Khi Quách Trường An tới quán rượu Tiếng Vang đã là nửa đêm. Thời điểm này chính là lúc quán rượu đông nhất, bên trong quán đông kín người. Sau khi bước vào quán, Quách Trường An tới quầy bar và gọi Tiểu mạch mang cho một cốc Chivas, khi Tiểu Trạch đưa cốc rượu cho Quách Trường An, anh nói với Tiểu trạch: “Anh Kỷ Viễn có ở đây không?cậu nói với anh ấy là có Quách Trường An cần tìm anh ấy.”
Tiểu Trạc không quen Quách Trường An, nhưng nhìn dáng vẻ cao lớn và khuôn mặt của Quách trường An, nên Tiểu Trạch quay ra phía sau tìm Kỷ Viễn và thông báo với Kỷ Viễn có một người tên là Quách Trường An muốn tìm. Kỷ Viễn đang ngồi dựa vào sofa, đăm chiêu với cốc rượu, Kỷ Viễn chẳng thèm quan tâm người đang tìm mình là ai, bèn cất giọng thô lỗ: “Kể cả đế vương hay lão Hắc Tử thì cũng đuổi nó đi cho ta.”
Tiểu Trạch quay trở lại quầy bar và nói với Quách trường An: “Anh tôi không có ở đây.”
“Cậu ấy đi đâu rồi?” Quách Trường An hỏi.
“Tôi cũng không biết nữa.” Tiểu Trạch đáp
“Cậu ấy không nói là khi nào về à?”
“Anh ấy không nói!”
Quách Trường An ngước mắt nhìn Tiểu Trạch, rồi cầm chiếc cốc trên tay ném mạnh xuống đất, sau đó đạp đổ chiếc ghế bên cạnh.
Tiểu Trạch hét lên” Anh, anh ơi, các anh mau tới đây, có đứa phá đám.”
Lúc đó có mấy người chạy xồng xộc từ phía sau lại. Trong đó có một người là Tiểu Ngư, Tiểu Ngư nhìn thấy Quách Trường An bèn vội vã chạy ra sau tìm Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn chạy tới quầy bar, Quách Trường An đang ngồi như ông lớn trên ghế, một chân gác lên tay vịn của chiếc ghế phía trước, một chân đặt xuống đất, rồi hất hàm nói với người bên cạnh: “Tên khốn Kỷ viễn đó nợ tôi một khoản, tôi tới tìm hắn để tính sổ. Từ xưa tới nay có ai vay tiền mà không trả không? Nếu hắn mà không bước ra đây thì tối nay anh mày ở đây luôn”
Kỷ Viễn nhìn thấy dáng người Quách Trường An, thấy rất quen, bèn hét lên không khách sáo:”Xuống ngay, xuống ngay, cái ghế ấy mà mày giẫm lên à? Mày đúng là kẻ tiểu nhân phụ bạc ân nghĩa của người khác. Mấy ngày trước tao mới cứu mày mà bây giờ mày đã quay lại làm loạn à? Thật không đáng mặt nam nhi tí nào.”
Quách Trường An quay đầu lại nhìn thấy Kỷ Viễn đang đi tới, bèn hạ chân xuống, đưa tay phủi phủi chiếc ghế mà anh vừa đặt chân lên, rồi cúi người về phía Kỷ Viễn và nói: “Anh hai, cuối cùng thì anh cũng lộ diện rồi đấy. Bản lĩnh này không phải tôi học từ anh sao, nếu mà anh còn không xuất hiện thì tôi cũng chẳng giả vờ được nữa.”
Quách Trường An đưa tay ôm chặt lấy vai Kỷ Viễn, rồi tỏ ra thân thiện và nói: “Đi thôi, chúng ta đi uống chút gì đó. Tôi ngửi thấy mùi rượu trên người anh, anh uống một mình đấy à? Sao không gọi tôi một tiếng.”
Nhưng Kỷ Viễn không tỏ ra thân thiết với Quách Trường An. Anh hất tay Quách trường An đang đặt trên vai mình và nói: “Ai cùng một hội với anh, lại còn lôi tôi ra đây à?”
Sau đó Kỷ Viễn xoay người xua tay với đám Tiểu trạch: “Mấy người cứ lo chuyện của mấy người đi, không có chuyện gì cả, tên tiểu tử này không có tiền uống rượu tìm anh mày kiếm rượu uống chơi thôi.”
Quách Trường An véo Kỷ Viễn một cái, Kỷ Viễn cũng không khách sáo thụi cho Quách Trường An một đấm, hai người họ coi đó là màn chào hỏi.
Kỷ Viễn đưa Quách trường An vào một phòng phía sau, họ cùng ngồi uống rượu. Kỷ Viễn nhìn Quách Trường An mở bia uống, không nói gì. Quách trường An uống hết một chai bia rồi nói: “Đúng là bây giờ mới thấy hết khát.” Sau đó Quách trường An lại cầm tiếp một chai bia nữa lên.
Kỷ Viễn nhìn Quách Trường An uống hết hai chai bia, mới liếc TRường An và nói: “Anh tới để uống rượu thật đấy à?”
“Nếu mà anh đã không tin tôi tới đây để uống rượu thì tôi cũng chẳng uống nữa.” Nói rồi Quách trường An ngồi sát lại Kỷ Viễn và hỏi: “Có phải anh đã bắt nạt em gái của tôi không?”
Kỷ Viễn sững sờ: “Ai là em gái anh? đến em gái anh là ai tôi còn chẳng biết, muốn bắt nạt cũng không được.”
Quách Trường An đáp: “Là Lý Cẩm Tú, có phải là anh bắt nạt cô ấy không? Tối hôm qua cô ấy tới bệnh viện thăm tôi, trông sắc mặt cô ấy không vui. Tôi vừa nhắc tới anh là cô ấy im lặng ngay không nói gì, tôi nghĩ chắc chắn là hai người có vấn đề gì đó.”
Không nhắc tới Cẩm Tú thì không sao, vừa nhắc tới Cẩm Tú cơn giận trong người Kỷ Viễn lại bùng lên. Chiều nay, Kỷ Viễn đã nhận được giấy triệu tập của tòa án. Xem xong Kỷ Viễn đã xé tan tờ giấy đó ra. Tới tòa án ư? Cũng chỉ vì việc li hôn! Đi cái gì mà đi! Cẩm Tú đúng là rất muốn bị ăn đòn, mới bị chồng tát một cái mà đã tố cáo lên tòa án. Kỷ Viễn càng lúc càng tức giận, đang chán nản thì Quách Trường An lại khơi lên cơn tức giận của Kỷ Viễn.
“Việc giữa tôi và vợ tôi anh đừng có mà xen vào!” Kỷ Viễn không khách khí, mắt anh trừng lên, tức tới mức suýt chút nữa anh giơ cú đấm về phía Quách Trường An.
“Vợ của anh là em gái tôi, em gái tôi có chuyện, người làm anh như tôi làm sao lại không can dự được? như thế khác nào gia đình tôi không có ai chắc.” Quách trường An đã nhận ra Kỷ Viễn đang tức giận, nhưng Quách Trường An không cố khiêu khích cơn tức giận của Kỷ Viễn, mà tỏ ra nhún nhường : “Trong thành phố này, em gái tôi chỉ có một người anh, tôi không lo cho nó, chẳng lẽ lại để anh bắt nạt nó sao?”
Kỷ Viễn ngơ ngác nhìn Quách trường An rồi cất giọng nghi ngờ hỏi: “Không phải là trước kia anh nói rằng Cẩm Tú là bạn gái anh hay sao?”
Quách Trường An chỉ vào Kỷ Viễn suýt chút nữa là bật cười: “Tên ngốc như anh, vậy mà sao em gái tôi lại thích được nhỉ? Những điều tôi nói khi đó chẳng phải là để trêu tức anh hay sao? Anh đúng là chẳng có óc phán đoán gì cả. Đã to đầu mà còn ngốc thế sao?”
“Đừng có chế giễu tôi.” Kỷ Viễn đưa tay đập vào tay Quách Trường An. Nhưng trên mặt Kỷ Viễn vẫn còn vẻ nghi ngờ: “Không phải anh nói phía sau lưng Cẩm Tú có một vết chàm sao?”
Quách trường An cười và đáp: “Ôi anh bạn nhỏ của tôi, từ bé tôi đã là hàng xóm của Cẩm Tú. Hai nhà chúng tôi khi đó chỉ cách nhau có một bức tường, từ nhỏ anh có bao giờ hiếu kì không? Ý tôi là anh có bao giờ tò mò về đám con gái không? Ngày ấy tôi đã đục một lỗ trên bức tường, bình thường tôi hay lấy một hòn đá nhét vào đó, khi nào muốn nhìn trộm vào nhà Cẩm Tú, thì tôi lôi hòn đá đó ra rồi ghé mắt vào, có gì mà không nhìn thấy được?”
Một tiếng “bụp” vang lên.
Quách trường An bị Kỷ Viễn giáng một cú đấm. Kỷ Viễn quát lên: “Mẹ nó, ngươi đúng là tên sói háo sắc.” Nói rồi Kỷ Viễn đưa tay lên xoa xoa miệng và nói: “Nhưng, việc này hồi nhỏ tôi cũng đã từng làm rồi.”
“Anh mạnh tay quá đấy, mạnh thêm chút nữa là tôi gãy mũi rồi.” Quách trường An xoa xoa mũi rồi nói: “Tôi đã coi Cẩm Tú là em gái. Anh nói xem lần đầu tiên tôi gặp hai vợ chồng anh là ở chỗ nào, liệu tôi có thể có ấn tượng tốt về anh được hay không? Tôi đã cố ý nói ra những điều đó để anh tức giận. Anh đúng là không có lòng độ lượng,chỉ vì một việc nhỏ nhặt thế này mà đã cãi nhau với em gái tôi à?”
“Không phải mà tại tên Tống Đoạt đáng chết đó, hắn…” Kỷ Viễn muốn nói ra sự thật nhưng lại nghĩ đây là việc riêng tư không nên để người khác xen vào, nếu không khéo sẽ làm mọi chuyện rối tung lên, nên đành nuốt cơn giận vào trong lòng.
“Hắn bắt nạt Cẩm Tú à?” Quách Trường An đứng phắt dậy, “Hắn, hắn bắt nạt thế nào, chúng ta tìm hắn tính sổ.” Nói rồi Quách Trường An quay người định bước đi.
“Cũng không phải là bắt nạt gì cả, chỉ là hắn đã bắt tay Cẩm Tú” Giọng Kỷ Viễn lí nhí.
“Sau đó anh đã làm gì, đấm hắn à?”
“Ừ, sau đó tôi đã đấm vào mặt của hắn một phát và còn…” Kỷ Viễn định nói là anh đã tát Cẩm Tú, nhưng anh lại không nói ra, trước mặt anh trai người ta mà lại nói đánh người ta thế nào thì có khác nào tìm đường chết.
“Anh đánh Cẩm Tú phải không?” Quách Trường An nói rồi xoa xoa nắm tay. Với “đức tính” của Kỷ Viễn chắc chắn là anh ta đã động chạm tới Cẩm Tú.
Kỷ Viễn không nói gì. Anh nhìn thẳng vào Quách Trường An
“Tôi cứ nghĩ là cùng với anh, rồi lại cùng với Tống Đoạt…” Kỷ Viễn nói lấp lửng, trong lòng cảm thấy hơi hối hận. nếu Tống Đoạt đã là kẻ đồng tính, vậy thì giữa hắn ta và cẩm Tú có lẽ là không xảy ra chuyện gì. Xem ra là anh đã trách oan Cẩm Tú, nếu không Cẩm Tú sẽ không kiên quyết đòi li hôn như thế.
“Anh đúng là kẻ ngốc nghếch. Nếu cô ấy là người như thế, chắc chắn là cô ấy sẽ không lấy anh.” Quách trường An rất muốn đấm cho Kỷ Viễn một trận. Nhưng Trường An hiểu đó không phải là cách để giải quyết vấn đề. Nếu hôm nay Trường An đã tới đây thì anh sẽ giúp hai người họ giải tỏa mọi sự hiểu lầm. Cẩm Tú vẫn rất nhớ thương Kỷ Viễn, nếu không thì cô ấy không né tránh câu hỏi của Quách Trường An.
Kỷ Viễn không nói gì, mặt tối sầm.
“lại còn ngồi ủ rũ, vùi đầu vào rượu chè làm gì nữa, còn không mau đi tìm Cẩm Tú xin lỗi đi.” Quách trường An động viên Kỷ Viễn, “Phải nói với anh rằng, Cẩm Tú rất thích anh, trước đây tôi đã từng phải lòng cô ấy, nhưng thấy tình cảm giữa hai người rất sâu đậm, nên tôi đã quẳng cái ý định đó đi. Nếu anh mà từ bỏ cô ấy, thì đừng trách anh em ta không nể nhau.”
Kỷ Viễn vẫn không nói gì.
“Anh nói gì đi chứ! Câm à?” Quách TRường An cảm thấy hơi bực mình, nhấc chai bia lên tu ừng ực, rồi nắm lấy cổ áo Kỷ Viễn, nhấc Kỷ Viễn lên. “Đi đi, phải đi ngay bây giờ, phải mau nói rõ mọi chuyện, chuyện gia đình không thể để kéo dài hết đêm này đến đêm khác, nếu không mọi mối hoài nghi sẽ biến thành thù hận.”
Cuối cùng Kỷ Viễn cũng không giấu giếm được sự thật, anh thốt lên: “Cô ấy đã đề nghị li hôn rồi.”
“Cái gì?” Quách Trường An không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Tôi đã nhận được giấy gọi của tòa án, cô ấy đề nghị li hôn với tôi.” Kỷ Viễn đáp.
“Cái cô này đúng thật là, chuyện hiểu lầm giữa hai vợ chồng sao lại có thể trở thành hận thù như vậy, lại còn động tới cả tòa án nữa.” Quách Trường An cũng cảm thấy dường như mọi sự đã đi hơi quá. “Tuy nhiên, tôi nghĩ cho dù kéo dài cuộc hôn nhân hay li hôn thì làm thằng đàn ông khi đã làm sai, hãy nói lời xin lỗi vì việc làm của mình. Anh không thể vì người ta muốn li hôn với mình, mà đến một câu xin lỗi cũng không nói ra được. Anh cứ đi xin lỗi cô ấy đi,có lẽ chỉ cần anh xin lỗi cô ấy, cô ấy sẽ tha thứ cho anh và rút lại đơn li hôn.”
Mọi chuyện đều xếp đặt đúng như những gì Quách Trường An nói. Kỷ Viễn tới khu chung cư nơi Cẩm Tú sống. Cho dù lúc này đã là nửa đêm. Nhìn theo bóng Kỷ Viễn đi lên cầu thang, Quách Trường An đứng dưới lầu rút một điếu thuốc lên châm. Thấy Kỷ Viễn không quay lại anh cũng cảm thấy yên tâm. Có lẽ chuyện của Kỷ Viễn và Cẩm Tú đã ổn rồi.
Quách Trường An trầm ngâm hút thuốc, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng cũng có gì đó không vui. Quách Trường An đã kéo Kỷ Viễn đi gặp Cẩm Tú để giải quyết chuyện gia đình của anh ta, nhưng còn chuyện gia đình của anh thì đã kéo dài cả năm trời. Chẳng lẽ còn định kéo dài tới bao giờ nữa đây? Nếu không kéo dài thì giải quyết thế nào đây?
Quách Trường An không muốn nghĩ nữa, anh vứt điếu thuốc đi, quay người bước trong đêm tối. vừa quay người đột nhiên Quách Trường An cảm thấy sau lưng có người, anh quay đầu lại, bóng người đó lao về phía anh.
“Trường An cẩn thận!” Phía trước có tiếng người hét lớn.