“Nói là chuyện của nói, còn làm là chuyện khác, như thế không được sao?” Tống Đoạt hỏi.
“Không có gì là không tốt, nhưng cũng không có gì là tốt cả.” Cẩm Tú không biết vì sao Tống Đoạt lại thay đổi quan điểm của mình nhanh đến như vậy. Cô liếc nhìn anh ta, cô thấy trên khuôn mặt anh ta không còn sự ưu tư nữa, nên Cẩm Tú biết tối nay tâm trạng của Tống Đoạt cũng tương đối tốt.
“Em muốn biết vì sao không?” Tống Đoạt đột nhiên tiến sát đến bên cạnh Cẩm Tú, hạ thấp giọng nói: “Bởi vì anh phát hiện ra rằng càng ngày anh càng được mọi người yêu mến.” Cẩm Tú còn chưa kịp phản ứng gì, thì Tống Đoạt đã hôn nhẹ lên má cô.
Mặt và tai Cẩm Tú đỏ bừng lên. Con người Tống Đoạt không giống như một kẻ lông bông, nhưng sao đột nhiên lại trở nên cợt nhả như vậy. Phải mất một lúc lâu, Cẩm Tú mới nghĩ ra rằng mình nên cho Tống Đoạt một cái tát, nhưng sự việc đã trôi qua được năm giây rồi, không thể tìm cớ tính sổ được nữa. Cẩm Tú đành ôm nỗi tức giận trong bụng, bởi cô biết Tống Đoạt không thích cô và cô cũng không thích anh ta.
Thích hay không thích thì người trong cuộc là người hiểu rõ nhất. Nếu Tống Đoạt đã không thích cô, mà lại vô duyên vô cớ đùa cợt với cô như thế, chứng tỏ phẩm chất của anh ta có vấn đề. Hơn nữa rõ ràng anh ta biết Cẩm Tú không thích anh ta mà anh ta lại còn làm như thế, thì trừ phi là anh ta muốn làm để người khác trông thấy.
Anh ta muốn để ai trông thấy vậy?
Trong phòng khách có bóng hai người. Một là của Tả thi Giao, hai là lão Hắc, anh ta làm như thế là muốn để Tả Thi Giao, hay muốn để lão Hắc nhìn thấy?
Cẩm Tú cảm thấy không vui, sau khi chào tạm biệt mọi người ra về, lão Hắc cùng đi với Tống Đoạt và cẩm Tú. Anh ta lo Tống Đoạt uống nhiều sẽ không lái được xe. Đáng lẽ Cẩm Tú sẽ về cùng Tống Đoạt nhưng nhìn thấy lão Hắc lấy xe đưa Cẩm Tú về thì Tống Đoạt cũng không cố nữa. Tống Đoạt tỏ ra hào hứng, vừa đi xuống lầu vừa nói chào tạm biệt rất to với Tả Thi Giao: “Chị à, món canh cá của chị rất ngon, hôm nào rảnh rỗi, chị lại mời cô Lý tới để em còn được ăn ké nữa nhé.”
Sau khi xe chạy lên đường lớn, Tống Đoạt lại muốn đi hát. ANh bảo cẩm Tú cùng đi nhưng Cẩm Tú không thích.
Hát hò là một hình thức giải trí mang lại niềm vui, phải đi cùng với người mình thích mới cảm thấy vui, nếu đi cùng người mà mình không thích hoặc không có tí cảm xúc nào thì chẳng bằng không đi. Đấy chẳng qua chỉ là đi tiếp khách mà thôi. Đi tiếp khách, đa phần đều làm người ta thấy mệt mỏi, bởi thế Cẩm Tú nhất quyết từ chối.
“Anh cá với em là em sẽ đi.” Tống Đoạt ngồi ở vị trí phụ lái, đột nhiên anh ta quay đầu lại, thăm dò Cẩm Tú. Trông Tống Đoạt lúc này giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, rồi anh ghé sát đến bên tai Cẩm Tú nói: “Em đừng tỏ ra giống một người con gái thuần khiết như thế, thật là buồn cười, thời đại bây giờ khác xưa nhiều rồi, những cô gái như thế đều bị coi là những người bảo thủ cả đấy. Nếu muốn chơi bời thì cứ chơi hết mình đi. Nếu đã ra ngoài chơi như thế này thì còn ngần ngại gì nữa, hay ở nhà có đức lang quân đang đợi cô Lý về ấy nhỉ?”
Cẩm Tú cảm thấy đôi lúc Tống Đoạt không hề đáng ghét một chút nào nhưng cũng có lúc anh ta đáng ghét tới mức cô chỉ muốn đấm mấy phát vào mặt anh ta. Cẩm Tú chỉ muốn tóm lấy Tống Đoạt để đấm cho một phát bay ra khỏi cửa sổ. Đàn ông lắm kẻ mồm thối nhưng cô chưa thấy kẻ nào mồm thối hơn tên Tống Đoạt này. Quách Trường An đã đủ đáng ghét rồi, bây giờ cô lại thấy Tống Đoạt còn đáng ghét hơn gấp bội. Đúng là nếu đem Quách Trường An so với Tống Đoạt thì chỉ bằng một góc nhỏ.
“Tiểu Đoạt, nếu Cẩm Tú không muốn đi thì đừng làm khó người ta nữa.” Lão Hắc đang lái xe liền lên tiếng.
Giọng nói của lão Hắc lúc nào cũng nhẹ nhàng, nụ cười trên khuôn mặt làm cho người ta cảm thấy anh ta chân thành và nhiệt tình.
“Sáng mai em vẫn phải đi làm đúng giờ phải không?” Lão hắc quay đầu lại hỏi Cẩm Tú, trên khuôn mặt anh ta nở một nụ cười hòa nhã.
“Chắc là cô ta không dám đi đâu.” Tống Đoạt nói với giọng khó hiểu.
“Ôi dào, không phải chỉ là ra ngoài tiêu xài phá phách tí sao, có gì mà không dám? Có trả tiền chứ, em còn sợ là không tiêu đi được ấy.” Cẩm Tú không khách sáo, đáp ngay lại một câu.
Giờ này đúng là lúc hộp đêm đông khách nhất. tống Đoạt vừa bước vào, khuôn mặt đã sáng rực lên, ánh mắt trở nên lanh lợi hơn, như cá gặp nước. Anh ta chào hỏi khắp lượt, lúc thì chào hỏi người phục vụ, chốc lại nháy mắt đưa tình với những cô gái rót bia. Anh ta cười nói với tất cả mọi người như thể quen hết tất cả mọi người ở đây, kể cả dân anh chị cũng tới chào hỏi lại anh ta. Anh ta cười khẽ, nhìn Cẩm Tú và lão Hắc bằng ánh mắt rất kì lạ, cười lắc đầu, như thể từ chối sự trao đổi mua bán của người đối diện.
Uống được một lúc thì Tống Đoạt chạy lên sân khấu, giành lấy chiếc kèn saxophone trên tay người thổi kèn, rồi tự mình độc tấu khúc “về quê” nghe thật tình cảm. Cẩm Tú cảm thấy khúc nhạc này chưa đủ khí thế, nhưng nghe rất dễ thương, thực sự rung động lòng người.
Mười giờ, Cẩm Tú chuẩn bị về, lão Hắc cũng đã cầm áo khoác lên. Khi đó, một cô gái mặc chiếc váy dài bước tới, nhìn thấy lão Hắc, cô ta tươi cười chào anh, nhưng khi quay đầu lại, cô gái thấy Cẩm Tú thì sững người
Cẩm Tú cũng đứng sững người, người trước mặt cô chính là Tô Gia Văn.
“Mẹ chồng em dạo này đã khá hơn chưa? Có gây phiền phức gì cho em nữa không?” trong lúc lão Hắc đi thanh toán tiền thì Cẩm tú nói nhỏ với Tô Gia Văn “Người già cũng giống như trẻ con ấy mà, chỉ cần dỗ dành một chút là được.” Dường như Tô Gia Văn không muốn nói tới chuyện của mẹ chồng cô, hình như hôm nay cô không có tâm trí nào để bàn chuyện của người khác. Tô Gia Văn nhìn thăm dò Cẩm Tú từ trên xuống dưới rồi lại nhìn lão Hắc đang đứng ở phía xa, thêm cả Tống Đoạt đang đứng bên cạnh lão Hắc nữa, rồi thản nhiên hỏi: “Chị quen họ à?”
“Đó là khách hàng của chị.” Cẩm Tú trả lời gọn lỏn.
Tô Gia Văn không nói gì, cô đưa tay vỗ lên vai Cẩm Tú và nói: “Nếu ngày kia chị không bận, thì chị em mình gặp nhau nhé, em có chuyện muốn nói với chị.”
Cẩm Tú nhìn theo bóng của Tô Gia Văn khuất dần theo ánh đèn xanh đỏ của quán bar, cô chợt cảm thấy người con gái này thực sự cô độc, thật sự hoang mang. Rồi Cẩm Tú bất giác cười, cô chợt nghĩ, liệu trong mắt người khác, cô trông thế nào, liệu trông cô có cô độc hoang mang thế không?
4
Lão Hắc lái xe đưa Cẩm Tú trở về khu chung cư rồi quay xe đưa Tống Đoạt về khách sạn.
“Mấy giờ cậu đi?” Lão Hắc hỏi.
“Tối nay chơi vui thật đấy.” Tống Đoạt nói, cặp mắt anh vẫn sáng long lanh.
“Mấy giờ cậu đi?” Lão Hắc hỏi lại.
“Anh hỏi mấy lần rồi mà còn muốn hỏi tiếp à? Bây giờ tôi muốn đi, anh có đi cùng tôi không?” Tống Đoạt như bị kích động. “Tôi muốn đi Tây Tạng lâu rồi, anh nói sẽ đi cùng tôi tới A Lý, nói cũng mấy năm rồi mà tới bây giờ vẫn chưa đi được.”
“Tôi hỏi cậu là mấy giờ cậu đi?” Lão Hắc vẫn tiếp tục hỏi câu lúc nãy.
“Anh đã gặp Brewse chưa? Anh chàng đó vẫn còn nhận ra tôi đấy, anh ta còn mời tôi trở về đội ăn chơi nữa cơ.” Tống Đoạt không trả lời câu hỏi của lão Hắc. Anh ta vẫn đắm chìm trong thế giới riêng của mình, tay chân múa may. “Tôi rất thích nhạc cụ, bất cứ nhạc cụ nào khi ở trong tay tôi thì cũng giống như con người vậy, chỉ cần tôi nhấn ngón tay là cơ thế đó sẽ vang lên những âm thanh ấy khiến người ta cảm thấy phấn khích.” Tống Đoạt vẫn chưa nói xong, quay sang nhìn lão Hắc thì thấy khuôn mặt lão Hắc tối sầm, nên không nói gì nữa.
Bầu không khí im lặng.
“Anh giận à?” Tống Đoạt thăm dò.
“Mấy giờ cậu đi, tôi sẽ bảo chị cậu tiễn cậu.” Lão Hắc nói, khuôn mặt anh trong màn đêm trông càng tối hơn.
“Tôi nói tôi đi lúc nào ấy nhỉ?” Tống Đoạt nhấn nhá câu hỏi với thái độ không vui.
“Cậu phải đi, đi thật nhanh!” Lão Hắc đột nhiên hét lên một câu đầy tức giận.
Tống Đoạt muốn nói điều gì đó nhưng nhìn thấy khuôn mặt của lão Hắc, nên đành hạ giọng, trong bụng không vui chút nào: “Ôi dào.” Vừa thở dài, Tống Đoạt vừa quay đầu đi, đột nhiên Tống Đoạt nói với lão Hắc: Dừng xe đi.”
Lão Hắc hỏi: “Làm gì thế?”
“Tôi muốn đi vệ sinh, được không?”
Lão Hắc quẹo xe vào một con phố vắng vẻ, Tống Đoạt mở cửa xe, rồi đóng sập cửa, sải bước đi. Không phải Tống Đoạt muốn đi vệ sinh, mà là không muốn lão Hắc tiễn anh.
Lão Hắc vội lái xe đuổi theo. Lão Hắc nhảy khỏi xe, lao tới tóm lấy Tống Đoạt. tống Đoạt vùng vằng. Lão Hắc bèn đấm cho Tống Đoạt một cái. Tống Đoạt bị cú đấm bất ngờ làm cho choáng váng, ngã phịch xuống đất rồi không đứng dậy nữa.
“Đêm nay anh sắp trở thành một người khác,có một món canh đầy đau thương, sau khi uống nó anh sẽ có sức mạnh thần kỳ…” Tống Đoạt đột nhiên cất tiếng hát.
Lão hắc đứng trước Tống Đoạt, đăm chiêu nhìn Tống Đoạt một lúc. Còn Tống Đoạt không nhìn lão Hắc mà vẫn nhắm mắt hát.
Cuối cùng lão Hắc đưa tay ra và nói: “Chúng ta làm hòa nhé. Anh xin lỗi cậu.”
Trong khách sạn, lão Hắc đứng dựa vào cửa, bây giờ anh đang muốn về nhà. Tống Đoạt đóng chặt cửa lại, thò tay vào túi lão Hắc rút điện thoại ra, tắt máy…
Lão Hắc và Tống Đoạt bất chợt ôm lấy nhau.
Kỷ Viễn ngồi phía sau, trong tay cầm một chiếc kính viễn vọng, anh quan sát về phía xa và vô tình nhìn lên cửa sổ khách sạn của lầu đối diện. Anh nhìn thấy cảnh ấy giữa lão Hắc và Tống Đoạt.
“Lại còn có trò thế này nữa cơ đấy.” Kỷ Viễn phỉ điếu thuốc trong miệng ra. Những cảnh thế này đã không còn lạ gì với Kỷ Viễn, nhưng anh không ngờ Tống Đoạt lại là người như thế.
Bây giờ anh đang chuẩn bị làm việc cho Tống Đoạt. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, không thể bị bán đứng rồi mà vẫn còn giúp người ta đêm tiền, đúng không nào? Bởi thế Kỷ Viễn muốn tìm hiểu kĩ hơn về Tống Đoạt, nhưng không ngờ lại nhìn thấy cảnh khó coi này. Kỷ Viễn cảm thấy cần phải gọi Cẩm Tú tới. Nhưng nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ, thôi đành vậy, người khác không thương vợ thì thôi, nhưng Kỷ Viễn chắc chắn là người rất thương vợ. Giờ này không thể làm phiền Cẩm Tú được nữa.
Sau khi thu dọn đồ đạc, Kỷ Viễn nhìn lại lần cuối căn phòng trong khách sạn trước mặt.
Ra khỏi tòa nhà, lên đường lớn, khi ấy Kỷ Viễn mới cảm thấy gió đêm se lạnh táp vào da thịt. May mà Kỷ Viễn khoác chiếc áo jacket mỏng bên ngoài. Anh kéo khóa áo lên cao tới tận cổ mới cảm thấy ấm hơn một chút. Hai tay đút vào túi, anh bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa huýt sáo, theo điệu câu hát “Hãy tìm một chàng trai tốt và kết hôn đi nào…”
Trên đường rất ít người đi bộ, chỉ có xe cộ qua lại như mắc cửi. Những ánh đèn xe lướt qua lại, giống như những ánh đèn chiếu trên sân khấu đang rọi vào Kỷ Viễn. Kỷ Viễn cảm thấy rất thoải mái, miệng nở nụ cười.
Trong bóng tối đột nhiên xuất hiện vài bóng người, rồi nhanh như cắt, chúng lao vào Kỷ Viễn khiến anh ngã sõng soài ra đất. Kỷ Viễn cùng biết chút võ công, lại thêm kinh nghiệm đánh nhau bấy lâu, bởi thế hai bà người bình thường với anh chẳng là gì. Trong phim ảnh,