au, không có đoàn du lịch nào tới, khó khăn lắm Tả Thi Giao mới có được một ngày bình yên, cô bèn gọi điện cho lão Hắc, lão Hắc lái xe đưa cô đi đánh tennis trên núi. Anh nói đánh tennis xong sẽ đi ăn thịt nướng, vận động một chút, sẽ ăn được nhiều hơn. Tả Thi Giao ngồi ở vị trí lái phụ, cô ngước nhìn bầu trời xanh lác đác vài gợn mây trắng, hai bên đường cây cối xanh mướt, cô cảm thấy trong lòng khoan khoái, cô thầm nghĩ hôm nay chắc chắn sẽ tiến triển tốt hơn. Đúng thế, cô mong rằng mối quan hệ giữa cô và anh sẽ tiến thêm một bước nữa.
Cầm vợt bước vào sân, cô nhìn thấy giữa sân có một đôi nam nữ đang chơi tennis. Người con trai chơi tạm được, người con gái chơi cũng tạm ổn, chỉ có điều cô ta mất điểm quá nhiều. Tả Thi Giao muốn nói thay người đàn ông kia “Đừng chơi nữa”. bước gần lại, cô nhận ra cô gái ấy là Lý Cẩm Tú.
“Sao cậu rảnh rỗi thế, cậu không viết bản thảo nữa à?” Tả Thi Giao bước lại ôm Cẩm Tú một cái. Cô luôn hành động bạo dạn như thế, trước mặt người đàn ông rất yêu mến cô như lão Hắc cô càng tỏ ra không chút ngại ngần gì.
“Đấy là khách hàng của tớ”, Cẩm Tú hếch miệng về phía bên kia.
Bên đầu kia, người đàn ông đó đang cùng lão Hắc nói chuyện, họ quen nhau, hình như quan hệ giữa họ cũng tương đối tốt.
“Hắn ta nói muốn làm quảng cáo, thế nên tớ đi đánh tennis cùng với hắn”. Cẩm Tú tỏ ra hơi gượng ép.
Thực tế tâm trạng cô không vui cũng không thể trách vị khách hàng đó, mà bởi vì mấy hôm nay cô không gặp được Kỷ Viễn, nói chuyện qua điện thoại cũng chỉ một vài câu, chả khác gì đánh điện báo, điều ấy khiến cô không thoải mái chút nào.
“Hắn làm được bao nhiêu cái quảng cáo cơ chứ? Có đáng để cậu phải đi chơi tennis cùng hắn không?” Tả Thi Giao biết trình độ đánh tennis của Cẩm Tú, cô tỏ ra hậm hức nói.
“Ai mà biết được, hắn chỉ nói là hắn có ý thôi. Tớ cũng cảm thấy hơi hối hận rồi đấy, đúng là đồ hèn. Tớ đã chơi tennis với hắn một tiếng rồi đấy, thế mà chưa thấy hắn nói năng gì.” Cẩm Tú đáp, cô ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, vừa uống sinh tố vừa cầm vợt đập lên bãi cát.
“Thế à, lát nữa chúng ta đánh đôi nhé. Hai chúng ta một đội, để cho hắn ta thấy được tài năng thực sự của cậu, để hắn tự ngẫm nghĩ xem vừa nãy cậu chơi tennis cùng hắn một tiếng vất vả đến thế nào”.
Gợi ý của Tả Thi Giao được mọi người nhanh chóng tán đồng.
Trận đấu đôi nhanh chóng phân định kết quả, hai người đàn ông bị hai cô gái đánh cho thua thảm hại.
“Trình độ của em bắt kịp trình độ của các vận động viên rồi đấy.” Lão Hắc chân thành tán dương Cẩm Tú, rồi anh gợi ý mời mọi người cùng đi ăn thịt nướng.
Trên đường đi, Cẩm Tú hỏi Tả Thi Giao: “Sao hai cậu lại đến với nhau thế?”
“Cái gì mà đến với nhau, bọn tớ chỉ hẹn nhau đi ăn một bữa cơm thôi mà.”
“Thôi đi, chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm thôi sao? Xem hai người nói chuyện thân mật chưa kìa, còn nữa, tớ thấy ánh mắt anh ta nhìn cậu đầy sự quan tâm đấy.”
Đặc biệt bên cạnh người bạn thân của mình, Tả Thi Giao càng tỏ ra hạnh phúc hơn. Đối với con gái mà nói, thể diện cũng quan trọng như khuôn mặt vậy.
“Tớ cảm thấy đố kị rồi đấy, chẳng có ai đối xử tốt với tớ như thế.” Khi Cẩm Tú nói điều này, cô chợt nhớ tới Kỷ Viễn. Kỷ Viễn không bao giờ hành động như thế, có một lần cô đi chơi cùng với bạn bè anh, khi ấy anh ta chỉ biết mải miết uống rượu cùng bạn bè, dường như quên mất Cẩm Tú. Thậm chí khi dựng lều cắm trại, anh cũng chạy mất dạng, mải mê leo núi tay không với mọi người. Cô vẫn còn nhớ, lều trại hôm đó là do một người bạn giúp cô dựng. Chỉ khi trời tối, chui vào trại, bản lĩnh người chồng của Kỷ Viễn mới bộc lộ, anh ta làm cho chiếc lều rung bên này lắc bên kia, sáng ra thức dậy, mấy người bạn đi cùng còn cười Cẩm Tú Và Kỷ Viễn, bọn họ còn dò hỏi: “Hình như nửa đêm hôm qua có động đất thì phải? sao mà tớ cứ thấy lều bạt cứ rung lắc mãi, mặt đất cũng rung lên, hay là ở trên núi cũng có sóng thần? Nếu không phải động đất thì chắc là sóng thần rồi.”
Hành động của Kỷ Viễn trong đêm tối quá mạnh, đồ chết tiệt này, mấy ngày hôm nay không nhìn thấy mặt đâu, đến gọi điện thoại cũng như là đánh điện báo, tiếc lời tiếc chữ hơn vàng. Lần sau gặp hắn thì…..Cẩm Tú nhìn những hành động của lão Hắc chăm sóc Tả Thi Giao, trong lòng càng nhớ Kỷ Viễn, và cũng càng giận Kỷ Viễn hơn.
“Này, cái anh chàng hôm ấy, tên thổ phỉ mà kéo cậu đi ấy, hắn có tốt với cậu không?” Tả Thi Giao cười ấm áp, đưa tay hích nhẹ Cẩm Tú.
“Hắn à? Bạn bình thường thôi.” Cẩm Tú không muốn nhắc tới Kỷ Viễn nữa. Thái độ của Kỷ Viễn kém xa so với lão Hắc. Anh ta không ân cần, không chu đáo như lão Hắc.
“Tớ thấy anh ta cũng được đấy, đối xử với cậu cũng tốt, nhưng hình như là không có tiền mấy.” Tả Thi Giao thao thao bất tuyệt nói: “Cũng phải thôi, anh ta còn quá trẻ, có một công việc tốt là đã khá khẩm lắm rồi. Ở cái tuổi này như chúng mình trừ khi là con nhà giàu có chứ không thì ai mà mua được nhà, mua được xe cơ chứ, cứ tìm một ông lớn lớn tuổi một chút là khác ngay. Trưởng thành, ổn định, sự nghiệp cũng có đôi chút thành công, lớn tuổi hơn, chắc chắn họ sẽ nhường chúng ta. Cẩm Tú này cậu nói xem có đúng không?”
Tả Thi Giao thấy Cẩm Tú đang sững người, bèn dừng lại hỏi Cẩm Tú.
Cẩm Tú quả nhiên đang hơi thất thần. Hôm nay, cô không mấy tập trung khi nói chuyện với Tả Thi Giao, lúc nào trong đầu cũng nghĩ tới Kỷ Viễn. từ tối ngày hôm ấy cho tới bây giờ, Kỷ Viễn cũng chưa hề gọi điện, tới ngày hôm sau cũng chỉ nói là tối hôm trước bận quá lại buồn ngủ nên quên mất. Tuy Cẩm Tú lo lắng cho sức khỏe của anh, nhưng cũng không vui vì Kỷ Viễn không nhớ tới cô. Cô thì vì lo cho anh nhỡ xảy ra chuyện gì, mà cả đêm không ngủ nổi, còn anh ta đến cả một cuộc gọi điện thoại báo tin ngắn ngủi cũng không gọi cho cô.
Cẩm Tú không phải là người ích kỉ nhỏ nhen, nhưng cô thấy Kỷ Viễn quá vô tâm. Có phải là đối với Kỷ Viễn cô không hề quan trọng như thế, bởi vậy mà anh ta mới vô tâm hay không?
Vừa đúng lúc đó, hai người đàn ông bước ra từ phòng khách, Cẩm Tú không nói gì nữa. Có Gì mà nói cơ chứ? Nghĩ ra hình như chỉ trừ khi lên giường với Kỷ Viễn là Cẩm Tú thấy hòa hợp nhất, còn những mặt khác thì họ không hợp nhau thì phải, điều này cũng không tốt nhưng cũng chẳng có cách nào khác. Hai người không sống chung cùng nhau thì cũng không có thời gian tiếp xúc với nhau.
Lúc ăn cơm, Cẩm Tú lại dường như càng thấy rõ hơn sự quan tâm của lão Hắc đối với Tả Thi Giao.
Lão Hắc gọi rượu vang cho Tả Thi Giao một cách đầy quan tâm, gọi thêm cả đá, khi Tả Thi Giao uống rượu bị rớt ra ngoài anh ta còn chăm chút tới mức lấy giấy ăn cho cô, đặt bên cánh tay Tả Thi Giao, khuôn mặt Tả Thi Giao ửng hồng, trông như trái táo đỏ.
Điều tuyệt vời nhất trên thế gian này là em yêu anh và anh cũng yêu em. Trường hợp của Tả Thi Giao và lão Hắc đúng là như thế.
Bữa ăn này Cẩm Tú cảm thấy chẳng có chút mùi vị gì, lão Hắc gọi một nồi canh ba ba, nói là để bổ khí, bổ huyết cho phụ nữ.
Anh lấy tiết ba ba mà người phục vụ mang tới pha cùng rượu trắng rót vào hai chiếc ly, màu rượu đỏ tươi, anh đưa ly cho Cẩm Tú và Tả Thi Giao. Anh nhìn vào mắt Cẩm Tú bằng ánh mắt nhiệt tình và lịch sự còn nhìn Tả Thi Giao bằng ánh mắt si mê.
Cẩm Tú lại nhớ tới Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn không bao giờ gắp thức ăn cho cô, cũng không rót rượu, không lấy giấy ăn và cũng không nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp. Ánh mắt của Kỷ Viễn nhìn cô hừng hực lửa, ánh mắt đầy dục vọng. Có lúc Cẩm Tú nghĩ rằng Kỷ Viễn là người có ham muốn mạnh mẽ như thế vậy thì mấy năm nay không có cô anh đã sống thế nào? Anh làm chuyện “yêu đương” với cô chắc chắn không phải là lần đầu tiên, vậy thì năm ngày của một tuần xa cô anh sẽ sống thế nào? Người đầy ham muốn như Kỷ Viễn, buổi tối sẽ làm thế nào để sập tắt ngọn lửa hừng hực ấy? anh sẽ tới những quán bar tạp nham để tìm kiếm phong lưu sao?
Kỷ Viễn đã từng nói với Cẩm Tú về vấn đề này.
“Em nghĩ anh là ngựa giống chắc, ngày nào cũng kẹt cứng trong cái đũng quần, cả ngày ngồi ở công ty còn không bị cái quần bò mài mòn ra ấy chứ? Học đại học rồi mà chả có kiến thức gì cả. Đàn ông bị cương lên là khi đứng trước mặt phụ nữ. Khi đối diện với những người phụ nữ mà anh ta có thể tấn công, thì cương lên mới có ý nghĩa, thế thôi”. Kỷ Viễn nói những điều này khi lên giường, cùng trong chăn với Cẩm Tú.
Lúc ấy nếu nhắm mắt nói đến những chủ đề liên quan tới phòng the thì Cẩm Tú còn có thể chấp nhận được. Nhưng giữa thanh thiên bạch nhật mà nói những chuyện về giới tính, yêu đương này nọ, nhưng điều như thế thì cô không chấp nhận được.
Có lần Kỷ Viễn tới làm việc tại khu vực gần tòa soạn, giữa trưa anh gọi hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác thúc giục Cẩm Tú ra ngoài. Vừa nhìn thấy cô, Kỷ Viễn đã lôi cô lên xe, kéo cô vào một căn phòng trong nhà nghỉ gần đó. Vừa vào phòng, anh ta cởi phăng hết quần áo, nào là thắt lưng, cà vạt, áo sơ mi, quần dài, tất cả đều bị anh cởi hết, ánh mắt anh dán vào cơ thể Cẩm Tú. Anh vật lộn cả buổi trưa khiến Cẩm Tú thương tích đầy mình, trên cổ còn rải rác những vết tím đỏ, báo hại Cẩm Tú trước khi vào giờ làm phải chạy về nhà để thay chiếc áo sơ mi cao cổ, che đi những dấu vết “yêu đương” của Kỷ Viễn
Bàn tiệc, thường là nơi để giao lưu và bàn chuyện làm ăn. Bởi thế Cẩm Tú cũng không biết được mùi vị của món rùa như thế nào, cô chỉ muốn bàn thẳng vào vấn đề với vị khách có ý tưởng làm quảng cáo kia. Nhưng người thương nhân nọ cảm thấy khó tiêu hóa việc bàn công chuyện trên bàn tiệc, muốn sau bữa cơm đi uống trà sẽ nói chuyện tiếp. Cẩm Tú thấy không cần bàn bạc gì thêm nữa.
Nếu muốn bàn thì đã bàn ngay khi đánh tennis rồi, vậy mà kéo dài đến tận lúc ăn cơm mà vẫn chưa nói thẳng vào vấn đề, lại còn đòi mời đi uống trà, chẳng lẽ hắn nghĩ thời gian của bà đây chỉ dùng để phung phí hay sao, hay hắn nghĩ người như bà đây chỉ đi kèm cặp người khác ăn cơm, vui chơi rồi ngủ nghê hay sao? Nghĩ tới đây, Cẩm Tú như muốn sôi người lên, cô không còn nói chuyện bằng giọng dịu dàng nữa, cô thẳng thắn nói với người thương nhân nọ mà không chút nể nang gì: “Em mệt rồi, nếu có cơ hội sẽ cùng đánh tennis, ăn cơm uống rượu sau, chỉ có điều lần sau sẽ không có cớ gì để xin ra ngoài nữa, công việc bận rộn lắm.”
Người thương nhân nọ chẳng nói gì. Có thể là vì da mặt anh ta quá dày hoặc khả năng giả vờ như không có chuyện gì của anh ta quá giỏi.
Lão Hắc ngồi đối diện, gọi cho Cẩm Tú món bánh chẻo hấp nhân bí ngô, đợi bánh chẻo được bưng lên, lão Hắc nói với Cẩm Tú: “Bí ngô có thể giảm cơn tức giận, không những thế nó còn có tác dụng làm giảm mỏi mệt.”
Cẩm Tú rơi vào tình trạng dở khóc dở cười, nhưng cô không làm mất mặt lão Hắc, cô liền ăn hai miếng.
Lúc trở về bốn người chia tay nhau. Cẩm Tú không để người thương nhân kia lái xe đưa cô về, mà từ lúc bước ra khỏi nhà hàng cô đã lên xe lão Hắc . “Không biết tối nay tớ có diễm phúc ngồi xe cùng hai bạn không nhỉ?”
Lão Hắc gật đầu.
Tả Thi Giao cũng không lắc đầu phản đối.
Trên xe, lão Hắc nói với Cẩm Tú: “Vừa nãy em nói là em làm quảng cáo gì nhỉ?”
Tả Thi Giao cướp lời, thay Cẩm Tú đáp: “Cẩm Tú phụ trách mấy trang báo, tài trợ của m