mắng tao là đồ biến thái…” Tống Đoạt nhìn Kỷ Viễn với ánh mắt mờ ám, “Mày còn nói là mày không biết sao?”
Bây giờ Tống Đoạt rất đa nghi, chỉ cần nhìn trong ánh mắt của người khác có chút gì khác thường, thì cho rằng kẻ đó bất lợi đối với hắn
Trong người Tống Đoạt ẩn chứa sự dã man, tất cả những điều đó bây giờ đang lộ ra
“Mày không phải là con chó điên đấy chứ, tao nhận là tao nói, nhưng giải thích thế nào mày cũng không hiểu à?” Lần này Kỷ Viễn tỏ ra không khách khí mà hỏi vặn lại Tống Đoạt
“Tao biết nghe chứ, mày nói thật thì tao sẽ nghe. Đào Tử còn nói mày đã quay lại cảnh mà trước đây tao với mày giao dịch với nhau.” Tống Đoạt bước tới trước mặt Kỷ Viễn nhíu mày nói: “Không ngờ mày cũng không phải là kẻ ngốc đâu đấy. Nhưng mày làm thế cũng là hại mày. Mày giao đoạn băng đó ra đây coi như xóa hết mọi giao dịch trước đây, còn nếu không mày đừng trách là tao không khách sáo với mày.”
Kỷ Viễn biết nếu lúc này mà có giao đoạn ghi hình đó cho Tống Đoạt thì Tống Đoạt cũng không tha cho anh. Anh đành kiên quyết tới cùng. Chỉ có thể không nhận mình đã làm mà thôi.
Tống Đoạt cầm một cây gậy xông tới đánh Kỷ Viễn, rồi hắn lại vứt cây gậy đó cho tên thuộc hạ, nói với kẻ đang túm lấy Kỷ Viễn: “Đánh, đánh cho tới lúc hắn nói ra thì thôi.” Cây gậy được tên thuộc hạ của Tống Đoạt liên tiếp đập vào eo, hông, chân Kỷ Viễn. Đào tử lao tới quỳ xuống trước mặt cầu xin Tống Đoạt: “Xin anh hãy tha cho anh tôi, anh tha cho anh tôi đi, an hem tôi có lỗi với anh.”
Tống Đoạt nói giọng tức tối: “Không ngờ kẻ hại tao lại là mấy đứa chúng mày. Đánh, đánh cho tới chết đi, nếu không nhận thì cứ đánh chết đi.”
Lúc đó lại nghe tiếng Kỷ Viễn hét lên: “Tao nói, tao nói…”
Tống Đoạt bước tới vội vã hỏi: “Đoạn ghi hình ở đâu?”
Kỷ Viễn đau đớn cố gắng bò dậy và nói: “Tối hôm trước có một kẻ đeo kính đen lôi tao vào xe, rồi lái xe đưa tao đến công trường. Chúng nó nói với tao những điều y hệt mày nói vừa nãy. Tao không có đoạn ghi hình nào, càng không biết mày là đồng tính. Tối qua tao trả lời thằng kính đen thế nào thì hôm nay tao trả lời mày như thế.”
Tống Đoạt rút một con dao từ trong túi đồng bọn ra, rồi lướt qua chân Kỷ Viễn, ánh mắt hắn hằn lên những tia máu, Tống Đoạt nghiến răng nói: “Tối hôm qua thằng đeo kính đó không hỏi ra thì chắc chắn tao sẽ hỏi được mày. Nếu mày không nói, tao sẽ cắt đứt gân chân mày.”
Kỷ Viễn hét lên: “Mày là đồ rác rưởi.”
Mắt Tống Đoạt long lên song sọc, hắn ấn con dao vào chân Kỷ Viễn
Kỷ Viễn đau tới mức anh hét lên lạc cả giọng, mắt anh như muốn lồi ra.
3
Quách trường An và Tô Gia Văn đã thỏa thuận li hôn
Căn nhà của mẹ Quách Trường An để lại có giá trị tới hàng chục triệu nhân dân tệ. Trên thỏa thuận ly hôn, Quách Trường An đồng ý chia một nửa số tài sản đó cho Tô Gia Văn. Tô Gia Văn cũng đã ký tên trên bản thỏa thuận, hai người đã không còn quan hệ gì với nhau.
Cuộc hôn nhân có danh mà không có phận ấy đã nên chấm dứt từ lâu, bây giờ chấm dứt rồi, cảm thấy lòng nhẹ nhõm, nhưng trong lòng Quách Trường An vẫn có cảm giác trống rỗng và đau khổ. Kết thúc cuộc hôn nhân mà mình không thích nhưng dù sao thì anh cũng đã bước qua cuộc hôn nhân ấy, dù sao cũng thấy có một cảm giác lưu luyến, thậm chí là tiếc thương
Khi hai người bước ra khỏi văn phòng luật sư, lúc đó trời đã tối. Quách Trường An đứng dưới lầu, nhìn về phía Tô gia Văn, Hôm nay Gia Văn mặc một bộ quần áo màu trắng, nhẹ bước xuống từ tòa nhà, giống như một đám mây ngũ sắc. Nhớ lại năm đó anh đã thích sự nhẹ nhàng và ngọt ngào ấy, nên mới lấy cô. Bây giờ ly hôn rồi, nhưng vẫn không thể nào dứt bỏ được sự rung động khi xưa.
“Chúng ta đi ăn bữa cơm cuối cùng nhau nhé!” Quách Trường An cười, cố gắng kìm nén cảm xúc để trái tim anh không xao động.
“Vâng, em cũng cảm thấy đói rồi.” Tô Gia Văn không từ chối lời mời.
Hai người ai đi xe của người ấy. Hai chiếc xe dừng lại trước nhà hàng “Chiếc cầu nhỏ”. Đây là nhà hàng mà trước đây họ đã đính hôn. Trong mắt Gia Văn có một chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh, ánh mắt ấy qua đi. Hôm nay, đáng lẽ phải là ngày cô cảm thấy vui nhất, kết thúc cuộc hôn nhân thất bại là điều đáng vui mừng chứ, nhưng không biết vì sao cô không thể nào tỏ ra vui mừng được.
Quách Trường An vẫn như xưa, không biết mở cửa cho cô, không biết gọi món ăn cho cô, chỉ gọi món ăn mà Trường An thích. Tô Gia văn cũng không nói gì, dù sao cũng là bữa cơm cuối cùng rồi, thích hay không thích thì cũng thế thôi. Từ nay trở đi, đường ai nấy đi, khoảng trời riêng của ai người nấy sống, không liên quan gì tới nhau nữa. Nghĩ thế, trong lòng Gia Văn đột nhiên có một cảm giác xót xa dâng trào. Hay là cô vẫn còn tình cảm với người đàn ông ngồi trước mặt? hay cô cảm thấy thương xót cho cuộc hôn nhân kéo dài hai năm của mình?
“Chúng ta uống rượu nhé, chúc mừng cuộc sống mới của hai ta.” Quách Trường An cười, nhưng không che dấu nỗi khổ tâm trên khuôn mặt.
“Sau này nếu có việc gì khó khăn, em cứ tới tìm anh.” Quách Trường An rót đầy rượu cho Tô Gia Văn và nói.
“Trước đây em có việc tìm anh, anh có giúp em không, bây giờ ly hôn rồi, em còn tìm anh giúp làm gì. Cứ cho là em tìm anh thì anh có giúp em thật không?” Tô Gia Văn thờ ơ nhìn Quách Trường An rồi nói tiếp: “Thôi đừng nói nữa, bữa tối nay em chúc anh luôn vui vẻ.”
Vui vẻ ư, bây giờ mẹ đã không còn, gia đình cũng không còn, không còn vợ, Quách Trường An đã trở thành kẻ không gia đình, liệu anh có hạnh phúc nổi không?
“Uống nào!” Quách Trường An nhấc ly chạm với ly của Tô Gia Văn rồi ngửa cổ uống hết rượu trong ly. Rồi anh lại rót cho mình thêm một ly nữa.
Tô Gia văn cũng uống hết rượu trong ly của cô, Quách Trường An ngạc nhiên nhìn cô rồi rót thêm cho cô một ly nữa
“Có lẽ đây là điều duy nhất anh có thể làm cho em”, Quách Trường An cười tự chế nhạo mình
“thế thì em có thể làm được gì cho anh.” Tô Gia Văn như thể chỉ thuận miệng nói như vậy.
Quách Trường An cười: “Từ trước tới giờ anh vẫn muốn được đi du lịch cùng em nhưng tiếc rằng nguyện vọng này của anh vẫn chưa được thực hiện.” Quách Trường An nhấc ly chạm vào ly của Tô gia Văn với vẻ buồn bã, sau đó anh lại uống cạn.
Tô Gia Văn xoay xoay chiếc ly trong tay, nhìn Quách Trường An và cảm thấy những điều Trường An nói thật thú vị.
“Anh biết em lấy anh phải chịu nhiều ấm ức, anh cũng biết những điều ấm ức đó anh không thể bù đắp được cho em. Bây giờ mẹ đã mất, chúng ta cũng chia tay, anh biết cả đời này không thể bù đắp cho em được, bởi thế anh cảm thấy rất xấu hổ và bất an. Anh mong em sau này sống hạnh phúc và vui vẻ, không nhớ tới người đàn ông bất tài vô dụng như anh nữa.” Quách Trường An tự rót rượu rồi uống cạn, anh bùi ngùi, khuôn mặt đau buồn
Tô Gia Văn nhìn Quách Trường An, lòng cô trùng xuống rồi cô buột miệng nói: “Anh thích đi du lịch thế à?”
“Ừ, ly hôn rồi không biết em còn muốn đi cùng anh một chuyến không?” Quách Trường An mượn hơi men để mời Gia Văn đi du lịch
Nhưng không ngờ Gia văn lại đồng ý
Lý do mà Gia Văn đồng ý lời mời của Quách Trường An rất đơn giản. Trong cuộc sống hôn nhân trước đây, rất ít khi trường An yêu cầu cô điều gì, điều này coi như là một yêu cầu đối với cô. Cô không nhất thiết phải đồng ý, nhưng thực tế cô lại đồng ý lời mời đó. Có lẽ đối với người đàn ông này cô vẫn còn có một chút tình cảm và một chút tiếc nuối. Trước đây cuộc sống hôn nhân của họ không vui vẻ. Một nguyên nhân lớn là do sự hiện diện của mẹ chồng, bây giờ mẹ chồng không còn nữa cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, không có áp lực gì, rất tự nhiên và thoải mái. Mối quan hệ căng thẳng giữa cô và Trường An dường như đã được giải tỏa khá nhiều. Nhưng Trường An đã cho Gia Văn tự do, cho cô quyền lựa chọn ly hôn
Cô đã nghĩ tới việc ly hôn lâu lắm rồi, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Nhưng ly hôn cũng không có nghĩa là không có chút thương nhớ nào với người đàn ông đang ngồi trước mặt cô bây giờ. Thậm chí bởi vì vẫn còn thương nhớ người đàn ông đó mà cô mới đông ý ly hôn. Cô không muốn vùi dập tình cảm và đồng cảm cuối cùng của mình đối với người đàn ông này trong cuộc hôn nhân tồi tệ. Bởi thế khi Trường An gửi tới cô một lời mời không quá trịnh trọng, cô đã đồng ý ngay không chút do dự
Coi như là đánh một dấu chấm hết đáng nhớ cho cuộc hôn nhân của hai người. tô Gia Văn tự nhủ với bản thân như thế.
Quách Trường An tới Tam Giang ăn cơm, tiện thể tạm biệt Âu Thế Hằng. Âu Thế Hằng đã mời hai vợ chồng ăn cơm. Hai người vẫn chưa công bố tin ly hôn với người ngoài. Lý do của Quách Trường An là vì sau chuyến du lịch này hai người sẽ chính thức chia tay
Nghe nói hai người sẽ đi du lịch Lệ Giang, Âu Thế Hằng còn lên sẵn kế hoạch cho họ
“Hai người đi chơi cho khuây khỏa. Xem ra hai người rất ít khi xin nghỉ làm.” Âu Thế Hằng nói
“Từ trước tới giờ có bao giờ anh ấy xin nghỉ đâu.” Tô Gia Văn nói. Trong giọng nói của cô có chút ấm ức
Quách Trường An lắc đầu đáp: “Chẳng có cách nào cả, công việc bận mà.”
“Còn bận hơn cả thủ tướng, không phải chẳng qua cũng chỉ là một anh cảnh sát thôi sao?” Âu Thế Hằng cất tiếng bênh vực Tô Gia Văn
“Hai người tới đó thì ở chỗ nào? Ở đó tôi có bạn, nếu không thì tôi nói với bạn tôi một tiếng?” Âu Thế Hằng hỏi
Trường An nói họ đã đặt phòng ở khách sạn, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi hết cả
Sau khi tiễn Trường An về, Âu Thế Hằng quay về văn phòng, ngay sau đó Trương Khánh gọi điện tới
“Hắn ta nói gì?” Trương KHánh hỏi
“Anh ta nói muốn đi du lịch, ngày mai sẽ bay tới Lệ Giang, anh ta sẽ ở khách sạn Tinh Vân.” Âu Thế Hằng vô tình nói tất cả những điều mà khi nãy Trường An nói với anh ta, nói hết từ đầu tới cuối cho Trương Khánh
Trương Khánh vẫn luôn theo sát QUách Trường An, đợi cơ hội ra tay
Không ai biết mối quan hệ giữa Trương Khánh và Tiền Cảnh, họ có mối giao tình rất thân thiết. Trương Khánh dự định sẽ bắt Quách Trường An để đổi lấy đại ca mình, nhưng không ngờ tên Kỷ Viễn đó lại làm hỏng việc của anh ta. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cũng chỉ có con đường này để đi mà thôi. Hoặc là bắt cóc Quách Trường An để đổi lấy Tiền Cảnh, hoặc là giết Quách Trường An báo thù cho Tiền Cảnh, dù sao tội cướp ngân hàng cũng phải chết, chết một lần hay chết hai lần thì có khác gì nhau?
Bước đường cùng rồi, đến cái chết cũng không thể làm hắn sợ hãi. Hơn nữa vì mối thâm tình giữa hắn và Tiền Cảnh, nếu không cứu được Tiền Cảnh thì có sống cũng khác gì chết đâu.
Sau khi biết được thông tin đó, trương Khánh đặt ngay vé máy bay đi Lệ Giang. Khi ấy, hắn ta đã đổi tên khác gọi là Cát Khánh. Âu Thế Hằng đã làm cho hắn một giấy chứng minh thư giả, thân phận được thay đổi thì những thứ khác càng dễ dàng thay đổi hơn. Trương Khánh dán một bộ râu giả, long mày cũng được làm đen hơn, thô hơn, cằm cũng đã được sửa lại, bây giờ so với tấm ảnh trước kia, trương Khánh đã hoàn toàn là một người khác, nếu không phải là người thân quen thì rất khó nhận ra
Trường An đi rất vội, không có thời gian để tạm biệt Cẩm Tú, chỉ kịp gọi điện cho cô. Sau khi biết được tin Cẩm Tú sẽ tổ chức tiệc rượu mừng, Quách Trường An nói khi về sẽ mang quà cho cô. Anh không nói quá nhiều với Cẩm Tú, bởi chuyến đi lần này của anh vẫn còn một điều bí mật nữa nhưng anh không thể nói ra với b