ông phải thảo nguyên bao la để bộ đội các cậu thích lái thế nào thì lái! Ui da, shit…”. Vi Tinh không kìm nổi chửi thề một tiếng, Đào Hương mới đạp mạnh chân phanh, cho xe đỗ vào phía bên phải đường, trán cô suýt chút nữa đập vào cửa kính.
May là buổi trưa thứ hai đường không đông lắm, mấy chiếc xe phía sau không bám quá sát, sau khi cô phanh gấp có người bực bội bấm mấy hồi còi rồi mới lái đi, còn có lái xe lúc đi qua xe họ quay đầu lại trừng mắt nhìn Đào Hương đang ngồi trên ghế lái, khóe môi khẽ nhúc nhích, rõ ràng chẳng có lời nào tốt đẹp.
“Xin lỗi cậu, Vi Vi”, Đào Hương một lúc sau mới khôi phục lại sắc mặt bình thường khẽ nói. Vi Tinh vừa mới hoàn hồn trở lại đưa tay vỗ vỗ chân bạn, “Mau đi thôi, chậm tí nữa thì người cậu xin lỗi không phải là tớ nữa đâu mà là chú cảnh sát đấy!”. Vi Tinh tiện tay chỉ camera bên đường, Đào Hương miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, khởi động lại xe tiếp tục lái về phía trước.
Lần này xe chạy ổn định hơn nhiều, vẻ mặt Đào Hương cũng trở lại bình thường, chỉ có điều nín thinh không nói gì, khiến không khí trong xe trở nên ngột ngạt. Vi Tinh cảm thấy hơi là lạ, nhưng nghĩ ngợi hồi lâu cũng không biết nên nói gì, sau cùng cảm giác như ngó sen với sườn lợn trong dạ dày đều đứng cả dậy, có chút khó chịu. Trông thấy đã gần tới cửa hàng của Đào Hương, “Đào Tử, cậu cho tớ xuống chỗ cửa hàng cậu được rồi, tớ bắt xe về là được”, Vi Tinh nghiêng đầu nói.
“Đang có xe ở đây bắt cái gì mà bắt, tốn tiền làm gì chứ, để tớ đưa cậu về!”, Đào Hương nhướn mày. “Thôi cho tớ xin, cậu hôm nay cũng mệt quá rồi, về sớm nghỉ ngơi đi”, Vi Tinh cười nói, Đào Hương liếc cô một cái không đáp, vẫn tiếp tục lái về hướng nhà Vi Tinh. Vi Tinh bó tay, “Đào Tử, cậu thế này mà lái xe tớ không yên tâm, đừng để tớ về nhà mà vẫn lo cho cậu được không?”.
Đào Hương cắn môi dưới, đánh vô lăng nhằm hướng cửa hàng của mình. Tới trước cửa, Vi Tinh cởi dây an toàn định xuống xe, Đào Hương kéo tay cô lại, “Vi Vi, hôm nay thật xin lỗi, không đưa cậu về nhà được, nhưng giờ tớ thấy hơi chán chường trong người… Cậu cứ về nhà trước đi, hôm khác tớ lại mời cậu ăn cơm”.
Vi Tinh quay đầu cười lớn, “Thế thì tốt quá, nếu mà lần nào cậu chán cũng mời cơm bù thế nào, thế thì tớ ngày nào cũng chờ ăn ba bữa cơm chán của cậu, để dành tiền mà giàu to rồi”. “Đừng có tưởng bở!”, Đào Hương bị cô trêu cho không cười không được, Vi Tinh vui vẻ bước xuống xe.
Đào Hương đứng bên đường cùng Vi Tinh bắt taxi, đợi Vi Tinh lên xe rồi mới khom người bám vào cửa sổ xe nói, “Vi Tinh, cám ơn cậu”. Biết cô bạn đang cảm ơn vì mình không gặng hỏi nhiều, Vi Tinh thấy ấm áp trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn toe toét, “Cậu mời tớ ăn cơm lại còn cảm ơn, khách sáo quá đấy, chỉ cần không quên bù đắp cho tớ là được!”. Đào Hương cũng nhe răng cười, “Yên tâm, quên thế nào được cậu, về tới nhà nhắn tin cho tớ nhé!”. Vi Tinh cười gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt.
Cho tới khi bóng xe taxi khuất tầm mắt, Đào Hương mới quay lưng bước đi. Cô không về cửa hàng, mà đi về hướng tiểu khu phía sau. Ba năm trước cô đã mua một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách ở khu này, lúc ấy là vay tiền mua, bố mẹ còn không đồng ý, họ thấy trong nhà đâu có thiếu chỗ ở, việc gì phải ra ngoài mua nhà rồi gánh lấy một đống nợ nần.
Đào Hương không quan tâm bố mẹ nghĩ thế nào, cô cũng không xin một đồng nào của nhà, cắn răng quyết định mua, sau cô lại muốn mở cửa hàng kinh doanh, bố mẹ lại càng phản đối kịch liệt. Làm việc trong công ty nước ngoài lương tháng hai vạn tệ thì không muốn, lại đòi tự mình làm, lãi lời thế nào còn chưa biết, con gái con đứa sao phải lăn lộn tự làm khổ mình như thế.
Đợi tới lúc giá nhà tăng vùn vụt theo cấp số nhân như hiện nay, cửa tiệm của Đào Hương kinh doanh cũng rất đắt hàng, cô còn mua cho bố mẹ một căn hộ. Mọi người xung quanh đều ca ngợi Đào Hương vừa tài giỏi lại có mắt nhìn xa trông rộng, ông bà Đào ung dung trong căn hộ mới mới không nói gì nữa, ngược lại còn gật gù đắc chí.
Vào tới phòng, Đào Hương tuột đôi giầy đang đi ra, thả mình xuống ghế sô pha, đôi mắt chăm chăm nhìn lịch vạn niên trên bàn uống nước. Mấy chữ ngày 1 tháng 4 nổi bật đến nhức mắt, Đào Hương nhắm mắt lại. Năm đó gặp anh cũng là ngày 1 tháng 4, đã bao nhiêu năm qua rồi, tại sao lại cứ phải gặp lại anh ta vào đúng cái ngày này, ông trời thật biết cách đùa bỡn người ta mà. Đào Hương không kìm nổi cười đau khổ, chỉ cảm thấy một dòng nóng hổi trào ra từ khóe mi, chầm chậm lăn qua mặt rồi tới vành tai, rồi thành ra lạnh buốt…
“Tiểu Cao không sao chứ”, một đồng sự khẽ hỏi lão La, lão La xua xua tay, “Không sao, nôn ra là được rồi, cậu cứ về trước đi, báo cáo giúp tôi một tiếng”. Người ấy gật đầu, quay lưng đi khỏi nhà vệ sinh. Lão La đi tới một phòng ngăn, gõ cửa, “Hải Hà? Cậu không sao chứ?”. “Ọe…”, bên trong vọng ra tiếng nôn ọe, lão La còn đang nghĩ không biết có nên vào xem cậu em thế nào, đã nghe thấy tiếng xả nước, Cao Hải Hà từ bên trong bước ra, sắc mặt không có chút nào hồng hào của người mới uống rượu, trái lại hơi xanh xao.
“Anh La, em không sao”, anh khoát tay với lão La, tự mình bước tới bên bể nước súc miệng, rồi vã nước lên mặt, cho bản thân tỉnh táo một chút. “Hải Hà, tửu lượng của cậu vốn không tồi, hôm nay sao uống dữ vậy, làm thành ra thế này?”. Lão La nghĩ mãi không ra. Vừa nãy Cao Hải Hà uống rượu cứ như uống nước, không ai khuyên được, cạn không biết bao nhiêu chén, lại còn uống lẫn lộn cả rượu trắng với bia, càng uống càng hăng, không say mới là lạ.
Nước trong vòi tí tách chảy, dòng nước lạnh băng kích thích thần kinh của Cao Hải Hà, tiếng lão La lải nhải bên tai, nhưng cứ lơ lửng trong không trung, một câu cũng không nghe rõ, trong đầu anh lúc này chỉ vang vọng một âm thanh duy nhất, “Báo cáo, tôi Đào Hương, chiến sĩ sư đoàn thông tin liên lạc, báo cáo đồng chí!”.