ồ, si mê nhìn Sài Trọng Sâm."Thầy, xin hãy nhận tôi làm học trò, dạy tôi kĩ xảo trồng cây cảnh..." Kể từ khi xem Sài Trọng Sâm thiết kế chậu hoa cảnh đẹp nhất thế giới, những hàng người hâm mộ nối liền không dứt tới trước cửa cầu kiến.
Sài Trọng Sâm đánh giá hắn, miễn cưỡng mỉm cười."Có chí học tập như vậy cũng không cần bái sư học nghệ, nhiệt tình chính là người thầy tốt nhất của cậu."
Không được rồi! Trên mặt thanh niên hiện lên vẻ thất vọng, lại hỏi Sài Trọng Sâm: "Nghe nói thầy có một bồn hoa hiếm có, có thể để cho tôi xem được không?"
"Cơ nước quang sao? Có phải nhìn thấy cơ nước quang xong thì cậu sẽ chịu đi về?" Xoay người vào nhà, anh nói: "Vào đi." Dẫn cậu thanh niên đến trước một giá gỗ cũ kỹ, có đặt một bồn hoa được uốn rất đẹp. Có nhiều quả to buông thõng từ những chạc cây nhọn hoắt đâm ra từ gốc cây cổ màu nâu, quả có màu đỏ tươi như máu, giống như quả táo.
"Đây chính là cơ nước quang." Sài Trọng Sâm nói.
Cậu thanh niên kinh ngạc, đây là vật phẩm mà có biết bao nhiêu người trong giới trồng cây mơ tưởng đến."Không ngờ thầy có thể đem cơ nước quang nuôi trồng thành công, còn kết ra quả..." Thật lợi hại!
"Buổi tối tôi có khách, cậu hãy về đi."
Cậu thanh niên đặt balo xuống, mở ra."Cái này muốn nhờ thầy."
Sài Trọng Sâm nhìn thấy thứ bên trong là một bồn thực vật sắp chết."Quỷ tiến vũ?"
Cậu thanh niên quỳ rạp xuống đất, buông thỏng hai vai, cúi đầu khóc nức nở. "Đây là bồn hoa mà cha tôi tặng tôi, tôi chăm sóc nó rất cẩn thận nhưng không hiểu sao nó vẫn chết, nghe các tiền bối trong giới nói thầy rất có tài hoa, có thể cải tử hoàn sinh, xin thầy hãy cứu sống quỷ tiến vũ, vãn bối vô cùng cảm kích!"
Sài Trọng Sâm cầm lấy quỷ tiến vũ, trầm tư ."Tôi sẽ thử xem, vài ngày sau cậu hãy quay trở lại."
"Cảm ơn, cảm ơn thầy rất nhiều!" Cậu ta phấn khích nói cám ơn, cố nán lại nhìn cơ nước quang một lượt rồi mới ngượng ngùng rời đi.
Mặt trời đã khuất hẳn, màn đêm lặng lẽ phủ xuống.
Quản gia AJ chạy tới, mang đến những thứ mà cậu chủ dặn dò. Giúp cậu chủ bố trí bàn ăn, phủ lên mặt bàn loại lụa cao cấp, đốt nến sáng lên trên giá cắm nến bằng bạc, chính giữa đặt một giỏ hoa lan, Sài Trọng Sâm đem thức ăn đặt lên bàn, Champagne được ướp đá. Khung cảnh lãng mạn mà say lòng người, báo trước vị khách sắp tới có địa vị rất quan trọng trong lòng chủ nhân.
AJ tò mò hỏi: "Có phải tối nay Tiết tiểu thư sẽ tới phải không?"
"Ông có thể trở về được rồi." Sài Trọng Sâm không trả lời, đẩy lão ra cửa.
"AJ muốn ở lại hầu hạ cậu chủ."
"Không cần." Sài Trọng Sâm cười, là muốn ở lại xem náo nhiệt sao, nhìn lão đầu đánh giá. Anh đẩy AJ ra cửa, nhưng AJ không chịu đi.
"Nếu ông chủ hỏi chuyện Tiết tiểu thư..."
"Ông cứ nói là hôm nào đó tôi sẽ đưa Tổ Dĩnh về ra mắt cha là được."
Đẩy AJ đi, Sài Trọng Sâm tìm vị trí để đặt chậu quỷ tiến vũ trong đình.
"Cây nhỏ đáng thương..." Ngón tay khẽ mơn trớn phiến lá đã khô vàng, lá mỏng manh lảo đảo muốn lìa cành, tựa như cảm ứng được tâm ý ôn nhu của người, nhẹ nhàng rung động .
Sài Trọng Sâm ngẩng đầu lên, khẽ nheo mắt, nơi chân trời, vẫn còn lưu luyến một chút sắc đỏ của mặt trời. Người anh đang chờ sẽ nhanh tới chứ?
~oOo~
Tổ Dĩnh thanh toán tiền xe xong, nhảy xuống taxi. Đứng trước ngôi nhà, nghe tiếng gió xung quanh thân cây già xào xạc vang lên, cô bực bội hít lấy một hơi, lấy dũng khí. Mấy phút sau có tiếng lách cách mở cửa, cô nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi, người tới bước qua lá rụng, phát ra thanh âm xột xoạt.
"Hừ!" Tổ Dĩnh cười lạnh, túm chặt túi xách, “bốp” một tiếng, đập túi xách vào người anh, tức giận gầm thét: "Tại sao nói như vậy? Có hôn ước từ khi nào? Nói nhăng nói cuội gì đó? Anh bệnh hả? Định hại chết tôi sao?"
"Em đang nói tới chuyện nào vậy?" Sài Trọng Sâm túm được túi xách.
"Chết tiệt, lại còn chuyện nào nữa?" Tổ Dĩnh muốn kéo túi về, nhưng anh bắt được ngay, đôi mắt thâm thúy đó cứ nhìn chằm chằm cô.
Anh trầm giọng hỏi: "Em cho rằng anh nói lung tung sao?"
Gì chứ? Giả bộ vô tội à? "Tất cả đều lung tung!"
"Mọi lời anh nói đều là sự thật."
Trời ạ! Tổ Dĩnh buông lỏng tay, lui về phía sau một bước."Tôi nói muốn kết hôn bao giờ hả?"
"Em quên rồi à?" Anh lộ vẻ hoang mang nhìn cô.
"Tôi đồng ý khi nào?" Nhìn vẻ hoang mang của anh, cô cũng không biết phải làm sao, thế này là thế nào?
"Lần đi lễ bái đầu năm. Em không nhớ sao?" Sài Trọng Sâm khoác túi lên vai cho cô.
"Lễ bái đầu năm? Có chuyện gì?" Tiết Tổ Dĩnh sửng sốt, hoàn toàn không có ấn tượng.
Sài Trọng Sâm vỗ vỗ cằm nghĩ ngợi."Lúc đó khoảng mười một giờ đêm ấy mà..."
"Tóm lại là như thế nào?" Tổ Dĩnh nóng nảy.
"Em nói với anh một câu."
"Tôi nói cái gì chứ?"
"Em nói, cầu xin anh..." Anh cúi đầu, nhìn cô, cười quỷ dị.
Tổ Dĩnh hoảng hốt: "Tôi mà nói : van xin anh á?" *hét lên* ~~ đây là tình huống gì chứ? Hứ? Cô đã từng nói : van xin hắn? Có nhầm không vậy?
"Đúng mà." Sài Trọng Sâm dương dương đắc ý.
Tổ Dĩnh ôm đầu suy nghĩ, mau nhớ lại xem. Lễ bái năm vừa rồi cô ở đâu nhỉ? Đúng rồi, hôm đó cô nôn lên người một nhà văn, đúng rồi, ngày hôm đó uống rượu, đúng rồi! Cô uống say không còn biết gì... Sau đó thì sao?
"Tôi nói : van xin anh cái gì a?" Tổ Dĩnh ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
"Ai za, em muốn biết toàn bộ hay sao?" Anh cười.
"Anh mau nói đi!"
Sài Trọng Sâm nhướng mày, có chút khiêu khích, hàm súc ý tứ, cười trì hoãn nói: "Em đã nói, van xin anh, cưới em có được không?"
"Gì?" Tổ Dĩnh cảm giác không thở nổi, đầu choáng váng hoa mắt, sắc mặt trắng bệch, sợ hãi phát run."Có... Có chuyện này sao?"
"Đúng vậy."
"Vậy anh nói cái gì?"
"Anh hỏi em là tháng tư tới thì thế nào? Anh nói tháng tư có thể cưới em, em nói xong, còn ép anh thề không được hối hận."
Xong, toàn bộ, không, nhớ, được! Tổ Dĩnh xông tới, chỉ vào mũi anh.
"Vô ích thôi, không lừa được tôi đâu." Cô hung hăng nhìn anh chằm chằm.
Sài Trọng Sâm thản nhiên dùng ánh mắt hết sức thú vị nhìn cô."Không lẽ ngay cả chuyện sau đó em cũng không nhớ hay sao?" Giọng điệu chậm rãi của anh như dao sắc cứa vào lòng người.
Sau đó? Trong lòng Tổ Dĩnh rối bời, lý trí trống rỗng, lại vẫn có hơn chuyện gì kinh khủng nữa hay sao? "Sau thì thế nào chứ?"
"Sau đó rất đặc sắc." Khóe môi anh cong lên thành nụ cười đắc ý.
Phựt! Quai túi xách bị Tổ Dĩnh giật mạnh tới mức đứt ra, những mẩu vòng sắt rơi xuống đất, vương vãi xung quanh chân. Nhìn Sài Trọng Sâm đang mỉm cười, Tổ Dĩnh cố gắng nhớ lại chuyện đêm đó —— bọn họ uống rượu, cô say, anh chăm sóc cô, sau đó.. Cố gắng nhớ lại, nhưng đoạn sau hoàn toàn trống rỗng.
Sài Trọng Sâm nhặt túi xách, cầm tay Tổ Dĩnh, kéo côvào nhà."Cứ từ từ nhớ lại, vào nhà đã nào."
Cửa đóng lại, gió đêm phật qua ngọn cây, một vòng sáng lóe lên trong đêm.
~oOo~
"Mùi gì thế nhỉ?" Vừa vào nhà, Tổ Dĩnh đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng.
"Anh hấp tôm hùm." Sài Trọng Sâm dẫn cô đến trước bàn ăn."Nào, chúng vừa ăn vừa nói chuyện." Kéo ghế giúp cô, nhưng cô không ngồi.
Đói quá! Lúc trưa cô không ăn, giờ bụng đói sôi ùng ục, mặt bàn phủ khăn lụa giống cửa hàng Nhật Bản, bên trên có rất nhiều thức ăn. Tôm hùm vẫn đặt trong nồi, phía dưới đèn cồn cháy, tỏa mùi thơm bốn phía, suýt nữa Tổ Dĩnh đã đầu hàng, quên mất mục đích tới đây.
"Trước tiên anh hãy nói rõ mọi chuyện, đêm đó đã xảy ra chuyện gì?" Tổ Dĩnh khoanh hai tay trước ngực, liếc Sài Trọng Sâm, bày ra dáng vẻ lạnh lùng, nhưng mùi thơm của tôm hùm hại cô phân tâm, cô lén lút nuốt một ngụm nước bọt.
Ánh mắt Sài Trọng Sâm đong đầy ý cười, lưu luyến dừng ở trên người cô, đứng dậy cởi đai lưng ki-mô-nô trên người.
"Làm gì vậy?" Tổ Dĩnh giật mình.
Anh tiến về phía trước một bước. "Giúp em nhớ lại chuyện hôm đó." Vừa nói chậm rãi rút đai lưng ki-mô-nô.
"Không cho phép anh cởi quần áo!" Tổ Dĩnh lớn tiếng quát cho anh dừng lại.
Sài Trọng Sâm dừng động tác, đi về phía cô. Ánh mắt của anh khiến cho Tổ Dĩnh cảm giác mình giống như bị cởi hết quần áo.
"Như vậy đi, dùng cách khác vậy." Anh nói.
Không ổn, cảm giác được trong mắt của anh le lói những đốm lửa, Tổ Dĩnh lui về phía sau."Chẳng lẽ... Đêm hôm đó chúng ta..."
"Đúng a, em nhớ được rồi sao?" Sài Trọng Sâm nhìn cô, một bước, hai bước tiến tới gần, cho đến khi lưng cô chạm vào tường. Anh chống tay lên tường, vây chặt cô.
"Không thể nào." Tổ Dĩnh nói chắc chắn như đinh đóng cột.
Ánh mắt lạnh lẽo của anh biểu lộ vẻ cao thâm khó lường."Em dám khẳng định như vậy?" Ánh đèn phía sau lưng anh, khiến cô không thể nhìn rõ. Anh cúi thấp xuống nhìn cô, mái tóc dài cùng với ki-mô-nô màu lam, và mùi gỗ đàn hương trên người anh làm Tổ Dĩnh xao xuyến.
"Tổ Dĩnh..." Sài Trọng Sâm thấp giọng, đưa tay vuốt nhẹ má cô, cúi đầu muốn hôn.
Bàn tay nhỏ bé của cô kịp thời che miệng anh, hai mắt mở thật to nhìn chằm chằm."Đừng có linh tinh nhé." Cô cúi người, chuồn ra khỏi vòng tay anh. Cô khẽ hắng giọng, cố bình tĩnh suy nghĩ, dạo bước suy tư."Tôi đã nói van xin anh cưới tôi sao? Thật xin lỗi, tôi không nhớ gì cả. Anh... Ừm..." Tổ Dĩnh quẫn trí nói: "Anh ám chỉ chúng ta đã làm chuyện đó... Xin lỗi, tôi chẳng có chút ấn tượng nào cả. Ngày đó anh đưa tôi về, ngày thứ hai tỉnh lại, trên người tôi vẫn mặc quần áo, nếu thật có cái gì, làm sao có thể còn mặc quần áo chứ? Làm sao có thể một chút ấn tượng cũng không có?" Tổ Dĩnh cảnh cáo: "Sài Trọng Sâm, đừng coi tôi là đứa trẻ ba tuổi có thể tùy tiện mà đùa giỡn."
Sài Trọng Sâm xoa xoa mũi, đứng trước bàn, cầm lấy ly và chai Champagne."Vậy em cho là tất cả mọi chuyện đều do anh sắp đặt ?" Đưa ly Champagne cho cô, cô từ chối. Anh nhún nhún vai, nhấp một ngụm, đặt ly xuống.
"Như vậy đi, để anh nói cặn kẽ hơn chút nữa."
"Gì?"
Anh cười, tuyên bố: "Em có một vết bớt màu đỏ bên mông phải." Nói xong, vui vẻ thưởng thức khuôn mặt đỏ hồng của Tổ Dĩnh.
"Sao có thể như vậy?" Cô ôm đầu rên rỉ.
"Sự thật là như thế."
Tổ Dĩnh ngồi phịch xuống ghế, hai gò má nóng rực, tay chống trán kêu lên: "Chúng ta? Chúng ta, trời ơi..."
"Em đừng có chưng cái vẻ mặt như đưa đám thế, đêm đó rất vui vẻ mà." Sài Trọng Sâm nhìn vẻ mặt bối rối của Tổ Dĩnh, trong lòng cũng đang cười trộm. Theo đuổi Tổ Dĩnh đã nhiều năm, lần này nhất định thành công.
"Xong, đời tôi thế là hết rồi." Tổ Dĩnh ôm đầu rên rỉ, như con bướm đã sa vào lưới.
Sài Trọng Sâm ngồi xuống, nhìn cô cười."Có thật là thảm như vậy không?" Chẳng mấy khi có thể thấy cô gái lý trí này bấn loạn đến thế, thậm chí anh còn cảm thấy chiến thắng của mình rất ngọt ngào. Dù sao, anh cũng bị cô cho ăn không ít trái đắng, lần này chỉ là một vết đau thương nho nhỏ thôi mà. Cảm giác vui mừng, tận hưởng thắng lợi trong tầm mắt. Sài Trọng Sâm tràn đầy tự tin, tin tưởng lần này định có thể thuyết phục Tổ Dĩnh, hai người sẽ gặp gỡ, kết thúc cái thời kỳ mập mờ lâu dài này.
Tổ Dĩnh ảo não nhắc đi nhắc lại: "Nhất định là do tôi say quá mà hồ đồ, làm sao anh có thể... Tôi muốn nói là nếu như anh là quân tử, tại sao trong tình huống ấy có thể… có thể … the