Lạc Vân Hải thấy Kỷ Đào Đào cầm tấm hình, mày nhíu chặt, tiến lên chụp lấy, “Ai cho hai đứa.... ...”
‘Có thể....... Nể mặt mẹ con.... ...’
Ngoài cửa, đám Nhạc Tử Tuyền nghe nói Lạc Vân Hải nổi giận, rối rít tiến đến giải vây giùm Đông Phương Hoàng.
Hứa Trí Viễn thấy Lạc Vân Hải không nói lời nào, bèn đi vào nhìn thử hai đứa nhóc, bỗng kinh ngạc há to mồm, “Ôi trời ơi!” Rất giống anh Hải!
Lạc Vân Hải siết chặt tấm hình, vẻ mặt vốn lạnh lùng biến thành kinh ngạc, chậm rãi ngồi xổm xuống, “Hai đứa gọi người này là gì?” đôi mắt tràn đầy vẻ mong đợi.
“Mẹ, sao ạ?” Kỷ Đào Đào lui về sau một bước, vẻ mặt khó hiểu. Cậu chỉ là trẻ con, chú này lại tìm nhiều người như vậy tới giúp? Cửa bị nhiều người vây chặt, làm sao chạy trốn được đây?
“Hai đứa mấy tuổi?” Nhạc Tử Tuyền bước vào, nở nụ cười hiền lành, quả nhiên, giống như đúc tấm hình A Hoàng cho bọn họ nhìn.
Kỷ Khanh Khanh hút mũi, “Bốn tuổi rưỡi!”
Lạc Vân Hải đưa tay vuốt ve mặt Kỷ Đào Đào, lông mày rậm, mắt dài xếch, mũi cao, miệng hồng hồng. Lạc Vân Hải đỏ mắt, nhìn tiếp Kỷ Khanh Khanh cười hỏi, “Mẹ ở đâu?”
“Chú định kiện tụi con? Nên muốn gặp người lớn?”
“Ha ha! Đứa nhỏ này thật dễ thương!” Nhạc Tử Tuyền che miệng cười khẽ.
“Sao ta lại muốn kiện hai đứa?” Lạc Vân Hải dở khóc dở cười, làm gì có chuyện cha kiện con mình? Còn là hai đứa bé đáng yêu như thiên sứ thế này?
Kỷ Đào Đào chỉ vào tờ tư liệu trên đất, “Tụi con không cố ý! Mẹ nói phải thiết kế phòng cho chủ tịch của công ty này, nên tụi con tới khảo sát giúp mẹ, muốn biết chủ tịch thích phong cách gì!”
Lạc Vân Hải cười hiền lành, cố gắng để không hù dọa bọn nhỏ, gật đầu nói, “Tốt! Còn nhỏ đã biết giúp mẹ! Mẹ hai con không nói cho hai con biết chủ tịch công ty này là ai sao?”
“Không ạ!”
Lạc Vân Hải co quắp khóe miệng, “Không có ai nói cho hai con, ba hai con là ai?”
“Ba đã chết không toàn thây rồi!” Kỷ Khanh Khanh giành đáp.
Chết...... Hạ Mộng Lộ thật là.......
Lạc Vân Hải tiếp tục cười nói, “Chết thế nào?”
“Đi tới đi lui tự nhiên chết, sau đó bị xe hơi đè bẹp, lại bị xe lửa cán, rồi bị máy bay nổ tung!”
“Ha ha!”
Chết đúng thảm! Mấy người phía sau cố nén cười tới mức đỏ bừng mặt!
Lạc Vân Hải trông như đang cười, nhưng trong người đã cuồn cuộn lửa giận, không ngờ, ngày ngày cô đều nguyền rủa cho anh chết sớm. Lạc Vân Hải vỗ vỗ mặt hai đứa nhỏ, nghiêm túc nói, “Nghe kỹ, ta tên Lạc Vân Hải, là chủ tịch của công ty này, là cha của hai con! Mau kêu cha!”
Hai cậu bé ngẩn người, cha? Ai biết chú là ai chứ? Kỷ Khanh Khanh lau nước mắt, trợn to mắt, “Gọi chú là cha, có ích gì không? Có đồ ăn ngon không? Con rất đói!”
Kỷ Đào Đào nhanh trí đáp, “Có MacDonald không ạ?” Hôm nay thật may, ra cửa đụng phải đồ ngốc, có hamburger ăn, còn có tiền về nhà, không tệ!
“Dĩ nhiên, muốn ăn MacDonald đúng không? Đi, cha dẫn hai con đi!” Lạc Vân Hải khom lưng mỗi tay ôm một đứa, mỉm cười bước ra khỏi tầm mắt của mọi người.
“Nhưng hợp đồng còn chưa.......” Hứa Trí Viễn chỉ vào đống tài liệu nằm trên đất.
Đông Phương Hoàng liếc Hứa Trí Viễn một cái, “Cậu cảm thấy hiện tại anh ấy có tâm tư quản những việc này sao?”
“Đúng vậy. Anh Hải thật thông minh! Biết Hạ Mộng Lộ chắc chắn không chịu gặp anh ấy, nên mới bắt đầu từ hai đứa bé! Một phần MacDoald là có thể dụ được, có phải dễ dàng quá không?”
Anh Hải, anh phải cảm tạ trên thế giới này còn có MacDonald, nếu không.... .....
Đỗ Vương thấy hai đứa nhỏ đeo máy chụp hình trước ngực, vả lại trông rất quật cường, không thể nào là kiểu dễ dụ như vậy được, bèn kêu to một tiếng đuổi theo Lạc Vân Hải.
“Cha, con muốn nước chanh, bánh quế, hamburger, khoai tây chiên phần lớn.... ......”
“Cha, con muốn gà cuộn, phần ăn của trẻ con, khoai tây phần lớn, gà chiên nước sốt.... .....”
Hai đứa bé không cần nhìn bảng thực đơn cũng kêu món được, dường như toàn bộ sản phẩm của MacDonald đã được khắc sâu vào đầu.
Người phục vụ thấy vậy thầm khen, hai đứa nhỏ thật giỏi, còn nhớ rõ món hơn cả cô, hơn nữa cha của hai đứa cũng rất đẹp trai!
Lạc Vân Hải nghe hai đứa gọi cha, sướng như điên, nói “Như hai đứa chọn!”
“Vâng! Xin quý khách đợi một lát!”
Kỷ Đào Đào thấy chị phục vụ còn đang tính sổ, bèn giơ máy tính nói, “Chị! Không cần tính nữa, tổng cộng ba trăm hai mươi đồng!”
“A, em giỏi quá!”
“Con trai của quý khách thật thông minh! Quý khách thật biết dạy con!”
Lạc Vân Hải lúng túng tằng hắng một tiếng, ôm lấy hai đứa lên lầu hai, ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ, nhìn hai đứa nhỏ không chớp mắt. Lông mày giống anh, lỗ mũi giống anh, đôi môi giống anh, khuôn mặt giống Hạ Mộng Lộ. Còn thông minh giống anh!
Anh không chỉ có con trai, còn là hai đứa!
Nhìn món ngon đầy bàn, Kỷ Đào Đào và Kỷ Khanh Khanh liếm liếm môi, bắt đầu ăn điên cuồng.
“Ăn từ từ, mẹ không dạy hai đứa phải nhai kỹ nuốt chậm sao? Uống từ từ, bị sặc làm sao!” Lạc Vân Hải không thể tin được con của anh lại đói như vậy. Anh dịu dàng lau vết mỡ trên khóe miệng hai đứa, khuyên, “Trẻ con không nên ăn nhiều đồ ăn nhanh, không tốt cho sức khỏe!”
“Dạ!” Kỷ Khanh Khanh nghe lời gật đầu, “Cha, cha thật là đẹp trai, là người cha tốt nhất trên thế gian này!”
Nghe vậy, Lạc Vân Hải tự hào hếch cằm lên. Anh không đẹp trai thì sao có thể sinh ra hai đứa con đẹp trai như vậy được? “Mấy năm nay hai con sống tốt không? Ở đâu?”
“Berlin ạ! Tụi con sống rất tốt, cha...... Mẹ rất yêu tụi con, muốn ăn cái gì mẹ đều mua, cho nên cha không cần lo lắng!” Chẳng lẽ nhận nhầm người?
Berlin...... Hạ Mộng Lộ, em trốn thật kỹ, nhưng sống tốt là được rồi!
Nghe vậy áy náy trong lòng Lạc Vân Hải cũng giảm bớt, “Hai con yên tâm, từ nay về sau, cha sẽ chăm sóc các con thật tốt!”
Thôi đi! Người cha hung dữ thế này, bọn họ không thèm! Dĩ nhiên những lời này không thể nói ra, nếu không sẽ không có tiền về nhà! Kỳ lạ! Tại sao những người kia không chịu ăn mà cứ nhìn hai cậu hoài? Chẳng lẽ biết hai cậu đang gạt người? Không được! Phải ăn nhanh về nhanh thôi!
Kỷ Đào Đào rất sợ bị bắt bồi thường, nên ăn xong vội nói, “Con ăn xong rồi!”
Lạc Vân Hải lập tức ôm hai đứa xuống lầu, đến cửa, hai đứa giùng giằng đòi xuống, anh khó hiểu hỏi, “Không về nhà với ba sao?”
“Tại sao tụi con phải về nhà với chú? Hiện tại chú đang bị tình nghi bắt cóc trẻ con, tụi con có thể tìm cảnh sát bắt chú!” Kỷ Đào Đào chép miệng, không gọi ba nữa.
Lạc Vân Hải sửng sốt, “Hai con đã gọi cha, ăn no rồi, giờ không muốn về nhà với cha?”
Kỷ Khanh Khanh cười hiền lành, “Chú mời tụi con ăn cơm, không phải là vì tụi con đáng yêu sao?”
Đáng yêu? Lạc Vân Hải cắn răng hỏi, “Chú? Không phải vừa rồi còn gọi cha?”
Kỷ Đào Đào đáp, “Mẹ từng nói, có sữa chính là mẹ, giờ tụi con không cần sữa nữa, tụi con phải về nhà với cha đây, tạm biệt!” Đã lâu chưa được ăn no như vậy, vừa thoải mái, vừa giúp mẹ tiết kiệm được một số tiền lớn, “Chú không cảm thấy tụi con đáng yêu?”
Đáng yêu! Đáng yêu tới mức anh muốn đánh mông hai đứa! Lạc Vân Hải không ngờ mình sẽ bị hai đứa nhỏ lừa, mặt tái xanh, “Trong mắt hai đứa, cha lại là kẻ ngu dễ dụ?”
Coi như chú thông minh! Kỷ Đào Đào lắc đầu, “Là chú tự nói đó! Hơn nữa tụi con tên Kỷ Đào Đào và Kỷ Khanh Khanh, cha của con họ Kỷ, chú sao có thể là cha tụi con được? Đừng cho rằng chúng con dễ lừa, hừ, đi thôi!” Kỷ Đào Đào kéo em trai chạy đi.
Lạc Vân Hải tức giận đứng nhìn theo bóng lưng hai đứa.
“Anh Hải, hai đứa nó không phải thiên sứ, là ác ma mới đúng!” Đỗ Vương tiến lên lắc đầu nói, có thể lừa gạt người đứng đầu băng xã hội đen, xem như có bản lĩnh, quả nhiên, sau nụ cười thân thiện đều là những linh hồn tà ác!
“Ác ma? Một ngày nào đó sẽ cho hai đứa nó biết, thế nào là ác ma đích thực!”
Đỗ Vương gật đầu, “Nếu cô ấy chính là người thiết kế cho nhà mới của anh, vậy không lo không có cơ hội gặp, anh Hải, đừng nóng!”
“Sau khi về, không được nói chuyện hôm nay với cha mẹ, biết không? Nếu cha mẹ biết chúng ta lừa người, sẽ bị nhốt vào nhà vệ sinh đó!” Kỷ Đào Đào dặn Kỷ Khanh Khanh.
Kỷ Khanh Khanh nằm vắt ngang qua hai băng ghế, không ai chen thật là thoải mái! Vừa vỗ vỗ bụng, vừa nói, “Anh nghĩ ai cũng ngốc như ông chú kỳ lạ đó sao?” Cậu có phải thằng ngốc đâu? Kỷ Khanh Khanh tiếp tục cười nói, “Chờ sau này em kiếm được nhiều tiền, sẽ mua cho mỗi người một chiếc xe hơi, không phải giành xe buýt với ai!” Lúc đi chen lấn tới mức mặt đỏ bừng, rất vất vả!
Mấy người ngồi ghế sau nghe vậy đều phì cười, trẻ con bây giờ thật lanh lợi.
Kỷ Đào Đào liếc em trai một cái, “Hừ! Chờ anh có tiền, sẽ mua cho mỗi người một chiếc trực thăng, đỡ bị kẹt xe!” Ghét nhất kẹt xe, ước chừng về nhà phải mất cả tiếng đồng hồ, về sau kêu mẹ mua cho một chiếc xe đạp, bảo đảm nhanh hơn xe buýt nhiều.
“Ha ha ha ha!”
Mấy người đằng sau cười ngất ngưỡng.
Hoàng hôn, mây mù chiếm cả bầu trời, chỉ còn chút xíu tia nắng chiếu xuống.
Trước tòa nhà ba mươi tầng, một chiếc Rolls - Royce đang đậu dưới tàng cây. Lạc Vân Hải vừa hút thuốc là vừa ôm ngực đứng đợi dưới đèn đường.
Lạc Vân Hải đang chán đến chết thì thấy một người đi ra cửa. Cô mặc áo sơ mi màu đỏ nhạt, quần tây dài, giày cao gót, tóc uốn xoăn, phong cách hoàn toàn khác với năm đó, khiến mắt anh bỗng sáng lên.
Trước kia, cô không mang giày cao gót, tóc dài thẳng, luôn đội khăn trùm đầu, ăn mặc tùy ý, nếu không tận mắt nhìn thấy, anh không thể tin được đây chính là cô gái nông thôn ngày đó! Ba mươi rồi, Hạ Mộng Lộ, em đã thay đổi, trên mặt dù có cười, nhưng tôi lại thấy sau nụ cười kia là lạnh lùng khó gần.
Rất muốn lại gần nghe giọng của cô, nghe cô gọi anh ‘chồng à’, gọi anh A Hải, tuyên bố anh là A Hải của cô, không ai giành được.
Em nói với con, cha đã chết. Chẳng lẽ trong lòng em, A Hải đã chết rồi sao?
Hạ Mộng Lộ mở khóa xe đạp, đang định đi bỗng quay đầu lại. Ảo giác? Nhưng người kia đang đứng đó nhìn cô, cười với cô, không phải là ảo giác, bởi vì A Hải sẽ không cười với cô như vậy, nụ cười của A Hải rất tinh khiết, còn nụ cười này đầy phức tạp.!
Tại sao anh ta lại ở đây? Chờ ai? Dù gì chắc không phải chờ cô rồi, có lẽ là chờ vợ anh ta, Thái Bảo Nhi?
Lạc Vân Hải gãi gãi ót, tiến lên phía trước, “Đã lâu không gặp!”
“Xin chào! Chờ người?” Hạ Mộng Lộ lịch sự mỉm cười, thản nhiên như gặp lại một người bạn cũ.
Lạc Vân Hải sững người mấy giây rồi nhét hai tay vào túi quần, ưỡn ngực thở ra một hơi, gật đầu “Ừ!”
Hạ Mộng Lộ nhướng mày, “Tôi còn có việc, đi trước! Anh yên tâm, tôi sẽ dốc hết sức thiết kế cho nhà anh! Tạm biệt!” Cô siết chặt tay cầm, đẩy xe tới trước.
Gặp lại sau năm năm, chỉ như vậy? Không hỏi xem mấy năm qua tôi sống thế nào? Không nói cho tôi thật ra tôi có hai đứa con trai?
Lạc Vân Hải hỏi, “Em không cảm thấy chúng ta có rất nhiều lời cần nói sao?”
“Tôi không thấy giữa chúng ta có gì để nói hết!” Hạ Mộng Lộ không quay đầu lại, bước nhanh hơn.
Lạc Vân Hải kéo cổ tay Hạ Mộng Lộ, “Hôm nay em phải nói chuyện với tôi!” Nói xong kéo cô đến tiệm cà phê phía trước.