Sở dĩ Thẩm Lộ Dao lo lắng như vậy là vì cô vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với việc có một anh chàng như từ trên trời rơi xuống và thật bất ngờ khi anh đã cho cô một lời cầu hôn chân thật.
Hôm đó, Lương Vũ Thành hẹn Thẩm Lộ Dao đi ăn tối. Lần này, anh không hẹn cô tại quán ăn đặc sắc hay nhà hàng cao cấp nào mà là gặp tại nhà riêng. Nghiêm túc mà nói thì anh không được coi là người đàn ông “3D” theo đúng định nghĩa của Tiểu Lạc, bởi vì anh không phải là người tỉ mỉ trong nghệ thuật nấu nướng. Thỉnh thoảng Lộ Dao ở lại nhà của Vũ Thành, anh cũng chuẩn bị bữa sáng cho cô. Nhưng dùng lò vi sóng để hâm nóng sữa thì không thể coi là đầu bếp giỏi được.
Khi Lương Vũ Thành hẹn cô đến nhà dùng bữa tối, lúc đầu cô hy vọng sẽ được thưởng thức món ăn lạ với tay nghề nấu nướng của anh nhưng sau khi đến rồi cô mới phát hiện trong bếp vẫn lạnh tanh như thường.
“Xung quanh đây có chỗ nào bán đồ ăn không? Em đi mua ít đồ về nấu nhé.” Lộ Dao nghĩ, chắc anh hẹn cô đến để thử tài nấu nướng của cô cho nên đã chủ động đề nghị.
“Em ngồi đây là được rồi.” Lương Vũ Thành mỉm cười rồi dắt Lộ Dao ra phòng khách ngồi xuống ghế nói: “Nếu em muốn thể hiện tay nghề nấu nướng thì sau này sẽ có rất nhiều cơ hội đấy.” Nhưng lúc đó cô lại không nghĩ nhiều về câu nói của anh.
Lương Vũ Thành ngồi bên cạnh cô, ấn nút điều khiển từ xa, trên màn hình tivi liền hiện ra rất nhiều tình huống tỏ tình. Có người đứng giữa biển mà hét lên “xxx anh yêu em” để mọi người đều được chứng kiến niềm hạnh phúc của họ. Có người thì đứng trong nhà ăn kiểu Tây được trang trí lộng lẫy, tay ôm bó hoa tươi và quỳ xuống tỏ tình. Có người treo tấm băng rôn với dòng chữ “Anh yêu em, hãy làm bạn gái của anh nhé!” trên tháp Eiffel. Có người lại thả quả bóng bay màu hồng có viết dòng chữ “Anh muốn em làm người yêu của anh”. Cũng có người chuẩn bị 9999 đóa hồng…
Chẳng lẽ anh ấy đang định tỏ tình với cô sao? Anh ấy muốn xác lập mối quan hệ yêu đương này à? Ban đầu cô cứ nghĩ Vũ Thành đang mở phim cho cô xem, rồi nghĩ đây chỉ là bộ phim nào đó, thế nên cứ mải suy nghĩ tại sao anh lại mở đầu bằng một loạt những màn tỏ tình độc đáo như vậy?
“Uống từ từ thôi, không ai cướp của em đâu.” Vũ Thành vỗ nhẹ vào lưng cô âu yếm nói.
Chẳng phải là do anh hỏi em bất ngờ nên em mới bị sặc sao? Thẩm Lộ Dao nghĩ bụng.
Cô đợi sau khi bình tĩnh lại mới nói: “Những kiểu này em đều không thích.”
“Hả?” Vũ Thành không nghĩ cô rằng cô lại trả lời như vậy, “Thế em thích tỏ tình kiểu nào?”
“Kiểu của riêng anh.” Cô trả lời.
Đúng lúc đó chuông cửa reo, Vũ Thành liền đứng dậy mở cửa.
“Tổng giám đốc Lương, bữa tối của sếp đây ạ.” Cô thư kí Vương Lợi của Vũ Thành mang đến một túi đồ to, bên trong là thức ăn đã được gói kĩ.
“Sếp khách sáo quá! Em đi trước đây ạ. Chúc sếp có bữa tối ngon miệng nhé!”
“Được, đi đường cẩn thận!”
Tiếng bước chân của Vương Lợi xa dần cũng là lúc cánh cửa nhà khép lại. Phía sau cánh cửa ấy nhanh chóng trở lại là thế giới riêng của hai người.
Vũ Thành xách túi đồ ăn vào phòng bếp, trút thức ăn ra từng đĩa.
“Có cần em giúp không?” Lộ Dao cũng bước vào phòng bếp.
“Cũng được.” Vì có rất nhiều món nên Vũ Thành cứ phải luôn chân luôn tay.
Thẩm Lộ Dao phát hiện ra những món ăn này đều là những món mà bình thường cô rất thích, đó là những món đặc trưng của rất nhiều nhà hàng.
Trời đất, bao nhiêu là món ngon đều ở đây hết thế này, chắc chắn phải chuẩn bị mất rất nhiều công sức! Cô chợt xúc động trước sự chu đáo của anh. Thì ra, mỗi lần ngồi ăn cơm, anh đều để ý và nhớ kỹ những món ăn mà cô thích.
Một lát sau, trên bàn ăn ở ngoài phòng khách đã được bày kín những món ngon.
Lộ Dao nhìn một bàn toàn những món mà mình yêu thích liền cảm động nói: “Cảm ơn anh!”
“Em định cảm ơn anh thế nào đây?” Lương Vũ Thành ngồi đối diện với cô hỏi lại. Nhờ ánh đèn trên bàn ăn hắt ra, cô có thể nhìn rõ nét mặt nghiêm nghị nhưng vẫn mỉm cười hiền lành của anh.
Thẩm Lộ Dao nâng ly rượu vang trước mặt lên rồi nói: “Em mời anh một ly.”
Vũ Thành không nói gì, chỉ nhấc ly của mình lên cụng ly với cô rồi cả hai cùng uống cạn ly rượu của mình.
Vũ Thành đặt ly xuống hỏi: “Anh nghe nói em không biết uống rượu?”
“Quan trọng là phải xem uống rượu cùng với ai. Còn nếu uống rượu mà gặp tri kỷ thì nghìn chén cũng thấy ít mà?”
“Vậy em coi anh là tri kỷ của em sao?”
“…” Lộ Dao không biết trả lời anh như thế nào, vì thời gian hai người ở bên nhau chưa đủ dài. Mặc dù cả hai đều có cảm tình với nhau, hơn nữa cũng đã có sự gần gũi về thể xác nhưng vẫn chưa đạt đến mức “tri kỷ”. Họ bên nhau ngoài việc thể hiện tình yêu ra thì chẳng ai thể hiện nhiều về con người thật của mình. Nhiều lúc chỉ có cô nói, còn anh chỉ im lặng lắng nghe. Cô cũng kể sơ qua về mối tình trước đó của mình. Cô cũng từng nói với anh rằng, nếu yêu một lần nữa thì cô hy vọng người ấy sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.
Nhưng lúc đó Lương Vũ Thành không thể hiện bất cứ thái độ nào. Anh chỉ mỉm cười lắng nghe và từ trước đến giờ, anh cũng chưa bao giờ kể về những mối tình của mình.
“Em không biết chúng ta là bạn… hay là… tình nhân?” Lộ Dao ngập ngừng một lúc suy nghĩ xem nên nói như thế nào.
“Anh muốn em sẽ là người yêu của anh, em nghĩ sao?” Vũ Thành vừa nói vừa lôi ra một chiếc hộp rất đẹp.
Cô bắt đầu thấy tim mình loạn nhịp. Lẽ nào trong chiếc hộp kia đựng món quà tỏ tình? Ban đầu cô nghĩ cho dù anh có định tỏ tình thì cũng phải đợi dùng bữa xong, không ngờ lại nhanh như vậy.
Lương Vũ Thành mở chiếc hộp lấy ra sợi dây chuyền rồi nói: “Lộ Dao, em làm bạn gái của anh nhé!”
Thẩm Lộ Dao cảm thấy từ trước tới giờ, anh chưa bao giờ nói nhẹ nhàng và ngọt ngào đến thế nhưng cô không vội đồng ý mà hỏi: “Trước khi em trả lời câu hỏi này của anh, em có thể hỏi anh một câu được không?”
“Được.” Lương Vũ Thành không có vẻ gì lo lắng, hình như cũng đã chuẩn bị trước tâm lý rồi.
“Với điều kiện của anh thì xung quanh có không ít những cô gái trẻ đẹp giỏi giang theo đuổi, rốt cuộc là anh thích em ở điểm nào?” Trước nay, Lộ Dao luôn cảm thấy mình không phải là cô gái được ông trời ưu ái nên không tin lắm vào những chuyện tốt đẹp từ trên trời rơi xuống. Nhưng sau khi thất tình và gặp lại người bạn thời tiểu học Tiểu Lạc đến giờ thì bỗng dưng có một bạch mã hoàng tử từ trên trời rơi xuống ngay bên cạnh cô.
“Không hề ngụy trang, cũng không giả dối, rất đỗi tự nhiên. Đương nhiên còn có vẻ đẹp khiến người ta rung động, có ngoại hình tương đối gợi cảm và đôi mắt ưu tư.” Vũ Thành nói rất trôi chảy.
Hai từ “gợi cảm” và “ưu tư” hoàn toàn không liên quan gì đến nhau, bây giờ lại được anh dùng để nhận xét về cô. Thẩm Lộ Dao tự thấy mình không hề có những đặc điểm anh vừa nói. Xem ra hoàn cảnh này thật đúng với câu: “Cái đẹp nằm trong đôi mắt kẻ si tình.”
Thực ra, Lộ Dao rất muốn nhận lời yêu nhưng cô là con gái, cho dù đối phương là một chàng trai tài giỏi chăng nữa, cô vẫn phải tỏ ra đôi chút ngại ngần. Cho nên, cô cố tình trầm tư như thể đang suy nghĩ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Vũ Thành đổ chuông, anh cầm máy lên nhìn qua rồi bước về phía cửa sổ nghe máy.
Thẩm Lộ Dao nhân lúc đó nhắn tin cho Tiểu Lạc, hỏi cô ấy xem Lương Vũ Thành đã tỏ tình rồi thì phải trả lời như thế nào? Tiểu Lạc nhắn lại ngay cho Lộ Dao, bảo cô ấy nhanh chóng nhận lời. Câu trả lời của Tiểu Lạc cũng trùng với suy nghĩ của Lộ Dao.
Vũ Thành nghe điện thoại xong liền quay lại bàn ăn, nói với vẻ xin lỗi: “Tối nay là thời gian dành riêng cho chúng ta, lẽ ra anh không nên nghe máy nhưng vì việc công nên anh đành phải nghe.”
“Không sao đâu.” Nghe Vũ Thành nói “thời gian dành riêng cho chúng ta”, Lộ Dao cảm thấy vô cùng xúc động.
“Thức ăn sắp nguội rồi, chúng ta mau ăn thôi.” Vũ Thành cất dây chuyền đi rồi cầm đũa lên.
“Được.” Lộ Dao nhoẻn miệng cười gượng gạo. Liệu có phải anh ấy nhận được cú điện thoại đó mà không muốn tỏ tình nữa không? Nếu không tại sao lại chuyển sang ăn cơm luôn thế? Anh ấy cất dây chuyền đi rồi chắc là vì không muốn được ở bên cô nữa. Haizz, vừa nãy còn giả vờ ngại ngùng gì chứ… Miếng ngon đến miệng rồi còn để tuột mất.
***
Ăn xong, Vũ Thành lấy chìa khóa xe, chuẩn bị đưa Lộ Dao về nhà. Điều này khiến cô cảm thấy rất hụt hẫng. Trước đây, nếu muộn như thế này, anh sẽ chủ động bảo cô ở lại nhưng hôm nay anh lại quyết định đưa cô về nên cô thấy tiếc vì đã không giả vờ say rượu rồi nằm gục luôn ra đấy.
Cô nghĩ, liệu có phải mình đã có hành động gì khiến anh cảm thấy không vừa lòng nên anh mới trở nên như vậy?
Hai người vừa bước ra cửa, Vũ Thành đang định khóa cửa lại thì cô đã lấy hết can đảm rồi nói: “Câu hỏi của anh, em có câu trả lời rồi.” Nếu không vứt bỏ sự ngại ngùng đi thì làm sao mà “câu” được chàng hoàng tử chứ! Lộ Dao đành đánh liều một phen.
“Hử?” Vũ Thành mỉm cười tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng lại vờ như không biết.
“Em đồng ý.” Lộ Dao nói nhỏ nhẹ.
“Em nói sao? Anh nghe không rõ.” Vũ Thành đang chuẩn bị khóa cửa liền dừng tay lại.
“Em nói là em đồng ý làm bạn gái của anh.” Lộ Dao nhắc lại to hơn.
“Em lúc nào cũng phải bị “dồn ép” một chút mới chịu nói thật.” Nói xong, Vũ Thành bế cô vào nhà, dùng chân đá cánh cửa đóng lại rồi đi thẳng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
“Anh thật là đáng ghét!” Cô nhìn thấy anh đã bắt đầu tháo cà vạt, cởi quần áo.
“Lời con gái nói đều phải hiểu theo ý ngược lại, em nói ghét anh nhưng thực ra là yêu anh đúng không?” Vũ Thành nói.
“Anh vừa nói đưa em về nhà, tại sao lại ôm em vào trong thế này?” Trước khi Vũ Thành kịp đặt môi hôn, Lộ Dao liền hỏi.
“Đây chính là cách anh tỏ tình mà.” Vũ Thành nói xong liền tự tay mình đeo dây chuyền lên cổ Lộ Dao, sau đó anh cúi người xuống và đặt nụ hôn nồng nàn lên đôi môi nóng bỏng của cô.
Trong giây phút ấy, Lộ Dao cảm thấy như có đến 9999 bông hồng đang nở rộ trong lòng mình.
Cách tỏ tình của Vũ Thành đúng là rất đặc biệt, đặc biệt như chính con người anh khiến cô không thể nào mà đoán trước được. Cách tỏ tình của anh cũng giống như tình yêu mà anh dành cho cô. Đó là sự kết hợp uyển chuyển của băng và lửa khiến cô vừa cảm nhận được niềm hạnh phúc ngọt ngào, đồng thời cũng cảm nhận được nỗi nhớ nhung da diết.
***
Sau giây phút yêu đương nồng nhiệt, Vũ Thành ôm lấy tấm thân nhễ nhại mồ hôi của Lộ Dao bước về phía nhà tắm.
“Để em tự đi được rồi.” Lộ Dao không quen với cách yêu như thế này của Vũ Thành.
“Hôm nay hãy để anh được phục vụ em.” Thời gian Lương Vũ Thành nói xong câu đó thì họ cũng đã đi đến nhà tắm. Anh đặt cô xuống và bắt đầu mở nước bồn tắm.
Thẩm Lộ Dao đứng trước gương, nhìn thấy tấm thân ngọc ngà và đôi má ửng hồng sau phút yêu cuồng nhiệt. Nước ấm trong bồn tắm đã gần đầy khiến hơi nước bốc lên, không khí trong nhà tắm cũng vì thế nóng dần lên. Chẳng mấy chốc, hơi nước đã phủ một lớp sương mỏng trên gư