Ngày đó, Hạ Vũ Tuyên đáp máy bay rời đi Hoa Liên, không có để cho bất luận kẻ nào biết, vốn không có người đến tiễn đưa, so lúc trước đến đây cách biệt một trời một vực.
Gặp rồi tan đó chuyện bình thường, cả đời anh đều lưu lạc, anh không có lưu luyến hay ở một nơi nào cố định.
Khó giải thích, khi anh từ cửa sổ máy bay quan sát Hoa Liên, đã có cảm giác đau đớn như ai đó xé rách tâm hồn. Rời khỏi một nơi này, rời khỏi ký ức thơ ấu, sinh mệnh anh còn lại cái gì?
Nhưng mà, anh như con thú sau khi bị thương, chỉ có thể trốn vào một góc dùng miệng liếm vết thương, cảnh giác và răn chính bản thân mình, đừng bao giờ cho bất kỳ người nào tới gần nữa, nếu không một khi có cảm tình, chung quy xong việc vẫn là người ta làm cho thương tâm.
Cùng thời gian, La Phù nằm trên giường mình, nhìn từ cửa sổ nhìn lên trời xanh, lòng của cô giống như đã bay lên tận trời xanh, tùy mây trắng thổi đi, hay có thể hay không cho cô ký thác chân tình ấy, làm sao mang đến cho anh ấy hiểu được, tình yêu làm cô quá đau khổ……
Ngày hôm qua cùng hôm nay cô đều nghỉ phép, tổ trưởng không có hỏi nửa câu liền phê chuẩn. Mọi người đều biết cô cần thời gian chữa vết thương, thanh âm nghẹn ngào đã nói lên tất cả, không biết phải cần bao nhiêu nước mắt mới có thể làm cho vết thương lành lại.
Leng keng!
Chuông cửa vang lên, đột ngột khiến người phải giật mình.
La Phù cơ hồ không còn khí lực xuống giường, thong thả đi lên trước, vừa thấy hình ảnh qua máy ghi hình, không nghĩ người tới là Lí Nhã Mai, cũng chính là phu nhân Thái viện trưởng.
Tùy tay cô chỉnh qua tóc, mở ra cửa, gật đầu chào hỏi: Phu nhân? Người sao rảnh tới đây?
Lí Nhã Mai trang điểm nhẹ nhàng, bà vừa lái xe lại đây, nghe chồng bà nói Phù xin phép hai ngày, bà vội vàng không muốn thông báo liền chạy vội tới đây…..
“ Hai ngày này con đều xin phép, ta đặc biệt đến xem con” Lí Nhã Mai đi vào trong phòng, phát hiện trên bàn chỉ nước lọc, lập tức chất vấn:” Con đừng nói là chưa có ăn uống gì, cũng chưa có ngủ phải không?”
Hứng thú lớn nhất của Lí Nhã Mai chính là vận động dưỡng thân thể, nhìn thấy cô gái tuổi trẻ đãi ngược chính bản thân mình, hoàn toàn không thể chịu được. Huống chi bà từ lâu đã coi La Phù như con gái, ai bảo bà chỉ có hai người con, còn lại không có con gái nữa…
La Phù không thể không thừa nhận, nhẹ giọng nói: “ Uhm…… Gần đây con có không thoải mái chút?”
“ Gần đây ta có quen một bác sĩ rất giỏi, hôm nay ta dẫn con đi khám sức khỏe” Lí Nhã Mai sao lại không biết, bệnh này là từ tâm sinh ra, cho dù uống thuốc cũng vô dụng, phải điều dưỡng từ từ..
“ Phu nhân không cần đâu, phiền người quá!” cô cảm thấy hổ thẹn với Thái viện trưởng đã phiền quá nhiều, thật sự không nghĩ sẽ lại nợ thêm ân tình nào nữa.
“ Đừng gọi ta lão phu nhân, phu nhân đều làm cho ta già đi, cũng chẳng có gì thân thiết” Lí Nhã Mai thuận tay thay cô chải tóc “ Nhưng mà cũng đừng gọi ta là bá mẫu, ta còn không tới năm mươi tuổi, gọi ta là a di là được”
“ Vâng……. Dì.”
Lí Nhã Mai nghe được tâm tình rất vui sướng, “ Nếu đã gọi ta là dì, thì không cần khách sáo với ta, con mau thay quần áo, ta xuống dưới lầu lái xe chờ con”
“Cám ơn dì” La Phù nghĩ rằng là cự tuyệt không được, cô nhất định ghi nhớ ân tình này….
“Bé ngoan.” Lí Nhã Mai vỗ vỗ tay nàng, mỉm cười đi ra cửa.
Nưa giờ sau, La Phù ngồi ở trong phòng khám – khám bệnh, Lí Nhã Mai ở bên giúp cô, chủ động mở miệng hướng bác sĩ tóc trắng xoá kia hỏi–
“La Phù nhà ta có phải có thiếu dinh dưỡng gì? Nên bổ cái gì, xin giúp chúng ta cho thuốc tốt”
La Phù nhà chúng ta? xưng hô này làm cho lòng La Phù ấm áp, cô thật có thể có được một cái nhà sao? Chỉ sợ là mơ tưởng thôi.
Bác sĩ xem mạch cho La Phù, sờ sờ, nói ngắn gọn: “Quá độ mệt nhọc, cần tĩnh dưỡng, còn có con gái bà đã mang thai.”
“ A?!” Lí Nhã Mai sợ hãi kêu ra tiếng, cằm thiếu chút rớt đến trước ngực.
Đến nỗi đương sự là La Phù, có lẽ là bởi vì khiếp sợ quá độ nên không thể phản ứng, hai mắt trợn to lại có vẻ sợ sệt, trong lúc nhất thời khó có thể chấp nhận được tin tức này.
Chỉ có một người, là bác sĩ thần sắc không có thay đổi, mở ra giấy viết đơn thuốc, chậm rãi nói: “Đây đều là an thai, điều thân dưỡng thể, nên giữ gìn tâm bình tĩnh tránh xúc động, tránh động thai”
“ Ách……. vâng!” Lí Nhã Mai cuối cùng khôi phục trấn định, kéo La Phù đi ra ngoài, chờ bác sĩ cấp thuốc.
La Phù không hiểu được bản thân mình làm sao có thể rời đi được, nếu không có Lí Nhã Mai đỡ, cô tựa như là người gỗ, ngây ngốc không thể trả lời bác sĩ.
Đi ra phòng khám, Lí Nhã Mai trước đưa La Phù lên xe, thay cô lau đi trán đầy mồ hôi lạnh, lại cầm bình nước trái cây đưa cô uống, mặc kệ phát sinh chuyện gì, trước cần phải giữ gìn sức khỏe mới có thể chống chọi lại tất cả.
“Đừng hoảng hốt, đừng sợ, còn có dì ở đây, như núi có thể cho con dựa vào”
“ Con…… Như thế nào lại…… “ Cô thật sự mang thai sao? Điều này là ông trời ban ân hay trêu cợt? Ngay tại lúc cô mất đi người yêu, lại để cô biết bản thân mình có kết tinh của hai người? Sinh mệnh cuối cùng lại là trò vui đùa, cô cười không nổi……
Nhìn vẻ mặt cô mờ mịt, Lí Nhã Mai đau lòng cực.” Không cần hỏi ta cũng biết, cha đứa nhỏ này là Hạ tiến sĩ, ta giúp con đi tìm cậu ta nói rõ ràng.”
“Không, không cần……” La Phù đối hết thảy cũng không xác định, duy nhất xác định là, cô không muốn làm cho Hạ Vũ Tuyên càng chán ghét cô.
“Như thế nào có thể không cần?’
“Chúng con đã chia tay…… Con không nghĩ gia tăng phức tạp cho anh ấy……” cô có thể tưởng tượng, Hạ Vũ Tuyên nhất định sẽ càng khinh bỉ cô, tự nhiên lấy đứa nhỏ đến làm điều kiện đàm phán, chẳng lẽ bởi vậy có thể lưu lại tâm anh ta, đưa anh trở về đây thôi sao? Rất buồn cười cũng quá thật đáng buồn……
“ Đứa nhỏ ngốc, con nghĩ rằng ta không biết ủy khuất của con?” Lí Nhã Mai tức giận, những gì trong lòng cũng đều phun ra “Kỳ thật từ đầu ta không tán đồng ông xã ta thực hiện chuyện đó, công và tư chẳng phân biệt được, bắt con đi cầu Hạ tiến sĩ, như vậy khiến con làm người như thế nào? Ta thế nào cũng phải giáo huấn ông ta mới được, cần trường học nổi tiếng làm cái gì, so với hạnh phúc của con nó quan trọng hơn”
Đều là phụ nữ, Lí Nhã Mai sao lại không hiểu tâm tình La Phù? Cảm tình là cảm tình, công việc là công việc, bắt phụ nữ dùng tình cảm đi làm việc, thật sự vũ nhục phụ nữ!
Tầm mắt La Phù bỗng nhiên thay đổi, một khắc này Thái phu nhân không chỉ là Thái phu nhân, mà như là dì của cô, thậm chí là người thân, cảm giác có người thấu hiểu mọi cảm giác đau tích tụ của cô đời cô rất ít có ai có thể hiểu hết được.
Lí Nhã Mai vỗ vỗ tay cô, tiếp tục nói: “Con yên tâm, từ từ ta ra mặt đi tìm Hạ tiến sĩ, ta sẽ giải thích với cậu ta. Hiện tại con không có áp lực gì, con chính là con, hãy nghĩ cùng cậu ta ở cùng một chỗ.”
“Cho dù như vậy, anh ấy cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý……” cô so với ai khác đều hiểu rõ, anh sẽ không tha thứ người từng lợi dụng anh, tựa như cha mẹ anh, cả đời đều không có được sự tha thứ của anh.
“Lòng người là thịt, chờ cậu ta biết con mang thai, tự nhiên hiểu ý mềm lòng, con với con của con đều phải có tin tưởng”
La Phù chỉ là lắc đầu.” Con không cần anh ấy vì đứa nhỏ, bởi vì trách nhiệm mới cùng con chung một chỗ.”
“ Con còn trẻ, đừng quá cố chấp, con cứ ngẫm lại, con một người như thế nào nuôi lớn đứa nhỏ này? Về kinh tế, ta đương nhiên có thể giúp con, nhưng trong quá trình đứa nhỏ trưởng thành, không có cha vẫn là rất tiếc nuối. Chính con là không có ba mẹ chiếu cố, một người tại thế giới lăm lộn lớn lên, chẳng lẽ con nguyện ý để cho đứa nhỏ thiếu tình thương của cha?”
Những lời này gằn từng tiếng, tiến vào lòng La Phù, cô từng không chỉ một lần ảo tưởng bản thân mình có một gia đình, cô cũng muốn để cho con cô có đầy đủ yêu thương, đương nhiên bao gồm cả cha lẫn mẹ, cô không muốn cho con mình có khuyết điểm gì cho dù một chút cũng không muốn….
“ Con không hiểu và không biết nên làm như thế nào mới tốt……” vấn đề là, cô bây giờ còn có thể cầu cái gì? Hạ Vũ Tuyên đã không hề nắm tay cô, ngay cả đi đường cô đều bị lạc, tìm không thấy cửa ra khỏi mê cung tình yêu……
Lí Nhã Mai kiên định nói: “Trước nghỉ ngơi tốt một chút, ngày mai ta cùng con đi Đài Bắc.”
“Vâng……”
Lí Nhã Mai cường thế ôn nhu, thay La Phù quyết định. Có lẽ trong lòng cô cũng ẩn ẩn chờ mong, dứt bỏ mọi áp lực bên ngoài, cô có thể làm chính mình, có thể cùng Hạ Vũ Tuyên như ban đầu, vì đứa nhỏ thành lập một ngôi hạnh phúc.
Trong tình yêu, cho dù là điều xa vời, nhiều hư vô không hy vọng, nhưng cũng phải nhanh nắm bắt lấy cơ hội, mà cô chính là yêu thương một người, ông trời hẳn sẽ cho phép cô có quyền chờ mong đi?
Đài Bắc, sân bay Tùng Sơn.
Sau một chuyến bay, bởi vì thân thể La Phù không khoẻ, ở trong toilet ói ra một hồi lâu. Lí Nhã Mai ở bên cạnh khẩn trương lo lắng, liên tục khuyên nhủ: “Không phải ta đã nói, thật sự con yếu đi nhiều, không chịu dưỡng thân thể. Nếu không làm như vây thì làm sao thành bà mẹ khỏe mạnh, sinh đứa nhỏ khỏe mạnh?”
“ Con rất tốt, thật có lỗi khiến cho dì lo lắng.” La Phù chà xát miệng, ngượng ngùng nói.
“ Đừng có khách khí với a di, ta là sợ con đến khi thấy người, con chưa nói được câu nào lại choáng váng đầu, lại … phun” Lí Nhã Mai nhìn trong mắt cô có tơ máu, sắc mặt lại trắng bệch, nhìn so với trước kia thật là kém nhiều lắm.
“ Con không có suy yếu như vậy ……”
“ Tốt nhất là không có!” Lí Nhã Mai khẩu khí đề cao, động tác lại vô cùng cẩn thận, thay La Phù đánh má hồng. “Đó, như vậy khí sắc mới có thể nhìn thấy tốt một chút, không có tái nhợt như vậy”
“Thật vậy sao?” La Phù nhìn qua gương thấy bản thân mình, rõ ràng gầy yếu đi rất nhiều, có thể nào khi Hạ Vũ Tuyên nhìn thấy sẽ càng chán ghét?
“Còn phải tô điểm son môi, vừa rồi đều bị con lau hết”
Lí Nhã Mai lấy son môi màu hồng, tô thật cẩn thận lại không mất tự nhiên, còn nói cô mím môi, đánh thêm chút phấn, toàn là đồ thượng đẳng, bảo đảm sẽ không dễ dàng phai nhạt.”Uh, bây giờ nhìn được lắm, rất giống như lúc ta còn trẻ”
‘Cám ơn, Cám ơn a di……” Một cảm giác không rõ hình dung như thế nào, bỗng nhiên nảy lên. La Phù ôm lấy Lí Nhã Mai, muốn nói điều gì đó, nhưng dường như không thể thốt ra thành lời…
“Đứa nhỏ ngốc, không được khóc..’” Lí Nhã Mai vỗ nhẹ bả vai cô, lấy hiểu biết mà nói:” Một lát nữa nhìn thấy người trong lòng, cũng không nên khóc, vậy không đẹp.”
“Vâng……” La Phù gật đầu, cố gắng nước mắt xuống, cô không thể càng ngày càng tiều tụy.
Đi ra sân bay, hai người lên tắc xi, đi vào học viện Đại Lý. Lí Nhã Mai có quan hệ rộng, không chỉ biết chủ nhiệm, mà còn có đám người tổ trưởng, mà quan trọng hơn là ngay cả người quét dọn vệ sinh cũng biết cho nên nhanh chóng La Phù được đưa tới phòng nghiên cứu.
Hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý thật tốt, La Phù cố lấy dũng khí, đẩy cửa đi vào, may mắn cửa không có khóa, hết thảy đều rất thuận lợi.
Vừa vào cửa, điều đầu tiên cô thấy cô thấy là sách vở chồng chất như núi, nơi nơi đều bừa bãi văn kiện, còn có máy tính bố trí không gọn gàng. Cô cảm thấy hoảng hốt. Cô cảm giác giống như trở lại ngày xưa, ở trong phòng nghiên cứu, cô cũng không có nhìn t