Nhưng mà bây giờ đã thay đổi, nay cô chỉ là người khách, không phải trợ lý, thư kí, người hầu, lái xe, quản gia của anh…… hóa ra có thể vì yêu trả giá cho mưa cầu hạnh phúc, trả giá biến thành hy vọng xa vời, ngay cả cơ hội yêu cũng không biết có thể lần nửa hay không?.
Nghe thanh âm cửa bị mở ra, Hạ Vũ Tuyên ngẩng đầu, vừa thấy đến cô, nghĩ bản thân mình đang ảo giác, nháy mắt mấy cái, thật sự không phải ảo giác.
Đêm qua trong mơ từng thấy cô đến, hôm nay thật sự cô ấy đến đây, quả thực cô muốn đi theo anh cho dù là chân trời góc biển sao, không chịu để cho anh quên cô sao? Nếu có như vậy, trong nháy mắt anh nghĩ anh thật cam tâm tình nguyện, sẽ ghi khắc cô nhớ mãi cô cả đời.
“ Anh…… Gần đây có khỏe không?” thanh âm cô đánh vỡ trầm tĩnh, cũng đánh vỡ không khí im lặng.
Chung quy vẫn phải mở miệng nói trước, tuy rằng cô nghĩ rằng chỉ cần chăm chú nhìn anh mãi mãi như vậy, có lẽ kia chỉ cần nhìn như thế so với mọi thứ khác đều tốt đẹp hơn.
“Anh thật sự rất tốt” Anh đứng lên, ánh mắt nghiên cứu đảo qua người cô “ Còn em..?”
“Em…… em đã có thai ” cô sờ sờ bụng bằng phẳng của mình, nhiều kỳ diệu, đã có sinh mệnh nhỏ nhoi đang ở trong đó..
Một viên đạn như bắn vào trong lòng anh, anh tự cường ổn định rung động, thản nhiên hỏi: “Cho nên….?”
“Có lẽ anh nên cùng em nuôi dưỡng đứa nhỏ này..?” từ nhỏ anh chính là người cô đơn, bởi vậy cô tin tưởng, anh sẽ rất thương đứa nhỏ, anh không phải là một người cha lãnh khốc vô tình..
“Ai biết đó có phải là con của anh không chứ? Lúc trước em vì muốn giữ anh ở lại, không tiếc gì dùng mỹ nhân kế. Hiện tại em lại vì muốn cuốn lấy anh, lấy đứa nhỏ đến làm uy hiếp?” Nói không chừng đó là một mưu kế, anh không biết cái gì nên tín, cái gì nên nghi, từng đã bị phản bội, hiện tại không thể liền tin tưởng.
Ngôn ngữ có thể đả thương người sâu vô cùng, nhất là những lời lẽ tàn khốc đến từ người yêu, toàn thân cô run run, tim đập lại giống như ngừng lại, đả kích quá mãnh liệt, khiến cô không thể trả lời, cũng không thể cảm thụ điều gì?.
“ Em đã hiểu ý của anh……… Xin lỗi…… đã quấy rầy thời gian quý giá của anh…”
Vì sao cô còn ngu ngốc như vậy? Lý trí biết rõ tất cả đã chấm dứt, nhưng trái tim vẫn chờ mong có một cơ hội. Muốn chuyện cũ lại lần nữa trở thành sự thật, đáng tiếc lòng người thay đổi chính là thay đổi, giống như thời gian trôi đi không thể giữ lại.
Nhìn cô xoay người phải đi, anh bắt lấy tay cô, nhăn lại mi hỏi: “ Em sẽ kiên trì giữ đứa con này? Tự mình nuôi nấng?”
“ Anh là người đã vô tình tham dự vào quá trình này, em làm như thế nào không cần phải báo cáo cho anh biết” Ngay cả tự tôn cũng không còn, còn sót lại bản năng cầu sinh, ít nhất cô cũng phải bảo hộ chính mình đi!
“ Em khi nào thì trở thành nhanh mồm nhanh miệng như vậy!” Không có lý do phẫn nộ, anh không thể chấp nhận cô thay đổi, lời nói cùng biểu tình đầy lạnh lùng, điều này không giống như người mà anh đã yêu…
Chẳng qua, là anh buông tha cho cô, còn có tư cách gì mà yêu cầu cô tiếp tục yêu anh? Có lẽ người không thể dứt bỏ là anh, còn không có thói quen nhìn không nhìn thấy cô hằng ngày, lại càng không có thói quen nhìn thấy vẻ mặt bất hòa này.
La Phù cũng không biết lúc này vì sao lại có sức mạnh, đề cao thanh âm nói: “ Phải, em chính là người như thế, tất cả những gì em làm điều có mục đích. Em hy vọng anh ở lại Hoa Liên, em hy vọng anh và em ở cùng một chổ, cho nên em đồng ý làm thí nghiệm tình yêu với anh, cho nên em sẽ sinh đứa con này……… Em chỉ hy vọng yêu anh, hy vọng anh cũng yêu em…Anh có thể lên án em… bởi vì tâm tư em rất nặng đầy tính toán, có âm mưu, tội lớn nhất của em chính là yêu…”
Yêu một người, vì anh cười vui vì anh mà khóc, cô không hối hận vì mình đã yêu. Cho dù cho cô làm lại một lần nữa, thì cô cũng không thay đổi, cũng sẽ làm như vậy, cũng sẽ làm thí nghiệm, dạy anh bỏ đi bóng ma tâm lý…
Thân hình cô lung lay sắp đổ, cuối cùng không chịu nổi cảm xúc trào dâng, một chữ cuối cùng cũng chưa kịp nói ra, cô đã giống như lá rụng trong gió, run run không còn là chính mình, cảm thấy cơ thể sắp ngã xuống….
“ La Phù!” đúng lúc anh ôm lấy cô, rõ ràng phát hiện hai mắt cô đã nhắm lại, giống như nháy mắt sẽ rời khỏi thế giới này. Anh hoàn toàn mất bình tĩnh, không, sẽ không như vậy! Cô không có khả năng bỏ rơi anh, cô yêu anh như vậy, cô làm sao có thể bỏ được?
Cho dù giải thích như thế nào, cô chỉ có thể chứng minh như vậy, vận mệnh của anh ngay tại trong tay anh. Sinh tử đều từ anh xử lý, nếu thật sự đã chết một lần, liệu lần sau có vì cô mà sống?
Thí Nghiệm Tình Yêu - Phần 2 Chương 9
Nhận được tin tức, Thái Nho Minh suốt đêm từ Hoa Liên bay qua Đài Bắc, cuối cùng rạng sáng cũng tới bệnh viện.
“Đều là do ông!” vừa thấy ông ta đến, Lí Nhã Mai liền một quyền đập vào đầu chồng mình, nổi lên bão hung tợn “La Phù vừa mới mang thai không bao lâu, nếu con bé và đứa bé có gì ngoài ý muốn, tôi sẽ tính lên đầu ông!”
“ Là lỗi của anh, đều là do anh sai!” Thái Nho Minh đã biết sự tình từ đầu đến cuối, ông ta quả thật bất đắc dĩ, thậm chí ông ta chính là người đầu sỏ gây nên chuyện.
“Tốt nhất La Phù cùng đứa nhỏ không có chuyện gì, tôi để cho ông có cơ hội bồi thường, nhưng mà vạn nhất, vạn nhất……” Lí Nhã Mai nói đến đó hốc mắt đã đỏ, chính bà cũng không dám tưởng tượng ra chuyện gì nữa.
Thái Nho Minh ôm vợ “ Anh tin tưởng ông trời sẽ phù hộ La Phù, đứa nhỏ cũng sẽ bình an vô sự, em trăm ngàn đừng suy nghĩ lung tung”
Chờ Lí Nhã Mai tâm tình bình tĩnh chút, Thái Nho Minh ngẩng đầu vừa thấy, chỉ thấy Hạ Vũ Tuyên đứng ở hành lang dài, cũng chính là ngoài cửa phòng cấp cứu, thế là ông ta nhìn vợ mình và nói “Anh đi nói chuyện với tiến sĩ Hạ một chút.”
“ Tên đó là đàn ông tồi” Lí Nhã Mai tức giận bất bình. “Ông phải hảo hảo giáo huấn cậu ta cho em!”
“ Anh đã biết, em đừng kích động, trước ngồi xuống nghỉ ngơi.”
Thái Nho Minh trấn an vợ mình, mới chậm rãi đi lên, đứng trước mặt Hạ Vũ Tuyên “ Hạ tiến sĩ, xin hỏi hiện tại La Phù như thế nào?”
Hạ Vũ Tuyên hai mắt mờ mịt, nhìn chằm chằm vách tường giống như mất hồn, đoán không ra anh ta bây giờ đang nghĩ cái gì, có lẽ là bầu trời Hoa Liên, là mây ở Hoa Liên, biển ở Hoa Liên, vẫn là một ngày kia nụ hôn đầu tiên của hai người?
‘Hạ tiến sĩ, Hạ tiến sĩ?” Thái Nho Minh lại hô vài tiếng, biết anh sẽ không trả lời, đả kích thật lớn, đã làm anh không biết nói gì..
Đối với chuyện này ông đã đi như thế nào mà để phải đến bước này? Thái Nho Minh không khỏi trong lòng cũng sinh cảm khái. Không khỏi nhớ lại đến lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ tay trong tay, lúc ấy ông không phải trong lòng tràn đầy vui mừng cùng chúc phúc sao? Vì sao sau một lúc mọi thứ điều thay đổi, đều do ông có tư tâm, mới khiến cho bọn họ đi đến con đường này…
Lúc này, vừa lúc bác sĩ đi ra phòng cấp cứu, Thái Nho Minh cùng Lí Nhã Mai đều tiến đến thăm hỏi–
“Xin hỏi bác sĩ, La Phù, cô ấy thế nào?”
Bác sĩ ngừng một chút, đẩy gọng kính lên “ Các người biết bệnh nhân có thai đúng không? Hiện tại là là không ổn định, sức khỏe của cô ấy không tốt, lại có tình trạng xuất huyết [ ra máu], ta sợ mình không bảo đảm được đứa nhỏ”
“Không được, không được!” Lí Nhã Mai chưa nói nước mắt đã rơi, khóc không thành tiếng nói: “ Xin bác sĩ, người nhất định phải giữ lại đứa nhỏ! Đây là lần đầu mang thai, cô ấy còn rất trẻ, cô ấy không thể chống đỡ hay chịu đựng nổi chuyện này…”
“ Đương nhiên chúng tôi sẽ cố hết sức, chính là hy vọng các người có chuẩn bị tâm lý.” Bác sĩ chuyển hướng Hạ Vũ Tuyên, bằng trực giác hỏi:”Xin hỏi anh là cha của đứa bé?”
Hạ Vũ Tuyên không hề do dự hồi đáp:” Vâng”
Lí Nhã Mai cùng Thái Nho Minh đều liếc mắt một cái, quả nhiên vợ chồng đều có ăn ý, xem ra Hạ Vũ Tuyên có tâm muốn quay đầu lại, La Phù cùng đứa nhỏ có hy vọng hạnh phúc rồi.
Ai ngờ bác sĩ lại đưa ra một văn kiện.” Đây là giấy đồng ý giải phẫu, mời cậu xem qua quyết định kí tên hay không. Vạn nhất tình trạng khẩn cấp nên làm giải phẫu sanh non, phải có sự đồng ý của cậu”
Điều này có khác gì là tuyên án tử hình đứa nhỏ! Thái Nho Minh ôm lấy vợ mình, hai người tim đập mạnh, không dám tưởng tượng kết cục chính là như vậy…
Hạ Vũ Tuyên run run tiếp nhận, ánh mặt trời nhất thời bị mây đen che phủ, trên tay anh nắm văn kiện giống như giấy sinh tử, có thể quyết định để đứa nhỏ ở lại hoặc tiễn bước, cũng khả năng ảnh hưởng sinh tồn của La Phù.
“ Có gì cần, ta lại sẽ thông báo cho cậu “ Bác sĩ gật đầu, đi vào phòng cấp cứu..
Chịu đả kích, Lí Nhã Mai cơ hồ đứng không vững, Thái Nho Minh vội vàng dìu bà qua ghế dài ngồi xuống, lấy giúp bà ly nước, thấy bà ta không còn trở ngại, mới lại tiến lên tìm Hạ Vũ Tuyên
“ Vợ ta hy vọng ta nói chuyện với cậu. Kỳ thật không cần bà ấy nói, ta cũng sẽ nói cho cậu biết “
Hạ Vũ Tuyên lẳng lặng nhìn vách tường, giống như cái gì cũng nghe không biết đến, nhưng Thái Nho Minh quyết định, ông nhất định phải nói ra, nếu không ông thực có lỗi La Phù, cũng thực có lỗi lương tri mình.
“Ngày đó báo chí đăng tin tức, ta đã nói qua một lần, ta cho tới bây giờ không yêu cầu La Phù dùng mỹ nhân kế. Cho dù ta từng có loại hy vọng này, cũng miễn cưỡng không được La Phù. Huống hồ cái gì La Phù cũng chưa lấy đến, chỉ trừ tiền trợ cấp cuộc sống của cậu, một tháng mới có bạ vạn tệ, đều là dùng mua đồ dùng và thức ăn cho cậu”.
“ Chắc là La Phù chưa bao giờ nói với cậu, ta cùng vợ đều là nhà tài trợ cô nhi viện. La Phù đậu vào đại học, học phí cũng là chúng ta ngày đó tài trợ, ngay cả phòng ở, xe đều là do vợ ta giúp cho. Bởi vì chúng ta sinh hai đứa con, nhưng vợ ta đặc biệt thích La Phù, coi La Phù như là con gái mình”
Biểu tình Hạ Vũ Tuyên vẫn đang không thay đổi, Thái Nho Minh nuốt khẩu khí, quyết định buông tay, dù sao nhân sinh làm sao có thể hiểu được, ông phải ăn năn hối lỗi, mới có khả năng lòng thanh thản.
“Nói đến đều là ta sai, là do ta tạo cho La Phù áp lực quá lớn, khiến cho La Phù giữa ân tình cùng tình yêu khó có thể lựa chọn, mới có thể đi đến kết cục ngày hôm nay. Hiện tại ta muốn nói cho cậu biết, ta từ bỏ tham vọng của mình, cậu muốn đi chỗ nào thì đi đi! Chỉ cần hảo hảo chiếu cố La Phù, đây là hy vọng duy nhất của ta..”
Một hơi nói xong, Thái Nho Minh nghĩ rằng Hạ Vũ Tuyên cái gì cũng chưa nghe, chợt thấy chủy tay anh ta hướng vách tường, lực mạnh như vậy, như vậy vô thức, từng tiếng động đánh vào tường, một lần lại một lần, rất nhanh khiến cho mu bàn tay anh ta đầy máu…
“ Hạ tiến sĩ! Hạ tiến sĩ!” Thái Nho Minh kêu như thế nhưng vẫn không dừng lại, cuối cùng vội vàng ôm lấy cánh tay anh ta “ Hạ Vũ Tuyên! Cậu bình tĩnh một chút, hiện tại điều cậu nên làm, là cầu nguyện mà không phải tự hủy bản thân mình”
Hạ Vũ Tuyên dừng lại động tác, trong miệng thở dốc, trên mặt đổ mồ hôi, đáy mắt chỉ có sợ hãi cùng hối hận, cuộc đời anh chưa bao giờ sợ hãi như thế.
Đều là đàn ông, Thái Nho Minh có thể hiểu được bao nhiêu tâm tình của anh, làm người phụ nữ mình yêu nhất rơi vào tình trạng co kéo sinh mệnh, còn bản thân mình lại không có biện pháp nào giúp người ấy, cái loại tình cảnh này cũng đủ khiến cho con người ta dễ dàng nổi điên lên…