Khách sạn lớn ở Hoa Liên, Thạch Tĩnh Lam cùng Trịnh Minh Khiết sắp cử hành hôn lễ.
Thạch Tĩnh Lam quý vì tổng giám đốc tập đoàn Kình Vũ, vợ anh ta lại là thư kí, hôn lễ hào môn thế kỷ như thế, lại chuyện tình cô bé lọ lem, báo chí – tạp chí sớm đã có thông tin trên diện rộng.
Rất nhiều phóng viên truyền thông tới, lại bị chặn ở ngoài cửa, chỉ có thể nhận hình ảnh do tập đoàn Kình Vũ cung cấp cho.
Tuy rằng bảo an đã làm cẩn thận, vẫn có phóng viên ngụy trang thành phục vụ sinh trà trộn đi vào, khai quật cũng không ít thông tin mới mẻ. Quan khách tới tham gia cũng có rất nhiều danh nhân, chỉ cần vỗ vỗ đạo cụ nằm trong trang phục phóng viên ngụy trang, ghi âm đối thoại bọn họ nói chuyện không chừng ngày mai sẽ là một tít nằm hẳn trên đầu đề báo hay tạp chí.
Hạ Vũ Tuyên cùng La Phù cũng được mời, vốn Thạch Tĩnh Lam còn muốn mời bọn họ đến làm rể phụ và dâu phụ. Nhưng theo cá tính Hạ Vũ Tuyên thì đương nhiên là từ chối rồi, trường hợp này là cuộc đời anh ta vô cùng chán ghét, vì nể tình bạn tốt, anh mới nguyện ý tham dự hôn lễ.
Chẳng qua, nếu phải tham dự sự kiện, trang phục vẫn là quan trọng nhất, nhà thiết kế Áo Tư Đinh vì bọn họ đã chuẩn bị toàn bộ lễ phục, thiết kế cho bọn họ là một hình tượng đôi tình nhân kim đồng ngọc nữ..
Áo Tư Đinh cũng là nhà thiết kế cho Thạch Tĩnh Lam, lại là hôn lễ trang trọng của tổng giám đốc, cho nên ông ta đã thiết kế toàn bộ trang phục và làm kiểu tóc… từng kế hoạch đã được hoàn thành chi tiết và cẩn thận.
Sau khi thay lễ phục, La Phù nhìn thấy không quen, cũng không thoải mái, đứng trước gương nhìn thân ảnh trong đó, nhíu mày suy nghĩ, người này là rốt cuộc là ai a? Đi ra khỏi phòng thay đồ, cô nhẹ giọng hỏi:” Vũ Tuyên…… Em mặc lễ phục này nhìn lạ lắm không?”
Hạ Vũ Tuyên đã thay áo bành tô màu đen, dù sao đàn ông từ nhỏ đến lớn cũng đã soái, thì anh chỉ là từ soái càng thêm soái mà thôi. La Phù thì khác, cô chuyển biến thay đổi làm cho anh choáng váng, mất đi khả năng thốt nên lời, miệng mở to mà không có nói chuyện..
Cô gái này có thể thành mỹ nhân như vậy?
Nhớ rõ lần đầu tiên khi gặp mặt, anh chỉ thấy ấn tượng với cô “ đơn giản nhẹ nhàng khoan khoái”, cảm thấy hơi mến nhau. Thời gian trôi qua anh mới phát hiện cô giống như đóa hoa nở rộ, càng ngày càng kiều diễm động lòng người.
“Có phải không thích hợp?” Cô sờ sờ những dải lụa trên người, không xác định được liền hỏi.
Anh thanh thanh yết hầu.” Ngoại trừ cổ áo rất thấp, váy quá ngắn, lưng lộ ra, còn lại mọi thứ đều thực hoàn mỹ.”
“ Những điều anh nói chẳng đúng tý nào, như thế nào như vây còn thực hoàn mỹ” cô nháy mắt mấy cái, không hiểu gì về tiêu chuẩn của anh.
“Hoàn mỹ không phải quần áo, là em.”
Khó có khi nghe anh nói lời ngon tiếng ngọt, mặt cô đỏ lên, giống như cô gái sắp đến giờ làm đại lễ, hưng phấn lại không biết làm sao, chỉ có thể ngây ngốc mỉm cười.
“ Nhưng mà vẫn cần phải thay đổi.”
“ Sao? Vì sao?” nếu anh đã thưởng thức như vậy, hẳn là cô nên chọn bộ này mới đúng a!
“Anh không cho người khác nhìn thấy em như thế này, anh rất ích kỷ” ánh mắt anh đảo qua, từ trên giá áo lấy ra một bộ lễ phục màu lam nhìn rất cổ điển, so so trên người cô, rồi nói:” Hảo, chọn cái này, cái gì cần che đều đã che hết..”
“ Sao anh lại như vậy!” Cô bị tính trẻ con của anh chọc cười, chưa có khi nào nhìn thấy anh tùy hứng như vậy? Cố tình nhưng cô cảm thấy anh đáng yêu vô cùng.
“ Trời ơi.., bộ lễ phục này hoàn toàn là vì La tiểu thư mà thiết kế, trăm ngàn đừng nói đổi liền đổi, thượng đế cũng sẽ khóc a!” Nhà thiết kế Áo Tư Đinh ngay lúc này nhảy ra chủ trì công đạo. Sau một phen cò kè mặc cả, Hạ Vũ Tuyên đồng ý làm cho cô mặc bộ lễ phục màu tím đạm, nhưng muốn váy dày hơn chút, mặc thêm áo choàng, có thể che được bao nhiêu thì tính bao nhiêu.
“ Cái này coi như phù hợp lý tưởng của ta, đa tạ Hạ tiên sinh hợp tác!” Áo Tư Đinh nhả ra khí thật to, anh ta thật sự không thể dễ dàng cho chuyện nét đẹp nào đó bị che đậy. La tiểu thư vốn như là kim cương chói mắt nha!
Nhìn bạn gái xinh đẹp của mình, Hạ Vũ Tuyên có loại suy nghĩ xúc động, có lẽ anh nên đem cô mang về nhà giữ kỹ, đừng để ở ngoài khiến cho dẫn thêm nhiều người thèm nhỏ dãi, đêm dài lắm mộng.
“ Vũ Tuyên, cám ơn anh.” La Phù nói lời cảm tạ, anh như vậy nhưng lại cho phép cô xuất hiện như thế, đủ hào phóng!
Nửa tiếng anh cũng không thông cổ họng, ngón tay lướt qua dáng cô, đường cong giống như tác phẩm hoạ sĩ vẽ, dần dần anh hiểu được bản thân mình muốn cái gì, chuyện quan trọng như vậy, như bảo bối tốt nhất mau chóng trở thành của anh, độc chiếm!
Màn đêm buông xuống, hôn lễ mà mọi người mong chờ cũng cử hành. La Phù nhìn chú rể hôm nay cầm tay tân nương đi ra, trong lòng kích động không thôi, cảm động lẫn hâm mộ, không biết khi nào cô cũng có thể có như hôm nay?
Cô không cần hôn lễ long trọng, không cần mơ tới áo cưới xa hoa, chỉ cầu hai người cùng chung lòng, thượng đế ở trên chứng kiến và chúc phúc là được.
“ Một đôi thật hạnh phúc “ Cô nhẹ nhàng thở dài nói.
Hạ Vũ Tuyên nắm tay cô, đứng bên cạnh chăm chú nhìn cô, anh biết cô đang suy nghĩ gì. Cô yêu anh, muốn cùng anh một chỗ, trong đầu chỉ có ý niệm đơn giản như vậy, nhưng rõ ràng hiện lên trong mắt cô.
Thực tế, anh đã quyết định sau hôn lễ này, sẽ làm theo bạn tốt Thạch Tĩnh Lam. Phải thành hôn nhanh nhất, chuyện tốt không nên để lâu, anh phải lau đi bất an của cô, phải khiến cô tin tưởng đây là tình yêu đích thực.
Giờ phút này, đối thực nghiệm linh tinh gì đó anh đã mất hứng thú. Anh xác nhận, tình yêu đã phát sinh trong hai người, có lẽ anh có vẻ thông suốt chậm một chút, lúc đó không yêu cô trước, nhưng cho dù người là đại tài thu được kết quả trễ cũng là thành công. Anh tin tưởng sẽ nắm tay cô, cùng nhau đi suốt đời…
La Phù cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì, không có lời nào có thể diễn tả, cô cho dù có thông minh cũng không đoán ra được tâm tư anh ấy..
Tiệc cưới tiến hành đến một nửa, La Phù đến toilet trang điểm lại. Hạ Vũ Tuyên đứng sát cửa sổ như giữ đất, lẳng lặng quan sát đám người qua lại. Anh không nghĩ phải rời đi nhưng là không muốn hòa nhập, cứ bảo trì khoảng cách an toàn như vậy, với anh là tình trạng vô cùng thoải mái.
“ Hạ tiến sĩ!” Lúc này, có thanh âm quen thuộc truyền đến, hóa ra là Thái Nho Minh. Ông cùng vợ mình cũng tham dự hôn lễ. Đợi cuối cùng cũng có cơ hội tới gần Hạ Vũ Tuyên, một mình cùng anh ta nói nói mấy câu.
Nhìn thấy Thái viện trưởng, Hạ Vũ Tuyên gật đầu, hiện tại tâm tình anh coi như cũng tốt chút, không là lập tức quay đầu chạy lấy người rồi.
“Nghe nói tổng giác đốc Thạch là bạn tốt của ngài ? Ha ha, thực có duyên nha, vợ ta là có bà con với nhà cậu ta “ Thái Nho Minh trước hàn huyên vài câu, liền vào đề chính –
“Ta nghe nói, gần đây đại học T cùng C viết thư mời rất nhiều, không tiếc của cải mong muốn ngài đi qua đó, có chuyện này phải hay không ?”
“Ừh” Hạ Vũ Tuyên cũng không phủ nhận.
Toàn bộ lông tơ trên lưng Thái Nho Minh đều dựng thẳng.” Ngài chắc là sẽ không rời đi chứ? Có La Phù ở đây, ngài nhất định sẽ ở lại đúng không?”
“ Chuyện đó và cô ấy không quan hệ.” Anh đi hay ở đều là do anh quyết định, nếu anh phải đi, La Phù nhất định sẽ theo anh, điều này không cần phải hoài nghi.
“Thật có lỗi, ta là không nên cưỡng cầu, nhưng ta tin tưởng La Phù cũng hy vọng ngài ở lại. Nơi này có nhà ông bà ngoại của ngài, cũng là nơi La Phù sinh ra, cái gọi là người không có người thân thì đất cũng là thân thôi!”
“Ta không muốn nghe những chuyện như thế này lần nữa…” Hạ Vũ Tuyên chán ghét, liếc ông ta một cái, lập tức xoay người rời đi, có một số việc chính là anh không nghĩ phải bàn luận, nhất là cùng người khác bàn về suy nghĩ của mình.
Xem ra Hạ Vũ Tuyên tựa hồ có dao động, Thái Nho Minh bắt đầu khủng hoảng, nếu không thành Hạ Vũ Tuyên quyết định đi? Cái này ông chạy nhanh tìm được La Phù, dặn dò cô ta phải hảo hảo bắt lấy tâm Hạ Vũ Tuyên. Nếu không đến lúc đó thiên tài học giả bay mất, ông sẽ không có khả năng chịu nổi trách nhiệm này, ông sẽ bị hiệu trưởng chặt đầu, lại bị toàn giáo sư, người trong học việc làm bóng cao su đá!
Nhìn xung quanh trái phải, Thái Nho Minh đi vào toilet, vừa vặn đụng La Phù đi tới, cô vừa trang điểm lại nên đi ra, thấy ông ta liền gật đầu nói:” Ah, thật ngẫu nhiên, Viện trưởng tốt chứ?”
“Quả thật thực có duyên, nhưng ta hiện tại cũng không tốt lắm, con theo ta đến bên kia nói chuyện đi.” Thái Nho Minh nhìn xung quanh trái phải, phát hiện góc có lớn có bồn hoa, hẳn là nơi thích hợp nói chuyện bí mật.
“Có chuyện gì?” La Phù tuy rằng khó hiểu, nhưng vẫn đi theo viện trưởng.
Thần sắc Thái Nho Minh trầm trọng, hạ giọng nói.”Con hẳn là biết, đại học T cùng C vẫn mong muốn ôm chầm Hạ tiến sĩ đem đi, trận này còn phái người đến thăm hỏi, lại đưa ra kế hoạch, ta sợ Hạ tiến sĩ có ý rời đi.”
“ Anh ấy phải đi khỏi đây?”” La Phù không phải không nghĩ tới sẽ có khả năng này, nhưng không dám đối mặt với điều đó.
Thái Nho Minh khẩn trương hề hề nói:” Ta đã có tham hỏi qua cậu ta không nhất định cũng không phủ định, nhưng ta cuối cùng vẫn cảm thấy chuyện này không thích hợp, con đã tốn nhiều tâm tư, đừng để cho cậu ta thật sự đi mất”.
“Kỳ thật con cũng không thể thay anh ấy quyết định, dù sao đương sự là anh ấy” Nếu Hạ Vũ Tuyên thật sự phải đi, mặc cho ai cũng không giữ được anh.
“Nhưng con phải hy vọng cậu ta ở lại Hoa Liên, tiếp tục cùng một chỗ với con chứ? Nếu đến nơi khác, con không nhất định có thể đi theo. Đi theo cũng không nhất định có thể giúp cậu ta được cái gì, có lẽ đối phương đã chuẩn bị một tổ đoàn đội tới chiếu cố cậu ta..”
“Vũ Tuyên sẽ không để cho người xa lạ tiếp cận anh ấy” Cô rất tin tưởng.
“ Điều đó rất khó nói” Thái Nho Minh cũng không chấp nhận.” Trước kia ta cũng nghĩ đến cậu ta sẽ không động tâm với bất luận kẻ nào, không nghĩ tới cậu ta chính là yêu đương với con, bản lĩnh con cũng quá lớn.”
“Con, con không phải cố ý……” La Phù không thích cách nói này của Viện trưởng, nói giống như cô là người con gái có tâm cơ thâm trầm, tiếp cận Hạ Vũ Tuyên là có ý đồ khác. Trời mới biết cô chính là bất lực tự nguyện yêu thương anh.
“Tóm lại con làm được, tốt lắm ta cũng hy vọng tình cảm con và Hạ tiến sĩ thuận lợi, như vậy cậu ta mới có thể càng muốn ở lại đại học viện D.”
“ Con không thể cam đoan điều gì.” La Phù không muốn tình cảm biến chất, bởi vậy nhiệt tình đơn giản đều nghẹn lại
“Hết sức đi! Hạ tiến sĩ có thể đi hay không, đều dựa vào con” Thái Nho Minh vỗ vỗ bả vai cọ, phát hiện cách đó không xa có người đang tìm ông ta liền lập tức bước nhanh rời đi.
La Phù không có nhiều cơ hội giải thích, đành phải xoay người đi về đại sảnh, Hạ Vũ Tuyên đứng ở một góc. Lập tức cô tìm thấy bóng dáng anh, tiến lên, anh cầm tay cô còn có quàng tay qua ôm lấy thắt lưng cô, cảm giác có dùng sức so với bình thường
“Lòng nghi ngờ” là mầm móng nghiêm trọng, tuy rằng cô không hỏi nhiều, anh cũng không nói ra, lời nói Thái viện trưởng tựa như dây leo đang sinh trưởng, ở đêm yên tĩnh dần dần càng khỏe mạnh.
Đêm đó, hai người phá lệ kịch liệt ôm quấn lẫn nhau, giống như là nhạc khúc ly biệt đã tấu lên, phải nắm chắc mỗi phân mỗi giây, còn có lúc có thể yêu nhau phải toàn tâm toàn lực yêu thôi! <