tôi vẫn nhớ anh ấy, những đã không mãnh liệt như trước. Có lẽ cô không thích nghe câu này, nhưng anh ấy không xứng với tình yêu của tôi, kể từ lúc anh ấy nói yêu cô, anh ấy đã không đáng để tôi trao một chút yêu nào nữa, thậm chí còn khinh thường liếc mắt. Tôi là phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt, sao có thể giống thời phong kiến xem đàn ông là trời?
Anh ấy nói yêu thì tôi phải yêu anh ấy, anh ấy nói không yêu thì tôi phải đi, rồi đòi quay lại thì tôi quay lại, làm như cả thế giới chỉ có một người đàn ông? Đây chỉ là ý tưởng của riêng tôi chứ không có ý chê bai gì. Tôi biết tại sao cô không tha thứ cho anh ấy, cô cảm thấy anh ấy chỉ mất ba tháng để bỏ rơi tôi, giả sử có một ngày, anh ấy lại mất trí nhớ, có lẽ cũng chỉ mất ba tháng để quên cô, nhưng trên thế giới lấy đâu ra nhiều giả sử như vậy? Chúng ta sống được bao lâu đâu!”
“Tôi phát hiện cô là người có suy nghĩ rất tích cực!” Đúng! Ai nói phụ nữ không có đàn ông thì phải nửa chết nửa sống? Ai nói bị vứt bỏ thì phải đau khổ cầu quay lại?
Thái Bảo Nhi tiếp, “Chẳng lẽ anh ấy không còn quan tâm tôi nữa thì tôi phải cả ngày lấy nước mắt rửa mặt? Sau đó chết vì buồn bực? Mơ đi!” Thật ra, lúc mới đầu quả thật cô rất khổ sở, tốn ba năm mới bình tâm lại được, đến khi không cảm thấy đau khổ nữa bỗng phát hiện thế giới thật ra rất tốt đẹp, chỉ do cô không đi tìm hiểu, vì anh mà buông tha tất cả, suốt ngày vây quanh anh. Cô muốn tìm lại ước mơ và khát vọng. Còn kết hôn lại, quả thật cô chưa nghĩ tới, Lạc Vân Hải đã cho cô thấy tình yêu không hề bền chắc, thậm chí yếu ớt đến đáng sợ, cô đã không còn tin tưởng đàn ông.
Thật ra không kết hôn cũng rất tốt, dù sao hiện giờ cha mẹ cũng không khuyên cô nữa, cứ vậy thôi!
Về phần Hạ Mộng Lộ, trước kia cô từng oán, từng hận, nhưng giờ đã không còn cảm giác gì, cô rất khâm phục vì Hạ Mộng Lộ còn kiên cường hơn cô nhiều, từ khi Hạ Mộng Lộ nói ra lời khen bản vẽ của cô thì mọi oán giận đã trở thành hư không, một người phụ nữ biết dùng người tài, chắn chắc không phải là rắn rết!
Giúp hai người họ quay lại, cũng xem như triệt để chấm dứt mọi chuyện.
“Không sai! Để bọn đàn ông cuồng vọng đi chết hết đi! Cô đừng khuyên tôi nữa, người tôi yêu là A Hải, không phải Lạc Vân Hải! Cô không biết Lạc Vân Hải đáng ghét tới cỡ nào đâu! Vì trả thù bị tôi mắng, anh ta cố ý làm bắn nước bùn lên người tôi, cô còn nói anh ta rất lịch sự và dịu dàng?”
“Ha ha, từ trước đến giờ anh ấy không như vậy, luôn rất lạnh lùng và dùng lý trí để giải quyết vấn đề. Ngay cả tôi cũng không thể khiến anh ấy xúc động, chỉ có mình cô là làm được! Giờ tôi đột nhiên hiểu ra, tại sao anh ấy lại yêu cô rồi! À, hôm nay nghe nói, Kỷ Lăng Phong, họa sĩ nổi tiếng thế giới, đệ tử của thầy Mạc, ở cùng với cô?”
Hạ Mộng Lộ co rút khóe miệng, “Đừng nói với tôi là cô hâm mộ cậu ta?” Gì mà họa sĩ nổi tiếng thế giới, có tiếng không có miếng!
Thái Bảo Nhi ngạc nhiên hô, “Thật sự ở chung? Tôi rất hâm mộ anh ta, ở nhà tôi có rất nhiều bức tranh vẽ dang dở của anh ta, giới thiệu cho tôi đi!” Trời! Kỷ Lăng Phong thật sự ở chung với Hạ Mộng Lộ?
“Bảo Nhi, cậu ta không tài giỏi như cô nghĩ đâu! Thật! Cậu ta và thầy Mạc khác nhau một trời một vực! Cô gặp cậu ta rồi sẽ rất thất vọng!” Họa sĩ nổi tiếng thế giới chỉ là mánh lới, Kỷ Lăng Phong không hề kế thừa chút tài hoa nào của thầy Mạc, hơn nữa còn là kẻ khác người, vẽ tranh thì vẽ đi, nhất định phải cởi trần hết mới chịu. Bình thường thì lôi thôi lếch thếch, tóc tai lộn xộn, một tháng không ra khỏi cửa được một lần, lại thích nổ một bức tranh trị giá năm trăm ngàn nhân dân tệ, kết quả người ta chỉ trả năm ngàn, còn nói là vì nể mặt thầy Mạc mới mua.
“Không sao, không sao! Chỉ cần nói cho tôi biết địa chỉ nhà. Tôi muốn tự mình tới chào hỏi!”
Nghe vậy, Hạ Mộng Lộ sợ đến mặt trắng bệch, tên kia vừa thấy người đẹp đã chảy nước miếng, Thái Bảo Nhi làm vậy, chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp?
Hạ Mộng Lộ nghĩ một chút, thấy vẻ mặt mong chờ của Thái Bảo Nhi, đành nói ra địa chỉ nhà.
“Ngày mai tôi sẽ đi tìm anh ta, Mộng Lộ, cảm ơn cô! Dù ra giá bao nhiêu, chỉ cần anh ta chịu vẽ một bức cho tôi, tôi nhất định sẽ mua!” Thái Bảo Nhi cẩn thận ghi lại địa chỉ. Cô rất khó hiểu, tại sao tranh của Kỷ Lăng Phong đều vẽ dở chừng, trên thị trường vẫn chưa có tác phẩm hoàn chỉnh nào của anh ta, thầy Mạc là thần tượng trong lòng cô, cô phải đi khích lệ Kỷ Lăng Phong mới được.
Cô tin Kỷ Lăng Phong là một người vừa nhanh nhẹn lại dịu dàng, thấm nhuần hơi thở nghệ thuật, tựa như Đường Bá Hổ vậy, lễ độ, nho nhã, học rộng biết nhiều. Cô rất mong chờ được gặp anh ta.
Hạ Mộng Lộ gượng cười, thầm nghĩ, chỉ mong sau khi cô thấy anh ta, sẽ không tức hộc máu mà chết là được rồi!
Nhà họ Kỷ.
“Xoay eo, quyến rũ, sờ chân.... ......”
Trong phòng khách, Kỷ Lăng Phong đang cả người không mảnh vải che thân, nhiệt tình lắc mông. Tại sao anh ta không đứng ở ban công vẽ? Là vì, sau sự kiện hai nhóc trốn ra ngoài, nên anh ta phải ở trong phòng khách trông chừng, cộng thêm đứng ban công thì phải vây khăn tắm, rất khó chịu!
Kỷ Đào Đào và Kỷ Khanh Khanh ngồi trong góc phòng chơi chơi game.
Mẹ nói bài hát cha đang hát chỉ có lưa manh mới hát, bọn họ nhất định không được học theo, chỉ còn cách che lỗ tai bằng bông, để không nghe.
Kỷ Lăng Phong ký tên ở góc bức tranh xong, đang không hài lòng với chữ ‘Phong’ định vo ném thì chuông cửa vang lên. Cậu ta nhíu mày, đi ra cửa nhìn thử.
Lạc Vân Hải? Anh ta tới đây làm gì? Sao anh ta tìm được chỗ này?
Ngay cả Lạc Vân Hải làm mưa làm gió một cõi, thấy một người đàn ông trần trụi đứng trong nhà Hạ Mộng Lộ cũng không khỏi kinh ngạc. Theo lý, cô ấy phải về tới nhà rồi, chẳng lẽ cô ấy và người đàn ông này.... ... “Tôi tìm Hạ Mộng Lộ!”
“A, cô ấy không có nhà!” Kỷ Lăng Phong nhún vai.
Lạc Vân Hải thở phào nhẹ nhõm, híp mắt nhìn Kỷ Lăng Phong, ánh mắt kia thật giống như đang nói ‘biến thái’!
Kỷ Lăng Phong cười nói, “Hết cách! Lộ Lộ thích nhìn thân thể cường tráng của tôi, bình thường, cô ấy đều nhìn không chớp mắt!”
Vẻ mặt Lạc Vân Hải thoáng chốc lạnh băng như mùa đông khắc nghiệt, buông đống quà trong tay xuống, hất cằm, vặn cổ, tháo cà vạt, cởi áo khoác.
“Anh muốn làm gì? Đánh nhau à?” Kỷ Lăng Phong bóp bóp nắm tay, “Tôi cảnh cáo anh, đai vàng đai đen gì tôi đều có đủ!”
Lạc Vân Hải thản nhiên dang mạnh hai tay, khiến ba chiếc cúc áo sơ mi rơi xuống liên tiếp, để lộ hai bả vai, cơ ngực và cơ bụng tám múi, sau đó cầm túi quà tặng nghiêng người đi vào nhà, ngang qua gương còn không quên tạo dáng kiêu ngạo, như muốn nói ‘đây mới gọi là cường tráng’.
Kỷ Lăng Phong nhìn Lạc Vân Hải, lại nhìn thân thể gầy yếu của mình, thầm mắng một câu, kéo khăn tắm vây quanh hông. Hừ, dám coi thường, nhà nghệ thuật vĩ đại!
“A? Ông chú kỳ lạ! Sao chú lại tới nhà tụi con?” Kỷ Đào Đào gỡ miếng bông trên tai xuống, ngửa đầu hỏi.
Lạc Vân Hải đen mặt nói, “Ta nói rồi, ta là cha của hai đứa, không phải ông chú kỳ lạ! Xem cha mua cho hai đứa cái gì này!” sau đó lấy ra một quyển sách, nghiêm túc tiếp, “Đây đều là đồ chơi khi còn bé của cha!”
Kỷ Khanh Khanh vừa nghe có quà thì rất vui, đến khi thấy là sách thật dày thì lạnh lùng hỏi, “Đây là gì?”
“Thuyết tương đối của Einstein, có thể giúp phát triển trí tuệ. Từ bốn tuổi cha đã bắt đầu đọc, tới bảy tuổi thì có thể nhớ hết toàn bộ, thích không?”
Kỷ Lăng Phong đưa tay đè bụng, không được cười, tuyệt đối không được cười!
Quả nhiên, hai đứa trẻ đồng thời lắc đầu, “Không thích!”
“Không thích?” Lạc Vân Hải tiếp tục móc một cái hộp thật to ra, “Ghép hình phát triển trí tuệ! Món đồ chơi cha rất thích khi còn bé.”
Hai đứa trẻ nhận lấy, chỉ trong năm phút đã ghép xong bức hình rộng hơn một mét. Kỷ Khanh Khanh bất mãn nói, “Không thích!”
Lạc Vân Hải nghiến răng, sao lại không thích? Vậy bọn chúng thích gì?
“Khanh Khanh, thích cái này không?” Kỷ Lăng Phong bỗng nhiên nhét một quyển sách vào tay Kỷ Khanh Khanh.
Kỷ Khanh Khanh vừa thấy hình cô gái ngực to trên bìa thì hoan hô, “Thích ạ! Cám ơn cha! To quá!” vừa nói vừa chảy nước miếng. Hôm nay cha thật hào phóng, trước kia chưa bao giờ cho cậu xem sách thế này.
Lạc Vân Hải định giật lấy, “Còn nhỏ không lo học cho giỏi, xem bậy bạ!”
“Chú kỳ quá! Tụi con có quen chú đâu! Con muốn xem cái gì, liên quan gì tới chú!” Kỷ Khanh Khanh ôm chặt quyển sách vào trong ngực, núp sao lưng Kỷ Lăng Phong.
“Cậu dạy nó xem những thứ này?” Lạc Vân Hải tức giận hỏi Kỷ Lăng Phong.
Kỷ Lăng Phong cười nói, “Hết cách! Vì nó thích mà!” Sau đó đưa cho Kỷ Đào Đào một bọc tiền xu, “Đào Đào, thích cái này không? Cho con!”
Hai mắt Kỷ Đào Đào lập tức sáng lên, nhanh chóng nhận lấy bọc tiền xu.
“Thấy không? Anh mãi mãi không cách nào khiến bọn nhỏ vui được! Có lẽ quả thật anh từng thích Thuyết tương đối của Einstein, xem đó là đồ chơi, nhưng không có nghĩa bất kỳ đứa bé nào cũng thích nó! Bọn nhỏ không thích anh, mời anh đi cho!” Kỷ Lăng Phong chỉ ra cửa.
Lạc Vân Hải hừ nói, “Thật sao?”, rồi móc khẩu súng lục bên hông ra, nhanh chóng mở chốt, tháo đạn, tháo súng, ngồi xổm trước mặt hai đứa trẻ, “Đây là súng thật, quốc gia cho phép sở hữu, thích không?”
“A, súng thật!”
“Chú giỏi quá! Có cả súng thật!”
Hai đứa trẻ lập tức thả quà trong tay xuống, nhào qua giành lấy khẩu súng. Quả nhiên, súng thật có khác, nặng hơn súng giả nhiều.
Ngầu quá!
Lạc Vân Hải để mặc hai đứa trẻ giày xéo vũ khí của anh, nói với Kỷ Lăng Phong, “Con gái thích gì, có lẽ tôi không biết, nhưng không một đứa con trai nào không thích súng, hơn nữa còn là súng thật!” xong tới sa lon ngồi xuống.
Hừ, Hạ Mộng Lộ! Em dám nuôi đàn ông? Lại loại trắng nhỏ này! Cường tráng? Buồn cười! Một ngày nào đó, tôi sẽ cho em xem cho đã, không khiến em một tuần không xuống giường được, thì tôi không tên Lạc Vân Hải nữa!
Hừ, Lạc Vân Hải không nói gì, nhưng trán nổi đầy gân xanh chứng tỏ đang hận không thể ghim toàn bộ đạn trong túi vào người mình chứ gì?
Hai người cứ ngồi trừng nhau, giống như hồn đã rời khỏi xác, đang bắt đầu đánh nhau kịch liệt.
Hai đứa trẻ không thèm đếm xỉa gì tới hai người lớn, tập trung lắp súng.
Hạ Mộng Lộ mở cửa vào nhà, thấy hai người đàn ông đang quần áo xốc xếch ngồi nhìn nhau không chớp mắt, bèn gầm nhẹ, “Hai người đang làm gì?”