Con thất tình, vậy phải làm sao? Ông vắt hết óc suy nghĩ. "Cha có thể giúp con tìm người con gái thích hợp, con nói cho cha biết, con thích người như thế nào. Cha lập tức giúp con an bài. Con muốn chân dài thì chân dài. Con muốn người có cơ thể đầy đặn thì sẽ có cơ thể đầy đặn, con muốn thích vị thành niên thì ..."
Sài Trọng Sâm trừng ông một cái, Yamamoto lập tức đổi lời nói: "Chỉ có vị thành niên là không được, khụ khụ, cha đã thay đổi triệt để, từ chính sách giám sát, duy trì phong tục thiện lương toàn giới Nhật Bản. Trừ vị thành niên là không được, những loại khác cha cũng có thể tìm người cho con. Con nói xem, nếu con thích Tiết tiểu thư như vậy, yên tâm, cha cũng có thể tìm giúp con một người giống cô ấy, chỉ cần con miêu tả chút cá tính của cô ấy, cha lập tức sẽ trở về Nhật Bản tìm giúp con!"
"Cha." Sài Trọng Sâm nhìn cha.
"Này."
"Cha bị điên rồi phải không?"
"..." Yamamoto dừng lại, lại bắt đầu cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng.
"Nếu như có thể tìm người thay thế, con có cần phải buồn như đưa đám thế không?" Sài Trọng Sâm cười cười, cười mà khổ sở như vậy, Yamato cảm thấy rất đau lòng.
"Này, này." Yamamoto cầm lấy chiếc khăn tay nhỏ bé lau mồ hôi. Con ông trình độ quá cao, ông rất cố gắng mà vẫn không đuổi kịp ý nghĩ của con.
"Cha."
"Sao con?"
"Cha còn nhớ mẹ không?"
"Cái này..." Chiếc khăn nhỏ bé dịch xuống khóe mắt, không chảy mồ hôi, thì lại là rơi nước mắt.
Nhìn thấy cha đang gãi đầu, dáng vẻ không được tự nhiên, Sài Trọng Sâm thở dài, chậm rãi nói: "Tình cảm của con đối với Tổ Dĩnh, cũng giống như tình cảm của cha với mẹ vậy, cha hiểu chứ?"
Yamamoto hít một hơi sâu, vỗ vỗ vai con, ngẩng đầu nhìn trăng rằm phát sáng. Người đàn ông lưng hùm vai gấu ấy, giọng mũi rất nặng nói: "Con à, cha rất muốn cho mẹ con có thể nhìn trăng rằm một lần nữa..." Ôm vai con, ông cảm khái nói: "Con rất giống mẹ con, rất có thiên phú nghệ thuật, rất hiểu cuộc sống tình thú, còn rất thông minh... Cha... Cha chỉ là một người đàn ông thô lỗ, cục mịch, cũng không hiểu nổi hai người, cha chỉ biết là... rất yêu mọi người..." Yamamoto cúi đầu, sờ sờ cánh mũi. "Chỉ cần có thể giúp con vui vẻ, cha cái gì cũng nguyện ý làm, thật đấy."
Sài Trọng Sâm vỗ vỗ lưng cha, anh không nói chuyện, bởi vì ... giây phút này, anh cũng giống, đang nhớ về mẹ. Lồng ngực vì đau đớn mà phình lên, gắng sức kiềm chế, nếu mở miệng, sẽ không ngăn được nước mắt.
~oOo~
"Chúng ta hãy vỗ tay chúc mừng Tổ Dĩnh!"
Bốp bốp bốp ~~ trong phòng họp, các biên tập viên dùng hết sức vỗ tay. Trong tiếng vỗ tay này còn có sự tham gia của bàn hội nghị trung ương uy phong lẫm liệt, đó là: Tổng giám sắc sảo, cùng với chủ bút ngồi bên phải. Nằm chình ình trên bản là bản thảo vừa được hiệu đính lại, tác giả chính là cái người mà được nêu đích danh ở chương trước! Khương Lục Tú tiểu thư.
"Quyển sách này nhất định sẽ tạo được tiếng vang lớn!" Xem xong cuốn sách biên tập Trương cứ tấm tắc khen mãi, không dứt miệng.
Tổ Dĩnh như một ngôi sao mới nổi, quanh người tỏa hào quang lấp lánh, đang lúc mọi người đều lên tiếng khen ngợi cô thì trái lại vẻ mặt cô rất lãnh đạm. Giọng điệu rất bình thường nói: "Khương tiểu thư vì viết quyển sách này, bế quan rất lâu, lạnh nhạt với bạn trai, cô ấy thất tình, cho nên..."
Tổ Dĩnh nói: "Tôi hy vọng bìa sách sẽ dùng tông màu đen Czech làm chủ đạo, ngoài ra tôi còn có một nguyện vọng : hi vọng có thể tuyên truyền quyển sách này, giúp nó đứng vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng."
"Được." Tổng giám lập tức đối với bộ phận PR hạ chỉ thị: "Tháng này tổng lực tuyên truyền quyển sách này."
Hội nghị kết thúc, mọi người chúc mừng Tổ Dĩnh hoàn thành nhiệm vụ, lại một lần nữa có thể lấy được bản thảo của Khương tiểu thư. Nhưng chẳng thể khiến Tổ Dĩnh cảm thấy vui vẻ.
Tổ Dĩnh cầm lấy phiếu uống trà sữa miễn phí của Tinh Tinh, đi đổi trà sữa, ngồi ở bên ngoài cửa hàng, thưởng thức vị trà ngọt ngào, sau mười hai giờ trưa, cảnh vật thật là đẹp, lặng lẽ yên tĩnh, nhưng sao tim cô lại lạnh giá.
Phụ nữ không có tình yêu, tựa như hoa không có mùi thơm.
Những lời Gia Lệ nói như vang lên bên tai. Tổ Dĩnh khẽ kêu một tiếng, không có mùi thơm tự nhiên thì chịu khó xịt nhiều nước hoa một chút. Cô ở nhủ thầm, lấy điện thoại di động ra, kiểm tra cuộc gọi nhỡ ——
Không có, anh không gọi điện thoại cho cô. Ngoài điện thoại ra, ngay cả bưu kiện cũng không có, hằng ngày các cộng sự đều nhận về rất nhiều thư tín, nhưng không có cái nào của anh, trước đây hắnanh thường bày trò gửi mấy cái thư tín nhàm chán cho cô…
Tổ Dĩnh dùng sức hút trà sữa, nhìn chỗ trống đối diện, không thể không thừa nhận, được rồi, là nghĩ anh. Còn thừa nhận, được rồi, là có chút khổ sở. Nhưng rồi cô lập tức tự an ủi mình, cũng chẳng sao cả, nếu như Sài Trọng Sâm quyết định buông tha cho cô, chẳng bao lâu sau, cô sẽ quen với việc không còn anh bên cạnh, nhất định là cô sẽ làm được.
~oOo~
"Quỷ tiến vũ của tôi ~~ "
Đình viện nhà họ Sài, có chàng thanh niên kêu rên khe khẽ.
Bên kia, danh nhân trồng hoa Sài Trọng Sâm mà người thanh niên ngưỡng mộ, đang nằm trên ghế gấp dưới mái hiên, trên người mặc kimono màu đen, trên mặt đang úp một quyển sách: vốn mở sách ra đọc, mái tóc đen dài, thân hình cao lớn. Ở dưới ánh nắng chói chang, lại có cảm giác quỷ dị, giống như đưa sai người từ cổ đại tới đây.
"Thầy, tiền bối, không phải thầy đã hứa giúp tôi cứu sống nó ư?" Thanh niên đang cầm bồn hoa quỷ tiến vũ còn ủ rũ hơn lúc trước, khóc rấm rứt.
"Ha~~" phía dưới sách, đôi môi mỏng khinh miệt cười cười.
Chàng trai trẻ sửng sốt. Không nghe lầm đấy chứ? Khi hắn đang kêu rên hết sức thương tâm như vậy, tiền bối lại còn cười hắn? Rất là vô tình đó.
"Đây là di vật mà cha tôi đã để lại..." Cậu thanh niên chán nản quỳ xuống đất, thương tâm khóc rống lên.
Lúc này, trong đình viện thanh âm côn trùng chít chít, mùi hoa cùng cây mùi phiêu tán khắp không khí. Bây giờ, cộng thêm thanh âm nức nở của người thanh niên, làm không khí nơi này càng có vẻ tối tăm hơn.
Nghe tiếng khóc thương tâm của chàng trai trẻ, Sài Trọng Sâm thờ ơ buông thỏng cánh tay, biếng nhác nằm một chỗ, giống như tất cả mọi chuyện trên đời đều chẳng liên quan gì tới mình. Rốt cuộc, khi thấy cậu nhóc khóc được năm phút, Sài Trọng Sâm bỏ quyển sách úp trên mặt, nhìn về phía chàng trai trẻ đang khóc nức nở.
"Cậu khóc thật đấy à?" Anh cười. Khủy tay cử động chậm rãi, hé mở vạt áo để lộ mảng ngực phía trước.
Sài Trọng Sâm hất mái tóc dài ra phái sau lưng, ngồi dậy nhìn người thanh niên. "Tới đây."
Người thanh niên lập tức cầm chậu hoa đứng dậy, sau đó chạy như bay tới trước mặt Sài Trọng Sâm.
"Cậu tên là gì?" Sài Trọng Sâm hỏi.
"Lưu Mẫn."
Sài Trọng Sâm nhìn hắn, hỏi vấn đề kỳ quái: "Cậu... Đã từng yêu ai bao giờ chưa?"
"A?" Sao tự nhiên lại hỏi cái này?
"Trả lời tôi."
"Không có... Không có."
Sài Trọng Sâm khẽ thở dài nói: "Sau này, nếu có thích ai, nhớ phải đối xử với người đó thật tốt, đừng để cô ấy đau khổ."
"Ách..." Tiền bối có chút là lạ đó.
Sài Trọng Sâm nhận lấy quỷ tiến vũ từ trong tay của hắn, nhìn chăm chú vào chậu hoa héo rũ. "Tôi yêu một người con gái, bởi vì quá thẳng tính, quá đa nghi, hại tôi theo đuổi rất cực khổ." Nhớ cô, thật sự rất nhớ cô.
"Có người có từ chối tiền bối sao?" Không thể nào?
Sài Trọng Sâm mỉm cười, đặt chậu hoa lên chiếc bàn bên cạnh. "Bây giờ tôi sẽ chỉ cho cậu cách làm thế nào để chăm sóc cho quỷ tiến vũ, còn nói cho cậu biết bí quyết nuôi trồng. Việc đầu tiên là cần thay một cái chậu mới. Cái chậu này đã không thể cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho nó rồi. Tỉ lệ đất và độ ẩm cũng không đúng, bốn mùa thay đổi, cần phải chú ý đến thuộc tính của thực vật và mức độ phù hợp của đất đai." Anh thấp giọng chỉ đạo .
"Tạ ơn Sài tiền bối chỉ giáo." Lưu Mẫn cảm kích lấy tay quẹt quẹt nước mắt.
Kế tiếp, Lưu Mẫn ngồi bệt xuống đất nhìn chằm chằm vào vị tiền bối đang nhẹ nhàng bưng quỷ tiến vũ ra khỏi chậu, thay đất mới, thêm phân bón. Nhìn người đàn ông tóc dài lãng tử làm việc này, thời gian như ngừng lại trên nhịp những ngón tay của anh. Anh làm việc chăm chú, kiên nhẫn đến mức Lưu Mẫn ngồi bên cạnh xem cũng quên mất luôn cả thời gian.
Sài Trọng Sâm xử lý quỷ tiến vũ xong, viết bí quyết chăm sóc giao cho Lưu Mẫn. Sau đó đứng lên, mắt nhìn xuống Lưu Mẫn vẫn đang ngồi dưới đất. "Cứ làm theo cách tôi hướng dẫn, nó có thể sống cùng cậu tới đầu bạc răng long."
"Cám ơn, tạ ơn Sài tiền bối." Lưu Mẫn yên tâm, còn nghiêng mình kính cẩn chào Sài Trọng Sâm.
"Có chuyện muốn nhờ cậu đây." Sài Trọng Sâm vào nhà, mang bồn hoa thượng phẩm mà người trong giới mơ ước "Cơ nước quang" ra ngoài, giao cho Lưu Mẫn, còn đưa cho hắn một tờ giấy. "Đưa nó đến địa chỉ này giúp tôi."
"Tiết Tổ Dĩnh?" Lưu Mẫn nhìn tờ giấy. "Cô ấy cũng là một nghệ nhân trồng hoa sao?"
Sài Trọng Sâm trong mắt lóe nụ cười. "Không, cô ấy không biết gì về việc trồng hoa đâu, nhưng cô ấy rất thông minh, có lẽ sẽ sớm biết đây là loại hoa gì."
"Tiền bối, cô ấy không hiểu biết về nghệ thuật trồng hoa, cơ nước quang chăm sóc không đúng cách sẽ chết sớm." Lưu Mẫn không giải thích được.
"Dụng ý của tôi là muốn để cô ấy chăm sóc nó chết càng sớm càng tốt, đi nhanh đi." Trên môi Sài Trọng Sâm nở nụ cười cao thâm khó lường.