Bình an vô sự qua hai ngày, La Phù cuối cùng có điểm nở mặt mày, lập tức hướng Hạ Vũ Tuyên báo cáo.” Hạ tiến sĩ, tôi đã tìm được mộ phần của bà ngoại và ông ngoại của ngài rồi.”
Trong phòng nghiên cứu, đôi mắt đang nhìn văn kiện cùng dụng cụ, Hạ Vũ Tuyên vùi đầu trong đó, căn bản không phát hiện La Phù đi vào, thẳng đến thanh âm của nàng đã cắt đi trầm tĩnh.
Tin tức này hẳn là làm cho hắn lại vẫn như cũ, tâm hồn của hắn như đang nhấc lên những ngọn song, một vòng một vòng, vô hạn mở rộng.
Sau sự im lặng, hắn mới đứng lên, cúi đầu mở miệng:” ở đâu ?”
Nghe thanh âm hắn kìm nén, nhìn ánh mắt hắn cô đơn, nàng bỗng nhiên cũng cảm thấy ở ngực một đau, giống nhau có người làm nàng đau lòng, làm sao bây giờ có chút gì đó nên thu hồi nhưng tựa hồ còn thu mà không có trở về.
“Ngay phía sau núi, sẽ không xa.”
“ Hảo, thời gian nghỉ ngơi giữa trưa ngươi dẫn ta đi qua đó, còn có chuẩn bị một bó hoa, lấy hoa thiên điểu”
“ Được” chuyện đó hẳn là ông ngoại hay bà ngoại hắn thích hoa đi? Dưới đất nguyện là tình vợ chồng, trên trời nguyện là chim liền cánh, chính là như vậy sẽ không sai!
Nàng không hỏi nhiều, hắn cũng không nhiều lời, chính là yên lặng nhìn phía ngoài cửa sổ. Rất là u tĩnh, trời không xanh thẳm, hết thảy là như thế bình an, nhưng mà nội tâm hắn mãnh liệt gào thét, là ánh mặt trời không thể xuyên thấu. Chỉ có gió vần vũ, chỉ có chính hắn hiểu được, giờ phút này là như thế nào tư vị.
Không biết vì sao, nàng rất muốn tiến lên, ôm hắn một cái, nhưng nàng vẫn là điều khiển bản thân nhẫn lại, nói cho chính mình là chỉ nhất thời đồng tình, không cần là đối tượng sai lầm, Hạ Vũ Tuyên là toàn thế giới không cần người tình thân.
Chậm một chút, hai người lái xe đi vào sau núi, đi vào một cái đường nhỏ, không bao lâu liền phát hiện một nghĩa trang công cộng, thoạt nhìn có chút lịch sử đã lâu, nhưng duy trì như chỉnh tề lịch sự tao nhã, không đến nỗi núi hoang cỏ dại sinh sôi.
“ Chính là mộ này.” La Phù đi đầu, đi đến một tòa nho nhỏ, chớp mắt thấy phần mộ, theo kia mơ hồ chữ viết vẫn nhìn ra được khắc chữ– Hạ Khải Nhân, Hạ Anh Tử, sinh vì chim liền cánh, tử vì tình vợ chồng”
La Phù khóe mắt một chút nóng, kiên định cỡ nào chân thành tha thiết tình yêu!
Theo nàng biết được tin tức, Tiên sinh Hạ Khải Nhân là người Đài Loan, Hạ Anh Tử nữ sĩ là người Nhật Bản, vốn tên là Quán Dã Anh Tử, đã theo họ chồng sửa lại Hạ Anh Tử, hai người kết hợp ở lúc trước hội nhấc lên một trận mưa gió, nhưng mà hiện tại xem ra, mưa gió đều qua, bọn họ đã được đến vĩnh viễn có một kết cục.
Hạ Vũ Tuyên đi đến trước mộ, buông hoa xuống, ánh mắt hắn thật sầu não, môi hé mở là lại không có nói gì.
Từ nhỏ hắn bị cha mẹ vứt bỏ như loại kém phẩm, bởi vì hắn từ nhỏ là đứa trẻ ngốc, không bằng bọn họ mong muốn như vậy một anh tài cao ngút, khoa học gia không thể dễ dàng tha thứ cho thử nghiệm của mình bị thất bại, cho dù đó là con của mình.
Bọn họ không nghĩ sẽ nhìn nhận hắn, lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ sinh ra một đứa vô dụng, phế vật. Cho nên đưa hắn lưu đày đến lão gia ở Hoa Liên.
May mắn là, ông ngoại và bà ngoại, không những giữ mà còn tiếp nhận hắn, không miễn cưỡng hắn học bài, không buộc hắn cùng đứa trẻ khác chơi cùng, cho hắn ở trời đất này không gian tự nhiên tìm được sự yên tĩnh, có lẽ bởi vậy mà trí tuệ hắn càng ngày càng phát triển, ngày xuất ngoại đột nhiên lại tăng mạnh, trở thành thiên tài mọi người hâm mộ.
Năm đó, vụ tai nạn xe tới rất đột ngột, hắn còn không biết cái gì gọi là chết. thật chí còn không kịp chảy nước mắt, ngay ngày hôm sau, hắn đã bị cha mẹ mang đi rời bỏ nơi này, không thể tham dự tang lễ ông ngoại và bà ngoại, càng không thể dâng hương, tặng hoa cho họ.
Thời gian mười bốn năm giống như chưa từng có, hắn lại biến thành đứa trẻ con, tình cảm nuôi dưỡng kia bị cắt đứt, không thể biểu đạt được tang thương đau lòng, nhưng giờ phút này hoàn toàn hướng vào người hắn, bi thương song triều rất mãnh liệt, nháy mắt hắn đã bị nhấn chìm, không biết đang ở nơi nào.
La Phù nghĩ rằng chính mình hẳn là nên tránh ra, đây là thời khắc riêng tư, hắn cũng đang dùng trí nhớ và người dưới kia nói chuyện, không phải ngôn ngữ có thể nói hết, chỉ có thể để tâm linh hòa hợp
Nhưng mà nàng không đi ra, không biết có thế lực nào đó giữ nàng lại, làm cho nàng đứng ỏ một bên yên lặng, chăm chú nhìn bức họa đang trước mặt này.
Thật lâu sau, Hạ Vũ Tuyên mới chậm rãi đứng lên, cả người bỗng nhiên nghiêng ngả một chút, có thể là do huyết áp thấp, cũng có thể quá kích động trong lòng, , làm cho hắn ngay cả khí lực đều không có.
Nàng không chút nghĩ ngợi, liền tiến lên, giữ cánh tay hắn, cho hắn tựa vào bên vài mình, cho dù hắn so với nàng cao lớn nhiều, nhưng vào giây phút này nàng tin tưởng hắn cần nàng.
Hạ Vũ Tuyên vẫn chưa cự tuyệt chuyện nàng tiến đến gần, trái lại, hắn giống người bệnh suy yếu, nàng là chổ dựa duy nhất, hai người có điểm khó khăn vì nàng phải giữ người to lớn tiêu sái này
“ Ông có khỏe không? “ Nàng lấy ra khăn tay, nhẹ nhàng lau trên trán hắn mồ hôi lạnh, xem sắc mặt tái nhợt, giống lúc người ta té xỉu.
Hắn nhắm hai mắt, tiếp tục hít sâu, cảm giác được tay nàng nhỏ bẻ đụng vào, vốn là hắn không cho ai đụng vào hắn, lúc này lại vô lực cũng ko muốn tránh đi.
Sau đó, hắn khôi phục tinh thần, mở mắt tựa sương mù, nhìn thái độ nàng quan tâm, ngửi được mùi hoa lài phát ra – nháy mắt giới tuyến phòng hộ bị hòa tan, hắn đã quên chính mình là chán ghét người đến gần.
“Choáng váng đầu sao? Tôi giúp ông mát xa một chút được không?”
Nhìn hắn im lặng không nói lời nào, nàng hiểu như ngầm đồng ý, cố lấy dũng khí, hai tay theo cái trán của hắn, cổ đến bả vai, thi lấy nhẹ nhàng chậm chạp ấn ấn, làm cho hắn trầm tĩnh lại.
Nhớ rõ trước đây, nhóm nữ tu sĩ chính là như vậy trấn an nàng, lúc nàng nằm thấy ác mộng, có thể bình tĩnh trở lại, không biết đối với hắn có tác dung không?
Hắn cứng ngắc một lát, dù sao chưa bao giờ có người đối xử với hắn như thế, có lẽ nơi này là nghĩa địa khá trầm tĩnh, có lẽ đây là không khí kỳ diệu, hắn không có kháng cự, yên lặng chịu đựng một lát, không bao lâu, hắn phát hiện cũng không khó chịu, tương phản, còn thoải mái.
“ Như vậy có thể chứ?” bởi vì cơ thế hắn gồng lên, nàng phải dùng lực nhiều hơn.
Hắn không gật đầu cũng không lắc đầu, chính là dùng đôi tròng mắt nhìn nàng, giống như con thú bị thương, yên lặng không nói gì, chỉ có ánh mắt có thể nói.
Nàng bị hắn nhìn làm đỏ mặt, cúi xuống ánh mắt tiếp tục thay hắn mát xa, cảm giác hắn hô hấp chậm rãi bằng phẳng, thân thể cũng không còn cứng ngắc.
“ Tôi đưa ông về nhà đi!” Nàng nhìn tình huống này của hắn không nên quay lại làm việc, hẳn là nên nghỉ ngơi
Hắn không có ý kiến, nàng rời khỏi người hắn, chậm rãi đi đến bên cạnh xe, trước khi đi, hắn lại nhìn này phiến rừng cây, liếc mắt một cái, không nói gì như nói lời từ biệt .
Ông ngoại bà ngoại, con tin tưởng các người đang hạnh phúc, trước kia con không kịp nói lời nào, hiện tại các người đều nghe được sao?
………………….
“ Hạ tiến sĩ, giường chuẩn bị xong rồi, mau nằm xuống” vừa đi vào nhà, La Phù giống như con quay thẳng đảo quanh, thay Hạ Vũ Tuyên chuẩn bị giường, dìu hắn nằm xuống, tẩm khăn lông ướt đắp trán hắn, pha chén trà sâm nhìn hắn uống
Kỳ thật Hạ Vũ Tuyên đã cảm thấy tốt hơn nhiều, nhưng vẻ mặt nàng lo lắng, làm cho hắn không khỏi tò mò, nếu hắn lại bị bệnh chết đi? Nàng có hay không vì hắn sẽ khóc? Người con gái này chỉ là trợ lý, sao lại phải quan tâm hắn?
Trong mắt nàng đầy lo âu, sắc mặt hắn tái nhợt, nàng ôn nhu khuyên nhủ “ Nhắm mắt lại, trước ngủ một chút”
“ Ta không nghĩ sẽ ngủ, thời gian bình thường ngủ còn chưa đến” Hắn không có thói quen phá vỡ thói quen của mình
“ Kia….” nàng cũng không biết chính mình thế nào mà cân nhắc chút, bỗng nhiên thốt ra “ Ông có tâm sự sao?”
Hắn lấy vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng, nữ nhân này hồ ngôn loạn ngữ cái gì? Hắn cùng nàng có cái gì tán gẫu? Trên thực tế hắn cùng bất luận kẻ nào đều không có. Hắn là tòa thành đề phòng rất nghiêm, từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, hắn đã mất đi năng lực nói chuyện, cho dù là ông bà ngoại cũng chỉ có thể yêu thương hắn, nhưng không có cách nào khác chính là hiểu được hắn.
“ Ông bà ngoại của ông chắc là có tình cảm tốt lắm?” nàng nghĩ là mình như bác sĩ tâm lý, cùng bệnh nhân nói chuyện, những chuyện đau xót, để cho họ có thể nhẹ nhõm, nhưng thực sự đơn giản như vậy sao?
Hắn hơi chút trợn to mắt, nàng có thể nào hỏi hắn vấn đề này? Nhất là thấy hắn phản ứng sau đó, nàng không biết đây là chuyện lôi vấn đề đau lòng ra sao?
“ Thật xin lỗi, tôi đã nói nhiều” Nàng rốt cuộc đang làm cái gì? Nàng nghĩ là muốn cho bản thân mình cái tát, nàng còn đang lấy muối xát miệng vết thương hắn!
Những lời nói ấy, , hắn bỗng nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện cũ, những chuyện quá lâu được trở về, hắn thường nằm ở trên hành lang, cái gì cũng không làm, chợt nghe gió thổi trúc diệp, thiền minh điểu kêu, làm cho phiền não hóa thành mây trắng bay đi, trời xanh rộng lớn đều có thể ôm.
La Phù đang muốn lặng lẽ rời đi, hắn lại lúc này đã mở miệng.”Ta trước đây sẽ không nói, còn có chướng ngại…… Bác sĩ nói ta là tự kỷ, cũng không thể học cao, ba mẹ ta đều là kiệt xuất trong khoa học, bọn họ không thể tin ta như vậy phát triển……”
“ Phát triển?” nàng nan giải hình dung từ này để nói về hắn, càng kinh ngạc hắn từng là đứa trẻ tự kỷ, nhưng hắn cuối cùng mở miệng, này không khác là một bước đột phá lớn!
Nàng xoay người ngồi vào phía trước, chờ mong nghe hắn nói càng nhiều lời nói, nếu cửa sổ tòa thành mở ra, nàng có thể nghe được bên trong bao nhiêu thanh âm ?
Hắn giống đứa trẻ vừa học được phát âm, chậm quá còn nói:”Ta cùng ông bà ngoại cùng nhau sống ở tại này…… Không ai xem thường ta, hoặc ra lệnh cho ta học bài, cho nên ta rất vui sướng……”
Nàng không khỏi tưởng tượng, khi còn bé hắn trở nên cái đứa trẻ ít nói cỡ nào, mà tại đây núi non xinh đẹp, hắn vượt qua như thế nào khó có thể quên thơ ấu?
“ Sau đó thì sao?” nàng nghe được hắn cùng ông bà ngoại cảm tình rất sâu, mới có thể dùng ngữ điệu hoài niệm này nói chuyện.
“ Năm mười hai tuổi ấy, một tai nạn xe cộ mang đi bọn họ, khi đó ta mới lần đầu tiên đã mở miệng, ta kêu là ông ngoại, bà ngoại….”
Hắn nói đơn giản bình tĩnh, nước mắt của nàng lại cơ hồ đã tràn mi, nếu hắn chưa bao giờ từng có được tình thân, có lẽ còn không có đau như vậy, như vậy khổ, nhưng người này từng có được tình cảm rồi sau đó bị cướp đoạt, không chỉ dập nát một tâm hồn con người, thậm chí làm cho hắn ngay cả cảm giác cảm thục cũng đều mất đi.
“ Rồi ta đã bị ba mẹ tống xuất ra nước ngoài du học, ta đi qua rất nhiều quốc gia, học rất nhiều ngôn ngữ, được rất nhiều bằng tiến sĩ…… ở nước ngoài cuộc sống giống nhau ầm ỹ, có rất nhiều người, rất nhiều chuyện, rất nhiều thanh âm, hắn rõ ràng trong đầu chỉ có sách vở, nơi đó mới là nơi rất yên tĩnh.
Đến nỗi ở trong giấc mơ, liên tục xuất hiện cảnh tương, hắn không có cách nào giải thích với nàng, đó là cảnh sách Hoa Liên, dãy núi Hoa Liên kêu gọi hắn, một tiếng một tiếng, chưa bao giờ gián đoạn
“ Vì sao quay lại Đài Loan? Quay lại Hoa Liên?” vấn đề n