Hôm nay xuất viện, Hạ Vũ Tuyên đến giúp La Phù, công việc thủ tục, thu thập hành lý, tựa như người nhà của anh, thậm chí như là chồng.
La Phù đầu tiên là lặng im mà chống đỡ, mãi đến khi mọi việc được sắp xếp xong xuôi. Cô nhìn xung quanh trái phải, hoang mang hỏi: “Thái viện trưởng cùng Thái phu nhân đâu? Bọn họ đã nói tới giúp em về Hoa Liên”
Ngày hôm qua cô đặc biệt gọi điện thoại cho Thái phu nhân, kính nhờ bọn họ nhất định phải tới đón cô, đừng để cho cô tiếp tục đối mặt với Hạ Vũ Tuyên, nếu phải về Hoa Liên, cô không nghĩ mang đi thêm những gì ở Đài Bắc.
“Bọn họ không rảnh, có anh đến là tốt rồi.” Hạ Vũ Tuyên mềm nhẹ hạ giường, từng cái động tác đều thật cẩn thận, giống như hơi dùng một chút lực cô sẽ dập nát, trải qua trận sinh ly tử biệt này, lá gan anh trở nên rất nhỏ.
La Phù hiểu dụng ý của Thái viện trưởng và Thái phu nhân, hy vọng tác hợp cô cùng Hạ Vũ Tuyên, nhưng thương tổn dĩ nhiên tạo thành, vết rách không thể bù lại, cô chỉ cảm thấy bi thương cùng tâm đã chết.
“Anh không phải cùng đại học T còn có quan hệ hợp tác? Làm sao anh có thể rời đi lâu như vậy?”
“Đó là việc nhỏ, anh muốn đi thì đi.” trên thực tế, anh sớm hủy hợp đồng, mà đại học T rất hy vọng ngày sau còn có cơ hội hợp tác, không dám có chổ nào khó xử, trực tiếp thả người, chỉ phán rằng đại tiến sĩ tùy thời đến đều rất hân hạnh được đón tiếp.
La Phù không dự đoán được ngay cả điều này anh cũng đều buông, tuy rằng cô kinh ngạc nhưng vẫn quật cường nói: “ Chuyện này không quan trọng, em không nghĩ làm lãng phí thời gian của anh”
“ Anh bỏ qua, anh sẽ chờ đợi, cho đến khi tâm em mở ra, anh càng quý trọng.”Anh thản nhiên tuyên cáo, thái độ cũng là kiên định.
La Phù lại lựa chọn trốn tránh, làm bộ không có nghe đến cũng không thấy gì, lại bất đắc dĩ để anh đỡ lên xe, cô căn bản không còn sức lực để có thể tự đi được
Trong ngực anh, cánh tay anh, vẫn là làm cho cô hoài niệm độ ấm cùng hương vị, đột nhiên hỏi, cô cảm thấy yếu đuối muốn khóc, nếu không có đoạn đau xót cùng chia lìa này, nhất định cô vẫn là yêu anh như vậy!
“Xin vui lòng đưa chúng ta đến sân bay.” Hạ Vũ Tuyên nhìn lái xe tắc xi nói.
Trong nữa giờ đi xe, anh vẫn không buông ra tay cô, tuy rằng cô cứng ngắc không muốn tới gần vào lòng anh, nhưng chỉ nếu có thể tay trong tay, anh tin tưởng khoảng cách này sẽ có cơ hội kéo gần lại..
“Tiên sinh, phu nhân, tình cảm các người thật tốt a!” Lái xe từ kính chiếu hậu nhìn thấy hình ảnh hai người tay trong tay
“Đúng vậy, cô ấy là người tôi yêu nhất” Hạ Vũ Tuyên rất lạ khi cùng người xa lạ bắt chuyện, càng đừng nghĩ nói tới tâm tình loại này, hoàn toàn là phá lệ.
Yêu? La Phù nghĩ đến bản thân mình nghe lầm, có thể nào vào lúc này, trường hợp này, anh không hề do dự nói ra chữ “Yêu”? anh nghĩ đây là thổ lộ, chính là bù lại, có thể cho cô cảm động rơi lệ, phương tâm hòa tan sao?
“oa~~” tài xế tắc xi thổi thanh. “Tiểu thư này thật là hạnh phúc ah”
La Phù không thể trả lời cái gì, chỉ là khiếp sợ đủ khiến cô khó tiêu hóa, nguyên bản nghĩ đến cả đời đều nghe không được lời nói này. Tự nhiên tại đây loại tình huống không thể đến, bất giác quá muộn hoặc rất châm chọc sao?
Đi vào sân bay, hai người xuống xe, Hạ Vũ Tuyên ôm bả vai La Phù, nhìn trán cô toát đầy mồ hôi lạnh, lại cẩn thận hỏi: “Tự em đi được sao?”
“Có thể.” Cô tự cường, bước bộ, nhưng ngay giây đó cơ hồ gần như té ngã
Cơ hồ, đúng vậy, bởi vì có anh đã ôm lấy cô, thế là cô an toàn, cả người tựa vào trong lòng anh, không sợ hãi.
“Buông……” cô thấp giọng ghé vào lỗ tai anh nói lời nói như là mệnh lệnh, không bằng nói là khẩn cầu, tính cô sợ anh, đừng đến quấy rầy lòng của cô nữa!
“Xin lỗi, anh làm không được.” Anh càng nhanh ôm lấy cô, thanh âm này với cô thì càng thấp, như là thở dài.
Cô cúi đầu, không nhìn mắt anh, cô biết sẽ có ảnh hưởng như thế nào đối với cô. Sẽ hòa tan cô, làm cô mềm lòng, rồi sau đó sẽ bị thương tổn..
Không! Cô mệt mỏi, cô không nghĩ đến một lần nữa, chỉ cần có yêu còn có đau, một khi đã như vậy, yêu thêm nữa làm gì ?
Đáp máy bay, trở lại Hoa Liên, ánh mặt trời như đang hôn môi với đất, cô dường như đã có mấy đời cảm thụ, trước khi rời đi cô ôm một tia hy vọng, mà nay tâm cô như cây khô, chỉ hơn mười ngày mà thời gian lại giống mười mấy năm.
“Đến, chúng ta về nhà.” Hạ Vũ Tuyên đỡ cô lên xe, nói cho lái xe địa chỉ.
“Em không cùng anh về phòng ở kia” chỗ có nhiều chuyện cũ, nhiều hơi thở, cô sợ bản thân mình không thể tự kềm chế.
“ Em phải về nơi em ở, anh đưa em về!”
Anh thỏa hiệp khiến cô kinh ngạc, như thế nào anh lại không hề kiên trì? Hay anh cho rằng đã hết đến trách nhiệm, mang cô bình yên đuổi về Hoa Liên là đủ rồi? Nghĩ đến điều này, nhưng cô lại thấy mất mát, chẳng lẽ cô còn chờ mong cái gì? Không được, cô~ rất yếu đuối!
Dọc theo đường đi hai người không nói gì, đến khi lái xe dừng lại xe, Hạ Vũ Tuyên lại đỡ cô vào nhà, đến khi cô an ổn ngồi vào bên giường.
Cô mở miệng đánh vỡ yên lặng “Cám ơn anh đưa em về. Anh nhất định bề bộn nhiều việc, xin cứ tự nhiên đi!”
“Chổ nào anh cũng không đi, anh muốn cùng em một chỗ.” thế này anh phun ra chân ý. “Em không muốn đến nhà ông bà ngoại, thì anh ở lại nơi này, ở bên em
“Anh nói cái gì?” cô nghĩ bản thân mình chắc nghe lầm, như thế nào anh có khả năng rời khỏi phòng ở tràn ngập kí ức nhớ thương? Sở dĩ anh trở lại Đài Loan, sở dĩ lựa chọn Hoa Liên, không phải là vì tìm kiếm chuyện cũ thời thơ ấu?
“ Ông bà ngoại đối với anh rất quang trọng, nhưng anh chỉ đặt họ ở trong lòng, không nhất định phải ở tại phòng ở đó’ Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, nắm tay cô “ Hiện tại bắt đầu, nơi nào có em, mới là nhà của anh”
Anh đã nhốt mình vào phòng kín, lại đi ra lưng không hề lưng đeo cô tịch cùng phong bế, anh hiểu được là vì yêu cô khiến cho anh biết điều gì là quan trọng.
Cô đáp lại cũng là mãnh liệt lắc đầu. “Không cần như vậy! Tuyệt đối em không cần!”
Cùng anh ở trong phòng này, chẳng khác nào sớm chiều ở chung, tránh không khỏi, thiểm không ra, như thế tất yếu sẽ phá hủy phòng ngự của cô, toàn thân cô run run!
“Đừng khẩn trương, em nằm nghỉ ngơi, anh đi nấu cơm.” Anh cũng không cảm thấy kinh ngạc, cũng không cảm thấy bị nhục, nhẹ nhàng mà đỡ cô nằm xuống.
“A?’ cô lại càng không dám tin, ngay cả gọt trái táo còn bị đứt tay, anh thì có thể làm ra món gì? Nói không chừng cả muối và đường đều còn không phân biệt được…
Mặc kệ như thế nào cô không miên man suy nghĩ, mệt mỏi chung quy vẫn chiếm thượng phong, khiến cô từ từ nhắm mắt lại, chậm rãi trầm đi vào giấc mộng. Có lẽ chờ cô vừa tỉnh đến, việc này cũng không chưa từng phát sinh quá, cô vẫn như cũ là cô gái đơn thuần.
Đến khi tỉnh lại, trên bàn đã có một chén canh hải sản, nóng hầm hập phát ra mùi hương thơm. La Phù vốn tưởng rằng là Hạ Vũ Tuyên mua, nhưng tiếp theo ngẩng đầu vừa thấy, tại phòng bếp một mảnh chiến đấu vừa xảy ra, cô mới tin rằng cái này quả thật là anh làm
“Lạnh sẽ ăn không ngon, còn nóng em nên ăn đi” Anh thay cô thổi cho nguội, muốn nhìn thấy cô ăn lúc này. Cuối cùng anh hiểu được tâm tình người làm cơm, chính là hy vọng đối phương tận tình hưởng dụng, tốt nhất một chút cũng không còn sót lại.
Cảm giác này rất giống là yêu, trả giá cho những lúc làm này là chờ đợi đối phương hoàn toàn tiếp nhận. Trăm ngàn lần đừng chọn ghét bỏ, cầu xin toàn bộ đều ăn hết! Bởi vậy anh càng có thể hiểu, lúc cô nấu cơm cho anh ăn, đã dùng bao nhiêu thâm tình, bao nhiêu ôn như mới có thể hoàn thành..
Cô hoài nghi liếc anh một cái. “Anh làm sao biết làm?”
“Cũng không khó khăn.” Anh cởi tạp dề, xắn tay áo, trong lúc vô ý lộ ra vết thương trên tay, vết cắt, bị phỏng đều có, cô nhìn thấy thật là kinh tâm, còn anh lại làm ra vẻ không sao cả.
“Chờ một chút.” cô mở ra ngăn kéo bên giường, lấy ra băng dán cá nhân, vì anh nhẹ nhàng dán lên ngón tay.
“Cám ơn em, La Phù.” Anh chỉ biết, thiện lương như cô, vẫn hiểu ý anh đau, cái này chứng tỏ cô còn có thể cảm động, cũng còn có thể yêu!
“Tiện tay mà thôi” cô cụp mắt, nói cho biết đó là lễ phép cơ bản, nói như thế nào cũng không thể nhìn như không thấy.
Anh không đành lòng, không dám cầu điều gì, dù sao thương tổn vẫn tồn tại, ít nhất đợi cho không hề rỉ máu, thậm chí vảy kết bóc ra, mà anh chỉ có thể yên lặng chờ đợi.
“Em thử xem hương vị thế nào? Nếu không hợp khẩu vị, anh đi làm lại.”
Chần chờ một lát, cô cầm lấy thìa ăn một muỗng, lại thiếu chút nữa phải nhổ ra. Ông trời, sao lại ngọt? Quả nhiên anh ngay cả đường và muối cũng không phân biệt được, tuy rằng thức ăn đều nấu chín, nhưng tôm ngọt bóc vỏ, hoa xào ngọt, canh cũng ngọt, ăn như thế nào đây.
Hạ Vũ Tuyên nhìn cô ăn hết một chén mới buông, trong lòng thở phào, quả nhiên nước tới chân mới tìm tới Thái phu nhân học nấu, cuối cùng không có uổng phí công phu.
‘Anh nấu thì không thể lãng phí, anh sẽ ăn hết”
“Không, kỳ thật……”
Cô không kịp ngăn cản, anh đã thưởng thức mùi vị, khuôn mặt mặt nhăn cùng “Này, đâu phải là món ăn? Em còn có khả năng nuốt trôi!”
Rõ ràng bỏ vừa muốn, cùng tiêu, vì sao lại ra canh hải sản ngọt như vậy? Không có khả năng! Làm sao mà anh lại ngốc như vậy?
Nhìn bộ dạng anh phản ứng quái lạ, không biết vì sao, lại khiến cho cô cảm thấy thả lỏng, nhịn không được nở nụ cười, từ ngày báo lá cải đưa tin, đây là nàng lần đầu tiên cô cảm thấy vui như vậy.. Rất nhiều áp lực chồng chất trong lòng, qua chuyện này mọi thứ trống trải rất nhiều, ông trời, cô vốn là cô gái đáng yêu khi cười a!
“Em cười rất đẹp…… Đẹp quá.’Anh nhìn cô xuất thần, giật mình phát hiện, vì sao từ trước đến nay anh cũng không biết, cô tươi cười như là lễ vật cho anh, trừ lần đó ra cái gì cũng không còn quan trọng.
Hóa ra, trong cuộc sống hạnh phúc đơn giản nhất chính là nhìn người mình yêu mỉm cười, cuộc đời này còn có gì đáng để ao ước nữa chứ!
Cảm nhận ánh mắt đầy nóng bỏng của anh, cô cúi đầu lảng tránh “ Em muốn đi ngủ, mời anh về đi!”
‘Anh cũng muốn ngủ” Anh khàn khàn nói.
“Anh không thể ngủ nơi này!” cô mãnh liệt lắc đầu, lại nhìn thấy trong mắt anh tràn ngập ý cười.
“Yên tâm, em ngủ trên giường, anh ngủ dưới sàn” Anh cởi áo khoác, làm gối đầu, lập tức nằm xuống nhắm mắt ngủ.
Anh có thể nào cái gì cũng không cần cứ như vậy ngủ trên sàn? Rõ ràng muốn cô đau lòng, hoàn toàn là khổ nhục kế! Cô sẽ không có, xoay người đem thể diện nhìn vách tường, cô không thể quay đầu, cô không thể!
Bởi vì, cô sợ một khi quay đầu lại, lịch sử lại tái diễn, yêu say đắm nhưng khi giải quyết lại mang đến đau xót……
Thời thế có lẽ thực sự đảo ngược! Hạ Vũ Tuyên giống như La Phù nhớ tới nhưng ngày ở chung, chẳng qua lúc này là ở tại phòng nhỏ của cô. Hơn nữa cả ngày anh chiếu cố cô, nấu cơm, mua đồ, giặt quần áo đến quét dọn, đều là anh từng thứ từng thứ học tập.
La Phù không muốn bị cảm động, nhưng cũng không thể nào cự tuyệt, tâm tình mâu thuẫn lần lượt thay đổi, hơn nữa mang thai làm cô không khoẻ, khiế cho cô càng rầu rĩ không vui.
Buổi chiều cuối tuần, Hạ Vũ Tuyên lau cửa sổ xong, xoay người nhìn cô nói: “Chúng ta đi ra ngoài một chút, được không?”
Cô lo lắng vài giây, sau gật đầu, mỗi ngày ở trong phòng đối