n có tiếng gõ cửa, sau đó có hai người bước vào. Một người trong số đó lớn tiếng quát.
“Anh, ngoài kia có mấy người, chúng đánh tiểu trạch rồi, lại còn muốn tìm Đào Tử tính sổ”.
Kỷ Viễn nhảy dựng lên, vừa đi vừa hỏi: “Ai đánh Tiểu Trạch, có bị thương ở đâu không?”
“Bên ngoài đang loạn lắm, chúng không biết phép tắc gì cả, vừa vào đã đánh Tiểu Trạch chảy cả máu mặt.” Người được hỏi lên tiếng đáp.
Kỷ Viễn bừng bừng tức giận bước ra ngoài, đi qua góc căn phòng, anh rút luôn con dao vừa dùng gọt dưa hấu.
Tiểu Ngư muốn ngăn anh, nhưng cô chưa kịp nói nên lời. Kỷ Viễn như con ngựa hoang lao ra khỏi phòng.
Bên ngoài đã loạn lên. Kỷ Viễn xắn tay áo xông lên đánh nhau với những kẻ đó.
Bàn ghế bị lật tung, chai lọ bị đập tan tành, khăn trải bàn vứt tung tóe, quấn lấy chân người, có người ngã xoài ra đất, có người dẫm đạp lên cả khăn trải bàn, tiếng khóc, tiếng mắng chửi, tiếng ẩu đả, tiếng kêu thảm thiết hòa lẫn cả vào nhau…
Nửa tiếng sau, trên giường bệnh của một phòng khám nhỏ, cô y tá với chiếc áo blu trắng đang giúp Kỷ Viễn băng bó hai vết thương trên cánh tay. Vết thương không lớn, nhưng Kỷ Viễn bắt cô y tá phải dùng hết hai cuộn băng garo.
“Anh à, trông anh cứ như người bị thương trên phim ấy.” Tiểu Ngư đang giúp cô y tá băng bó vết thương, ánh mắt cô không rời khỏi vết thương của Kỷ Viễn, trong ánh mắt đầy sự lo lắng xót xa.
“không phải là em hỏi anh là có về nhà với vợ không à, không phải là anh không về mà là vì không có cớ gì và cũng không biết xin lỗi cô ấy như thế nào, bây giờ thì anh đã có cớ.” Khuôn mặt Kỷ Viễn dương dương tự đắc, không hề tỏ ra đau đớn vì bị thương.
Phụ nữ mà, tới lúc có thể dỗ dành được thì tuyệt đối đừng tiếc những lời ngọt ngào. Nhưng tới lúc phải lừa dối thì đừng nhẹ tay, cũng đừng phí những ý nghĩ ác độc, không phải là sợ không nghĩ ra, mà là sợ không dám làm.
Mặt Tiểu Ngư tối sầm lại, cô không nói gì, ánh mắt cô như ánh mặt trời vây quanh đóa hướng dương là Kỷ Viễn.
Hoa hướng dương bước ra khỏi phòng khám, rời khỏi tầm nhìn của cô, ánh mắt của cô dần dần trở nên trống rỗng và u buồn. Cô sờ vào chiếc điện thoại trong túi. Đó là chiếc điện thoại Kỷ Viễn đưa cho cô.
Có lẽ đây là chiếc điện thoại mà Kỷ Viễn đã dùng rất lâu, anh đang muốn đổi sang một chiếc mới, chắc là anh coi cô như cái thùng rác, vứt nó lại cho cô, chứ đó không phải là tín vật tình cảm gì cả, có lẽ cô đã nghĩ quá nhiều.
4
Tiếng điện thoại vang lên, khiến Cẩm Tú định thần lại.
“Kỷ Viễn, là anh có phải không?” Cẩm Tú nhấc điện thoại vội vã hỏi.
“Là đường dây nóng Hà Tân phải không? Em tìm chị Khả tâm.” Một giọng nói trong vắt vang lên ở đầu dây bên kia. Giọng nói ấy chắc chắn của một người con gái còn ít tuổi.
“Ừ, chị đây.” Cẩm Tú hơi thất vọng.
Thì ra lại là một cuộc điện thoại tâm tình.
Kỷ Viễn vẫn không gọi điện cho cô. Rốt cuộc Kỷ Viễn đang làm gì? Nếu thực sự muốn ly hôn thì cũng không nên cắt đứt mọi liên hệ. Cẩm Tú ảo não, cô hơi đau lòng và cảm thấy tinh thần suy sụp. Nhưng cô vẫn cố hết sức vứt bỏ mọi xúc cảm của bản thân sang một bên, lắng nghe câu chuyện tâm tình từ đầu dây bên kia.
Có hai số điện thoại đường dây nóng, một là số điện thoại ở văn phòng của Cẩm Tú, một là số di động của Cẩm Tú. Điện thoại di động của cô mở 24/24 giờ, nửa đêm mà có điện thoại gọi tới đường dây nóng thì cũng có gì là lạ.
“Chị là Khả Tâm phải không ạ? Em muốn kể cho chị một câu chuyện, câu chuyện của chính em.” Cô gái nói: “Em không biết bây giờ gọi điện cho chị có làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của chị không?”
Bây giờ mới hơn bảy giờ tối, sao cô ấy lại nói bây giờ đã là thời gian nghỉ ngơi nhỉ. “Em nghĩ xem gọi điện thoại vào đường dây nóng lúc này có phải là ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi không?” Cẩm Tú muốn nói ra điều đó, nhưng cô không thể nói như vậy, cô biết có rất nhiều người chỉ tới khi màn đêm buông xuống mới có thể thổ lộ tâm tình với người khác, nghĩ vậy cô bèn dịu dàng đáp:”Không sao, chị rất vui khi nhận được điện thoại của em, có chuyện gì em cứ kể cho chị nghe.”
“Từ trước tới giờ em chưa từng kể chuyện này với ai, với người em yêu em cũng chưa bao giờ kể…”Cô gái trầm ngâm trong giây lát rồi chậm rãi nói:”Chị có nghe không?”
“Chị vẫn đang nghe đây.” Cẩm Tú trả lời. nghe giọng nói là có thể đóan biết được rằng cô gái này chắc chỉ hơn hai mươi tuổi một chút. Cô gái mới biết yêu, cô đã yêu một người con trai hết lòng. Nhưng cô nhút nhát với chính tình yêu của mình, cô có chút do dự muốn tâm tình với người khác, nhưng lại sợ những điều cô tâm sự làm lộ ra bí mật riêng tư của cô.
Những cô gái như thế, Cẩm Tú đã gặp nhiều, Cẩm Tú luôn nhận những cuộc điện thoại như thế này vào nửa đêm hoặc lúc trời vừa chập tối. Hai đầu điện thoại, hai người con gái, một người đang tâm tình trút bầu tâm sự, một người thì lặng lẽ lắng nghe, thời gian cứ thế trôi qua cùng với câu chuyện của họ, không biết từ lúc nào, chiếc điện thoại đã được bàn tay ủ ấm, hai trái tim như đang giao lưu với nhau, thời gian dường như ngừng trôi, trên thế gian này chỉ còn lại yêu và được yêu.
“Em đã yêu một người, anh ấy giống một tia chớp, bước qua tuổi hai mươi của em. Trước đây dường như em sống trong bức tường thành ngột ngạt, khi anh ấy xuất hiện, bầu trời của em như xuất hiện ánh mặt trời, anh ấy đã kéo em ra khỏi bức tường thành ấy, em luôn đi bên anh ấy, bay cùng anh ấy, cho tới khi em hiểu rằng mình đã yêu anh ấy, thì em cùng anh ấy đã đi quá xa, không thể quay đầu lại…” Giọng nói của người con gái nhẹ nhàng tựa giấc mơ.
Cẩm Tú nhớ đến cảm giác mà Kỷ Viễn dành cho cô, cũng giống như tia chớp phá tan cuộc sống khô khan và buồn tẻ của cô.
“Có những điều, chỉ khi xảy ra rồi, chúng ta mới thực sự biết nó đã xảy ra, điều này không thể trách em, trong tình yêu, không ai chống lại được cám dỗ.” Cẩm Tú nhẹ nhàng an ủi người con gái ở đầu dây bên kia và cũng giống như đang an ủi chính mình.
Lần đầu tiên khi nhận cuộc điện thoại từ đường dây nóng, Cẩm Tú cảm thấy không tập trung tâm trí. Cô bấm phím ghi âm trong điện thoại, như thế cho dù lúc nào nghe cô có bỏ qua chi tiết gì, thì tới khi chỉnh sửa bản thảo cô cũng có thể dựa vào đó để bổ sung. Đầu dây bên kia, người con gái lại bắt đầu tâm sự.
“Anh ấy là ông chủ của em, nhưng em quen anh ấy không phải trong cửa hàng của anh. Em vốn bán bia trong một quán rượu, tối hôm đó em mãi mãi không thể nào quên, có hai tên say đã túm lấy em ép em uống rượu. Em cãi nhau với họ, hai tên say ấy đã đánh em. Lúc ấy anh đã xuất hiện, cầm ghế đánh túi bụi vào hai tên say đó, anh ấy cũng bị thương. Trong giờ phút ấy, em đã thích anh. Từ trước tới giờ ai đã vì em mà đánh nhau đâu. Sau khi biết anh ấy mở cửa hang, em đã tới làm trong cửa hàng của anh. Hàng ngày được nhìn thấy anh, trong lòng em cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc lắm chị ạ. Anh ấy thích gội đầu bằng dầu gội đầu bạc hà, mỗi buổi sáng sau khi gội đầu, anh ấy đi qua chỗ em, em cố hết sức để hít lấy mùi thơm từ mái tóc anh. Anh ấy thích hút thuốc quế hoa, thế là em mua một cây, tối nào em cũng lấy một điếu đặt lên mũi ngửi. Khi đó, em cảm thấy được anh ấy ở rất gần, rất gần bên em, như thể đang ngồi bên cạnh em vậy…”
Giọng nói của người con gái văng vẳng bên tai, Cẩm Tú cảm giác đó như một giấc mơ xa vời đối với cô. Trước mắt cô đột nhiên hiện lên hình ảnh: Kỷ Viễn múc một chậu nước để gội đầu, còn cô tay cầm dầu gội đầu hương bạc hà đưa cho anh, anh cúi đầu đón lấy dầu gội đầu từ tay cô, khuôn mặt cười rạng rỡ. Ánh mặt trời chiếu rọi vào chậu nước, khung cảnh ấy, ấm áp và ngọt ngào như mùa xuân.
“Có thể em không cần phải yêu trong đau khổ như thế, em hãy nói rõ tình cảm của mình với anh ấy…” Cẩm Tú gợi ý.
“Người đàn ông mà em yêu đã lấy vợ rồi, làm sao em có thể bày tỏ với anh ấy?” Người con gái đáp
Yêu một người đàn ông đã có vợ sao?
Vậy mà còn thẳng thắn tâm sự câu chuyện của mình sao?
Cẩm Tú trùng lòng trong giây lát.
Trước khi kết hôn với Kỷ Viễn, Cẩm Tú không hề có khái niệm về chuyện có người trong số bạn học của cô làm người tình của đại gia. Chỉ là cách kiếm tiền hơi khác người mà thôi, tuy không thích nhưng cô không phản đối hành động của người khác. Bây giờ kết hôn rồi, cô đột nhiên cảm thấy những người phụ nữ bằng lòng làm lẽ của người khác thật đê hèn, thật đáng sỉ nhục.
Đây là một sự thay đổi đột ngột trong suy nghĩ của cô.
Nhưng với vai trò của một người biên tập. Cẩm Tú chỉ có thể an ủi người con gái đó. Và hỏi cô có thể chỉnh sửa câu chuyện này và đưa vào mục tâm tình hay không, người con gái trầm tư trong giây lát rồi đáp: “Chị có thể nói chuyện với em thêm một lát được không?”
Cô gái ấy đang chìm trong cảm giác cô độc, mặc dù Cẩm Tú vẫn đang đợi điện thoại của Kỷ Viễn, nhưng lời thỉnh cầu của cô gái nọ không dễ gì từ chối, và cô cũng không nhẫn tâm cự tuyệt, huống hồ đây lại là công việc
Tình yêu, hôn nhân, là những chủ đề muôn thuở của phái nữ. có rất ít chàng trai gọi điện tới đường dây tâm sự này. Không thể nói rằng đàn ông không có lo âu gì ở phương diện này, chỉ cớ thể nói rằng phụ nữ quá mềm yếu, quá để tâm, quá cố chấp mà thôi.
Khi sắp kết thúc cuộc điện thoại, Cẩm Tú hỏi: “Em có thể cho chị biết tên của em được không? Chị sẽ đăng ký trên báo. Nếu có thể, chị sẽ chỉnh sửa câu chuyện của em và đưa lên trang tâm tình, em không phiền chứ?”
Đầu dây bên kia, người con gái im lặng một lúc rồi nói: “Tên em là Tiểu Ngư. Chị có thể đưa lên báo cuộc trò chuyện này.”
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với người con gái nọ, điện thoại của Cẩm Tú cũng sắp hết pin.
Bên ngoài, trời đã tối hẳn. Thành phố đã lên đèn, bên ngoài những dòng xe tấp nập, còn ồn ào hơn cả ban ngày. Cuộc sống về đêm ở chốn phồn hoa bắt đầu. xem ra cuối tuần này cô phải ở một mình rồi, trong lòng Cẩm Tú đột nhiên cảm thấy hơi buồn. Dường như nỗi buồn của người con gái ấy đã truyền sang cô, lần đầu tiên cô cảm thấy bất lực và không biết nên làm thế nào đối với cuộc sống tẩu hôn hai người yêu nhau mà không chung sống cùng nhau hàng ngày.
Điện thoại của Cẩm Tú đột nhiên đổ chuông liên hồi.
“Cẩm Tú, không xong rồi, cậu tới ngay đây đi, tớ sắp chết rồi….” Trong điện thoại vang lên tiếng của một người con gái. Tiếng nói ấy vừa gấp gáp, vừa hoảng loạn, thậm chí còn như đang run lên. Là điện thoại của Tả Thi Giao.
“Tả Thi Giao, cậu làm sao thế? Cậu có ở đó không?” Cẩm Tú vội vã hỏi.
“Tớ vẫn ở nhà trọ, cậu mau tới đây đi…” Tả Thi Giao nói.
Đột nhiên câu chuyện bị ngắt quãng. Cẩm Tú giật mình, lẽ nào Tả Thi Giao gặp chuyện gì. Cô muốn gọi lại cho Tả Thi Giao nhưng phát hiện điện thoại đã hết pin.
Tả Thi Giao là người nếu có việc gì cũng tuyệt đối không tìm đến Cẩm Tú, nhưng qua cuộc điện thoại này thì dường như cô ấy đang gặp chuyện phiền phức. Làm sao mà hôm nay cô ấy không sợ bị Cẩm Tú cười chê mà lại gọi Cẩm Tú tới?
Cẩm Tú vừa lo lắng không biết Tả Thi Giao gặp phải chuyện gì, vừa vội vã chạy xuống lầu.