/>"Còn sớm, nhưng tớ không có hứng thú nói chuyện với người nói một đằng, nghĩ một nẻo." Gia Lệ nhìn chằm chằm bạn.
"Ai là người như thế?" Tổ Dĩnh khẽ rùng mình, ánh mắt kia đáng sợ a.
"Cậu chứ ai." Gia Lệ lôi gương ra, chỉnh về phía Tổ Dĩnh.
Tổ Dĩnh ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm vào gương, trong gương là khuôn mặt tiều tụy của nàng, không thể che giấu được.
Gia Lệ không hổ nhà văn, lập tức giải thích lời của gương."Xem đi, mắt quầng thâm, tròng mắt đầy tia máu. Sắc mặt trắng bệch, gầy gò... Không có sức sống. Mất ngủ phải không? Có phải do nghĩ tới Sài Trọng Sâm? Có phải cảm thấy cô đơn không?"
"Tớ thấy rồi!" Tổ Dĩnh hướng về phía gương: "Trên trán tớ có một cái mụn... Gia Lệ, cầm cao lên một chút, lại gần đây." Lập tức chuẩn bị động thủ, xử lý cái mụn.
Thái dương Gia Lệ hiện mấy vạch đen."Cậu hết thuốc chữa rồi, phụ nữ không có tình yêu, giống như hoa cỏ không có mùi thơm."
"Câu này không tệ, có thể viết." Tổ Dĩnh vừa nặn mụn vừa nói.
"Gọi điện thoại cho Sài Trọng Sâm đi! Tổ Dĩnh, mở rộng tâm tư của cậu ra, thử một lần nữa yêu đương đi."
"Nói như vậy nghe buồn nôn quá ."
"Được rồi, tớ sửa lại..." Gia Lệ cầm gương, suy nghĩ một chút. "Đổi thành nói như vậy —— Thuận theo tự nhiên đi, trái tim cậu sẽ nói cho cậu biết cách nào để vui vẻ ."
"Không còn sớm nữa, về thôi." Tổ Dĩnh thu gọn đồ đạc, cầm túi xách."Gặp lại sau."
Gia Lệ nhìn theo bóng dáng Tổ Dĩnh rời đi. "Haiz, Sài Trọng Sâm đáng thương, tình yêu cay đắng a..." Đợi Tổ Dĩnh chủ động ư, kiếp sau nhé!
~oOo~
Đình viện nhà họ Sài, xây dựng theo thiết kế ngoại quốc, đầu bếp là các bếp trưởng đến từ khách sạn cấp năm sao, đều mặc đồng phục. Trong sân một lò lửa mới được dựng lên, đang nhộn nhịp chế biến thức ăn.
Dầu ô liu được tẩm ướt đẫm trên những tảng thịt bò, âm hưởng của những vũ khúc Nhật Bản truyền thống, một nhóm các cô gái trẻ gương mặt thanh tú, chân dài thông thạo âm điệu Nhật Bản, cùng đầu bếp và các nhân viên phục vụ nhảy, lại vừa cùng những chàng trai trẻ liếc mắt đưa tình.
Bọn họ toàn bộ là theo chân cha của Sài Trọng Sâm —— Yamamoto đại nhân, cùng đi Đài Loan.
Không mấy khi nhà họ Sài náo nhiệt như vậy, không khí vui vẻ, mọi người đều ăn uống cười đùa, tuy nhiên, ở dưới mái hiên, có một người đàn ông ngồi trên ghế dài, chân mày cau lại, vẻ mặt khó chịu, tâm tình buồn bực không vui.
Sài Trọng Sâm cầm ly rượu trên tay. Chất lỏng màu đỏ tươi lắc lư trong ly, anh mặc áo lam, vạt áo trước mở, để lộ lồng ngực khỏe mạnh, sáng bóng. Điều này làm bề ngoài của anh tuy lãnh lẽo nhưng lại mang đậm vẻ đẹp nguyên thủy, càng hấp dẫn ánh nhìn của đám con gái tham gia bữa tiệc.
Mặc dù đám con gái vẫn cười đùa với nhóm người bên cạnh nhưng vẫn không ngừng liếc mắt về phía Sài Trọng Sâm, những ánh mắt lóe sáng những tia nhìn tham lam, giống như loài thú khao khát gặp được con mồi ngon miệng..
Tuy nhiên, chủ nhà- Yamamoto đại nhân vẫn chưa có ám hiệu ra lệnh, các cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, thầm đánh giá con mồi từ xa. Các cô đành phải kiềm chế dục vọng xao động, cố giả bộ như không có việc gì, thỉnh thoảng lắc mông, phô diễn đường cong tuyệt đẹp của những cơ thể thanh xuân, không ngừng gửi những tia nhìn như phóng điện về phía con mồi.
Giờ phút này, Sài Trọng Sâm nghiêm mặt lại, cặp mắt lạnh lùng, khiến cho mọi người cảm thấy anh đang vô cùng khó chịu. Các cô gái dù ái mộ anh, nhưng cũng biết điều đứng xa xa, rất sợ chọc giận đến anh, nhìn vẻ mặt đó thật khó đoán được anh đang nghĩ gì, thần thái nghiên khắc, giống như có camera trực tiếp thông báo ánh nhìn của anh là « ai muốn chết thì cứ lại gần ».
Không ai dám chọc anh, trừ hai người. Cha anh Yamamoto đại nhân, cùng với người hầu trung thành AJ.
Yamamoto đại nhân, lão Đại của giới xã hội đen Nhật Bản quả là người biết cách thưởng thức cuộc sống, đang đứng ở bên cạnh con, vừa lẩm bẩm ca khúc Nhật Bản vừa càm ràm: "Con a, vui vẻ chút nha, con a, cười một cái đi, cười một cái cho cha nhìn nào~~ "
Sài Trọng Sâm liếc cha anh một cái, cười lạnh.
Yamamoto cảm thấy bên thái dương mồ hôi chảy ròng ròng, vẻ mặt lúng túng, quay đầu mắng AJ: "Khốn kiếp! Cậu chủ cứ thế này bao lâu rồi?"
"Một... Hơn một tuần rồi ạ." AJ lau mồ hôi lạnh.
Yamamoto tuôn ra chuỗi dài lời thô tục khó nghe, khinh thường mắng Tiết Tổ Dĩnh không biết tốt xấu, không coi con ông ra gì, dứt khoát phải trói vất xuống sống mới được…
Thình lình, con trai quí tử quăng lại một tia nhìn lạnh lẽo, ngay lập tức, miệng của cha già đóng kín lại.
Yamamoto và AJ cùng nhau lau mồ hôi, sau đó nhỏ nhẹ hỏi con, làm thế nào để hắn vui vẻ trở lại ? Làm thế nào để hắn có thể quên Tổ Dĩnh?
Haiz! Thật không biết đạo hiếu phải làm thế nào mới trọn vẹn, ông đã hiếu thuận với con thế rồi cơ mà. Vừa biết con thất tình, lập tức tới Đài Loan an ủi quí tử, đáng tiếc không mang lại hiệu quả, ông lại đem model mới nhất các trò tiêu khiển của giới thượng lưu Nhật Bản mang đến hầu hạ quí tử, muốn cho con vui vẻ. Không nghĩ rằng tốn công cùng với AJ bày ra party chỉ có thể đổi lại ánh mắt băng giá của Sài Trọng Sâm
Không sao, ông và con vốn khác nhau, Yamamoto ném ánh mắt về phía đám thú hoang.
Cơ hội tới! Rầm rập, một đám con gái xúm xít lại vây quanh lấy Sài Trong Sâm, ai cũng cố gắng bon chen lại gần để ăn đậu hũ.
"A Sài... Người anh thật cơ bắp nha, cười một cái nha, vui vẻ lên chút đi." Mỹ nữ sát lại gần ôm lấy cánh tay Sài Trọng Sâm, vuốt ve.
Mỹ nữ thứ hai thấy thế, không cam lòng yếu thế, ôm lấy bắp đùi Sài Trọng Sâm khen ngợi."A Sài, em tên là Tiểu Linh, em cảm thấy những bồn hoa anh trồng thật đẹp, hôm nào rảnh rỗi có thể dạy Tiểu Linh trồng hoa không?"
Mỹ nữ thứ ba thấy thế dùng chiêu cao nhất, đi tới nhảy một bước, dạng chân ngồi trên đùi Sài Trọng Sâm, ôm lấy anh chàng, cái mông cứ thế mà dao động a dao động."Chà ~~ da thịt anh thật săn chắc đó, bình thường anh có luyện thể hình đúng không, ha ha ha... Anna rất thích, chưa từng thấy một người đàn ông nào đẹp trai như anh… thật thích quá..."
Nhìn đi, Tiết Tổ Dĩnh là cái thá gì?
Mắt thấy con bị các yêu nữ vây quanh, Yamamoto lộ ra tia cười đắc ý. Hừ, Tiết Tổ Dĩnh không biết thức thời, tự cho mình là tài giỏi? Ông tùy tiện chọn, cũng lựa được một đống mỹ nhân cho con ông giải khuây.
Lúc Yamamoto đang đắc ý, AJ lại ngồi chồm hỗm trên mặt đất, lén nhìn xa xa. AJ cảm nhận được ánh mắt khắc nghiệt của cậu chủ, ông khẽ rùng mình, ông thấy đôi môi mỏng của cậu chủ đang mím chặt lại, báo hiệu nguy hiểm, không xong rồi, cậu chủ sắp nổi điên rồi. Mấy ả đàn bà này không biết trời cao đất dày là gì, lũ đần kia, không biết cậu chủ nhà hắn ưa sạch sẽ nhất sao, thiếu gia ghét nhất bị ai sờ soạng cơ thể.
Quả nhiên! Ở giữa đám oanh oanh yến yến, những âm thanh tình tứ không ngừng cất lên thì Sài Trọng Sâm mở miệng.
Anh ngẩng đầu, nhướng mày, nhìn cha, nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt lạnh lẽo. "Tôi nghĩ ngài thật sự không hiểu con mình rồi." Anh mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh như băng, khiến cho da đầu của Yamamoto tê dại, máu lập tức đóng băng.
Ý này là sao... Yamamoto lập tức kích hoạt trí nhớ trong kho não, cố gắng nhớ lại —— vẻ mặt con ông đang rất vui vẻ sao? Không không không, ánh mắt rất lạnh đó! Vậy là đang tức giận? Nhưng mà thằng nhóc đang cười cơ mà...
Khổ thân Yamamoto, quả nhiên vẫn chưa hiểu con, mà ngay cả việc con hỉ nộ ái ố cũng phân biệt không ra, còn không biết tự lượng sức mình muốn an ủi con.
Sài Trọng Sâm liếc nhìn cô gái đang ngồi chồm hỗm trên người mình, nói với cha già: "Nếu như cha không bảo cô ta biến ngay lập tức, không biết con có thể làm ra cái chuyện gì nữa đâu"
Chuyện gì? Yamamoto nhìn con nắm chặt ly rượu, giống như chuẩn bị nện lên đầu ả kia. Ông biết rồi, con ông đang tức giận! Tất nhiên, Yamamoto mau chóng ân cần thăm hỏi quí tử."Mà, con... Con không thích sao? Mấy cô gái này không đủ xinh đẹp?" Khổ thân Yamamoto sợ đến nỗi phải nói lắp.
Ý thức được Sài Trọng Sâm vì tức giận mà thân thể căng cứng, các mỹ nữ giật mình, lúc này toàn bộ im lặng, không dám lộn xộn.
Sài Trọng Sâm dò xét các cô, anh liếc qua cô gái đang ôm tay trái anh, liếc xuống nhìn cô gái đang ôm bắp đùi anh, cuối cùng ánh mắt cố định trước mắt, cô gái đang ngồi ngang hông anh.
Được lắm, sắc mặt của anh càng âm trầm hơn, mắt nheo lại, dường như mấy cô gái ngừng hô hấp, bị vẻ mặt nghiêm khắc của anh dọa cho sợ chết khiếp.
"Các vị, tôi cảm thấy rất buồn nôn." Anh rất thành thật miêu tả cảm giác của mình, nhưng dễ dàng làm ba người con gái thẹn đến muốn chui xuống đất, nhất thời nhảy dựng lên tay trong tay chạy trốn, mất thể diện quá! Để lại Yamamoto lúng túng vẫn đứng nguyên tại chỗ
"Cha... Cha chỉ là muốn giúp con vui vẻ..." Ông cảm thấy rất khó hiểu, mình vừa làm sai sao?
"Bây giờ con cảm thấy giống như đang đưa đám ." Sài Trọng Sâm chán ghét cởi áo ngoài, dường như mấy cô gái kia vừa làm dơ bẩn người anh.
Anh lộ ra vẻ mặt khó chịu, không khí nồng nặc mùi nước hoa lại càng khiến mặt anh nhăn lại. Anh thích mùi hoa thanh nhã, giống loại nước hoa người nào đó thường dùng, dường như mùi hương người đó thưởng thức cao cấp hơn nhiều, những cô gái kia không thể nào bì kịp. Chỉ cần người kia liếc mắt nhìn anh một cái, hoặc khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười, là có thể dễ dàng khiến ngực anh nóng rực, mạch đập loạn nhịp, hô hấp căng thẳng rồi.
Thế nhưng mấy cô gái mê trai này, vừa sờ vừa ôm một lúc chỉ khiến anh thấy buồn nôn, khó chịu. Hỏng bét! Lại nghĩ tới người nào đó, haiz, mất hứng quá. Đã quyết định quên cô, thế mà giờ lại nghĩ tới.
Yamamoto còn mất hứng hơn, vẻ mặt ông ủ rũ. Quả nhiên, ông lại sai rồi, mỗi lần muốn giúp đứa con yêu quí, bồi dưỡng thêm tình cảm cha con, kết quả càng làm càng hỏng, lãng phí thời giờ. Con ông chính là thử thách lớn nhất của đời ông, đến giờ vẫn chưa thể khám phá hết! Bà xã ơi ~~ tôi nên làm thế nào bây giờ? Yamamoto nghĩ đến người vợ đã mất, càng thêm sầu muộn.
Nhìn trong đình viện vang lên thanh âm của mọi người, Sài Trọng Sâm phiền chán buông một câu: "Ồn quá!"
Yamamoto lập tức triệu tập đàn em, ngưng hẳn party, giải tán!
Không tới một giây, đồ đạc được dời đi hết, đám người cũng bị xua ra hết bên ngoài. Đám đàn em nghe theo chỉ thị của AJ, biết điều đứng chờ ở ngoài phòng, không dám ồn ào.
Đình viện khôi phục sự yên lặng, cỏ cây xum xuê, đắm chìm trong ánh trăng mờ ảo, Sài Trọng Sâm cảm giác tâm tư của mình cũng đang chìm đắm trong mê cung, cứ bay lòng vòng mãi một chỗ. Ngực đau, tổn thương không cách nào có thể chữa lành. Anhrất đau khổ, thậm chí lười giấu diếm chuyện anh đang đau. Cho nên mới hại AJ lo lắng đã điện khẩn cho cha anh, chuẩn bị buổi party buồn cười tới vậy.
Yamamoto ngồi xuống, ở bên cạnh quí tử lộ vẻ bất lực. "Con à, cha biết con đang rất khổ sở, cha phải giúp con thế nào?"
Sài Trọng Sâm lãnh đạm nhấp một ngụm rượu. "Cha không cần lo mấy chuyện này, cha là cha của con, không cần phải cố gắng lấy lòng con." Như vậy quan hệ cha con sẽ rất biến thái, rất không được tự nhiên.
"Nhưng mà..." Yamamoto đau lòng gãi gãi đầu, than thở. "Cha thật xin lỗi con." Rất muốn đền bù cho con, rất muốn vì con làm chút chuyện, khó có được sự tự tin thường ngày, vì qúi tử quá ưu tú kiệt xuất, khiến Yamamoto khó có cơ hội biểu hiện tài năng của mình, hết lần này tới lần khác ông kh