u hồng phấn nhưng nhạt hơn chiếc khăn mà cô đeo. Thậm chí nếu cài một bông hoa xinh xắn trên ngực thì cũng có thể nhìn thấy trên chiếc túi mà Tô Gia Văn đeo một bông hoa xinh xắn giống như thế.
Đột nhiên Cẩm Tú có dự cảm gì đó. Một người phụ nữ thích kết hợp mọi thứ với nhau như thế thì trong cuộc sống của cô không có bóng dáng người đàn ông, thì cô ấy tuyệt đối không cam tâm. Tô Gia Văn sẽ tìm đủ mọi cách để điều chỉnh cuộc sống. Cẩm Tú cũng biết Tô Gia Văn có người đàn ông khác, nhưng với người phụ nữ ngạo mạn như thế sẽ chịu nhận thua trước người mẹ chồng luôn can dự vào cuộc sống của cô sao? Cho dù bề ngoài Tô Gia Văn có chịu nhận thua đi chăng nữa thì trong lòng cũng không chịu phục, thậm chí còn có những suy nghĩ trái ngược. cũng giống như bài tâm sự ấy không phải là đã khiến cho mẹ chồng Tô Gia Văn tới tòa soạn làm náo loạn, thậm chí còn đòi tự sát hay sao?
“Trong căn nhà ấy chỉ có hai người đàn bà sống cùng nhau, rất âm u, tuy bên ngoài cửa sổ ánh mặt trời rất rực rỡ, nhưng lúc nào em cũng có cảm giác như phòng không nhìn thấy ánh sáng. Trong căn nhà ấy, lại nảy sinh những ấm mưu bẩn thỉu và đen tối.” Đột nhiên Tô Gia Văn như lạc cả giọng. Chắc có lẽ giờ Tô Gia Văn đang nghĩ lại những điều trước đây khiến cô đau lòng
Cẩm Tú không dám làm phiền Tô Gia Văn nhưng lại muốn an ủi cô. Cẩm Tú đưa tay vỗ vỗ lên vai Tô gia Văn. Tô Gia Văn nhìn Cẩm Tú với ánh mắt đầy biết ơn. Một lúc sau, Tô Gia Văn mới nói tiếp: “Đêm hôm đó trời mưa, em đã uống rất nhiều, rồi em gọi điện cho chồng em, anh ấy nói sẽ về nhà ngay. Em đã đợi anh ấy. Em đã nói với anh ấy rằng, em đã uống rất nhiều, khi uống nhiều em sẽ có cảm giác khó chịu với những bộ quần áo đang mặc trên người, em cảm thấy như bị trói buộc. Em bỏ bộ quần áo trên người ra. Lúc đó là hơn mười giờ tối. Vào thời điểm đó, ngày nào em cũng uống một chút rượu vang. Rượu vang có thể mang tới giấc ngủ ngon, bởi vì em hay bị mất ngủ lắm chị ạ. Tối hôm đó, bên ngoài trời gió rất to, em nằm trên giường đợi chồng em trở về. Sau đó bị mất điện, em gọi điện cho chồng em, nhưng chồng em tắt máy, em rất đau lòng và nghĩ anh ấy không về. Em đã vùi đầu trong chăn khóc ấm ức. Căn phòng chìm vào bóng đêm. Hình như lúc đó em ngủ rồi, nhưng hình như lúc đó em cũng đang tỉnh. Đột nhiên em nhìn thấy chồng em bước vào, rồi anh ấy bước tới bên giường ôm em… Chị có biết không, đã lâu lắm rồi em không được chồng yêu thương. Anh ấy vì muốn tránh chiến tranh lạnh giữa em và mẹ chồng nên luôn tìm mọi lí do để không về nhà. Đêm hôm đó, em thực sự rất nhớ anh ấy, khi anh ấy ôm em, cả người em như muốn tan chảy, chỉ có đầu lưỡi là còn sức lực. Em đã hôn anh ấy, hôn say đắm, em muốn bộc lộ hết những ức chế về mặt tình cảm bấy lâu nay. Đêm hôm đó, anh ấy cũng rất “dốc sức”, chúng em đã làm chuyện đó mấy lần liền.” Giọng Tô Gia Văn càng lúc càng nhỏ, nhỏ tới mức chỉ có Cẩm Tú – người đang ngồi đối diện với Tô Gia Văn mới có thể nghe thấy. Đột nhiên Gia Văn không nói gì, có lẽ đêm hôm đó cô ấy rất hạnh phúc, rất phấn khích.
Cẩm Tú cảm thấy miệng mình khô khan. Cô đang tự cười bản thân mình. Lại còn “tẩu hôn” với Kỷ Viễn nữa, ngày mai phải đi tìm nhà, đừng nói là nhà ngầm dưới đất, cho dù là ổ lợn, ổ chó thì cũng phải chuyển tới ở cùng nhau. ở cùng nhau một ngày là một ngày vui vẻ, ở bên nhau cả đời, cả đời sẽ được hạnh phúc. Ngày nào cũng có đôi có cặp mới là điều quan trọng, làm sao phải suy nghĩ tới chuyện người mình yêu có tiền hay không có tiền?
“Chị có đang nghe em nói không?” Tô Gia Văn đột nhiên nghiêng đầu hỏi Cẩm Tú.
“Chị vẫn đang nghe đây.” Cẩm Tú nói, và để chứng tỏ mình đang chăm chú nghe những điều Tô Gia Văn nói, Cẩm Tú bèn bổ sung thêm một câu: “Đêm hôm đó chắc em và chồng hòa hợp lắm, hạnh phúc lắm phải không?”
Nhưng trái với những gì Cẩm Tú nghĩ, khuôn mặt Tô Gia Văn trở nên ủ dột.
“Em rất vui. Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, em phát hiện ra người nằm bên cạnh mình không phải chồng em, mà là người đàn ông em đã quen ở hộp đêm.”
Cẩm Tú giật mình, ngồi thẳng người dậy: “Em nói gì?”
“Đêm hôm đó em đã gọi điện cho người đàn ông đó, anh ta nói em đã gọi anh ta tới.” Tô Gia Văn dửng dưng nói. “Nửa đêm em đã kéo một người đàn ông xa lạ về nhà của mẹ chồng em. Chắc có lẽ vì em quá cần tình cảm, em quá cần sự kích thích thể xác.” Tô Gia Văn nói một cách thẳng thừng. Nhưng Cẩm Tú lại không nghĩ rằng Tô Gia Văn quá buông thả. “Vậy sau đó chuyện gì đã xảy ra?” Cẩm Tú lo lắng cho kết cục của Tô Gia Văn.
“Sau đó chồng em càng ít về nhà hơn, còn mẹ chồng thì ngày nào cũng nói cạnh nói khóe…” Hình như Tô Gia Văn còn muốn nói điều gì đó, nhưng cô không nói nữa. Thời gian dường như dừng lại, lắng đọng trên chiếc bàn, trên những chiếc ghế đung đưa mang đến cho người ta thứ ảo giác mà xưa nay chưa từng có.
Tô Gia Văn cứ kể chuyện như thế, lúc kể lúc ngừng, bên cạnh những tiếng thì thầm to nhỏ của khách trong quán vọng lại như cái nền cho câu chuyện của cô.
Không biết sau đó bao lâu, đột nhiên tiếng chuông điện thoại của Gia Văn vang lên.
“Khoản tiền đó không thể đợi được nữa, anh Hoàng đã giục mấy lần rồi, năm trăm vạn không ít ỏi gì đâu, cô tự sắp xếp đi, nếu còn chưa đưa tiền ra thì cô tự biết hậu quả đấy…” Cẩm Tú nghe thấy những điều bí mật đó từ cuộc điện thoại.
Thực tế khi nói chuyện điện thoại, giọng của Tô Gia Văn rất nhỏ, nhưng Cẩm Tú ngồi khá gần, lại còn bởi Cẩm Tú có đôi tai khá thính, nên cô nghe thấy hết. Nếu theo cách nói của Kỷ Viễn thì đôi tai của Cẩm Tú sắp thành đôi tai linh cẩu. Những câu nói độc ác, và những lời đe dọa cũng truyền tới tai Cẩm Tú rõ mồn một.
“Tôi có cách. Mấy ngày nữa đi. Tôi sẽ trả lời anh.” Ánh hoàng hôn chiều nghiêng nghiêng vào quán café, bên ngoài trời đã hơi tối. Khuôn mặt Tô Gia Văn đầy mệt mỏi, nhưng tinh thần lại có vẻ phấn chấn hơn.
“…Thực sự là đêm hôm đó, em đã gọi rất nhiều cho chồng em. Khi chồng em quay trở về đã nhìn thấy em và người đàn ông đó trên giường.” Tô Gia Văn đột nhiên bật cười, điệu cười rất kì quặc.
Cẩm Tú kinh ngạc đến sững người, Cẩm Tú không thể hiểu nổi gia đình của Tô Gia Văn, không hiểu nổi hàng ngày hai người đàn bà ấy đã diễn vở kịch gì.
Tiếng cười của Tô Gia Văn khiến một vài người trong căn phòng quay lại nhìn. Nhưng Gia Văn vẫn cười, cô cười mà nước mắt cứ lăn dài trên má. “Em nói cho chị một bí mật nhé. Sau đó em đã biết rằng người đàn ông đó là do mẹ chồng em gọi tới.” Câu nói của Gia Văn khiến ai nghe thấy cũng cảm thấy kinh ngạc. “Cái gì, mẹ chồng em à, tại sao lại thế?” Lần này Cẩm Tú lại tỏ ra càng ngạc nhiên hơn, tay Cẩm Tú run run làm café trong cốc rớt xuống bàn.
Cẩm Tú lại rót thêm café vào cốc của cô và của Tô Gia Văn. Nhưng một lần nữa tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng.
“Có phải là cô Tô Gia Văn đấy không? Mẹ chồng cô qua đời rồi, bà vừa mới qua đời.”
3
Tô Gia Văn sống trong căn biệt thự số 83 ngõ Hồ Điệp. Căn nhà ba tầng, rộng bốn trăm mét vuông. Trước đây Cẩm Tú đã từng tới nhà của Tả Thi Giao và cô nghĩ căn nhà của Tả thi Giao rất hào nhoáng, rất đặc biệt. Nhưng khi tới nhà của Tô Gia Văn, cô lại cảm giác nơi đây giống như một cung điện, nguy nga lộng lẫy. Nhưng càng bước vào, trong cô càng có cảm giác kì lạ. dường như đây không phải là cung điện mà giống như trong hang động hơn.
Bây giờ đã chập tối, bên ngoài trời âm u. Nhưng có lẽ bởi đây là căn nhà xây theo phong cách cũ nên trong phòng không cảm thấy tối lắm
Chiếc cửa sổ được chạm trổ những bông hoa tinh xảo, có thể mở được hai cánh, từng đôi từng đôi một nối tiếp nhau rất nhịp nhàng. Nhưng lại mang tới cho người ta cảm giác như bị gò ép và có chút gì đó rất ức chế. Cây liễu già trước cửa nhà rủ xuống bên ngoài cửa sổ, gió làm nó đung đưa qua lại. Nắng chiều hắt vào thân cây làm in bóng cây lên khung cửa và bức tường đối diện. Khung cảnh trông rất âm u, ảo não. Bên ngoài nhà có hai chiếc xe cảnh sát. Cảnh sát và pháp y đang tiến hành điều tra. Cẩm Tú và Tô Gia Văn chỉ ngồi trong phòng khách. Các bác sĩ pháp y đang bận rộn ở phòng rửa tay của tầng hai. Nghe nói bà cụ đã cắt tay tự vẫn trong phòng vệ sinh. Trong căn phòng tràn ngập mùi tanh và cảm giác ngột ngạt, cổ quái.
Cảnh sát lần lượt lấy lời khai của Tô Gia Văn và Cẩm Tú. Thời gian qua đời của bà cụ khoảng chừng ba rưỡi chiều, trong khi Cẩm Tú và Tô Gia Văn hẹn nhau đi uống café khoảng tầm hai giờ. Tô Gia Văn có bằng chứng là cô không có mặt tại hiện trường lúc đó. Điều đó có nghĩa là cẩm Tú chính là nhân chứng cho bằng chứng ngoại phạm của Tô Gia Văn.
Trên bức tường trong phòng khách, treo một bức ảnh của một đôi nam nữ mặc trang phục từ thời dân quốc. Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế thái sư, mặc bộ quần áo trung sơn, người phụ nữ để tóc ngắn đến mang tai, đặt tay lên người đàn ông. Bức ảnh đó đã ngả màu hoen ố.
Tô Gia Văn ngồi dựa vào sofa hút thuốc, ngón tay cô trắng bệch, mặt có phần xanh xao, nhưng vẻ mặt trông rất tỉnh táo. Tô Gia Văn nhìn cẩm Tú đang chăm chú ngắm bức tranh trên tường bèn cất giọng nhẹ nhàng nói: “Đấy chính là mẹ chồng em. Mẹ của bà ấy từng là vợ bé của Ngô Khắc Quần. Chị có biết Ngô Khắc Quần không, ông ấy là an hem của Trương Tác Lâm – ông vua của vùng Đông Bắc.”
Cẩm Tú lại một lần nữa kinh ngạc, không ngờ mẹ chồng của Tô Gia Văn lại có xuất thân như vậy. Nhưng cô lại có cảm giác có điều gì đó là lạ.
“Chồng em không phải là con đẻ của mẹ chồng em, bà ấy nhặt chồng em về nuôi, bởi thế anh ấy rất hiếu thuận với bà, việc gì cũng nghe theo bà…” Tô Gia Văn chưa dứt lời thì một người đàn ông bước vào.
Người đàn ông có thân hình cao lớn, khi anh ta bước vào, lúc đầu không có tiếng động gì. Nhưng có lẽ trong lòng cảm thấy nặng nề nên bước chân đột nhiên trở nên nặng nề theo. Cẩm Tú không biết vì gì mà đột nhiên cô có cảm giác rất ngỡ ngàng. Vừa quay đầu lại thì cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Người vừa bước vào là Quách Trường An.
Sao không thấy Quách Trường An mặc sắc phục cảnh sát. Cẩm Tú có phần hơi ngạc nhiên.
“Trường An, anh về rồi à, mẹ…” Khi Tô Gia Văn nói tới chữ mẹ thì đột nhiên òa khóc, nước mắt lưng tròng, Quách Trường An ôm lấy Tô Gia Văn và nói: “Sao mẹ lại đi?” Sau đó anh không nói được gì nữa, giọng nghẹn ngào, rồi anh phát hiện ra người đang ngồi trên ghế là Cẩm Tú.
Trong mắt của Quách Trường An có điều gì đó vụt qua rất nhanh. Anh không tiến lại chào Cẩm Tú như thể anh không quen cô. Có anh công an mặc đồng phục bước tới rồi mời hai người đi theo.
Quách Trường An ngồi trên ghế. Chiếc ghế sofa làm bằng gỗ tử đàn, tuy trên bề mặt đã phủ một lớp đệm dày nhưng vẫn có cảm giác hơi lạnh từ dưới bốc lên. Cả căn phòng như một cỗ quan tài khổng lồ, chiếc sofa đang như chìm xuống, chìm xuống dưới. Còn bốn phía của nóc nhà như đang sát lại với nhau, ép xuống, mang tới cho người ta cảm giác bị kìm nén khó gọi tên, một cảm giác phiền muộn vây quanh