/> "Tạm thời đừng nói vội. Tối nay tôi muốn ăn mừng, giúp tôi đưa mấy thứ đồ tới đây ——" Sài Trọng Sâm dặn dò AJ chuẩn bị.
~oOo~
Xe máy dừng ngoài đường cái, Tổ Dĩnh một tay ôm eo em trai, tay phải cầm điện thoại, đối phó với những cuộc hỏi thăm của đám phóng viên.
"Không có, không có chuyện này." Phủ nhận với phóng viên xong, lại phải thông báo với các tác giả tò mò: "Anh ta tung tin đồn thất thiệt đó, kết hôn là chuyện quan trọng của tôi, sao có thể đi gạt người? Cô yên tâm đi, tôi không có ý định nghỉ việc, cô mau chóng gửi bản thảo cho tôi đi." Đồng nghiệp vừa thông suốt, lại có bạn bè ân cần thăm hỏi, gọi điện tới."Tớ thề, nếu như là thật, tớ Tiết Tổ Dĩnh ba chữ đảo lại đọc!" Nói quá kích động, dùng sức nắm chặt eo cậu em, làm hắn bị đau, hét ầm lên lên.
"Thật là, phiền quá! Bực mình!" Nói tới rát cả họng, Tổ Dĩnh dứt khoát trả lời thẳng thừng, ứng phó với nghi vấn của mọi người
Xe chạy nhanh vào trong ngõ, dừng trước một căn nhà đã cũ. Tổ Dĩnh nhảy xuống xe, thành khẩn: "Này, chờ một chút, em phải giúp chị."
Tiểu đệ dừng xe lại, Tổ Dĩnh đứng trước cửa lưỡng lự không đi vào, từ chỗ hổng nhìn lén vào xem tình hình bên trong nhà. Gió thổi mạnh cây cổ thụ trước cửa tạo nên thanh âm xào xạc của lá rơi, cô cảm thấy áp lực ghê gớm.
"Vào thôi!" Em cô nhấn chuông cửa, cửa mở ra, hắn đi vào, Tổ Dĩnh đi theo phía sau. Tổ Dĩnh chân trước mới vừa nhảy vào cánh cửa, đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ ——
"Quỳ xuống!"
Phịch! Đầu gối mềm nhũn, Tổ Dĩnh quỳ xuống đất, vuốt hai lỗ tai nức nở."Cha, nghe con giải thích đã."
Tiết Cương là sĩ quan quân đội đã giải ngũ về hưu, ngồi ở trước sofa, vẻ mặt nghiêm túc, lửa giận lên cao. Rút từ trong túi áo một tờ giấy, giao cho Tiết tiểu đệ. "Gia Cần, thay cha đọc!"
Vừa thấy tờ giấy kia, mặt Tổ Dĩnh biến sắc."Cha à, tên đó- hắn nói hươu nói vượn, hãy nghe con nói mà!"
Tiết Cương chỉ vào con ra lệnh: "Đọc!"
Mất thể diện, Tổ Dĩnh rụt vai lại cúi đầu, xấu hổ vô cùng.
Gia Cần cầm tờ giấy lên, lớn tiếng đọc diễn cảm: "Tôi, Tiết Tổ Dĩnh, mỗi lần yêu thương, đều tìm sai đối tượng, làm cha già đau lòng, em trai khổ sở, không chỉ hại chính mình mà còn gây tai họa cho người thân, thậm chí ngay cả nhà cửa cũng phải đem đi đấu giá. Xin hứa rằng, sau này hẹn hò hay kết hôn với ai đều do cha đứng ra làm chủ..."
Tiết Cương nhìn chằm chằm con gái, cau mày tức giận mắng. "Đã tự mình viết giấy cam đoan, lại còn muốn thất hứa?" Muốn kết hôn ư, việc này đến bản thân ông là cha mà còn không được biết.
"Con không có yêu thương ai cả." Tổ Dĩnh khẳng định, cô rất vô tội.
"Haizz!" Gia Cần lắc đầu than thở, ngồi xuống bên cạnh cha, gác chân, nhìn chằm chằm chị gái, bất đắc dĩ nói: "Chị à, em xin chị, hàng vạn hàng nghìn lần đừng có yêu đương gì nữa có được hay không? Chúng ta cũng không thể chịu thêm bất kỳ đả kích nào nữa, bài học xương máu từ chuyện xưa còn chưa đủ sao?"
Tiết Tổ Dĩnh tự biết đuối lý, không dám lên tiếng. Phải nhớ rằng yêu say đắm, đó vốn không phải là chuyện tốt. Mỗi đoạn tình cảm cũng xuất phát từ nội tâm, kết quả toàn vác lấy thê thảm.
Mười bảy tuổi, yêu chính thầy giáo mình, một thời gian hạnh phúc, kết quả thầy giáo bị cách chức, Tổ Dĩnh bị buộc chuyển trường, cha vì chuyện này từ trong quân doanh về thăm nhà, giận đến mức bệnh tim tái phát, em trai chịu đủ lời đồn đãi khổ sở. Lúc đó cô trẻ tuổi, không hiểu chuyện.
Lần thứ hai thì sao? Hai mươi tuổi học đại học, đối tượng là bạn cùng trường thiết kế mỹ thuật, Tổ Dĩnh mê luyến đối phương tài hoa, lại yêu say đắm. Kết quả, tên người yêu là đồ bại hoại, ngoài cô ra còn hẹn hò với năm cô gái khác, Tổ Dĩnh căm phẫn mà nói lời chia tay, không ngờ rằng kẻ đó không chịu buông tay, chạy tới tầng cao nhất kí túc nơi cô ở định nhảy lầu tự sát.
Khổ thân Tiết Cương lại từ quân khu về nhà, nghe hàng xóm khuyên can mà tan nát cõi lòng. Đáng thương Tiết tiểu đệ, bò đến tầng cao nhất ấy đàm phán với cựu bạn trai của Tổ Dĩnh, cuối cùng còn ôm lấy bắp đùi gã trai đó, cầu khẩn : van xin hắn đừng nhảy.
Tổ Dĩnh ở kí túc bị phóng viên vây quanh, ngày thứ hai báo lên, anh chàng thất tình kia không nhảy lầu, nhưng lại bị đưa vào viện tâm thần.
Tổ Dĩnh không thể nào hiểu nổi, trên đời này có còn công bằng nữa hay không? Tên khốn đó không chung tình, nhưng lại vì cô mà muốn nhảy lầu? Cô nên khóc hay nên cười, cô mới là người phải vào viện tâm thần chứ, tại sao người điên lại là hắn!
Lần phong ba này thật vất vả, không bao lâu sau, Tiết Cương quyết định mua lại căn nhà đang thuê tạm. Ông mượn tiền hưu trí, sợ tới lúc về già chết con gái lại phải nộp một khoản thuế lớn, nên dùng tên cô để đứng tên mua.
Người ta nói quá tam ba bận, con gái bảo bối của ông lại tìm được một mối tình khác, lần thứ ba yêu đương, yêu một nhạc sĩ chưa có tên tuổi. Tổ Dĩnh khăng khăng một mực chung tình với hắn, vì yêu mà hồ đồ, khi hắn nói muốn ra đĩa nhạc, đã đồng ý với hắn, đem giấy tờ nhà đất đi cầm cố, mượn tiền ngân hàng, để cho hắn thành lập công ty phát hành đĩa nhạc. Tổ Dĩnh cho rằng hắn có tài hoa, đĩa nhạc nhất định bán chạy, đến lúc đó cô có thể chia hoa hồng, cả nhà sẽ có cuộc sống thoải mái. Kết quả đĩa nhạc bị ế, bạn trai phá sản bỏ chạy, đến nay cũng không có tin tức.
Đáng thương Tiết Cương, nhà bị đấu giá; đáng thương Tiết tiểu đệ, không nhà để về. Trước sự chứng kiến của cha và em trai, cô viết giấy cam đoan vĩnh viễn sẽ không yêu đương gì nữa, bắt đầu tin tưởng rằng ánh mắt mình có vấn đề, nhìn trúng ai nhất định người đó là đồ đểu. Cô hứa hẹn sẽ mua lại nhà, tức giận phấn đấu, liều chết làm việc, không bao giờ có một ý định yêu đương nào trong đầu nữa.
Có trời đất chứng giám a, nhưng lần này, lần này thật là hiểu lầm mà! Cô không có động tình, cô tuyệt đối không có!
Tiết Cương răn dạy con gái: "Sài Trọng Sâm này chắc chắn cũng không phải là người tốt!"
Tiết Gia Cần tán thành: "Nhất định là tên vô lại." Chỉ cần chị hắn coi trọng ai, nhất định không phải là người tốt.
Tổ Dĩnh đồng ý: "Thật đáng ghét."
"Nói cha sao?" Tiết Cương nhíu mày.
"Mắng em sao?" Em trai nhăn mặt.
"Là mắng cái tên họ Sài kia !" Tổ Dĩnh giơ tay xin thề: "Kết hôn gì chứ? Hắn tự biên tự diễn! Con không có biết gì hết, đừng nói không đồng ý, ngay cả hẹn hò cũng không có! Đừng nói hẹn hò, nghiêm khắc mà nói quan hệ giữa con và hắn rất bình thường, đồng nghiệp bình thường mà thôi. Cha, con là biên tập viên, quen biết mấy tác giả cũng là chuyện rất bình thường mà." Tổ Dĩnh nhìn lại em trai. "Em à, em nhìn xem, chẳng phải chị rất xinh đẹp sao? Có đàn ông theo đuổi là chuyện rất bình thường, cái này không thể trách chị được, đúng không?"
"Chúng ta có thể tin tưởng con sao?" Tiết Cương hỏi.
"Chị hai, em không muốn chuyển nhà nữa." Gia Cần thành khẩn nói.
Tổ Dĩnh vỗ ngực nói: "Tất cả đều là hắn nói hươu nói vượn, hai người không tin lời con, con lập tức gọi điện thoại cùng hắn đối chất, con tin là hắn sẽ giải thích với hai người!" Tổ Dĩnh lấy điện thoại di động ra, ấn số, điện thoại vừa kết nối đã hét lên: "Sài Trọng Sâm ~~ "
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tạm thời tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
Mẹ kiếp, không liên lạc được. Tổ Dĩnh để điện thoại xuống, cha cô trợn mắt nhìn cô, em trai nhìn cô chằm chằm, cô cười trừ, mồ hôi lạnh ứa ra.
"Anh ta tắt máy." Tổ Dĩnh nhảy dựng lên."Con lập tức đi nói rõ ràng với anh ta, bắt anh ta xin lỗi trước toàn thể thính giả nghe đài, đăng báo nói xin lỗi, anh ta hủy danh dự của con, con sẽ tính sổ với anh ta, hai người chờ coi, rất nhanh thôi chân tướng sự việc sẽ rõ ràng ——" hừ! Tổ Dĩnh chạy ra khỏi nhà.
Sự thật, sự thật, cô cần bảo vệ thanh danh của mình, Sài Trọng Sâm chết tiệt, can đảm thì đừng có chạy! Tổ Dĩnh hừng hực chạy đi bắt bớ cái tên khốn kiếp nói láo kia.
~oOo~
Trong lúc Tổ Dĩnh đang giận dữ ngút trời đi tìm người tính sổ, thì tại một hướng khác trong thành phố, trong tòa biệt thự của bác sĩ Bạch, vợ của anh là Xa Gia Lệ, cũng có quen biết Tổ Dĩnh, lại rất yêu thích tuần san của đại tác gia đứng đầu bảng có bút danh "Nụ hôn Hồ Điệp", nghe tin biên tập Tổ Dĩnh sắp kết hôn, liền gọi điện thoại chúc mừng cô.
Điện thoại vừa gọi tới đã nghe thấy giọng nói của Tổ Dĩnh: "Xin chào, đây là thuê bao do chủ tài khoản Tiết Tổ Dĩnh đứng tên, nếu muốn hỏi chuyện của Sài tiên sinh, xin mời nhấn phím số một. Nếu muốn bàn bạc công việc, xin mời nhấn phím số hai, nếu như chỉ muốn nói chuyện phiếm, không có gì quan trọng, xin hãy để lại lời nhắn, chủ thuê bao sẽ gọi lại cho bạn sau, nếu có điều gì khiếm nhã, xin hãy lượng thứ." Thời đại công nghệ có khác, hay thật, Xa Gia Lệ nhấn phím số một, lại có tiếng nói truyền trở lại ——
"Xin chào, tôi cùng với Sài tiên sinh không có hôn ước, còn tất cả mọi chuyện có liên quan bạn hãy trực tiếp hỏi Sài tiên sinh, bản thân tôi sẽ giữ lại để truy cứu trước pháp luật."
"Wow!" Gia Lệ nhảy dựng lên, hét ầm lên với ông xã: "Trời ạ, Tổ Dĩnh nói không có chuyện này a! Anh đoán cô ấy cùng vị Sài tiên sinh kia đang xảy ra chuyện gì?" He he, giọng Gia Lệ rất hưng phấn, có trò hay để xem rồi!
~oOo~
Chiều tối, Sài Trọng Sâm về nhà. Ngoài cửa có một cậu thanh niên trẻ tuổi, trong tay đang cầm một túi đồ, quanh quẩn không đi.
"Lại là cậu." Sài Trọng Sâm nhận ra là ai, anh cười nhạt, đẩy ra cửa nhà.
"Thầy!" Thanh niên đuổi theo Sài Trọng Sâm."Xin thầy hãy nhận tôi làm ——" đang nói đột nhiên ngừng lại, cậu thanh niên bị khung cảnh ở đình viện làm giật mình. Kỳ hoa dị thảo, có rất nhiều bồn hoa, đắm chìm trong ánh chiều tà, khiến người bước vào như lạc mình trong cõi mộng.
"Thật là đẹp..." Hắn bỏ túi đồ xuống, ánh mắt tham lam đi xem một chậu hoa được trồng và chăm sóc cẩn thận, hai lỗ tai nghe được tiếng chảy róc rách thanh thoát của dòng suối nhân tạo, nhìn những bồn hoa được chăm sóc tinh xảo tuyệt diệu, đẹp không sao tả xiết, hắn than thở liên tục, giống như mê muội lưu luyến muốn ở lại trong đình viện.
"Nếu đã nhìn đủ rồi thì hãy về đi." Sài Trọng Sâm bỏ mặc hắn, trở về phòng. Đặt chậu hoa lan mới mua về lên bàn, đổi bộ đồ mặc ở nhà, đi vào phòng bếp, lấy nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra rửa sạch sẽ. Sau đó, quay lại đình viện, thấy cậu thanh niên vẫn còn đứng ở đó.
Sài Trọng Sâm lười biếng dựa vào cạnh cửa, hỏi: "Nhìn mãi vẫn chưa thấy đủ sao?"
Cậu ta xoay người lại, thấy Sài Trọng Sâm, vẻ mặt bối rối. Có một thoáng, hắn cảm thấy giống như có một lực hút nam châm tỏa ra, nhìn vẻ tuấn mỹ vô song của Sài Trọng Sâm, trong lòng nhộn nhạo, hồn phách mê võng. Đôi mắt của Sài Trọng Sâm, sâu mà đen thăm thẳm, vẻ mặt cười mà như không cười, khiến hắn mất hồn mất vía...
Không rõ a, hắn khẽ chớp mắt. Rõ ràng trước mắt là một người đàn ông, tại sao trong lòng lại nảy sinh cảm giác? Hơn nữa đứng tại gia viện của người đàn ông này, cỏ cây xum xuê trong viện, thời khắc hoàng hôn đến, những tia sáng cuối ngày chiếu lên cây cỏ thấy rõ bóng cây chằng chịt ở trên khuôn mặt, bả vai của Sài Trọng Sâm.
Lúc này ánh sáng yếu ớt phủ lên ki-mô-nô màu lam của Sài Trọng Sâm, mái tóc đen phủ trên khuôn mặt, tóc dài chạm vai, tay áo ki-mô-nô rộng thùng thình, vẻ mặt lười biếng, giống như những con quỷ trong giấc mơ thường đi hút tuổi thanh xuân của con người.