taxi, ngó sang, thấy tiểu thư Vi Tinh đang khoan thai chậm rãi lấy tiền ra trả. Mễ Dương phốc cái phi đến, mở cửa xe lôi Vi Tinh ra ngoài. Vi Tinh được phen hết hồn, chẳng kịp kêu tiếng nào, xuống xe vẫn còn loạng choạng, đợi đứng vững lại nhìn lên, Mễ Dương đã đóng cửa xe lại rồi.
Vi Tinh tức tối, xông lên định kéo cửa xe, Mễ Dương nhanh mắt nhanh tay bấm khóa cửa xe lại, “Bác à, đi thôi!”. Bác lái xe vẫn còn chưa biết làm thế nào, “Cậu làm thế là có ý gì?”. Vi Tinh bên ngoài lửa giận bừng bừng đập thình thình cửa xe, “Đại Mễ chết tiệt, cậu muốn chết hả?”. Không đợi Mễ Dương mở mồm, bác lái xe đã kêu lên, “Này, cô gái, con xe này chịu không nổi bàn tay thép của cô đâu, cô còn đập nữa, tiền phải trả cho tôi không chỉ có thế này đâu đấy!”. Ông vừa nói vừa huơ huơ tờ 100 tệ trong tay.
Mễ Dương từ trong xe hét qua cửa sổ nửa đóng nửa mở, “Mỳ chính, tớ đang có việc gấp, có chuyện gì nói sau! Bác lái xe nhanh giùm với!”. Vi Tinh ngây người, buột miệng nói, “Bác ấy vẫn chưa trả lại tiền thừa mà!”. Mễ Dương nhe răng cười, “Đúng lúc tớ không mang theo tiền, cám ơn nhé! Cho xe chạy mau!”. Câu gằn giọng sau cùng khiến lái xe giật nẩy mình, vô thức nghe theo mệnh lệnh, cài số vào ga phóng đi, để lại sau một đống khói cho Vi Tinh.
Quay lại nhìn bóng Vi Tinh đang ho sặc sụa trong đám khói ngày một xa dần, Mễ Dương thầm cười đau khổ, mai này cô nàng này nhất định không tha cho mình đâu, nhưng giờ cũng chẳng lo nổi nữa. “Người anh em, người yêu chó như cậu bây giờ thật là hiếm có đấy, chúng ta đến bệnh viện thú y nào đây?”, bác lái xe nhìn Mễ Dương qua gương chiếu hậu.
Ý gì chứ? Mễ Dương ngơ ngác, cúi đầu nhìn, Gulit từ trong giỏ thò đầu ra giương cặp mắt to tròn ngây thơ vô tội nhìn anh. Con chó hư đốn này thật biết thức thời, hiểu rõ sinh mệnh nó giờ nằm cả trong tay Mễ Dương, nên tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn, từ nãy tới giờ, không kêu một tiếng nào, “Bệnh viện thú y cái gì, đi Phân cục công an thành phố!”.
“Phân cục? Ồ, ra là cậu đi nhập hộ khẩu cho chó hả, cậu cũng thật lắm tiền, bỏ tiền ra nhập hộ khẩu cho một con chó, nghe đâu phải mất gần 5.000 tệ thì phải, chậc chậc…”, bác lái xe cảm thán, Mễ Dương cũng chả buồn giải thích, chỉ nhếch nhếch môi. Bác lái xe lại tiếp, “Cậu xem giờ là cái thời đại gì không biết, hộ khẩu người Bắc Kinh đắt thì đã đành, làm sao mà hộ khẩu cho chó Bắc Kinh cũng đắt thế cơ chứ? Nhất định là do lũ cảnh sát thèm tiền đến phát điên cả rồi! Bắt người kiếm không được, lại quay sang bắt chó!”. Mễ Dương phát cáu lên.
May thay bác lái xe này tuy mồm miệng ăn nói luyên thuyên nhưng kỹ thuật lái xe cũng ổn, chưa đầy nửa tiếng sau đã tới phân cục, lại còn cẩn thận trả lại Mễ Dương 9 tệ, Mễ Dương bảo không cần cũng không được, thì bác nói là Đảng viên, không thể nhận tiền tip của giai cấp tư sản!. “Mễ Dương đến rồi hả, đội trưởng của cậu sắp nhảy dựng lên rồi, mau vào đi!”. Vừa vào cửa Mễ Dương đã bị bà chị õng ẹo tóm sống, không đợi giải thích lôi tuột cậu vào phòng đội trưởng Hà.
Mễ Dương đang tìm cách thoát ra khỏi cánh tay bà chị, vừa đứng lúc đội trưởng Hà mở cửa ra, vừa nhìn đã trông thấy Mễ Dương, “Tiểu tử cậu trở về rồi hả, mau vào đây!”. Mễ Dương không còn cách nào khác đành bước vội hai bước vào phòng, vừa đi vừa nghĩ xem phải giải thích với đội trưởng Hà thế nào. May mà đội trưởng Hà trước nay vẫn thường che chở cho anh em, chắc sẽ giúp mình được.
Bước qua cửa, Mễ Dương vừa nở nụ cười trẻ trung ngây thơ vô tội đã bị làn khói mịt mù trong phòng làm cho ho sặc sụa. Lấy tay xua bớt khói, định thần nhìn lại, Mễ Dương chỉ muốn đập đầu chết đi cho xong, ừ thì hôm nay ngày Cá tháng Tư, cũng không đến mức trớ trêu thế này chứ…
Đội trưởng Hà không hay biết gì vẫy tay gọi, “Mễ Dương, cục trưởng Lâm, cục phó Trần đều rất coi trọng vụ này, vừa hay đội trưởng đội 2 cũng ở đây, cậu mau báo cáo đi, việc cậu bị tắc đường ban nãy, tôi cũng đã giải thích với lãnh đạo rồi, cậu đừng bỏ lỡ thời gian nữa!”. Đội trưởng Hà vừa nói vừa nháy mắt đầy ý nhị với Mễ Dương.
Mễ Dương chỉ biết cười đau khổ, tự nhủ trong lòng đội trưởng em lại phụ tấm lòng của anh rồi. Lúc này đội trưởng đội 2 đã đứng cả dậy, “Đại Mễ, vật chứng đâu?”. Mễ Dương nhắm mắt, nghiến răng lôi đầu Gulit từ trong giỏ ra, mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về chú chó và Mễ Dương bằng cái nhìn kỳ quái. Một lúc lâu sau, cục trưởng Lâm đức cao vọng trọng cất tiếng hỏi, “Tiểu Mễ à, đây là cái SIM điện thoại đó sao?”.
“Tớ ở nhà mà, nghỉ luân phiên… Hả? Có làm gì đâu, chơi điện tử ấy mà, hẹn hò gì cơ, hôm nào?... Ồ, trùng hợp thế không biết, vụ tớ đang theo vừa kết thúc, mấy ngày đó đúng dịp họp tổng kết, chắc chắn không rảnh ra chút nào đâu, Sơn Tử, cậu báo với Phì Tam Nhi một tiếng, vụ tụ tập lần này đừng tính tớ vào!”, Mễ Dương uể oải dựa vào giường đáp, hai tay còn phải bận đánh PSP[3], điện thoại chỉ còn cách nghiêng đầu so vai kẹp vào tai mà nghe. Ánh nắng chiều tràn ngập căn phòng, Mễ Dương nhìn tổng thể không có gì khác trước, để ý mới thấy trong mắt hằn lên toàn tia máu.
[3] PlayStation Portable, trò chơi điện tử do SONY phát triển
“Không phải cậu đang kiếm cớ thoái thác đấy chứ? Cũng đâu cần cậu bỏ tiền, Phì Tam Nhi nói sẽ bao tất mà!”, Giang Sơn ở đầu dây bên kia đáp vẻ nghi ngờ, “Kẹt”, Mễ Dương nghiến răng nghiến lợi, “Tớ có việc thật mà, đừng nói tớ không mất tiền, kể cả cậu ấy có cho thêm tiền tớ cũng không đi được ấy chứ”. “Đại Mễ, cậu không sao đấy chứ? Sao nói năng kiểu sống dở chết dở thế? Ốm hả?”, Giang Sơn hỏi vẻ không tin, Mễ Dương trước nay vẫn là đứa yêu đời phơi phới, hôm nay lại có vẻ cảm giác như cậu ta chả còn tí tinh thần nào cả.
“Hả? Đâu có đâu”. Mễ Dương thần người mất một lúc, thầm kêu lên gay to, Giang Sơn tiểu tử này vốn rất nhanh trí. Anh không muốn để cậu bạn thân biết mình xảy ra chuyện, vội vàng đổi giọng tỏ vẻ bực mình: “Cậu đừng có mà rủa tớ, làm án mấy ngày còn chưa được chợp mắt đây, giờ tớ mà còn hăng hái sôi nổi được, chắc không phải dở sống dở chết mà phải là hồi quang phản chiếu[4] mới đúng!”. Giang Sơn cười “khì” một tiếng, yên tâm, “Thôi được rồi, vậy cậu lo cho xong việc đi, chú ý an toàn đấy nhé, à đúng rồi, còn chuyện cái thẻ, cậu để ý giúp tớ nhé! Chỗ tớ có việc cần! Nghe rõ chưa hả?”.
[4] Hồi quang phản chiếu: ý chỉ hiện tượng người lúc gần chết tinh thần bỗng trở nên hưng phấn.
“Sặc, cậu không nhắc tớ cũng quên béng mất vụ ấy đấy… Ấy chết, shit, lại là cửa này, tớ đã đánh tận mười hai lượt rồi!”, nhìn màn hình nhấp nháy “Game Over”, Mễ Dương không nhịn nổi buông câu chửi thề. Giang Sơn bên kia sung sướng cười, “Đấy! Đấy là báo ứng can cái tội quên việc anh em nhờ đấy! Có đánh đến lần thứ hai mươi cậu vẫn chết ở đấy cho mà xem!”.
Mễ Dương quẳng PSP qua một bên, ngồi dậy chuyển điện thoại sang bên kia, xoa xoa phía tai trái bị ép đến biến dạng, “Haizz, nhân tính ơi là nhân tính! Không phải tớ bảo ngân hàng các cậu sập tiệm hay thế nào, rảnh rỗi hết việc làm đúng không! Nếu thật sự rảnh đến thế, đi làm điều phối viên nghĩa vụ cho chúng tôi nhờ. Được trang bị thêm dùi cui đấy, dù sao thì đồng phục ngân hàng các cậu cũng chẳng khác bảo vệ là mấy!”.
“Cậu thôi ngay!”, Giang Sơn cười quát lên, xong lại chuyện phiếm thêm mấy câu rồi mới gác máy. Mễ Dương gập nắp điện thoại lại, thẫn thờ, rồi lại thở dài, ngả ra sau buông mình xuống giường.
Ngây ra nhìn trần nhà sơn trắng toát một lúc lâu, Mễ Dương bỗng phát hiện ở phía trên hộp rèm cửa sổ có cái mạng nhện nho nhỏ, tuy có mấy sợi đã đứt, song vẫn kiên cường bám trụ ở đó. Chúa sạch sẽ như bà Mễ lại không phát hiện ra cái góc mất vệ sinh này, mà để nó tồn tại đến giờ.
“Mày thật là may mắn… còn tao sao lại đen đủi thế này!”, Mễ Dương đau khổ nhếch mép cười, nhằm hướng cái mạng nhện chào kiểu nhà binh rõ trang trọng.
Ống kính máy quay lại thời điểm ngày hôm qua, vừa nghe Mễ Dương trình bày xong đầu đuôi, mọi người trong phòng không ai thốt nên lời, cảnh sát có chuyện gì mà chưa từng gặp, nhưng chuyện hôm nay thật sự vô cùng đặc biệt, trong chốc lát đều chưa nghĩ ra được gì. Thế nhưng! Có một người lập tức có phản ứng, tiền nhân hậu quả lướt qua trong đầu, ha ha! Đội phó Dương Đại Vỹ đắc ý cười thầm, đúng là trời giúp ta mà!
“Đại Mễ à, cậu làm cái trò gì thế hả, sao lại có thể phạm lỗi thế này, cậu không biết vật chứng không được phép mang về nhà hay sao? Việc đó gây ảnh hưởng thế nào đến tình tiết vụ án hả, uổng công đội trưởng Hà còn bao biện cậu bị tắc đường, cậu, hừ…”, Dương Đại Vỹ đứng dậy nói, vẻ mặt vô cùng đau khổ, hận nỗi sắt không thành gang[5].
[5] Ý nói cảm thấy bất mãn vì người mình đặt nhiều hy vọng không cố gắng phấn đấu, không tiến bộ.
Câu này của đội phó Dương nghe qua thì chả có vấn đề gì, nhưng rơi vào tai người có ý thì lại không hề đơn giản. Hắn vừa nhấn mạnh lỗi sai của Mễ Dương, lại chỉ ra hậu quả xấu có thể dẫn tới, đồng thời còn ngang nhiên đâm đội trưởng Hà một phát trước mặt lãnh đạo. Để cho lãnh đạo nhìn thấy, thế nào là “thượng bất chính, hạ tắc loạn”, có cấp dưới không tuân thủ kỷ luật như Mễ Dương, tự khắc sẽ có đội trưởng nói dối.
Mễ Dương tuy đầy một bụng ân hận với ấm ức, cũng thừa nhận chuyện xảy ra hôm nay đều là do mình, nhưng vừa nghe Dương Đại Vỹ nói vậy, anh chỉ thấy ngọn lửa bốc ngùn ngụt lên đỉnh đầu. Cố nén lại rồi nói, “Đội phó, chuyện hôm nay là lỗi của tôi, có điều chuyện tắc đường là tôi nói với đội trưởng như vậy”. Nhìn đường gân xanh nghiêm nghị trên trán Mễ Dương, Dương Đại Vỹ cười gượng không nói năng gì nữa, quay lưng về chỗ ngồi. Hắn thừa hiểu, có những lời nói một lần là đủ rồi, nói nhiều lại hóa ra là đồ ngốc.
“Đúng là làm bừa! Cậu có còn là cảnh sát không?!”, Cục phó Trần đập mạnh cốc trà trong tay xuống bàn cái rầm. Mễ Gulit run cầm cập, sợ đến mức co rúm trong lòng Mễ Dương. Mễ Dương thì lại cảm thấy như bị tát giữa đám đông, cảm giác nhục nhã cực độ khiến mặt anh trắng bệch, sống lưng theo bản năng lại càng rướn thẳng.
Đội trưởng Hà trong lòng vừa lo vừa bực, ông hiểu kết quả sau cùng của chuyện này có thể nghiêm trọng có thể không, may thì chỉ phải viết kiểm điểm, trừ lương, phạt chậm lên hàm, còn nếu không may thì… Đội trưởng Hà rất quý Mễ Dương, cậu nhóc này trẻ trung năng nổ, thông minh, lại trượng nghĩa, là hạt giống tốt để làm cảnh sát, nếu vì chuyện này mà hủy hoại sự nghiệp, thật sự là quá đáng tiếc.
Đội trưởng Hà định ra mặt nói giúp Mễ Dương đôi câu, cục trưởng Lâm từ đầu không lên tiếng trừng mắt nhìn ông, đội trưởng Hà lời đã đến môi rồi lại nhậm ngùi nuốt lại, đành khẽ ho một tiếng che giấu. “Lão Trần à, anh là chủ quản bên điều tra hình sự, ý anh thế nào?”, cục trưởng Lâm quay sang điềm đạm hỏi.
Cục phó Trần trầm ngâm từ đầu đến giờ, ngừng lại một chút mới tiếp. “Cục trưởng Lâm, để lấy cái SIM ra trước đã! Về phần Mễ Dương…”. Cục trưởng Lâm đưa mắt quét một lượt Mễ Dương đang nghênh cổ đứng đó, “Trước mắt tạm thời đình chỉ công tác để cậu ta tự kiểm điểm, chuyện này cũng phải báo với chính ủy một tiếng, chúng ta sẽ bàn tiếp ở cuộc họp Đảng ủy sau, anh thấy thế nào?”.
“Được, tôi nhất trí, vụ án vẫn là quan trọng nhất, Tiểu Hà, Tiểu Dương, đội các anh có ý kiến gì kh