e trộm đã nhanh chóng phát huy tác dụng. Sau khi lên xe Âu Thế Hằng đã vội gọi điện cho Tiền Cảnh.
“Có một tên cảnh sát ở đồn chú ý tới anh rồi đấy, anh phải cẩn thận đấy. Tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi thành phố này, tránh đi đâu đó một thời gian. Còn ở chỗ tôi anh cứ yên tâm, tôi sẽ không bao giờ làm việc có lỗi với anh em đâu.” Âu thế Hằng nói với người trong điện thoại.
“Bây giờ tôi đang ở nhà, bố tôi bị ốm, định đưa ông ấy đi bệnh viện, nhưng dạo này khó khăn quá.” Đầu dây bên kia có tiếng người đàn ông nói một cách vội vã.
“Sao anh không nói sớm? bác giờ thế nào rồi, tôi sẽ tới ngay, phải đưa bác vào bệnh viện trước.” Âu Thế Hằng tắt điện thoại.
Quách Trường An đoán cú điện thoại vừa rồi là Âu thế Hằng gọi cho Tiền Cảnh.
Quách Trường An bảo tài xế bám theo xe của Âu Thế Hằng. Từ xa, Quách Trường An nhìn thấy xe của Âu Thế Hằng đỗ trong sân của một khu phố nhỏ, anh xuống xe và nấp ở một chỗ gần đó. Âu Thế Hằng không lên nhà, chỉ dừng xe một lát rồi lại đi ngay. Sau đó Âu thế Hằng gọi điện cho người đàn ông lúc nãy nói: “Tôi không thể tới được, ông chủ gọi tôi có việc gấp, anh cứ tới bệnh viện trước đi, ngày mai tôi bảo người mang tiền tới cho anh.” Chiếc xe của Âu Thế Hằng lao đi rất nhanh. Trường An đoán đây là nơi Tiền Cảnh đang ẩn náu, chắc là hắn ta đang ở cùng bố của mình. Trước đây trong công ty mà Tiền Cảnh làm, Quách Trường An không tìm được tư liệu gì về hắn. Hắn đã hủy hết tài liệu có liên quan tới hắn trong máy tính. Quách Trường An đợi dưới lầu một lúc, anh nhìn thấy cửa trên lầu mở ra, có ánh đèn rọi xuống phía cầu thang, có hai người bước ra từ căn nhà. Trong đó, một người đàn ông trẻ tuổi đang đỡ một ông già. Nhìn hình dáng thì người trẻ tuổi đó là Tiền Cảnh.
Quách Trường An định xông lên bắt Tiền cảnh, nhưng khi anh nhìn thấy Tiền Cảnh đang dìu ông già bước đi loạng choạng, anh đành dừng chân. Bây giờ tuy là thời cơ tốt để bắt Tiền Cảnh, nhưng có lẽ bố của hắn sẽ bị kích động, nếu bệnh tim tái phát thì chẳng hay tí nào, Quách Trường An do dự một lúc. Tiền Cảnh đã gọi xe, đỡ bố lên xe, chiếc xe thẳng tới bệnh viện của thành phố. Tiền Cảnh đỡ bố vào viện để xếp hàng lấy số. Quách Trường An núp vào một bên, đợi thời cơ hành động. Đột nhiên, hàng người đang xếp hàng đợi lấy số náo loạn lên, Tiền Cảnh cắm đầu cắm cổ chạy khỏi bệnh viện.
Thì ra có một bệnh nhân đã nhận ra Tiền Cảnh là tội phạm đang bị truy nã, người đó đã hét lên kinh hãi, khiến Tiền Cảnh quên cả người bố bị bệnh của mình, vội vàng tháo chạy.
Quách Trường An định bám theo Tiền Cảnh, nhưng anh nhìn thấy bố hắn ngã trong phòng chờ. Không kịp nghĩ ngợi gì anh chạy vội vào đưa bố Tiền Cảnh vào phòng cấp cứu.
Bác sĩ đã kiểm tra cho ông, ông mắc bệnh tim, phải làm phẫu thuật. Chi phí phẫu thuật bước đầu dự kiến là một trăm ngàn tệ. Trường An trầm ngâm một hồi rồi dặn dò bác sĩ chuẩn bị làm phẫu thuật ngay cho ông, chi phí phẫu thuật anh sẽ trả.
Bác sĩ cứ nghĩ anh là người nhà bệnh nhân nên không hỏi gì. Khi bố Tiền Cảnh tỉnh lại thấy có người lạ đứng bên cạnh mình, sắc mặt ông không được tốt. Cô hộ lý nhanh miệng khen con trai ông hiếu thuận, cõng ông chạy từ tầng trên xuống tầng dưới để kịp cấp cứu. Lúc đó ông mới nhìn Quách Trường An bằng ánh mắt cảm kích.
Từ nhỏ Trường An đã không có bố. Anh nhìn thấy sự lo lắng và nghi ngờ trong đôi mắt ông. Anh biết ông đang lo lắng cho Tiền Cảnh. Anh an ủi: “Cháu là bạn của con trai bác, cậu ấy ra ngoài có chút chuyện, bác đừng lo cho cậu ấy.”
Ông già không nói gì, Trường An thấy ông nằm xuống, định ra ngoài mua đồ ăn mang vào. Đột nhiên ông cất tiếng nói sau lưng Trường An: “Tôi biết cậu là cảnh sát, cậu tới là để bắt con trai tôi.”
Quách Trường An sững người.
Ông nói: “Khi cậu cõng tôi, tôi đã sờ thấy còng tay giắt ở thắt lưng cậu, tôi biết con trai tôi là tội phạm. Nếu cậu muốn bắt nó thì ra ngoài mà bắt, nếu cậu bắt nó trong bệnh viện thì tôi sẽ nhảy lầu đấy.”
Quách Trường An quay lại nhìn ông cụ, khuôn mặt ông đầy vẻ buồn thảm. Anh đành gật đầu, coi như là thể hiện sự đồng ý.
Cả đêm hôm đó Trường An ngồi chờ ở hành lang bệnh viện nhưng Tiền Cảnh không xuất hiện. Quách Trường An đã tìm cho bố Tiền Cảnh một người hộ lý đặc biệt, rồi anh lại tới ngân hàng rút một trăm nghìn tệ nộp viện phí. Bệnh viện đã bắt đầu xếp lịch phẫu thuật cho ông cụ, các bác sĩ liên tục ra vào phòng bệnh.
Trường An sợ lần này lại xảy ra sơ suất nên anh đã điện cho cục cảnh sát. Cục đã cử bốn người của đội hình sự tới, họ đóng giả thành bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, nhanh chóng được sắp xếp nhập viện. Khi đó Trường An mới yên tâm rời bệnh viện.
Nhưng anh vẫn muốn tự mình bắt sống Tiền Cảnh, dù sao Tiền Cảnh đã tuột khỏi tay anh ba lần.
Về tới đồn cảnh sát, anh nằm xoài trên giường muốn ngủ thiếp đi nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm, nên lại tới bệnh viện. Tiểu Mã tới đồn hai lần, nhìn thấy Quách Trường An đang ngủ nên không gọi. Quách Trường An gọi điện cho Tiểu Mã, Tiểu Mã trả lời hiện đang ở bệnh viện để theo dõi, bảo Trường An cứ yên tâm mà nghỉ ngơi. Nhưng Trường An vẫn không yên tâm, anh không dám lái xe cảnh sát mà đi bộ tới bệnh viện. Đúng lúc anh ngẩng đầu lên thì thấy mình đang đối diện với Cẩm Tú.
Cẩm Tú nhìn thấy Quách Trường An, trong lòng cảm thấy không thoải mái cho lắm bởi cô thấy đôi mắt của Quách Trường An như đang nhìn chằm chằm vào ngực mình. Hôm nay cô mặc áo dài, mà cái áo ở chỗ đó vẫn còn chưa được khâu cẩn thận vẫn còn rách một đường làm lộ ra một chút da trắng ngần của cô.
Không đợi Cẩm Tú mở lời, trường An đã nói: “Em đi tới đâu vui chơi cả đêm thế, mặt vẫn còn đang vui lắm, quần áo thì hở hang thế kia, chẳng khác gì đóng kịch.”
“Đóng kịch rồi đấy, kịch chăn gối đấy, có sao không? Em thích thế đấy.” Cẩm Tú cố ý chọc tức Trường An.
Quách Trường An đáp với giọng không vui vẻ chút nào: “Không phải là em muốn anh đặt mua báo sao, thế mà thái độ lại không thiện chí thế?”
Cẩm Tú vừa nghe thấy chuyện Quách Trường An muốn đặt báo, đúng là một cơ hội tốt nhưng nhìn thái độ của anh ta, thì ba tờ báo đã khiến Cẩm Tú phải cúi đầu ư, đừng có mơ hão, nhưng cô vẫn nói một cách dịu dàng: “Nếu anh muốn đặt báo thì cứ tới tòa soạn, em về chung cư đã.”
“Được rồi, đi mua một chiếc mới mà mặc, bây giờ mà về thay quần áo thì em lại rầy rà tới tận đêm, ai mà chẳng biết phụ nữ thay quần áo thì phiền phức lắm.” Quách Trường An vừa gặp Cẩm Tú, anh đã tạm thời trút bỏ gánh nặng đi bắt tội phạm, hơn nữa bây giờ trong bệnh viện đã có bốn đồng sự, lại có cả Tiểu Mã nữa, nếu anh xuất hiện quá nhiều trong bệnh viện mà Tiền Cảnh lại nhận ra thì không biết chừng Tiền Cảnh sẽ không xuất hiện nữa. Cạnh đó có một khu mua sắm, Quách Trường An nhìn từ bên ngoài thấy trung tâm này cũng không tồi nên dẫn Cẩm Tú vào trong.
“Anh đừng xem những loại cao cấp, em chỉ mặc loại bình thường thôi, nói cho anh biết nhé, nếu mà mua loại đắt thì anh sẽ phải trả tiền, em không có tiền đâu.” Cẩm Tú nói rất chân thành.
Trường An chọn cho Cẩm Tú hai chiếc áo dài, Cẩm Tú mặc rất vừa và đẹp nên đã mua luôn cả hai chiếc. Hai chiếc áo giá hơn một nghìn tệ, trường An không đem theo tiền mặt nên anh thanh toán bằng thẻ.
Cẩm Tú cứ nhất quyết không lấy cả hai chiếc. Cô chọn lấy chiếc màu đen, còn trả lại chiếc áo màu hồng phấn.
“Em chưa ăn gì phải không? Anh mời em ăn cơm.” Quách Trường An muốn đưa Cẩm Tú đi ăn cùng, nhưng lần này Cẩm Tú kiên quyết từ chối.
“Em nói em thích món gì anh sẽ đưa em đi ăn món đó cũng không được sao, em thấy thế nào?” Hôm nay Quách Trường An nhất nhất thuận theo Cẩm Tú. Cẩm Tú nghĩ một hồi rồi kéo Trường An tới một cửa hàng mỳ xào, cô gọi hai bát mì. Quách Trường An nhìn bát mì trước mặt, anh lắc đầu nhưng vẫn ăn.
Cuối tuần, bộ phận quảng cáo không nghỉ, Cẩm Tú đưa Quách trường An đến, cô cứ nghĩ Quách Trường An đặt ba tờ báo thôi, nhưng không ngờ anh lại đặt mua một trăm tờ.
“anh làm cái gì thế? Đặt nhiều thế anh có xem nổi không?” Cẩm Tú kéo Quách Trường An ra hành lang, nói nhỏ với anh
“Cả cục cảnh sát, trên dưới cả lãnh đạo không lẽ không được một trăm, đây là chỉ thị của cấp trên, anh chỉ mang tiền đi làm theo mệnh lệnh thôi.”
Quách Trường An nói như thế, Cẩm Tú tin ngay. Anh cũng nghiêm chỉnh ngồi xuống bàn và viết lên mỗi tờ báo thông tin cụ thể về địa điểm nhận báo.
Nhưng thực tế tiền đều do Quách Trường An bỏ ra cả. Đặt báo cũng chỉ có tốn chút tiền, với anh số tiền đặt báo này cũng chỉ bằng tiền ăn một bữa cơm. Nhưng từ trước tới giờ anh chưa bao giờ tiêu nhiều tiền thế vì bản thân mình. Tiêu nhiều tiền thế đúng là cũng cảm thấy thích thật.
Quách Trường An đóng tiền xong, Cẩm Tú lại nhận được tiền hoa hồng từ bộ phận quảng cáo. Hai mươi phần trăm tiền hoa hồng, một trăm tờ báo là hai mươi nghìn nhân dân tệ thì Cẩm Tú nhận được bốn nghìn tệ, cô bèn lấy trong đó ra sáu trăm tệ đưa cho Quách Trường An, Cẩm Tú nói đây là tiền chiếc áo dài, nhưng Quách Trường An nói: “Em sợ phải nợ anh à? Sợ anh lúc nào đó sẽ tìm em tính sổ cả vốn lẫn lãi à?” Nói rồi Quách trường An nhìn sâu vào mắt Cẩm Tú mà không chút ngượng ngùng.
“Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.” Cẩm Tú nghiến răng nói, nếu hôm nay không phải là Quách Trường An giúp cô thì chắc là cô còn nói những câu không ra gì với anh ta..
3
Tống Đoạt tới tòa soạn tìm Cẩm Tú để làm hai trang quảng cáo cho trung tâm của họ. Theo cách nói của lão Hắc tìm cẩm Tú để làm quảng cáo thì cũng coi như là quảng cáo cho Cẩm Tú, Cẩm Tú sẽ biết ơn anh. vừa làm xong, Tả Thi Giao đã gọi điện tới mời Cẩm Tú và Tống Đoạt tới ăn cơm.
“Lão Hắc nói với mình rằng Tống Đoạt tới tìm cậu để làm quảng cáo, các cậu qua đây đi, tớ đợi.” Bây giờ Tả thi Giao đã ra dáng đàn chị lắm rồi.
Cung kính không bằng tuân lệnh, bởi lão Hắc và Tống Đoạt đã giúp cô có được vụ quảng cáo, bởi thế cô nên nhận tấm thịnh tình này. Cô bèn lên xe Tống Đoạt tới nhà Tả Thi Giao.
Lần này Tống Đoạt không giống như lần trước, chủ động, nhiệt tình, chào hỏi Cẩm Tú, lại còn ân cần kéo ghế cho Cẩm Tú nữa, thậm chí lúc ăn cơm Tống Đoạt còn gắp thức ăn cho cô.Hành động của Tống Đoạt không những khiến cho Cẩm Tú ngạc nhiên mà còn khiến Tả Thi Giao vui mừng, đôi mắt của Tả thi Giao lúc nào cũng như cười.
Trong bữa ăn, Tống Đoạt uống khá nhiều rượu vang, Lão Hắc khuyên Tống Đoạt không nên uống nữa: “Lát nữa cậu sẽ chịu trách nhiệm đưa Cẩm Tú về nhà đấy.” Nhưng Tống Đoạt khoát tay nói: “Tửu lượng của tôi người khác không biết lẽ nào anh cũng không biết sao? Ba bát lớn với tôi cũng chẳng có vấn đề gì.”
Cẩm Tú ngồi bên cạnh bèn cất tiếng: “Các anh cứ uống đi, không cần lo cho em đâu, lát nữa em gọi xe về.” Cô không muốn Tống Đoạt đưa về. Mặc dù ngay từ đầu Tống Đoạt đã nói là: “Không có lần sau nữa.” thì cô cũng không muốn có lần sau để tránh Tả Thi Giao lại tự nhiều chuyện, xen vào mai mối cho cô và Tống Đoạt.
Nghe Cẩm Tú nói thế Tống Đoạt bèn uống liền ba ly rượu vang, kính Tả Thi Giao, kính lão Hắc, đương nhiên cũng không chừa lại Cẩm Tú.
“Không phải là anh nói không có lần sau nữa sao?” Ăn cơm xong, Tả Thi Giao mang bát đĩa vào bếp và cùng lão Hắc dọn dẹp, còn Cẩm Tú ra ban công ngồi trên chiếc ghế đung đưa để h