“Mễ Dương, cậu không phải đang nghỉ phép à? Sao còn tới làm gì? Đến tìm tôi hả?”, Mễ Dương vừa thò đầu vào đơn vị, một giọng nói nũng nịu xém chút nữa khiến anh ngã nhào. Cảnh sát Mễ nhất thời không dám ngẩng đầu lên, sợ sắc mặt xanh lét của mình phản chủ, đâm ra đắc tội với Tôn đại thánh, “Chị Lệ, hôm nay chị trực ban à?”. Mễ Dương sau khi trấn tĩnh lại ngẩng đầu lên cất tiếng chào, chị Lệ nhìn anh nở nụ cười ngọt như mật, vừa định xoay người tiến lên trước, một cậu cảnh sát từ đâu ló mặt ra, “Mễ Dương! Sao giờ này cậu mới tới, đội trưởng đợi cậu cả nửa ngày rồi, mau lên!”.
Mễ Dương vội vàng đáp, “Tới đây, tới ngay đây!”, rồi vừa chạy vừa quay đầu lại, “Chị Lệ, chị xem em còn đang có việc bận, không nói nhiều được, hẹn chị hôm khác vậy!”. “Này!”, chị Lệ vẫn chưa nói hết câu, Mễ Dương đã chạy biến, chị tức tối nhìn theo hướng Mễ Dương vừa mất hút, đành ngúng nguẩy rời đi.
“Cám ơn nhé, Đinh Tử”, Mễ Dương thở phào nhẹ nhõm bước vào văn phòng, ngồi luôn xuống ghế. Cậu cảnh sát tên Đinh Tử nhe răng cười, “Lại khách sáo rồi, giúp người hoạn nạn là điều nên làm mà, tối mời tớ ăn cơm là được!”. Mễ Dương lừ mắt, “Cậu giúp người hoạn nạn còn thu phí nữa là sao hả?”. “Biết làm sao khác được, cuộc đời xô đẩy mà, cảnh sát quèn như chúng ta để nhanh chóng tích tiền mua nhà hoàn thành đại nghiệp lấy vợ sinh con, chỉ còn cách tiết kiệm ăn tiêu hàng ngày của bản thân thôi”. Nói xong Đinh Tử thở dài thườn thượt, làm ra vẻ không còn cách nào khác.
Mễ Dương vừa lấy nước chỗ bình nước vừa trừng mắt, “Thế này mà gọi là tiết kiệm bản thân à, có mà cậu đang bóc lột tôi thì có! Toàn ăn chặn của tôi, tính sơ sơ thì trong khoản tiền lấy vợ của cậu phải có đến 10% cống hiến của tôi là ít! Thế nào, hay là vợ cậu cũng chia cho tôi 10% hả?”. Mấy đồng nghiệp đang đọc báo uống trà gần đó liền phá lên cười. Đinh Tử mặt đỏ tía tai, “X, tiểu tử cậu qua cầu rút ván nhé, lần sau mà bị bà chị õng ẹo chặn lại, anh em đây mặc xác nhà cậu!”. Nghe cậu ta nói thế, Mễ Dương cũng tắt luôn nụ cười.
Chị Lệ tuy chỉ là một nhân viên bình thường, nhưng người ta lại là em vợ cậu em trai của phu nhân sếp tổng cục nào đó, nói chung là có chân trong, ban đầu làm ở nhà máy quốc doanh nào đó tới lúc bị thôi việc, sau chả biết điều động thuyên chuyển thế nào mà lại vào phân cục XX. Chị ta đã lấy chồng và có một đứa con, nhưng nói năng đi đứng cứ như là gái mười tám đôi mươi, mọi người sau lưng gọi trêu là “bà chị õng ẹo”. Chị Lệ rất khoái kết giao với các cậu cảnh sát trẻ, tiện thể giới thiệu bạn gái cho này nọ. Cũng chẳng biết làm sao mà chị rất có cảm tình với Mễ Dương, lúc nào cũng muốn giới thiệu những cô gái “ưu tú” mà mình quen biết cho cậu, làm cho Mễ Dương hễ trông thấy chị là khiếp vía.
Một đồng chí cảnh sát bụng phệ thổi bọt lá trà nói, “Các cậu nói xem, bà chị õng ẹo sao lại thích Mễ Dương đến thế? Nếu xét tướng mạo thì nhìn cũng được, nhưng cứ cười một cái là trông hệt tên lưu manh, cũng đâu có đẹp trai lắm phải không?”. Mễ Dương cảm thấy hôm nay nhất định là một ngày đen đủi với mình, vừa sáng ra đã bị Vi Tinh sỉ nhục mấy câu, vừa xong bị bà chị õng ẹo làm cho hết hồn, giờ lại đến lượt… Không đợi anh mở miệng, một anh cảnh sát khác đã cười tiếp, “Lão Lưu, anh không nghe người ta vẫn nói “đàn ông không hư, phụ nữ không yêu” đấy sao, người ta thích chính là thích cái khuôn mặt này của Đại Mễ đấy chứ!”.
“Thôi, thôi, không nói những chuyện lan man này nữa”, một đồng chí cảnh sát lớn tuổi hơn phát hiện sắc mặt đồng chí Mễ không được tốt cho lắm, vội chuyển chủ đề, “Tôi thì thấy bây giờ chuyện gì cũng đều do đồng tiền mà ra cả! Đinh Tử dành tiền mua nhà để lấy vợ, tôi với lão Lưu thì phải lo đóng học phí cho con, Trương Nhi cũng phải để tiền mua sữa cho con! Cho nên, Đinh Tử cậu đừng có ăn chặn của Đại Mễ mãi thế, người ta cũng phải dành dụm chứ!”.
Đinh Tử trề môi, “Cậu ta vội dành tiền làm cái gì chứ? Cậu ta là người Bắc Kinh, nhà có sẵn rồi, lại tự xưng “không ngoài ba mươi tuổi quyết không lấy vợ”, có tiền cũng chẳng để làm gì!”. Mễ Dương trợn mắt nhìn cậu bạn, nửa cười nửa như không nói, “Ai bảo không để làm gì, lão tử đây phải dành tiền đi phẫu thuật thẩm mỹ!”.
“Ai muốn phẫu thuật thẩm mỹ thế?”, một giọng nói hào sảng vang lên, người đàn ông cười tít mắt vẫy tay chào mấy đồng chí cảnh sát kỳ cựu, Mễ Dương, Đinh Tử và mấy cậu cảnh sát trẻ vội đứng dậy, “Đội trưởng đến rồi ạ”. Đinh Tử nhanh nhẹn cầm cốc của đội trưởng đi lấy nước, “Đại Mễ, tôi nhớ là phép của cậu còn đến mai cơ mà, không ở nhà nghỉ ngơi mà chạy đến đây làm gì?”. Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Hà Vinh Quang đón lấy cốc nước từ tay Đinh Tử thổi thổi rồi nhấp hai ngụm.
“Chả là mấy ngày nay không được gặp sếp, em cứ thấy trong lòng nao nao, nên mới chạy qua hưởng tí nắng gió của tổ chức”, Mễ Dương vừa nói vừa cười hì hì. “Huyên thuyên!”, đội trưởng Hà phì cười mắng, anh em cảnh sát trong phòng cũng cười theo. Đinh Tử hậm hực lên tiếng, “Đại Mễ, cậu muốn nịnh hót cũng phải có trình độ một tí chứ, hơi bị trơ tráo rồi đấy!”. Mễ Dương trề môi, “Cái này có trách tớ được không? Tớ vốn cũng định nịnh có trình độ một tí, kiểu như rót nước cho đội trưởng này nọ, nhưng có tới lượt tớ đâu! Có người đã xung phong trước mất rồi!”.
“Phì”, đội trưởng Hà suýt chết sặc, lão Lưu cùng mấy bác cảnh sát bò lăn ra cười, Đinh Tử giơ tay túm lấy cổ Mễ Dương, đầy căm hận, “Cậu được lắm, từ sau bà chị õng ẹo có ăn tươi nuốt sống cậu tớ cũng không thèm cứu đâu!”. Mễ Dương quay cùi chỏ trả đòn, hai người cứ thế trêu qua chọc lại, đội trưởng Hà với anh em cảnh sát trong phòng cứ thế ôm bụng cười. Còn đang ầm ĩ, bỗng một nữ cảnh sát hấp tấp chạy vào, nói, “Đinh Tử, bên ngoài có người tìm cậu! Ồ, đội trưởng Hà cũng ở đây ạ?”. Đội trưởng Hà mỉm cười gật đầu.
“Ai tìm tôi hả?”, Đinh Tử vẫn đang mải vật lộn với Mễ Dương ngoái cổ ra hỏi, “Cậu đi thì biết, tôi có quen người ta đâu! Khẩn trương lên!”, nữ cảnh sát quay lưng bước, trước khi rời đi còn buông một câu, “Là con gái!”. Đinh Tử ngây người, “Con gái?”, nói xong dùng hết sức đẩy Mễ Dương ra rồi chạy ra ngoài, miệng vẫn chưa chịu thôi, “Đại Mễ, cậu chờ đấy, lát tôi về cho cậu biết tay!”, chớp mắt đã không thấy người đâu nữa. Lão Lưu lắc lắc đầu, “Cậu chàng này, nghe thấy con gái là hừng hực cả lên rồi!”. Đội cảnh sát lại được phen cười ồ.
Mễ Dương vặn vẹo cổ, đội trưởng Hà bước đến ngồi lên bàn anh, Mễ Dương vội rút điếu thuốc ra châm, “Đội trưởng, mời anh một điếu”. Đội trưởng Hà rít một hơi dài, cúi đầu nhìn, “Ối chà, tiểu tử cậu phát tài rồi hả, lại dám hút cả Trung Hoa[1]! Ngang hàng cục trưởng rồi đấy.” Ông vừa dứt lời, những cảnh sát khác cũng chen chân lại xin điếu, chớp mắt đi tong nửa bao thuốc.
[1] Tên nhãn hiệu thuốc lá hàng đầu của Trung Quốc.
“Em lấy đâu ra tiền mà hút thứ này, mấy hôm trước đi ăn cơm, của một người anh em để lại, người ta làm ngân hàng, nhiều tiền mà!”, Mễ Dương cười xòa, “Nói nghe xem, hôm nay cậu đến đây làm gì?”. Đội trưởng Hà nhả một hơi khói, Mễ Dương gãi gãi đầu, “Là đội phó nói báo cáo lần trước có chút vấn đề, nên gọi em đến”. Đội trưởng Hà khẽ nhướn chân mày, “Ờ…”, ông cũng không nói gì thêm. Anh em cảnh sát chả mấy khi có dịp rảnh rỗi, bắt đầu tán dóc rôm rả, từ chuyện phụ cấp tăng ca bị thiếu mất 10 tệ, đến cả chuyện ông trưởng khoa ở cơ quan vợ lập phòng nhì. Câu chuyện đang hồi cao trào, cửa phòng bỗng mở ra, “Mễ Dương đến chưa hả?! Lề mà lề mề làm cái trò gì…”.
Trong phòng lập tức im bặt, người đàn ông lớn tiếng vừa rồi quay người vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy đội trưởng Hà, “Ôi đội trưởng, không phải cục trưởng tìm anh sao? Sao đã về rồi? Bàn xong việc rồi sao?”, “Ừ, xong rồi!”. Đội trưởng Hà đáp ngắn gọn, rồi cười hỏi, “Lão Dương, báo cáo kết án vụ 320 có vấn đề gì thế, sao tôi không biết nhỉ?”. Đội phó Dương Đại Vĩ liếc Mễ Dương một cái, vội vàng cười đáp, “Không có chuyện gì nghiêm trọng đâu ạ, chỉ là báo cáo vật chứng có chút không hợp quy tắc, bị cục phó Ngưu trả lại, em gọi Mễ Dương đến xem xem thế nào, phần này là do cậu ấy viết… Ôi chao! X[2]!”. Còn chưa dứt lời, đã bị cánh cửa mở vội phía sau đập vào đầu, mũ cảnh sát cũng bị xô lệch.
[2] X: chửi bậy, kiểu như “mẹ kiếp”.
“Phì!”. Toàn bộ cảnh sát trong phòng đều cúi đầu che mặt giả bộ ho sặc sụa, Đinh Tử lại còn đứng nghiêm trước cửa hô dõng dạc, “Chào đội trưởng! Chào đội phó! Đội phó anh bị làm sao thế? Bệnh đau đầu lại tái phát à?”. Nhìn cái vẻ mặt ngây thơ vô số tội của Đinh Tử vồn vã quan tâm, Dương Đại Vĩ chỉ còn nước nuốt giận vào trong, nỗi bực tức bị kìm nén đến ửng đỏ cả mặt. “Mọi người sau này mở cửa phải chú ý hơn, va vào người ta thì sao? Lẽ nào không phải cửa nhà mình nên không biết xót? Từ sau mà để tôi trông thấy ai đạp cửa thì chính tôi sẽ đá đít người đó! Tất cả nghe rõ chưa?”. Đội trưởng Hà nghiêm khắc giáo huấn, nhưng trong mắt lại lóe lên ánh cười.
Đinh Tử lúc này mới ngộ ra vội chạy đến xin lỗi Dương Đại Vĩ, lại còn xun xoe định giúp anh ta xoa bóp đầu, “Tránh ra cho tôi!”, Dương Đại Vĩ ngậm đắng nuốt cay xua tay đuổi cậu sang một bên. Hội lão Lưu vội đứng dậy nhường ghế, lấy nước cho đội phó. Đinh Tử vác bộ mặt thiểu não đến ngồi cạnh Mễ Dương, lúc đi qua chỗ đội trưởng Hà còn bị ăn một cái bạt tai, “Oắt con”, ông khẽ mắng. Đinh Tử lè lưỡi.
Trông thấy đội trưởng Hà đi tới chỗ Dương Đại Vĩ nói chuyện, môi Mễ Dương khẽ động đậy, “Cậu cố ý hả, đang yên đang lành gây sự với ông ta làm gì?”. “Tớ đứng ngoài cửa đã nghe cả rồi, X, việc lớn việc bé đều do anh em chúng ta làm, còn lão chỉ chờ cướp công, lại còn vì tí việc cỏn con bới bèo ra bọ, cho đáng đời, tưởng có lão Ngưu làm ô là ghê gớm lắm hay sao!”, Đinh Tử bĩu môi thì thầm.
Trong đội điều tra hình sự số 2, đội trưởng Hà đi lên từ đôi bàn tay trắng, không chỉ giỏi nghiệp vụ, tính tình lại ngay thẳng, chịu khó, cho nên anh em cấp dưới đều phục ông. Đội phó Dương Đại Vĩ thì lại khác, từ bộ đội chuyển sang, lập tức ngồi ngay lên ghế đội phó, chẳng có chút kinh nghiệm nào về điều tra hình sự. Nghe đâu ông ta trước cũng làm trong hậu cần, sở dĩ có thể chuyển nghiệp sang làm điều tra hình sự ở sở công an, ngoài việc lấy một bà vợ người Bắc Kinh ra, cốt yếu nhất vẫn là vì có tí “quan hệ” với cục phó Ngưu chủ quản điều tra hình sự.
Nói theo cách của Đinh Tử thì có quan hệ hay không không quan trọng, quan trọng là bạn phải có năng lực, không có năng lực thì phải biết khiêm nhường, không thích bợ đỡ cũng được, thế thì anh đi đường chính. Nếu đến đường chính cũng không muốn đi, cứ nhất định phải đè đầu cưỡi cổ người khác leo lên thì phải cực nhỏ nhen, thế không phải gọi đòn thì là cái gì! Mễ Dương với Đinh Tử được phân về chưa bao lâu, trong một buổi họp thường lệ về vụ án do ông ta chủ trì, Mễ Dương chỉ ra một sai sót ngoại đạo rất rõ ràng, làm ông ta mất mặt trước lãnh đạo, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra, cái trán hói cũng vì thế bóng lưỡng cả lên.
Kỳ thực sai sót của Dương mỗ kia những cảnh sát lâu năm ngồi đây có ai là không biết, nhưng chẳng ai dám nói, người này chuyển tới là nhờ sự gi