra ngoài mới trông thấy Mễ Dương, “Ô, ai thế này?”. Nhìn cầu vai nữ cảnh sát có 2 vạch 2 hoa, biết cô chức vụ không thấp, Mễ Dương đứng nghiêm, đang định mở miệng báo cáo, đã nghe anh cảnh sát béo khi nãy phấn chấn giới thiệu, “Báo cáo đồn phó, đây là cái cậu Mễ Dương nuốt thẻ SIM điện thoại bị đá tới đồn chúng ta đấy!”.
Mễ Dương cánh tay giơ lên chào đã tới chân mày “rắc” một tiếng co thành nắm đấm, tên béo chết tiệt này…
“Được rồi, tình hình cơ bản là thế, đồn chúng ta chỗ này không lớn, nhưng địa phận quản lý lại rộng, việc cực kỳ nhiều, một chốc một lát cũng không nói hết cho cậu được, cứ từ từ, vừa làm vừa học, nghe đồn trưởng nói, cậu là nghiên cứu sinh đại học cảnh sát, sinh viên ưu tú, là người có học lực cao nhất ở đồn từ ngày thành lập đến giờ rồi, hy vọng cậu có thể phát huy ưu thế bản thân, để đồn chúng ta ngày càng phát triển!”. Đồn phó Cù Yến Mai đưa Mễ Dương đi một vòng các phòng giới thiệu tổng thể một lượt, sau cùng dẫn anh đến phòng trực ban, dặn dò mấy câu theo thông lệ.
“Vâng, em sẽ cố gắng!”, Mễ Dương đáp ngắn gọn mà sâu xa. Đồn phó Cù gật đầu, “Tốt!”. Thái độ của cô rất bình thường, vừa không thờ ơ bỏ mặc người bị đẩy xuống như Mễ Dương, cũng không quá nhiệt tình, Mễ Dương trong lòng cũng nhẹ nhõm chút ít. “Chu Lượng, hôm nay là cậu trực ban hả? Vừa hay Mễ Dương tới rồi, để cậu ta thay cậu một hôm, cậu nhanh chóng hoàn thành bảng thống kê đó cho tôi, chiều là phải bắt đầu rồi! Cậu bàn giao với cậu ấy đi”.
Đồn phó Cù nói với Chu Lượng xong, quay sang Mễ Dương, “Cậu trước mắt cứ ở phòng trực ban đã, đồn trưởng đi họp rồi, đồn mình sáng nay đại bộ phận đều phối hợp với bên cứu hỏa đi kiểm tra công tác an toàn phòng cháy chữa cháy, đợi đồn trưởng trở về, chúng ta sẽ tổ chức buổi ăn mừng!”.