Chưa rõ nữa, cha em đang ngồi bàn bạc với thợ cắt tóc.”
Tổ Dĩnh ngơ ngẩn, nắm chặt điện thoại, một giây sau, cô bật cười, cười đến chảy nước mắt. ”Em thật sự đã thua, tốt, tốt lắm, anh dũng cảm, anh quá dũng cảm rồi.” Tổ Dĩnh cười đến đau bụng.
Sài Trọng Sâm hỏi: “Muốn tới đây nhìn kiểu tóc mới không?”
“Không cần, bây giờ mà qua chỗ đó, cha nhất định sẽ hỏi em một đống vấn đề. Cắt tóc thì cắt, sao còn dẫn cha em đi nữa?”
“Lão nhân gia ông muốn làm sao, anh liền làm theo. Em yên tâm, anh có cách để ông thấy vui vẻ”
“Anh điên rồi? Điên rồi sao? A?” Tổ Dĩnh không biết nên khóc hay là cười. ”Hai người sao có thể ở chung một chỗ?”
“Chẳng phải là vì em sao ?”
“…” Tổ Dĩnh thoáng cái không biết nên nói cái gì, nhưng trong lòng rất ấm áp, ấm áp đến mức nước mắt lại rơi ra.
“Không nói nữa, anh phải đi gội đầu .” Sài Trọng Sâm kết thúc cuộc nói chuyện, Tổ Dĩnh cũng gập máy lại.
“Sao rồi? Tình hình bên kia thế nào rồi?” Tiết Gia Cần nhìn chằm chằm chị gái.
“Em sẽ không tin được đâu.” Tổ Dĩnh cười khanh khách, lưng đau nhức.
“Đã đánh nhau sao?” Gia Cần hoảng hốt.
“Không, cha nói cha không thích đàn ông để tóc dài, Sài Trọng Sâm lập tức cùng cha đi cắt tóc.”
“Nói đùa sao?”
“Thật.” Tổ Dĩnh cười. ”Nghe nói cha còn cùng thợ cắt tóc bàn bạc xem nên để cắt cho anh ấy kiểu nào nữa cơ.”
“Chị không sợ rằng, có thể lúc này Sài tiên sinh đã thành đại gia đầu trọc à?” Gia Cần buồn cười nói, nói xong cùng Lý Dung Dung cười to.
“Em cảm thấy cha anh thật đáng yêu a!” Lý Dung Dung cười cười.
Gia Cần hỏi Tổ Dĩnh: “Chị, Sài Trọng Sâm không sợ cha ư?”
“Anh ấy không sợ, da mặt dày anh ấy dày lắm.” Tổ Dĩnh lắc đầu cười. Dù sao anh cũng xuất thân từ gia tộc xã hội đen, quả nhiên lá gan cũng lớn hơn so với người thường.
“Hai người hẹn hò thật hả?” Gia Cần hỏi Tổ Dĩnh.
Tổ Dĩnh xoa xoa mũi, quay đầu nhìn ngoài cửa xe, mỉm cười. “Cứ coi như thế đi.” Lần đầu tiên thừa nhận quan hệ của hai người.
“Cho nên chị lại yêu lần nữa?” Gia Cần hỏi.
Tổ Dĩnh liếc Gia Cần cùng Lý Dung Dung. “Đúng, chị cùng anh ấy hẹn hò đấy. Còn hai người thì sao?”
Gia Cần hướng về phía Lý Dung Dung cười, Lý Dung Dung liếc Tiết tiểu đệ, ánh mắt tràn ngập yêu thương.
Tiết tiểu đệ ôm Lý Dung Dung, cùng Tổ Dĩnh giới thiệu: “Chị, đây là bạn gái em.”
Lý Dung Dung e lệ cúi đầu, vuốt vuốt mái tóc nói câu: “Tạm thời.”
“Cái gì tạm thời? Chính là bạn gái.”
“Xin chào, tôi tên là Lý Dung Dung, rất thích đọc sách của các chị.” Lý Dung Dung chủ động nắm tay Tổ Dĩnh.
“Vậy cô thật lòng với em tôi?”
“Đương nhiên là thật.” Tiết tiểu đệ cướp lời, liền bị Tổ Dĩnh lườm.
Lý Dung Dung gãi đầu, do dự trả lời Tổ Dĩnh: “Cô cảm thấy chúng tôi rất quái lạ đúng không?” Cô rất mâu thuẫn.”Dù sao chúng tôi cũng cách nhau rất nhiều tuổi…”
“Đã nói với em rồi, tuổi tác không thành vấn đề, ” Tiết Gia Cần dạy dỗ bạn gái: “Hẹn hò với em chính là anh, anh đã nói không sao chính là không sao.”
“Nhưng cha anh sẽ không chấp nhận.” Lý Dung Dung tương đối thực tế.
“Cho nên vừa rồi mới bảo em đưa chìa khóa nhà cho anh. Anh sẽ lựa thời cơ trốn nhà ra đi.” Tiết tiểu đệ tương đối thật tình.
Trốn nhà? Nói rất dễ dàng! Tiết Tổ Dĩnh cười.
Lý Dung Dung phản bác: “Đối với anh mà nói dĩ nhiên cũng không có vấn đề gì, ở chung cũng không sao, trốn nhà cũng không sao, nhưng nếu như không phải em có tiền, anh cũng sẽ không yêu em phải không?”
“Em thấy vấn đề giữa chúng ta không phải là tuổi tác, mà chính là thu nhập phải không?” Tiết Gia Cần đẩy cửa xe, bỏ ra ngoài.
Lý Dung Dung sửng sốt, người mềm nhũn trên ghế.
Tổ Dĩnh hỏi: “Cô không đuổi theo sao?
“Đi giày cao gót làm sao đuổi kịp anh ấy?” Lý Dung Dung nước mắt lưng tròng, cười khổ. ”Giờ thì hay rồi, tôi yêu em cô, đây chính là thời điểm vui vẻ nhất trong đời tôi, anh ấy nói gì cũng đề có thể chọc cho tôi cười, nhưng mà…” Lý Dung Dung gạt lệ. “Tốt như vậy thì sao? Em cô chỉ là nhất thời thôi, phải không?”
Tổ Dĩnh nhận ra Lý Dung Dung thích Gia Cần, trên vẻ mặt thấp thỏm lo sợ kia, sợ yêu thương sẽ khiến chính mình bị tổn thương, nàng cảm thấy rất quen thuộc.
“Em trai tôi, chưa bao giờ thật lòng như vậy.”
“Thật?” Lý Dung Dung giật mình nhìn Tổ Dĩnh.
“Lần trước vì giúp cô xin chữ kí, suýt nữa hắn phải quỳ trước tác giả, lại còn bị nhà văn đó trêu đùa. Vị nhà văn đó tính tình rất quái lạ, cô ấy vừa nhìn đã biết em tôi thật lòng yêu cô.”
Tổ Dĩnh còn nói: “Nếu như cô yêu nó thật lòng, cũng biết nó không phải hạng người lợi dụng người khác. Tôi nhớ trước đây nó từng nói có những công ty dùng nhiều thủ đoạn, mời mọc nó đi làm chỗ khác, nó không chịu, còn bị tôi cười đấy!”
Lý Dung Dung hốc mắt đỏ lên, mũi cũng hồng lên đau nhói.
Tổ Dĩnh cười nói: “Tôi thấy hai người rất hợp, hơn nữa yêu thương thật vui vẻ, hạnh phúc ấy không dễ gì có được đâu.” Câu này giống như tự nói cho chính mình nghe.
Tổ Dĩnh nhìn Lý Dung Dung mở cửa xe, tháo giày cao gót, cầm trong tay, gọi tên em trai mình, bất chấp thân phận ra sao, không để ý tới ánh mắt của người khác, cô ấy chạy, chạy đi đuổi theo người yêu.
Tổ Dĩnh nhìn em trai không quay đầu lại, nhưng cố ý đi chậm rãi, nên con rùa Lý Dung Dung nhanh chóng đuổi kịp, sau đó bọn họ do dự ở trên đường cãi cọ một hồi, một thoáng thì lạnh lùng, một lúc sau thì cười vui vẻ, rồi nhanh chóng cầm tay nhau cùng đi trên đường.
“Thật xúc động nha, em trai.” Tổ Dĩnh cười nhẹ, ánh mắt hơi ươn ướt. Điện thoại lại vang lên, Tổ Dĩnh nghe máy, giọng nói của đối phương buồn bã vang lên.
“Tổ Dĩnh. Anh bị chọn kiểu đầu húi cua, huhu .” vừa nãy Sài Trọng Sâm còn rất tự tin, tự cho là có thể dễ dàng giải quyết xong bác trai họ Tiết ấy, vậy mà lúc này giọng điệu lại rất ai oán đó.
“Tóc húi cua rất đáng yêu nha!” Tổ Dĩnh cười vui vẻ.
“Đời anh thế là hết.” Sài Trọng Sâm buồn như đưa đám. ”Chúng ta tạm thời không gặp mặt.”
“Ha ha ha ha ha Hmm ~~ phải đợi đến khi tóc dài sao?” Tổ Dĩnh nắm chặt điện thoại, cười đến chảy nước mắt. Xem ra, có một người đàn ông đang cần cô an ủi.
~oOo~
“Cậu nói xem, cậu nói tôi làm sao yên tâm để con bé tự quyết định gặp gỡ với ai chứ? Cậu nói cho tôi biết đi, thân làm cha, tôi rất quan tâm, thương yêu chúng nó, vậy mà con gái tôi cứ như vậy… ~~” Tiết Cương gào lên, giống như dã thú bắt đầu ra võ đài.
Sài Trọng Sâm khiêng Tiết Cương đi nhanh trên đường. Haiz, Tiết Cương cao lớn, thân thể nặng tới tám mươi kg, phải cố hết sức mới khiêng nổi, thật may lúc bình thường anh chăm tập thể hình. Hơn nữa Tiết Cương uống rượu say, Sài Trọng Sâm khiêng ông, đi về phía bãi đậu xe, dọc theo đường đi Tiết Cương gào ầm ỹ, thu hút rất nhiều ánh mắt tò mò của người đi đường.
“Bác trai, bác đừng cử động.” Sài Trọng Sâm mặt mũi tối tăm, trên đầu anh chỉ còn một lớp tóc mỏng. Thợ cắt tóc an ủi anh, còn khen đầu anh rất đẹp, để tóc húi cua rất giống Bối Khắc Hán.
“Thoạt nhìn rất mốt đó.” Thợ cắt tóc nói như vậy.
Mốt cái shit! Sài Trọng Sâm là một tác gia có vẻ ngoài phong nhã, trong nháy mắt xuống cấp thành ông trùm giới xã hội đen. Cộng thêm bây giờ bộ dạng đang rất tức giận, mặt mũi xám xịt, thoạt nhìn rất có sát khí, người đi hai bên đường tự động nhanh chóng nhường đường, không dám cùng anh…bước song song. Chỉ cần mặc ki-mô-nô cầm võ sĩ đao nữa thôi, anh có thể đi diễn vai đại võ sĩ .
Tiết Cương tiếp tục la ó: “Tình cảm có thể kiếm được cơm ăn sao? A? Năm đó con bé không chịu nghe lời tôi, yêu đến chết đi sống lại, kết quả thì sao chứ? Bị lợi dụng cũng không biết, nhà cửa cũng bị tịch thu. Sao con bé lại đần như vậy a? Đần như vậy tôi yên tâm làm sao được?”
Sài Trọng Sâm thở dài, lỗ tai bị gào thết đến nỗi ong ong cả đầu. Anh có ý tốt mang Tiết Cương đi uống rượu, không ngờ Tiết Cương đã lâu không uống rượu, vừa quát muốn ngừng mà không được, lần trước Tổ Dĩnh uống rượu say cũng vậy, quả nhiên là phụ nữ a!
Sài Trọng Sâm đỡ Tiết Cương ngồi xuống nền bãi đậu xe, rồi đỡ ông trong xe.
Tiết Cương gục ở trước kính chắn gió, bắt đầu khóc thét. “Tôi rất thương con gái, tại sao tình duyên lại lận đận như vậy? Tính nết rất tốt mà tại sao lại luôn gặp phải đàn ông xấu xa chứ?”
Bởi vì tâm tình Sài Trọng Sâm cũng không vui, nên lười an ủi Tiết Cương, anh khởi động xe hơi, chạy nhanh ra bãi đậu xe.
“Tiên sinh, quá thời gian rồi, xin nộp thêm ba trăm tệ nữa.” Nhân viên trông xe trong bãi là một cậu thiếu niên ngăn xe lại.
Hic! Thiếu niên lui về phía sau vào bước. xã hội đen? Sát thủ? ! Nhìn mái tóc húi cua hung hăng của Sài Trọng Sâm, thiếu niên mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Anh… Xe của anh… Vượt quá thời gian…”
“Tôi đập chết những thằng đàn ông chó chết, chém chết bọn họ!” Tiết Cương gầm thét, cậu thiếu niên trố mắt, căng thẳng mỉm cười với Sài Trọng Sâm.
“Không có… Không sao… Các vị cứ đi đi.” Thiếu niên vội vàng tránh qua một bên, Sài Trọng Sâm lại không lái đi, nhìn chằm chằm cậu nhóc, cậu nhóc bị dạa cho sợ đến mức sắc mặt trắng bệch. Đôi môi mấp máy. “Anh à… Không nộp tiền cho tôi cũng được, không sao…”
Sài Trọng Sâm mở cửa xe, đi về phía cậu nhóc.
“Đừng đánh tôi!” Cậu nhóc bị sợ hãi trốn xuống gầm bàn.
Sài Trọng Sâm ngồi chồm hỗm xuống nhìn cậu ta, vẻ mặt vô cùng phiền muộn hỏi: “Cậu thấy mái tóc tôi rất buồn cười phải không?”
Gì cơ? Thiếu niên sửng sốt, vung mạnh tay. “Không, kiểu tóc này của anh rất giống như Bối Khắc Hán, tôi rất thích, hôm nào rảnh tôi cũng sẽ đi cắt kiểu tóc này.”
“Nói thật.”
Thiếu niên bắt đầu khóc. ”Đừng dọa tôi, đại ca, rốt cuộc anh muốn thế nào chứ? Mới vừa rồi ngăn xe anh là lỗi của tôi, xin đừng nổi giận!”