Tống Đoạt không muốn rời khỏi vị trí lúc này. Không phải là anh muốn nghe xem người khác đánh giá về mình thế nào, mà thực sự anh muốn nghe Tả thi Giao, cô vợ yêu quý của lão Hắc đánh giá về anh như thế nào. Hơn nữa anh thấy trong giọng nói của Tả Thi Giao có chút gì đó rất kì quái như thể sắp tiết lộ ra bí mật động trời nào đó. Điều này khiến Tống Đoạt cảnh giác. Người phụ nữ này không phải là đã biết mối quan hệ giữa anh và lão Hắc rồi chứ? Nếu biết càng tốt, cô ta sẽ nhanh chóng rời xa lão Hắc, khi đó lão Hắc sẽ chỉ còn là của mình anh ta.
“Nói gì cơ?” Tiếng lão Hắc hỏi.
“Anh chàng đó nói Tống Đoạt là người đồng tính đấy.” Tả Thi Giao nói: “khi đó đoàn tham quan của em tới Hướng Hải, xe của Tống Đoạt vừa chạy qua, người đàn ông đó đã nhìn thấy, anh ta đã chỉ cho những người đi cùng nhìn Tống Đoạt, anh ta đã nói: đó không phải Tống Đoạt sao, anh chàng đồng tính.” Tả Thi Giao ngừng một lát rồi nói tiếp, “Nhưng em không cảm thấy cậu ta là một người đồng tính. Một người đẹp trai tuấn tú như Tống Đoạt không phải là nhiều, nhưng mà cậu ấy không có bạn gái, cũng không có cô gái nào gọi điện tìm cậu ấy, anh có thấy kì lạ không?”
“Em đừng đoán mò nữa, chuyện riêng tư của người khác chúng ta không nên hỏi nhiều. Vợ à, chúng ta hãy nói chuyện của chúng mình nhé! Bây giờ chúng ta tới cửa hàng vàng bạc để mua đồ trang sức hay mua túi xách trước nào?”
“Đi đâu cũng được ạ, chỉ cần có anh ở bên là em vui rồi.” Giọng tả thi Giao nhõng nhẽo khiến Tống Đoạt đứng ngoài cửa sởn cả gai ốc.
Xung quanh đó, nhân viên đi qua đi lại, không biết bọn họ có nghe thấy tiếng trò chuyện trong phòng hay không?
Tống Đoạt đi xuống lầu, bước lên xe, kéo cửa kính xe xuống, anh ta gác một tay lên cửa sổ, châm điếu thuốc. đúng là cuộc đời này không nói trước được điều gì, không thể nào biết được ngày mai bạn sẽ gặp phải chuyện gì, sẽ làm gì. Tống Đoạt còn chưa tốt nghiệp cấp hai thì bố mẹ li dị, mẹ anh ta bỏ đi biệt tăm. Anh sống cùng bố, cuộc sống khi ấy là “ăn bữa nay lo bữa mai”. Ngày nào anh ta cũng sợ phải ăn những trận đòn roi của ông bố nát rượu. Một buổi sáng nọ, bố anh ta đã bỏ nhà ra đi và không bao giờ trở lại. Năm ấy, Tống Đoạt mới mười lăm tuổi. Ba ngày liền anh không được ăn gì, Tống Đoạt bị chủ nhà đuổi khỏi phòng trọ cùng với túi hành lý là tài sản duy nhất.
Những cơn gió mùa đông gào thét, tuyết đua nhau rơi, trên người Tống Đoạt chỉ có một chiếc áo len mỏng, bên ngoài là một chiếc áo khoác, tống Đoạt lạnh tới mức cả người run bần bật. trên đường phố ai ai cũng mặc những chiếc áo long vũ dày dặn, ấm áp, họ quàng khăn, trong khi đó Tống Đoạt chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, cánh tay lại còn bị sờn rách. Anh đưa tay quệt nước mũi đang chảy xuống, tay chân lạnh cóng như bị ngâm vào thùng nước đá. Nhìn ánh đèn ấm áp và mùi thức ăn bay ra từ nhà hàng nằm trên phố. Tống Đoạt nuốt nước bọt. Lòng tự tôn khiến anh không thể bước vào nàh hàng xin ăn như một kẻ ăn mày
Có lẽ bởi khi ấy anh đang chú ý tới sự náo nhiệt và mùi thức ăn trong nhà hàng, nên không chú ý tới mọi việc xung quanh. Từ xa, một chiếc Audi chạy tới, Chiếc xe phanh gấp làm hất một lớp tuyết lên trước mũi xe, tiếng phanh xe kêu “két” vang lên chói tai. Tống Đoạt quay đầu lại, chiếc xe đã lao ngay tới trước mặt. Anh giật mình ngã sõng soài ra đất.
Từ trong xe, một người đàn ông bước ra, ông ta vội vàng chạy tới bên Tống Đoạt, đỡ anh dậy, rồi nói với giọng lo lắng: “Đã đâm vào cậu chưa, xem nào, xem có cử động được không nào?”
Tống Đoạt đứng lên, lảo đảo, tuyết trơn quá anh lại ngã xuống. Người đàn ông đỡ lấy Tống Đoạt, ông ta cảm nhận được toàn thân Tống Đoạt đã run lên, nên ông ta cứ nghĩ người này chắc bị thương. “Tôi đưa cậu tới bệnh viện nhé?”
“Không sao đâu, đế giày tôi trơn quá nên bị ngã, xe của anh vẫn chưa đâm vào tôi. Anh đi đi, không cần để ý tới tôi đâu.” Tống Đoạt lại xiêu vẹo đứng dậy, anh nhặt túi hành lý của mình lên, phủi những lớp tuyết đang bám trên đó, rồi lại phủi tuyết trên chân mình, định băng qua đường để tìm một con ngõ nhỏ để tránh gió. Nhưng Tống Đoạt không muốn đi nữa, vì đã quá mệt mỏi. Gió lạnh và cái đói khiến Tống Đoạt cảm thấy sợ hãi. Nỗi sợ mà cậu chưa từng cảm thấy trước đây. Người đàn ông phía sau gọi lại.
“Này người anh em, có thật là cậu không sao đấy chứ?’
“Không sao cả.”
“Cậu đừng đi, để tôi mời cậu một bữa.” Người đàn ông nói.
Tống Đoạt dừng lại, bây giờ hai chứ “ăn cơm” đối với cậu quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế gian này.
Người đàn ông đó là lão Hắc. Lão hắc đặt phòng ăn riêng, rồi gọi một bàn thức ăn, nhưng lão Hắc không ăn mà đặt hai tay trên bàn, chăm chú nhìn Tống Đoạt ăn. Đã từ lâu lắm rồi lão Hắc không nhìn thấy ai ăn ngon miệng đến vậy. Thậm chí đã có lúc lão Hắc không ăn cơm và quên cả đói, quên đi cảm giác hưởng thụ hạnh phúc khi được ăn cơm. Cũng có lúc lão Hắc cảm thấy xung quanh anh không có gì khiến anh cảm thấy vui.
Tối hôm đó lão Hắc đã rất vui, anh uống rất nhiều rượu, anh cảm thấy cậu thiếu niên đó đem lại may mắn đối với anh. Suýt chút nữa anh đã đâm vào cậu ta, nhưng may mà không sao. Còn nữa, cậu thanh niên ấy đã cho lão Hắc cảm giác ấm áp. Lão Hắc đã đưa Tống Đoạt về nhà, muốn cho Tống Đoạt một đêm yên giấc. Túi hành lý nhem nhuốc của Tống Đoạt bị lão Hắc bỏ lại nhà hàng, lão Hắc nói sẽ mua cho Tống Đoạt một cái túi mới.
Tống Đoạt đứng trong phòng tắm, nói là phòng tắm nhưng còn rộng hơn cả căn nhà mà bố cậu từng thuê, cậu nghĩ mình đang mơ. Khi làn nước ấm áp bao vây lấy cậu, cậu cảm thấy thật hạnh phúc và ngưỡng mộ cuộc sống của lão Hắc. Sauk hi bước ra khỏi phòng tắm, cậu thấy lão Hắc đã ngủ rồi, cậu cúi xuống nhìn người đàn ông đang nói mê trong giấc ngủ. Cậu đã nhìn lão Hắc rất lâu.
Sau đó, cậu vào phòng tắm, giặt sạch bộ quần áo bẩn của cậu và chiếc áo sơ mi mà lão Hắc đã thay ra, lại còn là phẳng chiếc áo sơ mi ấy nữa. Tất cả những điều này đều là những thứ mẹ đã dạy cậu trước đây. Cậu có cảm giác như mình đã bước chân vào chốn thiên đường, cần phải báo đáp lão Hắc, và cần phải giúp lão Hắc làm gì đó.
Sau khi lão Hắc tỉnh dậy, nhận thấy căn phòng sáng sủa và sạch sẽ hơn nhiều, quần áo được gấp gọn gang đặt trên bàn, trong bếp còn phảng phất mùi cháo nóng hổi hấp dẫn. Lão Hắc hỏi Tống Đoạt tối qua ngủ có ngon không, hỏi Tống Đoạt đã làm những gì. Tống Đoạt đáp: “Tôi không dám ngủ, nếu ngủ thì thật tiếc biết bao, một căn nhà đẹp như thế này, tôi muốn tận hưởng một chút, sau này nếu nhớ lại chắc chắn tôi sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.”
Tống Đoạt học rất khá, những bài văn mà Tống Đoạt viết, luôn được thầy đọc làm mẫu cho cả lớp. Tiếc là cậu đã bỏ học lâu lắm rồi.
Lão hắc không để tống Đoạt đi, anh muốn Tống Đoạt thành người giúp việc cho anh, theo anh buôn bán. Mỗi khi kiếm được một khoản kha khá, họ lại đi hát hò chúc mừng. Năm thứ hai khi Tống Đoạt ở cùng lão Hắc, vào một đêm khi chợt tỉnh giấc lão Hắc đã đánh thức Tống Đoạt ở phòng bên cạnh rồi nhìn sâu vào mắt cậu và nói: “Tiểu Đoạt, thương trường vô tình lắm, kiếm bao nhiêu tiền thì mới đủ. Đừng nghĩ như thế, học mới thấy cuộc đời có ý nghĩa, hay là cậu quay trở lại trường học nhé, tôi tặng cậu một chiếc xe.”
Tới năm thứ ba, phần thưởng mà lão Hắc dành cho Tống Đoạt là một ngôi biệt thự. Nhưng Tống Đoạt không chịu đi, cậu chỉ trả lời ngắn gọn rằng: “Tôi không thích học, tôi thích được đi làm cùng anh, tôi thích đánh trống, thổi saxophone!” Khi trước tới phòng hát, Tống Đoạt thường chạy ra sân khấu phía sau để thảo luận với các nhạc công, còn dàn dựng tiết mục. Năm ấy Tống Đoạt hai mươi tuổi. Khi đó trông Tống Đoạt hào hoa phong nhã, đi tới đâu cũng được các cô gái vây xung quanh. Nhưng Tống Đoạt rất kiêu, không nhắm cô nào. “Đúng là một lúc líu ra líu ríu, chán thế không biết.” Đôi lúc, khi tới phòng hát của lão Hắc, Tống Đoạt cũng gọi vài cô gái trẻ đẹp vào ngồi cùng, nhưng đa phần là cả buổi Tống Đoạt chả để ý gì tới những cô gái đó, khiến các cô gái đều cảm thấy sợ: “Có phải anh muốn đổi người khác không ạ?”
Mùa hạ năm đó, Tống Đoạt cùng lão Hắc đi kiểm tra ở công trường, Tống Đoạt không đội mũ bảo hộ, cậu không thích cảm giác chiếc mũ ép lên đầu mình. Bất ngờ có tảng đá từ trên cao rơi xuống, lão Hắc nhìn thấy vội vàng chạy tới đẩy Tống Đoạt ra.
Tuy lão Hắc không bị hòn đá rơi trúng người nhưng bị đau lưng, chỉ cần trở trời, làm việc quá sức là lưng lại đau.
Tống Đoạt ở bệnh viện chăm sóc lão Hắc mấy ngày liền, lúc nào mắt cậu cũng ướt đẫm đỏ ngầu.
Đêm đó, người con gái đang học nghiên cứu sinh mà lão Hắc yêu thương đã ra nước ngoài cùng với một người đàn ông giàu có. Lão Hắc uống rất nhiều rồi ngủ quên trên sofa. Tống Đoạt đã quỳ bên cạnh, cũng giống như ngày trước khi lão Hắc đưa Tống Đoạt về nhà. Trong đêm tối tĩnh mịch, Tống Đoạt chăm chú nhìn lão Hắc, từ chiếc mũi đến đôi long mày, tới vầng trán, vầng trán ấy dường như chứa đựng biết bao lo toan. Tống Đoạt đưa tay vuốt lên trán lão Hắc, đột nhiên lão Hắc nắm lấy tay Tống Đoạt rồi gục đầu vào đôi tay cậu.
Tống Đoạt đưa bàn tay lão Hắc đặt trên ngực mình, lúc này dường như Tống Đoạt không còn là chính mình nữa, lồng ngực ấy nóng hổi, trái tim Tống Đoạt đang thổn thức.
Không biết là ai bắt đầu trước, chỉ biết là hai người đàn ông đã sáp lại gần nhau, khoảng cách giữa họ giờ chỉ là con số không. Trong lúc lão Hắc còn say, Tống Đoạt thổ lộ với lão Hắc: “Từ ngày đầu tiên gặp anh tôi đã không muốn rời xa anh.” Lão hắc trầm ngâm không đáp.
Lúc tỉnh rượu, trước khi bước ra khỏi cửa lão Hắc nói với Tống Đoạt: “Cút, phải cút ra ngay, đúng là đồ bỉ ổi. Sao ta đuổi mi đi mà mi không chịu đi. Sáng mai trước khi ta quay trở về đừng để ta thấy mi nữa.”
Đương nhiên Tống Đoạt không chịu đi. Cậu ta dọa tự sát, cậu dùng dao lam cắt vào hai cổ tay mình.Cuộc đời này cậu không thể không có lão Hắc, lão Hắc đuổi cậu đi,cậu chỉ có một con đường duy nhất là tự kết liễu đời mình.
Sáng sớm hôm sau, lúc lão Hắc trở về nhà, như có giác quan thứ sáu, lão Hắc thấy mắt mình cứ máy liên hồi, tâm trạng bồn chồn không yên. Lão hắc sọi điện cho bố mình, bố anh tỏ vẻ không vui: “Nửa đêm nửa hôm, không có chuyện gì con đánh thức bố làm gì, có việc sao không gọi điện từ sớm đi! Sao con không tranh thủ thời gian đi, Phát Tiểu Khả đã kết hôn rồi đấy, nó còn dẫn cả vợ nó về nhà đây này. Con mau chóng chọn lấy một người đi, đừng kén cá chọn canh nữa.”
Lão Hắc lái xe vòng đi vòng lại ba lượt liền, anh thấy tim mình càng lúc càng đập nhanh hơn. Thế là anh quyết định về nhà. Vừa mở cửa đã nhìn thấy Tống Đoạt nằm bên vết cắt. Người lão Hắc mềm nhũn rồi ngã sõng soài xuống đất, không thể gượng dậy nổi. Lão hắc ngồi trên sàn nhà gọi điện cấp cứu nhưng gọi nhầm mấy lần, cuối cùng cũng gọi được. Lão Hắc ngồi trên sàn, kéo chiếc caravat ra buộc chặt lấy cánh tay Tống Đoạt. Khi bác sĩ đỡ Tống Đoạt dậy, lão Hắc vẫn chưa thể đứng dậy. Họ hỏi: “Anh có cần người đỡ dậy không?”
Có rất nhiều việc đã bắt đầu từ đó, bố của lão Hắc muốn lão Hắc lấy vợ, việc làm ăn buôn bán của lão Hắc đã đưa lão Hắc tới thành phố này, bởi vì công việc của lão Hắc ở chỗ cũ vẫn chưa kết thúc. Còn bây giờ lão Hắ