Quan trọng nhất không phải là mua được nhà mà là hai người được sống bên nhau
Trước kia, Tiểu Lạc từng cho rằng căn nhà là yếu tố cần thiết cho một cuộc hôn nhân nhưng bây giờ cô lại cảm thấy tình cảm mới là nhân tố chính. Không có tình cảm làm chỗ dựa, căn nhà tự nhiên sẽ mất giá trị tồn tại của mình.
Cuối tháng Tư, thành phố Bắc Kinh bước sang những tháng đầu hè. Buổi tối, sau khi tắm xong, Tiểu Lạc thường mặc váy ngủ rồi lên giường, ngồi trước màn hình máy tính. Trước đây, mỗi tháng lượng công việc của cô là hai cuốn sách, bây giờ đã tăng lên thành ba cuốn. Cho nên, phần lớn thời gian cô chẳng thể hoàn thành công việc ở công ty, đành phải mang theo bản thảo về nhà tiếp tục tăng ca.
Bên cạnh tay Tiểu Lạc đặt một ly nước lọc còn ấm mà Trình Hạo khi nãy đã chuẩn bị cho cô. Tiểu Lạc nhấc chiếc ly lên, uống vài ngụm rồi lại đặt lên tủ đầu giường để tránh hất đổ chiếc ly sẽ làm ướt máy tính.
Bây giờ, cuộc sống của cô với Trình Hạo đã quay về quỹ đạo cũ. Ban ngày hai người đi làm, thi thoảng dành chút thời gian rảnh rỗi để chát với nhau trên QQ, lúc về nhà đôi lúc họ lại chơi trò “bắt trẻ con” ấu trĩ mà lãng mạn. Buổi tối, hai người cùng nhau ăn cơm, sau đó ai làm việc của người nấy. Trình Hạo dù thế nào cũng không quên chuẩn bị một ly nước lọc ấm cho cô sau khi tắm xong. Ngày cuối tuần, Trình Hạo phải làm thêm giờ nhiều hơn, còn Tiểu Lạc ở nhà một mình thi thoảng sửa bản thảo cho tạp chí hoặc sửa bản thảo cho tác giả.
Cuộc sống của họ trôi qua thật bình lặng, không hề có sóng gió. Tiểu Lạc không còn cảm thấy cuộc sống như vậy là nhạt nhẽo, vô vị mà ngược lại cô còn thấy rất an lòng và vui vẻ. Hoặc có thể cô cho rằng mỗi ngày đều có người nhớ đến mình, có người ở cạnh bên mình, đó đã là niềm hạnh phúc to lớn rồi chăng? Cũng có thể mong muốn của cô thật sự không nhiều và giờ cô đã biết thỏa mãn với những gì mình đang có?
Khi Tiểu Lạc đang theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình thì tiếng chuông điện thoại chợt phá vỡ không gian yên tĩnh. Thì ra di động của Trình Hạo đang kêu. Tiểu Lạc quay người cầm chiếc di động của anh lên, trên đó hiện rõ hai chữ Trình San.
Tiểu Lạc lo Trình San có chuyện gì gấp nên cô liền xông ra ngoài phòng khách, nói với Trình Hạo đang tắm trong nhà vệ sinh: “Chị gái anh gọi điện tới đấy, em có nên nghe giúp anh không?”
“Em nhận đi.” Trình Hạo nói vọng ra.
Sau khi nhận được sự “phê chuẩn” của Trình Hạo, Tiểu Lạc liền cầm di động đi ra ban công rồi ấn nút nghe.
“Tiểu Hạo à.” Đầu dây bên kia truyền lại giọng nói của Trình San.
“Em chào chị, Trình Hạo đang tắm, em là Tiểu Lạc, có chuyện gì chị có thể nói với em, em sẽ chuyển lời lại cho anh ấy ạ.”
“Tiểu Lạc à, là thế này, đã có kết quả trong cuộc thi vừa rồi đấy, Tiểu Hạo đã được nhận vào làm rồi.”
Nghe câu nói này của Trình San, trái tim Tiểu Lạc chợt thắt lại. Thật sự cô nên cảm thấy tự hào, kiêu hãnh vì người đàn ông tài giỏi, thông minh của mình mới đúng vì anh chỉ ôn tập trong đúng một ngày mà có thể đạt được thành tích tốt đến vậy. Thế nhưng tại sao giây phút nhận được tin này cô lại cảm thấy bí bách, không vui thế chứ?
“Có điều, điểm số của Trình Hạo không cao lắm, có lẽ chẳng được phân đến một ngân hàng tốt đâu. Tóm lại chuyện này cũng chẳng thể nói ngắn gọn trong vài ba câu được. Thế này đi, em bảo Trình Hạo tắm xong thì gọi điện thoại lại cho chị nhé.” Trình San tiếp tục nói.
“Vâng.” Tiểu Lạc đáp lại một cách khách khí.
Tắt điện thoại xong, Tiểu Lạc ngồi trước màn hình máy tính mà chẳng thể nào tiếp tục sửa chữa bản thảo được thêm nữa. Giờ đây trong đầu cô đang suy ngẫm về một vấn đề. Tuy rằng điểm số của Trình Hạo không cao lắm nhưng ít nhiều gì cũng đã được thông qua. Vậy thì anh sẽ chọn về quê hương phát triển sự nghiệp sao?
Sau khi tắm xong, Trình Hạo ra ngoài, Tiểu Lạc liền đem chuyện này nói rõ cho anh nghe. Khi Trình Hạo bước ra ban công gọi điện thoại lại cho chị gái, Tiểu Lạc ngồi trong phòng mà lòng như lửa đốt, cô nhìn vào màn hình vi tính, dáng vẻ như đang chăm chú đọc bản thảo nhưng thật ra lại đang vểnh tai lên, cố gắng nghe cuộc điện thoại bên ngoài ban công của Trình Hạo. Cô biết rằng nghe trộm điện thoại của người khác là không tốt, nhưng thật sự cô chẳng thể nào kiềm chế được tính hiếu kỳ của mình.
Bởi vì ban công ngăn cách với phòng ngủ bằng một cánh cửa sổ nên Tiểu Lạc không nghe được gì rõ ràng. Cô chỉ biết Trình Hạo lặp lại rất nhiều những cụm từ “Em biết rồi”, “Vâng”, “Được ạ”.
Trình Hạo gọi điện xong thì quay vào phòng ngủ, Tiểu Lạc tỏ ra chẳng mấy quan tâm cất lời hỏi bâng quơ: “Thế nào rồi? Chị anh hy vọng anh về quê làm việc sao?”
“Chị ấy cũng chẳng nói là có hy vọng hay không, chỉ nói qua tình hình cuộc thi cho anh mà thôi.” Trình Hạo trả lời Tiểu Lạc xong liền ngồi xuống giường.
“Ồ, vậy anh có dự định thế nào?”
“Chị anh cũng không biết nhiều về chuyện này lắm. Chị bảo anh ngày mai gọi điện thoại cho anh họ, hỏi rõ mọi chuyện. Đến lúc ấy, anh mới đưa ra quyết định sau cùng.” Trình Hạo ngừng lại một chút rồi nói: “Em yên tâm, có chuyện gì anh sẽ thông báo ngay cho bà xã đại nhân, quyết không giấu giếm một câu.”
“Anh cũng yên tâm đi. Cho dù anh có quyết định như thế nào, em cũng sẽ hết lòng ủng hộ anh.” Tiểu Lạc trong lòng hơi do dự nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra kiên cường, quyết đoán.
“Anh biết ngay mà, bà xã của anh chính là người phụ nữ tốt nhất, thấu tình đạt lý nhất trên thế giới này.” Trình Hạo khen ngợi thật lòng.
“Em cũng biết rằng, ông xã em chính là người đàn ông mồm miệng ngọt ngào, đối xử với em tốt nhất trên thế gian này.” Tiểu Lạc cũng dùng phương thức tương tự để tán thưởng Trình Hạo.
“Được đấy, bây giờ Tiểu Lạc nhà ta cũng đã biết cách khen ngợi ông xã rồi, em tiến bộ không ít đâu. Xem ra anh không nỗ lực, phấn đấu hết mình thì rất có lỗi với sự ủng hộ và lòng tín nhiệm của em dành cho anh.” Lúc nói lời này, khuôn mặt Trình Hạo hân hoan rực rỡ, anh thật sự cảm thấy vô cùng vui mừng, ngạc nhiên vì được cô khen ngợi. Cũng chính lúc này, Tiểu Lạc mới nhận ra rằng, thì ra không chỉ phụ nữ thích nghe những lời nói ngọt ngào mà đàn ông cũng rất thích trước những lời khen ngợi hợp lý.
Người đàn ông luôn phải vất vả bươn chải để xây dựng tương lai tốt đẹp cho gia đình nên họ cũng cần lòng tin và những lời cổ vũ từ người thân, để họ có thêm sức mạnh, động lực và dũng khí tiến lên phía trước.
Ngày hôm sau, Trình Hạo về nhà hơi muộn. Lúc anh bước vào nhà, Tiểu Lạc đã bày xong các món ăn lên bàn.
Sau khi nói vài câu âu yếm với cô, anh cởi giày, đi vào phòng ngủ thay bộ quần áo ở nhà rồi vào phòng bếp rửa tay và ra ngoài phòng khách ăn cơm.
“Hôm nay sao anh tan làm muộn thế? Anh lại làm thêm giờ à?” Ngồi bên bàn ăn, Tiểu Lạc thuận miệng hỏi.
“Sắp đến giờ tan làm, cấp trên lại mở cuộc họp gấp nên anh không kịp nhắn tin về cho em đã bị lôi vào phòng họp rồi.” Trình Hạo nói xong liền cúi đầu gắp thức ăn vào bát.
Anh làm muộn như vậy chắc hẳn là đói bụng lắm. Tiểu Lạc nhìn Trình Hạo đầy xót xa: “Anh ăn từ từ thôi, có ai tranh với anh đâu chứ.”
“Bà xã, em nấu cơm ngon quá! Tài nghệ nấu nướng của em càng lúc càng cao rồi. Thật đúng là “danh sư xuất cao đồ[1]” Trình Hạo vừa ăn vừa nói.
[1] Nghĩa là thầy giỏi có thể đào tạo ra trò giỏi.
Nghe nửa câu trước của anh, Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ấm lòng, sung sướng, thế nhưng câu nói cuối cùng “danh sư xuất cao đồ” rốt cuộc là đang khen ngợi cô hay chính anh đây?
“À đúng rồi, anh đã gọi điện hỏi anh họ về chuyện thi đỗ vào ngân hàng chưa? Mọi chuyện thế nào?” Đợi anh ăn gần xong, Tiểu Lạc liền cất tiếng hỏi.
Trình Hạo đặt đũa xuống, thôi không càn quét mâm cơm như trước đó nữa: “Anh hỏi rồi. Anh họ nói, bởi vì kết quả bài thi viết của anh không tốt lắm, lại cộng thêm chuyên ngành đại học của anh không đúng nên khởi đầu anh sẽ phải làm việc theo kiểu tập sự, sau đó là hợp đồng lao động một năm. Sau một năm đi làm, nếu như hiệu quả công việc tốt thì mới có thể trở thành nhân viên chính thức được.”
“Em còn tưởng rằng đỗ kỳ thi lần này anh sẽ chẳng khác gì một nhân viên Nhà nước, tại sao lại còn không được nhận vào làm nhân viên chính thức luôn thế? Anh đã thi đỗ rồi mà sao cảm giác đãi ngộ thê lương vậy nhỉ?” Tiểu Lạc không hề cố ý nói móc Trình Hạo mà chỉ đang bàn luận sự việc.
“Chủ yếu là bởi vì điểm của anh quá thấp, chuyên ngành lại không đúng nên anh họ anh dù muốn cũng chẳng giúp được gì cả.” Trình Hạo thở dài một tiếng.
“Vậy anh dự định thế nào?” Tiểu Lạc bắt đầu lo lắng.
“Anh dự định không quay về nữa.” Trình Hạo dường như đã đưa ra quyết định này từ trước nên bình thản lên tiếng.
“Tại sao lại thế?” Cuối cùng Tiểu Lạc cũng có thể an tâm.
“Chủ yếu là vì công việc không được ổn định, hơn nữa lương cũng không cao. Lương trong thời kỳ thử việc chỉ được tám trăm tệ mỗi tháng, sau khi ký hợp đồng lao động chính thức mới được một ngàn hai. Huống hồ, nếu như em cũng theo anh về quê thì chuyện tìm việc cũng thành một vấn đề nan giải. Cho dù mức sống ở đó có thấp thế nào đi nữa thì với mức lương một ngàn hai mỗi tháng, anh muốn nuôi em với mẹ cũng vô cùng khó khăn.” Trình Hạo cau mày lên tiếng.
“Anh không cần phải đắn đo vì em, em sẽ tự kiếm tiền nuôi sống bản thân. Cho dù về quê tạm thời không tìm được công việc thì em vẫn có thể kiếm tiền sửa bản thảo cho các tạp chí.” Tiểu Lạc liền lên tiếng. “Lần này có quay về không thì anh hãy suy nghĩ thật thận trọng, đừng vì em mà làm ảnh hưởng đến đại cục.”
Trình Hạo vui vẻ nói: “Anh biết rồi. Em đang sợ sau này anh sẽ trách em là vì suy nghĩ đến em nên mới không về quê để phát triển. Em hãy yên tâm đi, đây là quyết định của riêng anh, anh sẽ có trách nhiệm với quyết định của bản thân mình. Ở Bắc Kinh, dù áp lực có lớn thế nào đi nữa nhưng chỉ cần em thích sống ở đây, mỗi ngày có thể vui vẻ, hạnh phúc thì anh nguyện cùng em ở lại Bắc Kinh cả cuộc đời, vì em mà phấn đấu hết sức để mua nhà.” Trình Hạo ngưng lại một chút rồi nói tiếp: “Có điều, mẹ anh đã lớn tuổi, tuy ở quê có chị anh nhưng nói cho cùng chị anh cũng có gia đình riêng. Hôn nhân của chị ấy không hạnh phúc, lại phải nỗ lực duy trì ngôi nhà đó, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Anh là con trai duy nhất trong nhà, chăm sóc mẹ là trách nhiệm đương nhiên. Nếu như đã quyết định ở lại Bắc Kinh phấn đấu, anh nghĩ, sau khi mua nhà anh sẽ đón mẹ lên sống cùng với chúng ta, em thấy thế nào?”
“Đương nhiên là cung kính chi bằng tuân mệnh.” Tiểu Lạc mỉm cười đáp lại. Chỉ cần Trình Hạo chịu ở lại Bắc Kinh phấn đấu sự nghiệp cùng cô để mua nhà của riêng hai người thì sống chung cùng với mẹ chồng cũng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ mà thôi!
Sau bữa cơm, Trình Hạo rửa bát trong bếp còn Tiểu Lạc ngồi trước màn hình máy tính vừa chơi game vừa lắc mông để tiêu hóa dễ dàng hơn.
Khi Trình Hạo rửa bát xong bước vào phòng ngủ, vừa hay bắt gặp hình ảnh “Tiểu Lạc lắc mông” đặc biệt này khiến anh cảm thấy vô cùng thú vị nên bật cười hớn hở: “Anh bảo này Tiểu Lạc, em quá cool rồi đấy, không ngờ có thể vừa luyện vũ đạo vừa dùng máy tính. Có điều, sửa bản thảo theo cách này liệu có làm nên công trạng gì không đây.”
“Em đâu có sửa bản thảo, em đang chơi game. Anh không nhìn thấy em