Buổi tối tám giờ, La Phù đang ở tại phòng nấu ăn, còn thật sự cúi đầu rửa hoa quả, phía sau đột nhiên toát ra một thanh âm khàn khàn —“ Tôi đói”
Thình lình ở gần như vậy, khiến cô sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, thì ra là Hạ Vũ Tuyên giống du hồn xuất hiện, nhìn anh ta ước chừng cao hơn cô một cái đầu, đứng ở phía sau cô, cảm giác giống như đỉnh Thái Sơn
“ a…… Ngài mời ngồi, đồ ăn đều chuẩn bị xong.”
Đàn ôn này đi đường cũng chưa ăn sao? Xem trong mắt anh ta có chứa tơ máu, là vì ngủ không tốt hay là…… Đã khóc? Không có khả năng, trí tưởng tượng của cô thực rất phong phú.
Hạ Vũ Tuyên xoay người đi, hướng bàn ăn, tóc dài thùy dừng ở trước mặt, cước bộ nặng nề lại không tiếng động, tấm lưng kia cô càng nhìn càng làm cho cô có một cảm giác đau lòng. Cho dù anh ta có được địa vị rất cao, học vấn bao sâu, lúc này giống đứa trẻ bị lạc, mà nay trở lại nhà ông ngoại và bà ngoại hay không có thể tìm được chút dư âm nào chăng?
Quái lạ, vì sao cô đau lòng vì anh ta làm cái gì? Không phải cô thân là trách nhiệm trợ lý, cô là tự mình đa tình.
Thái Nho Minh hiện tựa vào ghế ngủ gật, lúc này mới tỉnh lại, nhiệt tình hô: “ Hạ tiến sĩ, mời dùng! Ta vừa thử qua thức ăn, ngài nhất định sẽ thích, đây là chính gốc hương vị gia đình”
Hạ Vũ Tuyên một tiếng cũng không có trong cổ họng, làm Thái Nho Minh là cái hình nhân ẩn, dù sao anh ta ngủ no rồi sẽ ăn, lười nhiều lời, vô nghĩa.
Trên bàn có bốn món ăn, có thịt nhồi đậu hủ, bí đỏ kê đinh, còn có rau chân vịt, tôm bóc vỏ bọc đậu, canh khoai tây đôn thịt. La Phù không nghĩ tới hôm nay phải xuống bếp, may mắn những rau củ nàng chọn mua, trong khoảng thời gian ngắn có thể chế biến phối hợp thành món ăn.
Ngồi xuống đến bên cạnh bàn, Hạ Vũ Tuyên uống trước một ngụm canh, tựa hồ ở lo lắng muốn hay không nuốt vào, La Phù tậm trong lòng bất ổn. Cô tự nhận tay nghề nấu ăn không kém, lại khó có thể nắm lấy khẩu vị, vị khách quý này.
Hạ Vũ Tuyên thật sâu nhìn La Phù liếc mắt một cái, anh không rõ đây là có chuyện gì, cô có thể làm ra thức ăn có khẩu vị như của bà ngoại anh? Là anh nhiều năm chưa từng được ăn lại, hay là anh đã khắc ghi vào, nhớ quá sâu? Bỗng nhiên, cổ họng phát nhanh, hốc mắt nóng lên, một loại gọi là cảm xúc nỗi nhớ quê, bao phủ anh.
“Thế nào? Có vấn đề gì sao?” Thái Nho Minh bị biểu tình anh ta cứng ngắc, hoảng sợ.
Hạ Vũ Tuyên không nói thêm cái gì, cúi đầu ăn, che dấu chuyện anh kích động.
Thái Nho Minh cùng La Phù đều thở ra, cuối cùng có chuyện làm cho anh ta vừa lòng, nhưng mà nói lại, anh cứ như vậy chỉ cho bản thân mình ăn, cũng không thèm quan tâm bọn họ đều đói bụng, thiên tài quả thật là thiên tài, thích sống ở trong thế giới chính mình.
Sau hai mươi phút, Hạ Vũ Tuyên ăn no buông chén, La Phù vừa thấy lại kinh ngạc không thôi, cô uyển chuyển hỏi: “Hạ tiến sĩ, ngài thật giống chưa ăn rau xanh nha…… Là em nấu ăn có vấn đề sao?”
Sự thật bày ra trước mắt, cô tưởng xem nhẹ đều này, chỉ thấy thịt các loại bị ăn hết sạch, bí đỏ, rau chân vịt, đậu bị để ở một bên, này có thể hay không rất khoa trương?
Hạ Vũ Tuyên đúng lý hợp tình nói: ”Tôi không ăn rau, cũng không ăn hoa quả, đều lấy đi.”
Trên bàn còn có bàn dĩa thập cẩm hoa quả, thoạt nhìn hương vị ngon miệng ngọt ngào, lại không dẫn dậy nổi dục vọng anh ta sao.
“A?” kinh hô này không phải La Phù phát ra, mà là Thái Nho Minh, ngay cả ông cũng hiểu được bất khả tư nghị. Hạ tiến sĩ quả thực giống đứa trẻ, kiêng ăn chọn lợi hại như vậy, người thường đều biết nói chủ yếu ẩm thực cân đối, chẳng lẽ đầu thiên tài cùng người thường không giống nhau?
“Không có, không có!” Thái Nho Minh hai tay mãnh diêu.” như vậy phi thường tốt, phi thường tốt!”
Viện trưởng thực là trợn mắt nói nói dối, ai! La Phù ở bên trong âm thầm than, trước mắt còn chính là nho nhỏ bắt đầu, sau này xem có thể càng nhiều khiêu chiến.
Ăn cơm xong, Hạ Vũ Tuyên buông chén, trực tiếp tuyên bố: “Ngày mai bắt đầu tôi sẽ đi phòng thí nghiệm học giáo, hết thảy chiếu kế hoạch của tôi mà làm”
Anh làm việc luôn luôn đơn giản thanh thoát, anh hiểu được nguyên nhân mọi người sính anh như vậy. Vậy theo như nhu cầu, hỗ trợ không thiếu nợ nhau, ở bọn họ tìm được một phòng ốc tốt, anh ít nhất sẽ nghỉ ngơi một học kỳ.
Lời này làm cho Thái Nho Minh hưng phấn cực, hai tay giao nắm ở trước ngực nói:” Kia đương nhiên, chúng ta đều rất chờ mong ngài chỉ đạo! Ngày mai buổi sáng tôi mời lái xe tới đón ngài có thể chứ?
“Lái xe?” Hạ Vũ Tuyên chỉ hướng La Phù.” Ông là nói cô ta?”
Cô sửng sốt , nhẹ nhàng lắc đầu, như thế nào có thể là cô?
Thái Nho Minh cũng cho rằng như vậy không ổn. “La Phù là trợ lý cao cấp của chúng tôi, cô ấy làm tài xế không thích hợp cho ngài, mặt khác tôi sẽ tìm lái xe, buổi sáng sẽ tới đón ngài đi!”
“Không cần, tôi không nghĩ tiếp xúc người khác, hãy kêu cô ta tới đón tôi”. Hạ Vũ Tuyên đã suy La Phù vừa lái xe cũng sẽ nấu cơm, cô mới là người hữu dụng, dưới trướng Thái viện trưởng ngược lại không đúng tý nào.
“ Nhưng mà……” La Phù bị chỉ định tuyệt không thấy vui sướng. Mặc khác, cô cảm thấy cực phức tạp ! Cùng một vị đại nhân vật như vậy sớm chiều ở chung, cô không xác định bản thân mình có thể đảm nhiệm, thích ứng nổi sao?
Nhưng mà, Hạ Vũ Tuyên đã quyết định, anh ta ghét nhất bị chính người dưới thay đổi, hết thảy đều nên đơn giản xử lý. Anh không có hứng thú gặp mặt người khác, thích ứng với người khác, quá lãng phí thời gian.
Thế là anh trực tiếp nhìn cô hạ lệnh: “Buổi sáng bảy giờ, cô tới gọi tôi dậy, nấu cơm cho tôi ăn, chở tôi đi trường học. Đến buổi tối bảy giờ, cô cho tôi về nhà, nấu cơm cho tôi ăn, rồi mới cô là có thể đi rồi.”
Đây là tình hình cái gì? La Phù thiếu chút nữa không bị té ngã, anh vừa muốn cô kiêm nhiệm lái xe, đầu bếp cùng bảo mẫu, cô nào có nhiều năng lực như vậy?
Đã hơn nửa năm, vì nghênh đón Hạ Vũ Tuyên đến đại học D, việc của cô đã hoàn toàn lấy anh ta làm trọng tâm. Hiện tại cuối cùng anh ta cũng đến, cuộc sống tự nhiên của cô còn phải hoàn toàn phối hợp với anh ta?!
“ Còn có, không cho bất luận kẻ nào động phòng ở này, chỉ có cô có thể đến quét dọn” Hạ Vũ Tuyên lại bỏ thêm một câu, nơi này là anh cảm nhận là thánh địa, anh không nghĩ sẽ cho người tạp vụ tiến vào. Nếu là La Phù tìm được, duy trì cô nhưng thật ra không sao hết.
Lời này vừa nói ra, không chỉ La Phù trợn mắt há hốc mồm, Thái Nho Minh cũng không thể đồng ý, ông lấy ánh mắt lý trí đến xem chuyện này. “Hạ tiến sĩ, như vậy đối với La Phù lượng công việc quá nặng, tìm vài người hỗ trợ là được rồi?”
“ Tôi chính là ai cũng không muốn gặp!” Hạ Vũ Tuyên bỗng nhiên đập bàn thật mạnh, khiến cho hai người bọn họ đều sợ tới mức bả vai co rụt lại, trong lòng run lên. “Nghe không hiểu lời tôi nói sao? Vậy thì để tôi trở về Anh quốc đi!”
Thái Nho Minh lại lĩnh ngộ, vị đại học giả quả thật là đứa trẻ, muốn như thế nào liền như thế nào, tùy hứng đến tột đỉnh, mà ông chỉ có thỏa hiệp.
Thế là ông đôi khởi tươi cười nói: “Tôi hoàn toàn đã hiểu, công tác ở phương diện nghiên cứu, tôi sẽ thay ngài xã giao, hết khả năng chỉ có tôi gặp ngài. Đến nỗi cuộc sống hằng ngày, ngài duy nhất cần tiếp xúc một người chính là La Phù, như vậy có thể chứ?”
La Phù mặc dù kinh ngạc cũng không dám kháng nghị, thực rõ ràng, Hạ Vũ Tuyên đối với Thái viện trưởng có vạn phần quan trọng, mà cô vì tri ân báo đáp, cái gì đều nhẫn nhịn xuống.
“ Tốt lắm.” tính tình Hạ Vũ Tuyên nói đến là đến, nói đi là đi, đảo mắt, khôi phục biểu tình bình thản. Hắn đứng dậy đi hướng phòng ngủ, cũng không nói lời tạm biệt, cứ như vậy đem cửa đóng lại
Thái Nho Minh cùng La Phù lại hai mặt nhìn nhau, Hạ tiến sĩ quả nhiên không phải người thường, không có lễ phép, không nói tình cảm, khá lắm là kỳ nhân dị sĩ!
“ Viện trưởng, Chú thật sự muốn con làm như trong lời nói của hắn “vấn đề này chính là hỏi không, kỳ thật nàng biết mọi chuyện đã định đoạn
“ Uhm”~~ nhỏ giọng nói. Thái Nho Minh trước cùng nàng đi tới cửa, thế này mới là vẻ mặt ngượng ngùng nói:” Chú hiểu, biết hầu hạ Hạ tiến sĩ không dễ dàng, nhưng hiện tại hắn cũng chỉ xem chúng ta hai người thuận mắt,- khi không có biện pháp tiếp xúc người khác, trước cứ thuận theo ý tứ của hắn đi làm đi! Còn về công việc, chú sẽ mời hai người vừa làm vừa học hỗ trợ, con không cần lo cho bọn họ, chỉ cần nhớ rõ là làm cho Hạ tiến sĩ vừa lòng thì tốt rồi.”
“ Con này không phải bằng là người hầu hắn?” kỳ thật nàng cũng không chán ghét hắn, cũng vui vẻ ý vì hắn làm việc, nhưng từ nay về sau như vậy thường xuyên tiếp xúc, làm cho nàng có cảm giác bất an trong lòng dự cảm.
“ Có thể làm người hầu Hạ tiến sĩ cũng là vinh hạnh ! Chú so với con cũng thoải mái không đến đâu, có nhiều như vậy trưởng quan, giáo thụ muốn gặp hắn, chú không biết như thế nào hướng mọi người thuyết minh, Hạ tiến sĩ căn bản là cái ẩn sĩ……”
Thái Nho Minh càng nghĩ càng to đầu, hắn thật có thể giải quyết yêu cầu gặp này sao? Chỉ sợ hiệu trưởng đại nhân đầu tiên sẽ lấy hắn xử bắn
Nhưng mà việc hàng đầu vẫn là lưu lại khách quý, trước mắt chỉ có La Phù là cứu tinh, bởi vậy hắn lại khẩn cầu:” chỉ cần Hạ tiến sĩ có thể ở lại, hết thảy mọi việc đều có thể giải quyết, con có cái điều kiện hay ý tứ gì cứ việc đề suất, xem là muốn tăng lương, tiền thưởng, phúc lợi, chú chính mình cho con đều được.”
“ Chú đừng nói như vậy,con sẽ hết sức đi làm.” La Phù luôn luôn dễ dàng mềm lòng, huống chi là đối mặt của nàng thủ trưởng kiêm ân nhân.
“ Mọi sự đều nhờ con !” Thái Nho Minh cuối cùng nhả ra khí, ít nhất tạm thời là quá quan.
Ngoài phòng, gió đêm thổi qua rừng trúc, diệp thanh sàn sạt rung động, La Phù trong lòng cũng theo cuồn cuộn nổi lên một tầng mơ hồ, nàng có thể khẳng định, Hạ Vũ Tuyên đến rồi cuộc sống của nàng đến thay đổi thật lớn.
Kỳ diệu một ngày đã xong, buổi tối điểm mười giờ, La Phù đưa Thái viện trưởng về nhà, sau lái xe trở lại chổ ở chính mình.
Đó là một gian phòng lớn, bố trí lịch sự tao nhã, mát mẻ, đăng ký ở phu nhân Thái viện trưởng đứng danh, nghe nói là của hồi môn của bà, hiện tại là cho La Phù miễn phí ở, làm như là mời nàng hỗ trợ trông chừng nhà ở.
Thái viện trưởng cùng Thái phu nhân trường kỳ thường xuyên giúp đỡ giáo hội Thiên ân cùng cùng cô nhi viện, những đứa trẻ ở cô nhi viện chỉ cần đậu đại học, liền là do bọn họ phụ trách học phí đến tốt nghiệp, La Phù cũng là ân huệ này. Ngay cả nàng đang dùng xe này, cũng là Thái phu nhân phía trước học lái xe dùng xe này, bởi vì Thái phu nhân mua xe mới, liền đem xe này đưa cho La Phù.
Nàng hiểu được, Thái viện trưởng cùng Thái phu nhân đối nàng cực kỳ chiếu cố, cũng là trưởng bối của nàng cũng là thủ trưởng cũng là thân thiết. Bởi vậy, nàng mặc kệ như thế nào đều phải làm cho Hạ Vũ Tuyên vừa lòng, nàng không có oán giận hoặc từ chức hay đòi quyền lợi.
Ngày mai bắt đầu cục diện sẽ như thế nào? Nàng trong lúc vô tình thoáng nhìn qua gương, mặt mình, mang một tia nhảy nhót……
Sáng sớm, sương mù chưa tán đi, La Phù dậy thật sớm, không phải vì đi làm, mà là vì đi chợ, bởi vì nàng trước chọn mua nguyên liệu nấu ăn, đến nhà Hạ tiến sĩ nấu cơm, sẽ gọi hắn dậy,