Bình thường chỉ cần “lão yêu bà” Từ Lợi vắng mặt thì cả phòng ngay lập tức lộ rõ bản chất là một khung cảnh rộn rã vui tươi, người thì nói chuyện, người thì ăn quà vặt… Nhưng lúc này, ngoài âm thanh hỗn tạp của việc dọn dẹp đồ đạc ra thì chẳng còn âm thanh nào nữa.
Ai cũng luôn chân luôn tay, bận bịu thu dọn hành lý để mang đi. Mặt ai cũng tỏ vẻ không quan tâm, buồn bã nhưng không thể làm thế nào khác.
Tiểu Lạc thấy trong lòng chua xót. Cô có cảm giác tiếc nuối, nhớ nhung cái không khí náo nhiệt ồn ào trong phòng làm việc trước đây. Hồi trước, có lúc mệt mỏi, cô còn oán trách công việc này sao mà vất vả thế. Nhưng bây giờ khi quyền lợi làm việc bị người ta cướp đi một cách thô bạo, cô thật sự cảm thấy không nỡ rời xa nơi này. Giờ phút này, cô không chỉ đau buồn vì sắp phải chia tay mọi người mà còn rất mơ hồ về con đường phía trước của mình. Là dân tỉnh lẻ phiêu bạt nơi đô thị tấp nập, cô giống như một chiếc thuyền con ngoài đại dương bao la, khi giông bão bất ngờ ập đến cũng chỉ có một mình cô chống đỡ mà thôi.
Tiểu Lạc âm thầm cất dọn đồ đạc trong buồn bã, đúng lúc đó điện thoại của cô đổ chuông, là Thẩm Lộ Dao gọi đến. Tiểu Lạc vừa nhấc máy vừa bước ra ngoài văn phòng:
“A lô.”
“Tiểu Lạc, cậu có đang bận gì không đấy?” Lộ Dao hỏi.
“Ừ… hơi bận một chút.” Tiểu Lạc chần chừ một lúc rồi đáp.
“Vậy thì mình sẽ nói ngắn gọn nhé, cái quán ăn lần trước mà cậu mời mình đi ăn tên là gì ấy nhỉ? Tự dưng mình quên mất. Ở đó phong cảnh rất đẹp, món ăn cũng rất mới lạ, khó khăn lắm hôm nay Vũ Thành mới có thời gian rảnh, mình muốn mời anh ấy đến đó ăn.”
“Lần nào cơ?” Tiểu Lạc mời Lộ Dao đi ăn hai lần nên không biết cô ấy muốn nói tới lần nào.
“Chính là cái quán mà lần trước cậu nói với mình về người đàn ông 3D, 3T ở đó ý. Mình cảm thấy cậu đúng là ngôi sao may mắn của mình và cái quán đó cũng chính là địa điểm may mắn của mình. Từ cái hôm ngồi ăn với cậu ở đó đến giờ, mình bắt đầu gặp nhiều may mắn nên hôm nay mình muốn quay lại chỗ ấy.”
“À, cái quán đó tên là Bích Vân Hiên, địa chỉ chính xác là gì mình cũng không nhớ lắm. Cậu lên mạng tìm xem.” Tiểu Lạc lườm một cái về phía phòng họp đang mở to cánh cửa phía cuối hành lang. Phó giám đốc Tiêu và phía nhà đầu tư mới đang nói chuyện với nhau vui vẻ, một khung cảnh rất chan hòa khiến cô cảm thấy cực kỳ chán nản.
“Được rồi, biết được tên của quán đó cũng dễ tìm hơn. À đúng rồi, mình có một người bạn là ngôi sao mới bắt đầu vào nghề. Lúc nào đó mình sẽ giới thiệu cô ấy cho cậu để xem liệu có thể làm mục phỏng vấn trên tạp chí của bên cậu không nhé.”
“Ừm… cũng được. Nhưng mình phải nói với Chủ biên xem thế nào đã, có tin gì mình sẽ thông báo cho cậu.” Tiểu Lạc lấp liếm.
“Được, mình chờ điện thoại của cậu. Cảm ơn nhé! À, Vũ Thành gọi điện cho mình rồi, mình cúp máy đây.” Vừa dứt lời, Thẩm Lộ Dao đã vội vàng cúp máy.
“Được, tạm biệt.” Tiểu Lạc tin chắc rằng Lộ Dao không kịp nghe thấy câu nói cuối cùng của mình, bởi lúc cô còn đang nói câu đó thì đã nghe thấy tiếng “tút tút” ở đầu dây bên kia rồi.
Tiểu Lạc cũng không biết tại sao vừa nãy cô không nói với Thẩm Lộ Dao chuyện cô bị thất nghiệp, thậm chí khi cô ấy muốn giới thiệu người bạn để phỏng vấn trên tạp chí của cô, cô thậm chí còn nói dối. Có lẽ vì cô không muốn hai người đổi ngược tình huống cho nhau nhanh như thế. Đều là con gái với nhau nhưng người ta đang hãnh diện chuẩn bị đi ăn trưa cùng với anh chàng “3D” của mình, còn cô thì lại chuẩn bị thất nghiệp và đang phải sắp xếp đồ đạc còn đang bừa bãi ngổn ngang ở văn phòng.
Cốc nước chính là món quà mà Trình Hạo đã tặng Tiểu Lạc. Bên ngoài thành cốc còn có hình hai chú lợn con béo mũm mĩm, trên đầu còn quấn khăn, hai má đỏ hồng. Chúng lè lưỡi ra, hai ngón tay cái thọc vào dây thắt lưng trông đến là đáng yêu. Cái này cần phải mang đi!
Laptop, mặc dù chủ yếu là chứa phần tóm tắt công việc mỗi khi họp hành nhưng nó cũng có một chút gì đó là cảm xúc cuộc sống ngày thường của cô. Cái này phải mang đi!
Cây xương rồng cảnh, cô đã mất mười tệ để mua nó ở trên cầu vượt. Mặc dù từ lúc mua nó đến nay cô chẳng chăm sóc bao giờ nhưng nó vẫn kiên cường sống sót suốt hơn một năm qua. Cái này cũng đáng mang đi!
Phấn mắt, đây chẳng phải hộp phấn mắt mà hôm qua mình vất vả tìm kiếm nhưng không thấy sao? Hóa ra nó lăn vào cái khe ở giữa chiếc tủ nhỏ và tấm vách ngăn bàn làm việc. Chẳng trách hôm qua mình tìm mãi không thấy. Cái này đương nhiên là phải mang đi rồi.
Hộp phấn mắt mất đi rồi lại tìm thấy làm Tiểu Lạc đang buồn bực vì việc thất nghiệp cũng dần dần cảm thấy nhẹ nhàng hơn. “Mất quả dưa hấu thì nhặt được hạt vừng. Nhưng nói chung cũng tốt hơn là không có gì.” Tiểu Lạc tìm kiếm niềm vui trong nỗi buồn, cố gắng phát huy tinh thần của AQ[3].
[3] Tên nhân vật chính trong tiểu thuyết AQ chính truyện của nhà văn Trung Quốc Lỗ Tấn. AQ tính cách an phận, luôn bằng lòng với những gì mình có, luôn tự thưởng cho mình “phép thắng lợi tinh thần”, dù có bất kỳ điều tồi tệ nào xảy ra.
***
Muốn cô rời đi cũng được nhưng tiền bồi thường hợp đồng thì không thể không lấy!
Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, Tiểu Lạc thuyết phục hai đồng nghiệp của mình cùng đi tìm Phó giám đốc Tiêu để nói về tiền bồi thường hợp đồng.
Bước đến cửa phòng làm việc của Phó giám đốc Tiêu, Tiểu Lạc đứng lên phía trước, bắt đầu gõ cửa.
“Mời vào.” Tiếng của Phó giám đốc Tiêu vang lên.
Anh ta chắc hẳn là đang đợi vị khách quan trọng nào đó của mình nên khi thấy cửa đẩy ra liền đứng dậy định ra đón khách. Thế nhưng khi thấy nhóm người Tiểu Lạc, sắc mặt anh ta chuyển từ “bầu trời trong xanh” sang “bầu trời u ám nhiều mây” rồi cất giọng hỏi: “Mọi người đến đây làm gì?”
“Phó giám đốc Tiêu đúng là người cao quý nên thường hay quên việc. Không phải anh đã nói việc liên quan đến tiền bồi thường vi phạm hợp đồng thì đến gặp anh giải quyết sao? Chúng tôi đã đến rồi đây.” Tiểu Lạc đi thẳng vào vấn đề.
“À, việc tiền vi phạm hợp đồng sao?” Phó giám đốc Tiêu giả vờ tỏ ra ngạc nghiên như sực nhớ ra, sau đó liền nói: “Nhóm Biên tập thay đổi toàn bộ cơ cấu, đây là ý kiến của phía nhà đầu tư mới. Do đó, việc bồi thường do bên họ chịu trách nhiệm.”
“Nhưng chúng tôi ký hợp đồng với công ty này chứ không phải với nhà đầu tư mới. Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng đương nhiên là phải hỏi anh rồi.” Tiểu Lạc ghét nhất là cái bộ mặt gian manh này của Phó giám đốc Tiêu, khi gặp chuyện liền thoái thác trách nhiệm.
“Thực ra mọi người làm việc trong công ty lâu như vậy rồi, công ty đương nhiên cũng hy vọng mọi người có thể ở lại.” Anh ta bắt đầu phân bua. “Nhưng phía nhà đầu tư mới lại nhất quyết đòi dùng nhóm biên tập của họ, chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.”
“Nói những điều này cũng chẳng có tác dụng gì. Quan trọng là tiền bồi thường đó thì khi nào chúng tôi lấy được?” Tiểu Lạc không muốn nghe những lời vòng vo của anh ta nữa.
“Tiền bồi thường đó tôi sẽ nói với phía nhà đầu tư mới. Mọi người hãy yên tâm, tôi sẽ giúp mọi người lấy lại quyền lợi chính đáng của mình, có tin gì tôi sẽ thông báo cho mọi người.” Phó giám đốc Tiêu thoái thác theo kiểu nhà quan.
“Vậy thì chúng ta về đợi đi.” Vương Miêu nói với Tiểu Lạc. Cô ấy thấy thái độ của Phó giám đốc Tiêu dường như không muốn giải quyết vấn đề nên có chút nản lòng.
“Lát nữa tôi còn phải gặp khách hàng, mọi người hãy về trước đi, sẽ có kết quả nhanh thôi. Tôi hứa khi đó sẽ thông báo ngay lập tức cho mọi người.” Anh ta thấy Vương Miêu có ý rút lui nên vội nói.
Không thể không nói là Phó giám đốc Tiêu rất biết cách trì hoãn, Tiểu Lạc thấy có hỏi thêm cũng chẳng thay đổi được gì, hơn nữa hai người đi cùng cũng không tỏ ra nhiệt tình lắm nên cô cảm thấy mình rơi vào trạng thái đơn thương độc mã, đành ngậm ngùi quay về.
***
Tiểu Lạc và đồng nghiệp nói với nhau những lời tạm biệt đại loại như: “Sau này đừng quên liên lạc với nhau nhé!”, sau đó cô xách đồ đạc của mình bước ra khỏi phòng làm việc.
Khi cô bước đến sảnh lớn trước tòa nhà văn phòng được một đoạn thì chợt nhớ ra sạc điện thoại của mình cho anh bạn Tiểu Lý bên phòng Phát hành mượn hôm qua, vừa nãy quên không cầm nên cô bèn quay lại lấy.
Cô vừa bước đến cửa ngoài tòa nhà văn phòng liền bị bảo vệ của tòa nhà ngăn lại: “Chào cô, xin cô xuất trình thẻ nhân viên.”
“Tôi làm việc ở đây mà, đồ đạc của tôi bị rơi trong kia, tôi vào trong đó lấy xong sẽ ra ngay, không đến ba phút đâu.” Tiểu Lạc nhẹ nhàng nói.
“Có thể đi vào nhưng cô phải xuất trình thẻ nhân viên.” Bảo vệ nói.
Thẻ nhân viên của Tiểu Lạc vừa nãy đã nộp lại cho công ty rồi, bây giờ làm gì có thẻ để mà xuất trình chứ. Cô càng nghĩ càng tức, hôm nay bị sa thải đã đủ buồn chán rồi, bây giờ vừa mới ra ngoài đã không cho người ta vào, liệu có còn lẽ trời nữa không?
“Thẻ nhân viên, thẻ nhân viên, anh nhắc lại xem.” Tiểu Lạc tức điên lên: “Tôi làm việc ở đây đã gần hai năm rồi, anh không nhận ra tôi sao?”
“Xin lỗi, việc của tôi không phải là nhận mặt mà là nhận thẻ nhân viên.” Bảo vệ ra vẻ việc công phải giải quyết theo nguyên tắc khiến cho Tiểu Lạc tức xì khói xèn xẹt.
“Anh ngày nào cũng đứng ở đây, trước đây tôi đi ra đi vào anh cũng chẳng cần kiểm tra thẻ nhân viên, sao bỗng nhiên hôm nay anh lại chăm chỉ thế?”
Tiểu Lạc nhớ hồi trước mấy tay bảo vệ này cứ trông thấy người ở Phòng biên tập báo liền gọi cô bé xinh xinh này, cô bé xinh xinh nọ. Giờ thì hay thật, vừa mới bị “sa thải tập thể” xong thì cái anh bảo vệ này cũng trở mặt không nhận người quen nữa.
“Xin lỗi, Phó giám đốc Tiêu đã dặn từ ngày hôm nay trở đi, muốn vào đây phải có thẻ nhân viên, cái này mong cô lượng thứ cho, đây là công việc của tôi.” Bảo vệ lịch sự nói.
“…” Lại là cái tay Phó giám đốc Tiêu đáng ghét đó, đến nước này thì Tiểu Lạc không biết nói thế nào nữa.
Trước đây chỉ biết là “Hổ ra khỏi núi bị chó khinh”, thật không ngờ hôm nay cô vừa mới thất nghiệp xong đã bị bảo vệ khinh. Haizz…
Tiểu Lạc thở dài, lắc đầu, sau đó cầm máy điện thoại gọi cho Tiểu Lý, bảo anh ta mang sạc điện thoại ra ngoài cửa giúp cô.
***
Tiểu Lạc buồn bã lê chân về nhà. Trình Hạo lúc này vẫn chưa về, Thẩm Lộ Dao và Lương Vũ Thành thì đang hẹn hò yêu đương, còn Đặng Giai và Giang Viễn Hàng vẫn còn trong giờ làm việc, bây giờ kiếm một người đến an ủi cô thôi cũng không có.
Người ta thường nói, sách là người bạn tốt nhất. Chẳng tìm được ai để an ủi, Tiểu Lạc đành giở một cuốn sách vui vẻ để tự an ủi động viên. Kết quả là đọc đến buồn ngủ díp hết cả mắt. Cô nghĩ, chỉ chợp mắt một lúc rồi đọc tiếp, thế mà chớp cái đã ngủ say rồi.
Buổi tối, Trình Hạo đi làm về. Theo thói quen thường ngày, anh định bước vào phòng ngủ thay đồ nhưng vừa bước vào nhà bật đèn lên đã thấy Tiểu Lạc nằm gục trên bàn ngủ khiến anh bỗng ngây người ra.
Trước khi tan sở anh có để lại tin nhắn cho Tiểu Lạc trên QQ, nói rằng muốn chơi trò “bắt trẻ con” với cô nhưng không thấy cô trả lời. Anh nghĩ chắc cô đã về sớm rồi. Về tới nhà, anh gõ mấy lần nhưng không thấy Tiểu Lạc ra mở cửa, trong lòng cũng thấy hơi lo lo. Bình thường chỉ cần cô về nhà tr