Hạ Mộng Lộ giãy giụa, “Lạc Vân Hải, anh đừng quá đáng! Tôi cảnh cáo anh, mấy năm qua tôi có học Judo đó!” Đáng ghét, anh ta bị bệnh? Lúc trước, nói chia tay cũng là anh ta, giờ lại tới làm phiền cô, khinh cô dễ bắt nạt?
Nghe vậy, Lạc Vân Hải cười nhạt một tiếng.
Hạ Mộng Lộ tức giận đấm một cái.
Lạc Vân Hải nghiêng người, dễ dàng tránh thoát, thậm chí bắt được tay Hạ Mộng Lộ, kéo cô vào ngực anh, cười nói, “Quơ tay múa chân!” Dám múa rìu qua mắt thợ! Từ lúc năm tuổi anh đã bắt đầu học với không biết bao nhiêu võ sư, đừng nói một Hạ Mộng Lộ, cho dù một ngàn người, cũng chỉ là vui đùa với anh.
“Anh.... ..... Mau buông tay! Lạc Vân Hải, rốt cuộc anh muốn làm gì?” Chẳng lẽ công sức học mấy năm nay của cô đều uổng phí hết?
Lạc Vân Hải nghiêm túc nói, “Không muốn biết cha mẹ em sống thế nào? Không muốn biết chuyện anh em?”
Hạ Mộng Lộ tỉnh táo lại, trừng Lạc Vân Hải.
Mười phút sau, hai người bình tĩnh ngồi trong một góc của quán cà phê. Lạc Vân Hải đẩy ly cà phê đã được thêm sữa đến trước mặt Hạ Mộng Lộ, sau đó sửa sửa gọng kính, nhìn chằm chằm cô.
Hạ Mộng Lộ nôn nóng như ngồi trên đống lửa, không biết Lạc Vân Hải tìm cô có mục đích gì, chẳng lẽ anh đã biết sự tồn tại của Đào Đào và Khanh Khanh, muốn tới giành con? Thấy anh cứ nhìn chằm chằm, cô bèn hỏi, “Anh nhìn cái gì?” Chưa từng thấy người đẹp?
Lạc Vân Hải lắc đầu nói, “Không có gì, chỉ cảm thấy em đeo kính rất đẹp!”
Đẹp? Hạ Mộng Lộ cười nói, “Chẳng lẽ anh giống những kẻ tầm thường khác, thấy người đẹp là chảy nước miếng? Còn là vợ trước?” Ba mươi lăm tuổi rồi vẫn không đứng đắn! Chẳng lẽ một Thái Bảo Nhi còn không đủ? Lúc trước sao cô lại thích người như vậy được chứ? Đúng là sỉ nhục!
“Vợ trước? Nếu tôi nhớ không làm, chúng ta chưa từng ly hôn!” Lạc Vân Hải móc ra tờ đăng ký kết hôn đặt lên bàn, mặc dù trên đó viết tên Hoắc Hâm, nhưng cũng chính là anh.
Hạ Mộng Lộ cau mày. Tự nhiên anh ta cầm tờ giấy này theo người làm gì? Biến thái? Vậy chẳng khác gì phản bội Thái Bảo Nhi? “Trong lòng tôi, chồng tôi đã chết. Hơn nữa, trên tờ đăng ký này không phải tên anh, theo lý mà nói, cũng đồng nghĩa với đã ly hôn, cho nên anh chỉ được xem là chồng trước!”
Cố ý chọc giận anh? Lạc Vân Hải đáp, “Chồng trước thì chồng trước, chỉ cần em không phủ nhận tôi là được, Hạ Mộng Lộ, nếu chưa từng ly hôn, vậy trên pháp luật, em chính là vợ tôi! Đó là sự thật không thể chối cãi!”
“Lạc Vân Hải, rốt cuộc anh muốn gì? Nếu anh cảm thấy có hứng thú với tôi của hiện tại, thì tôi sẽ xem thường anh!”
“Tôi ly hôn rồi!”
Hạ Mộng Lộ run tay, giả vờ khuấy ly cà phê, “Liên quan gì tới tôi?”
“Đã ly hôn từ năm năm trước. Sau khi trở về, trong ba tháng, không ngày nào tôi không nhớ em, nhớ từng phút từng giây! Đến khi tôi ý thức được không cách nào buông tay được nữa, phải đi tìm em, thì em đã biến mất. Tôi tìm em suốt năm năm ở khắp các nước, nhưng không thấy. Mộng Lộ, hôm nay gặp lại, biết em đã sinh cho tôi hai đứa con trai, tôi thật sự rất kích động, hạnh phúc tới mức quên cả hít thở, cảm thấy mình thật may mắn........”
Hạ Mộng Lộ cảm thấy mũi cay cay. Hèn chi, Thái Bảo Nhi không ở nhà hiếu thuận cha mẹ chồng mà tới công ty phỏng vấn, thì ra trong năm năm này đã có nhiều biến động như vậy.
“Hiện giờ tôi đang sống rất tốt. Nếu anh đã gặp hai đứa nhỏ thì tôi cũng không giấu nữa. Đúng! Hai đứa nhỏ là con anh, nhưng anh chưa từng nuôi dưỡng tụi nó ngày nào, cho nên anh cũng không có tư cách gì giành quyền nuôi dưỡng với tôi, dù anh có nói gì, tôi cũng không giao hai đứa nhỏ cho anh đâu!”
Lạc Vân Hải gật đầu một cái, chống cùi chỏ lên bàn, đan chéo mười ngón tay, để lộ chiếc đồng hồ khảm kim cương số lượng có hạn, “Tôi sẽ không tranh với em. Mộng Lộ, chúng ta...... Thật sự không thể quay lại sao?”
“Anh cảm thấy có thể sao?” Hạ Mộng Lộ cười nhạt nói.
“Vì năm đó tôi bỏ đi khiến em hận suốt năm năm không tha thứ? Hạ Mộng Lộ, tôi nói rồi, ba tháng sau đó tôi đã trở về tìm em, và ly hôn với Bảo Nhi, vì em mà bỏ Bảo Nhi......”
“Anh sai rồi! Giờ tôi không hề hận anh!”
“Vậy tại sao vẫn không chấp nhận tôi?”
“Bởi vì anh không phải la A Hải, anh là Lạc Vân Hải! A Hải mà tôi yêu đã chết! Thế giới của A Hải rất đơn giản, không có bất kỳ gánh nặng nào, là một người đàn ông đáng để tôi tin tưởng! Còn anh thì không, anh chỉ tốn ba tháng để bỏ rơi người anh yêu hơn mười năm, vậy tương lai có thể anh cũng chỉ mất ba tháng để bỏ rơi tôi! Lạc Vân Hải, tính tàn nhẫn, quyết tuyệt của anh chính là điều tôi rất ghét!” Khiến cô không có được cảm giác an toàn.
Lạc Vân Hải nói: “Đó mới chính là tôi! Hay ý em nói, tôi còn không bằng một kẻ ngu?”
Hạ Mộng Lộ đáp, “Đây là chỗ khác nhau giữa anh và A Hải. A Hải không phải kẻ ngu, anh ấy là người đàn ông tốt nhất thế giới! Lạc Vân Hải, anh cho rằng mình rất xuất sắc? Anh già rồi! Trong mắt tôi, anh là người không sống được bao nhiêu năm nữa, tôi cần gì phải lãng phí thời gian của mình trên người anh?”
“Hạ Mộng Lộ! Tôi ba mươi lăm tuổi vẫn độc thân không phải do em sao? Tôi nói trước, hai đứa nhỏ cũng là con của tôi, không có tôi, một mình em làm sao sinh được? Chỉ vì em, mà chủ tịch Long Hổ tôi đây đợi em tận năm năm! Em đúng là có phúc mà không biết!” Dám nói anh già?
“Củ cải trắng trọc đầu, còn dám nói mình có nhiều sức hút!” Đúng là tự kỷ! Tại sao A Hải của cô lại biến thành như vậy?
Lạc Vân Hải nghe vậy càng tức giận hơn, siết chặt nắm tay. Nếu nói nữa không chừng sẽ có án mạng! Anh đứng dậy nói, “Em mới là trái khổ qua!” xong bước đi.
Lần đầu gặp lại đã tan rã trong không vui.
Trái khổ qua? Hạ Mộng Lộ siết chặt chiếc muỗng trong tay, dám nói cô là trái khổ qua, vô duyên vô cớ kéo cô tới đây là để giễu cợt cô? Loại người đàn ông này đáng bị cô đơn tới già! Tức chết người! Đúng là ra cửa quên thắp nhang! Hừ, cô phải ‘cố gắng hết sức’ để thiết kế nhà cho anh ta, đúng, phải ‘cố gắng hết sức’!
Bên này, mặt Lạc Vân Hải âm trầm tới mức người qua đường đều tự giác nhường đường, sợ bị đánh,
Cô đã hoàn toàn thay đổi, trở nên độc mồm độc miệng, không hề để ý tới cảm nhận của người khác! Người đàn bà đanh đá!
Lạc Vân Hải thấy Hạ Mộng Lộ đang đạp xe phía trước, bèn nhấn mạnh chân ga, xông tới vũng nước bên cạnh cô.
Hạ Mộng Lộ tức giận đến mức run cả hai tay, cúi đầu nhìn thử, quả nhiên, trên bắp chân dính đầy bùn dơ. Cô hung tợn nhìn theo chiếc Rolls – Royce đang chạy xa kia, bỗng có xúc động muốn quăng chiếc xe đạp của mình vào nó, nhưng cô cố nhịn, bởi vì đến lúc đó, xe hơi thì chẳng sức mẻ gì, còn chiếc xe đạp của cô thế nào cũng bị nát bét. Tệ hơn, có thể sẽ bị anh ta bắt bồi thường!
A Hải của cô tuyệt đối sẽ không ác đến vậy, đừng nói là làm bắn nước lên người cô, ngay cả nói nặng cô cũng không dám. Quả thực khác nhau một trời một vực!
Lạc Vân Hải nhìn vào kính chiếu hậu, thấy Hạ Mộng Lộ đang khom người chùi vết bùn, thì vui vẻ nở nụ cười, sau đó đột nhiên thấy mình thật ngây thơ, hoàn toàn không giống với tác phong chững chạc thường ngày. Trên thế giới này, cũng chỉ có Hạ Mộng Lộ mới có thể khiến anh xúc động, làm những chuyện mà ngay cả lúc mười tuổi anh cũng không làm thế này!
Hay là đi xin lỗi? Không được, vậy chẳng khác nào tự đánh vào mặt mình? Làm gì có chuyện chủ tịch tập đoàn lớn phải ăn nói khép nép với một người phụ nữ? Buồn cười!
Nếu không phải vì hai đứa bé, anh đã chẳng thèm để ý tới trái khổ qua kia! Hừ, đợi hai đứa nhỏ chịu về nhà với anh rồi, xem cô có tới tìm anh không!
Nghe thấy chuông điện thoại reo, Lạc Vân Hải bắt máy, “Nói!”
“Anh Hải, tìm được rồi! Cô ấy sống ở khu Triêu Dương, số nhà ba lẻ hai! Nghe giọng anh, chẳng lẽ đàm phán thất bại?”
“Tôi có nên khen lỗ tai cậu rất thính?” Lạc Vân Hải lạnh lùng nói.
“Không cần! Nếu đàm phán thất bại, sao anh không trực tiếp tới nhà cô ấy? Lý do là thăm hai đứa nhỏ. Dù gì hai đứa cũng là con anh, cô ấy không có lý do gì để từ chối. Vì con, có lẽ cô ấy sẽ tha thứ cho anh, nếu anh có thái độ tốt, nói không chừng cô ấy sẽ cho anh ở lại qua đêm. Người mẹ nào chẳng hi vọng con mình có một gia đình đầy đủ? Chỉ cần hai đứa nhỏ tiếp nhận anh, cô ấy không thể không suy nghĩ vì hai đứa nhỏ mà quay lại với anh. Nhớ mua thêm một bó hoa hồng đỏ. Phụ nữ rất dễ dụ!”
Lạc Vân Hải lái xe chậm lại, lắng nghe một cách cẩn thận. Anh chưa từng nghĩ đến chuyện này, cười nói, “Cậu càng ngày càng lanh! Cứ vậy đi!” Phải mua đồ chơi cho hai đứa nhỏ! Trẻ con thích chơi gì?
Lạc Vân Hải bắt đầu nhớ lại những thứ mình từng chơi hồi nhỏ.......
Trên phố ăn vặt, Hạ Mộng Lộ và Thái Bảo Nhi lựa rất nhiều món xong tìm chỗ ngồi, bắt đầu nhấm nháp.
“Đồ ăn chỗ này không tệ!” Hạ Mộng Lộ nói, không biết tại sao Thái Bảo Nhi lại tìm cô, từ khi biết Thái Bảo Nhi và Lạc Vân Hải đã ly hôn, cô luôn thấy rất lúng túng, tính ra, hai người đều là vợ cũ của Lạc Vân Hải, vợ cũ và vợ cũ nói chuyện với nhau, nghe thấy kỳ kỳ.
Thái Bảo Nhi ăn một miếng rồi nói, “Quả thật không tệ! Biết tại sao tôi tìm cô không?”
Biết! Đơn giản là giống như trong phim, cầu xin cô rời khỏi chồng tôi, nếu không có anh ấy tôi sẽ chết, vân vân và vân vân, chứ gì!
Đến nay Thái Bảo Nhi vẫn chưa kết hôn, chứng tỏ, cô ấy vẫn chưa quên được Lạc Vân Hải.
“Ha ha! Nhìn vẻ mặt cô kìa! Thật ra tôi biết cô và anh ấy đã gặp nhau, chính mắt tôi đã nhìn thấy!”
Thái Bảo Nhi suy nghĩ một chút rồi tiếp, “Vân Hải là một người đàn ông tốt. Tối thiểu, lúc chúng tôi còn ở bên nhau, anh ấy đối với tôi rất tốt, tốt đến mức tôi tình nguyện vì anh ấy mà buông tha ước mơ của mình. Bình thường anh ấy rất ít nói, nhưng chưa bao giờ quên tặng quà cho tôi vào những ngày lễ! Rất lịch sự và dịu dàng!” Lịch sự và dịu dàng? Anh ta cố ý chạy xe cho nước bùn bắn lên người cô đây này!
“Tôi hi vọng, hai người có thể nhanh chóng quên đi khúc mắt lúc trước, quay lại với nhau!”
“Khụ khụ khụ khụ khụ............” Hạ Mộng Lộ kinh ngạc trợn to mắt, không phải tới khuyên cô nên rút lui sao?
“Cô....... Cô có ý gì?”
“Hạ Mộng Lộ, chúng ta chẳng còn nhỏ nữa, không có nhiều thời gian để lãng phí! Đừng để đến khi nhắm mắt xuôi tay mới thấy hối hận, hãy quý trọng người trước mắt! Tôi thấy anh ấy rất yêu cô, năm năm qua, anh ấy không tìm bất kỳ cô gái nào khác, một mực chờ cô, tìm cô khắp nơi.
Anh ấy có thể vì cô mà vứt bỏ tình cảm hơn mười năm của chúng tôi, đủ chứng minh anh ấy thật lòng. Anh ấy tình nguyện đeo cái danh kẻ bội bạc cũng muốn ở bên cô. Lúc đó, anh ấy nói, dù cô vĩnh viễn không trở lại, anh ấy cũng muốn ly hôn với tôi vì không thể chịu đựng được việc phản bội cô một phút một giây nào, chỉ có ly hôn, anh ấy mới có tư cách ở đây chờ cô trở về. Hạ Mộng Lộ, cô thật hạnh phúc, hạnh phúc tới mức khiến tôi hận không thể giết chết cô!” Thái Bảo Nhi cầm nĩa lên, giả làm vẻ mặt dữ tợn.
Hạ Mộng Lộ nghe vậy, sững người, cô đã từng rất ghét Thái Bảo Nhi, dù biết rõ mình mới là người cướp chồng của người ta, một phút trước còn đang nghĩ đối phương đến để chê trách mình, giờ mới phát hiện thì ra mình là kẻ lòng dạ hẹp hòi, “Cô không còn yêu anh ta nữa sao?”
Thái Bảo Nhi nhún vai, “Có lẽ còn cũng có lẽ không! Năm năm rồi,