y trang báo đó mang lại các phi vụ quảng cáo, tóm lại càng thu hút được nhiều tài trợ thì phần trăm của Cẩm Tú càng cao, nếu không, không có quảng cáo thì lương bạn ấy sẽ là lương cơ bản thôi.” Cô không lắm chuyện, nhưng cô đa nghi, cô đang nghĩ rằng Cẩm Tú đang cố tình muốn giao lưu với lão Hắc, trong lòng cô thấy khó chịu.
Thấy Tả thi Giao trả lời giúp mình, Cẩm Tú cũng không nói gì thêm. Dù sao lão Hắc cũng không phải là người muốn làm quảng cáo.
Lão Hắc tiện miệng hỏi luôn: “Mấy trang báo em phụ trách hình như là truyện tiểu thuyết đăng nhiều kỳ và những câu chuyện tâm sự đúng không?”
“Vâng. Không ngờ anh cũng xem báo của em.” Cẩm Tú hờ hững đáp, cô đang mải nhìn những khu nhà cao vút hai bên đường, cô cảm thấy không vui. Lao ra ngoài cả một buổi chiều mà không làm được việc gì, đúng là phí thời gian.
Lão Hắc không hỏi gì nữa, anh mở nhạc, bài hát “cầu xin” vang lên. Bài hát này thịnh hành mấy năm rồi, nghe những giai điệu quen thuộc của bài hát, cảm giác mệt mỏi rã rời trong Cẩm Tú lại trào dâng, cô chỉ muốn về nhà tắm rồi ngủ một giấc dài. Một giấc mộng sẽ xóa tan sầu thiên thu.
Lão hắc đưa Cẩm Tú về nhà rồi đưa Tả Thi Giao về. tả Thi Giao rất hài lòng với cách làm của anh. Nếu như anh đưa cô về trước, sau đó mới đưa Cẩm Tú về, cô sẽ cảm thấy không vui vẻ, không vừa ý chút nào.
Cô giả vờ uống say để lão Hắc dìu cô lên lầu. Khi lão Hắc dìu cô lên giường Tả Thi Giao ngửi thấy mùi hương mãnh liệt đầy nam tính toát lên từ cơ thể lão Hắc, trái tim cô lại rộn ràng, cô nghĩ mình cần phải ra tay trước để giành ưu thế. Cô phải ý thức được rằng cô và Cẩm Tú ngang ngửa nhau, tuổi tác, diện mạo, công việc, thân phận, khí chất, cả hai đều là những người xuất sắc, cô cũng phải nhớ rằng vào cái hôm xem mắt đó, lão Hắc nhìn thấy Cẩm Tú và đã ngồi xuống bên cạnh Cẩm Tú trước, bởi nhìn thấy Cẩm Tú bị tên thổ phỉ kia cướp đi thì mới quay sang bắt chuyện với cô, cũng có nghĩa là trái tim lão hắc có Cẩm Tú trước, nếu cô ra tay muộn thì không biết chừng lão Hắc sẽ quay lại tìm Cẩm Tú.
Thế là Tả Thi Giao hơi ngả đầu vào lòng lão Hắc. Ai bảo cô động lòng với người đàn ông có làn da đen hấp dẫn này.
“Tối này anh có về không?” Tả Thi Giao nằm trên giường hỏi. Tư thế này thật hợp với câu hỏi của cô. Là đàn ông ai cũng hiểu ý của câu nói ấy là gì.
“Nếu em bảo anh về anh sẽ về”. Lão Hắc khéo léo trả lời. Nhưng Tả Thi Giao đã biết câu trả lời là gì. Cô trả lời bằng một câu ỡm ờ: “Em không muốn để em về đâu”.
“Vậy thì anh xin tuân lệnh”. Lão Hắc nhẹ nhàng ngồi bên cạnh Tả Thi Giao, nắm lấy bàn tay Tả Thi Giao, bàn tay ấy ấm áp, nóng bỏng, sau đó, anh ta cúi đầu hôn Tả Thi Giao, nụ hôn của anh ta thật dịu dàng, làm trái tim cô rung động. Tả Thi Giao say thật rồi. Đầu lưỡi cô quấn lấy lão Hắc, họ đều không phải lần đầu nhập cuộc, thế nên không gặp trở ngại gì, mềm mại, lãng mạn, nhẹ nhàng đa tình, lại còn phóng túng một cách tình nguyện. Rồi họ cùng nhau đi tới cao trào. Tả Thi Giao nằm tròn vòng tay lão Hắc nhẹ nhàng nói “em yêu anh”.
“Anh cũng yêu em.” Lão Hắc đáp.
Thế có lẽ là đủ rồi, không cần bất cứ lời hứa nào nữa. Nhưng Tả Thi Giao vẫn không chắc chắn, sau khi người đàn ông có được cơ thể cô liệu có khát khao cô cả đời không. Cô muốn một lời hứa nhưng lại ngại ngùng không dám hỏi. Không phải vì cô không đủ tự tin, chỉ sợ mình quá ngây thơ,ấu trĩ, , thế là cô miên man trong suy nghĩ nên làm thế nào để không mất thể diện, rồi cô chìm sâu vào giấc ngủ trong trạng thái thỏa mãn.
Nửa đêm tỉnh dậy, đột nhiên nhận thấy bên cạnh mình trống rỗng, cảm giác này không tốt chút nào, một cảm giác lo sợ, bất an.
Lão Hắc đã bỏ đi. Trên gối đã không còn chút hơi ấm nào, nghĩa là người đàn ông của cô đã rời đi từ rất sớm. Chắc là khi cô vừa ngủ say anh đã bỏ đi rồi, hay anh ta cũng là một người đàn ông chỉ quan tâm đến cơ thể người khác?
Chắc là sau một đêm sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện nữa, đến một cuộc hẹn hò cũng không có ư? Tả thi Giao mắng bản thân mình quá đê hèn, càng thích, càng yêu càng không nên nhào vào lòng người ta sớm như vậy. Lần này phải cảm ơn người bạn thân thiết đáng yêu Lý Cẩm Tú của cô. Cô bực tức đến phòng khách tìm chiếc túi để lấy điện thoại, chuẩn bị gọi điện cho Cẩm Tú, để kể lể, giãi bày.
Khi cô chuẩn bị gọi điện, cô đột nhiên nhìn thấy trên chiếc bàn thủy tinh tròn, có một mảnh giấy, hình như trên mảnh giấy có chữ viết gì đó. Cô bật chiếc đèn bàn lên, nhìn rõ những dòng chữ trên mảnh giấy: “Anh rất vui nếu được chăm sóc em nửa phần đời còn lại, nếu như em bằng lòng.”
Đây chắc là chữ của Lão Hắc để lại. Tả thi Giao nhoẻn miệng cười, cô cười hả hê, cười ra nước mắt.
Cuối cùng cũng có người muốn chăm sóc nửa phần đời còn lại của cô.
Cô vội vàng gọi điện cho Cẩm Tú, một việc vui mừng như thế, cần có vài người làm chứng, nếu không cô có cảm giác như đó không phải là sự thật.
Khi ấy Cẩm Tú cũng đã dậy, không phải vì điện thoại của Tả thi Giao đánh thức cô, mà cô bị đánh thức bởi điện thoại của chủ nhiệm, chủ nhiệm nói có người muốn làm quảng cáo, muốn đăng trên trang truyện dài kỳ của cô. Họ muốn chỉnh sửa nội dung luôn, bởi thế Cẩm Tú phải tới ngay tòa soạn.
Cẩm Tú tức giận, cô ghét nhất là những việc như thế này, toàn là tới lúc nửa đêm khi đã đưa tới xưởng in, lãnh đạo gọi điện xuống một cái là phải đổi nội dung.
Trên đường đi tới tòa soạn, cô nhận được điện thoại của Tả thi Giao. Tả Thi Giao cười hả hê trong điện thoại khiến Cẩm Tú ở đầu dây bên này càng lặng người, càng chua xót. Nhưng xuất phát từ tình bằng hữu bạn bè, cô vẫn cố kìm chế cảm xúc của bản thân, cô chân thành chúc mừng Tả thi Giao: “Cậu mau lấy chông đi, nếu không không biết cậu còn làm tan nát biết bao trái tim của những chàng trai chưa vợ nữa đấy.”
Trước khi cất điện thoại đi, cô gọi cho Kỷ Viễn, nhưng Kỷ Viễn vẫn tắt máy. Mấy ngày hôm nay, buổi tối nào Kỷ Viễn cũng tắt máy hoặc không có thời gian, lẽ ra hôm nay là thứ sáu, hai người phải đang mặn nồng mới đúng, nhưng Kỷ Viễn lại nói bận công việc. Cái tên quỷ này không hiểu đang làm cái gì thế không biết.
Khi Cẩm Tú về tới tòa soạn, văn phòng vẫn còn sáng đèn, trong phòng là chủ nhiệm và một người đàn ông, khi người đàn ông quay đầu lại nhìn Cẩm Tú, Cẩm Tú nhíu mày. Là Quách Trường An, đêm tối thế này sao hắn lại tới tòa soạn tìm cô, chắc không phải là chuyện tốt lành gì.
3
Mấy ngày hôm nay, Quách Trường An vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề, làm thế nào để có thể gặp lại Cẩm Tú, đương nhiên, anh ta cũng đang nghĩ tới một chuyện khác, hai tên tội phạm đã từng xuất hiện trong khu vực mà anh quản lý đã trốn thoát không để lại dấu vết gì. Nếu chuyện này mà đồn tới đồn cảnh sát khác thì đúng là xấu mặt. Tuy đồn trưởng không nói gì, nhưng trong lòng anh ta tự hiểu điều đó. Anh ta là một người ngạo mạn, luôn cho mình là số một, không dễ gì để xảy ra sơ suất làm ảnh hưởng đến thành tích của bản thân, không để người khác có cơ hội bàn ra bàn vào về anh ta hay về đồn của anh ta.
Hai kẻ tội phạm trốn trại ấy, một kẻ tên là Tiền Cảnh, một kẻ là Trương Khánh, cả hai kẻ đều mang tội giết người. Tiền Cảnh vẫn còn là sinh viên đại học, trong công ty, hắn cũng giữ một vị trí rất quan trọng. Tuy nhiên hắn dùng tiền công để chơi cổ phiếu bị lỗ, phải bồi thường, hắn bị công ty tố cáo, bí quá hóa liều, hắn đã giết vợ, lại còn đồng lõa với Trương Khánh cướp ngân hàng.
Tối hôm nay, nhân viên trị an Tiểu Mã đã cung cấp cho anh đầu mối này.
“Cha của Tiền Cảnh bị bệnh mãn tính, hai chân đi lại khó khăn. Muốn phạm tội chỉ cần một lý do là đủ. Muốn tuân theo pháp luật, cũng chẳng cần quá nhiều lý do.” Quách Trường An đưa cho Tiểu Mã một điếu thuốc lạc đà.
Tiểu Mã nhận điếu thuốc, thích thú đưa lên mũi hít một hơi thật sâu, nhưng anh ta không hút mà để điếu thuốc kẹp vào mang tai. Rồi anh ta cúi khom người, vươn tay về phía Quách Trường An, với lấy hộp thuốc, lấy ra một điếu, châm thuốc lên, anh ta cười xòa: “Thuốc này mùi vị đậm, hút là nghiện luôn. Nghe nói trong nước giờ không còn hàng nữa, cậu lấy ở đâu ra thế?”
Quách Trường An lấy lại hộp thuốc mà Tiểu Mã vừa cầm rồi đáp: “Bạn bè bên ngoài mua hộ cho, hút đi, trong ga ra nhà tớ còn. Hôm nào tớ mang cho cậu một cây.”
Anh nhân viên trị an này vui mừng khôn xiết. Tiểu Mã đã hơn ba mươi tuổi, nghe nói đã lấy một cô vợ làm ở nhà hàng, có một đứa con sáu tuổi rồi. Gia đình ba người họ sống trong một căn phòng ngầm dưới đất ở khu gần nhà hàng. Tiểu Mã vốn làm ở nhà máy được mấy năm, sau đó bị mắc bệnh phong thấp, nhà máy mà anh ta làm cũng không đủ tiền để chi trả lương, bởi thế anh ta đành tự tìm kế mưu sinh. Khi Quách Trường An suy nghĩ về vị trí nhân viên trị an, anh chỉ muốn tìm một người cao ta, nếu gặp chuyện gì còn có thể gánh vác được. Bởi thế anh vốn chẳng coi trọng gì Tiểu Mã.
Tiểu Mã cao không tới một mét sáu, với đàn ông thì có thể coi là lùn. Người cũng gầy gò, ham cờ bạc rượu chè, mắt lại còn cận. Nhưng Tiểu Mã cứ tự tiến cử mình muốn làm nhân viên trị an, anh ta còn nói điều quan trọng nhất đối với một nhân viên trị an là đấu óc phải linh hoạt, tai phải thính để nắm bắt mọi việc. Quách trường An chẳng để ý gì tới những điều anh ta nói, khi đó trong đồn có một vụ án lớn, bắt được một tên tội phạm ở vùng ngoài tới. Kết quả là trong lúc vui mừng, đồn trưởng đã mang cơm thịt tới phòng trực ban.
Anh cảnh sát trực ban hôm ấy lại không biết uống rượu, nhân viên trị an lại biết uống. Tiểu Mã ăn uống rất tự nhiên. Lúc đầu Quách Trường An cũng khinh thường anh ta, nhưng sau đó đã thay đổi cách suy nghĩ.
Ngồi uống rượu với nhau chưa tới nửa tiếng đồng hồ, thì trong một phòng hát ở khu vực mà Quách Trường An quản lý có vụ ẩu đả. Nhân viên trị an và Quách Trường An vội vã tới đó. Tiểu Mã cũng theo tới. Trước khi đến, Quách Trường An vào nhà vệ sinh phát hiện ra Tiểu Mã cũng ở đó. Quách Trường An đi vệ sinh, còn Tiểu Mã thì đang nôn thốc nôn tháo.
Không phải tự nhiên nôn ra mà Tiểu Mã móc họng cho ra.
Quách Trường An ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, nói chẳng lấy gì làm vui vẻ: “Không biết uống mà lại còn uống à?”
Tiểu Mã ngạc nhiên: “Cậu không phải ra hiện trường à? Tớ đi mà còn hơi men thì không hay.” Sau đó anh ta vội vã rửa mặt rồi đi theo Quách Trường An
Quách Trường An thấy con người này cũng được, vừa biết điều, lại biết đi hiện trường. Sau đó quen dần hai người trở thành bạn. Quách Trường An khi ấy mới biết Tiểu Mã lúc nhỏ cũng có ước mơ, muốn làm Sherlock Holmes, chắc là do đọc nhiều truyện trinh thám.
Cần thêm một nhân viên trị an cũng được, nhưng lương một tháng chỉ có một nghìn nhân dân tệ, nếu lãnh đạo không phê chuẩn, thì sau này anh sẽ coi Tiểu Mã là người nằm vùng, chẳng phải cũng chỉ là một nghìn nhân dân tệ thôi sao, Quách Trường An sẽ tự bỏ ra, chỉ cần có lợi cho thành tích của anh, có bỏ chút tiền thì có đáng gì, cái này anh tự nguyện.
Sau đó, đúng là mọi việc như Quách Trường An nghĩ, cấp trên không phê chuẩn Tiểu Mã. Quách Trường An đành để Tiểu Mã làm nhân viên nằm vùng cho mình, bên ngoài thì giả làm nhân viên trị an, cũng để cho Tiểu Mã có một công việc chính thức, để khi họp phụ huynh cho con, anh không phải cảm thấy xấu hổ, nhưng lương của anh đều do Quách Trường An phát. Điều này Tiểu Mã luôn khắc ghi trong lòng.