ớc thì không cần đợi đến khi anh mở cửa, cô đã nghe thấy tiếng bước chân của anh rồi chạy ra, sau đó cười tít nói: “Chồng yêu, anh về rồi à?” Anh nghĩ, chẳng lẽ Tiểu Lạc đi phỏng vấn bên ngoài vẫn chưa về?
“Tiểu Lạc, em nằm ở đây mà cũng ngủ được à? Như vậy dễ bị cảm lạnh lắm đó. Dậy đi, lên giường mà ngủ đi em!” Trình Hạo đến bên cô, nhẹ nhàng lay cho cô tỉnh.
“Đừng làm phiền em, em đang ngủ!” Tiểu Lạc mơ màng, cũng chẳng biết người lay mình dậy là ai, chỉ cất giọng buồn bực trả lời.
Trình Hạo cảm giác hôm nay Tiểu Lạc có gì đó không ổn. Trước kia nếu cô ngủ gật trên bàn, anh có gọi dậy, cô cũng không có phản ứng gay gắt như thế.
“Nằm như thế này thì ngủ sao được? Bị cảm thì không hay đâu.” Trình Hạo vừa nói vừa chuẩn bị bế Tiểu Lạc lên giường. Vừa cúi người xuống, anh liền phát hiện ra tay cô lạnh cóng từ lúc nào.
Anh cau chặt đôi mày, nhanh chóng vòng tay qua lưng cô bế lên đi vào phòng rồi cẩn thận đặt cô xuống giường.
Trình Hạo cởi giày rồi đắp chăn cẩn thận cho cô. Sau đó, anh liền đi tìm lò sưởi, cắm điện rồi dùng khăn lông lót bên ngoài, nhấc lò sưởi lên đặt bên cạnh chân của Tiểu Lạc.
Chuẩn bị xong đâu vào đấy rồi nhưng anh vẫn không yên tâm, liền kéo ghế lại gần giường ngồi trông Tiểu Lạc. Anh ngắm nhìn gương mặt của cô trong lúc đang ngủ, vừa luồn tay vào trong chăn nắm lấy bàn tay đang lạnh giá của cô để truyền hơi ấm từ mình sang cô.
Thật ra, lúc Trình Hạo lay Tiểu Lạc, cô đã chập chờn tỉnh dậy nhưng đầu cô cứ quay như chong chóng nên lười không muốn cử động. Khi Trình Hạo bế cô lên giường thì cô đã hoàn toàn tỉnh giấc nhưng vẫn giả vờ ngủ say, bởi cô muốn tận hưởng cảm giác ấm áp của vòng tay anh, sự chăm sóc ân cần chu đáo của anh. Đặc biệt là khi anh đặt lò sưởi bên cạnh bàn chân lạnh giá để sưởi ấm cho cô và khi anh dùng bàn tay ấm áp của mình nắm lấy tay cô để truyền hơi ấm thì cô thật sự cảm thấy một niềm hạnh phúc ngập tràn con tim.
Tiểu Lạc không biết tại sao sống mũi của cô lại cay cay, cảm giác như muốn khóc.
Khi bị đuổi việc và không nhận được tiền bồi thường, cô cũng không hề khóc, lúc bị bảo vệ ngăn không cho đi vào tòa nhà trước đây cô làm, cô cũng không thấy tủi thân. Thế nhưng lúc này khóe mắt của cô đang ngấn lệ, bởi người đàn ông tên Trình Hạo đang ngồi bên cạnh đối với cô rất tốt và không hề rời xa cô.
“Ông xã…” Tiểu Lạc vòng hai tay lên cổ Trình Hạo ôm chặt lấy anh, hai hàng nước mắt nóng hổi cứ lăn đều trên má.
“Sao thế Tiểu Lạc?” Trình Hạo thấy cô khóc liền hoảng hốt. Bình thường cô lúc nào cũng cười đùa vui vẻ, bỗng nhiên sao lại khóc nức nở thế này? Trình Hạo cảm thấy có chút lo lắng.
“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì thế, Tiểu Lạc?”
Tiểu Lạc nghe thấy Trình Hạo hỏi “xảy ra chuyện gì” thì càng khóc to hơn. Xem ra, anh rất hiểu cô nên chắc đã đoán ra hôm nay cô có chuyện không vui.
“Ông xã ơi, em thất nghiệp rồi…” Tiểu Lạc kể lại tất cả mọi chuyện buồn phiền ngày hôm nay của cô cho Trình Hạo nghe. Kể xong, do quá kích động nên cô cứ nghẹn ngào thở gấp như thể vừa chạy xong một chặng đường dài tám trăm mét vậy.
Trình Hạo nghe xong, biết được nguyên nhân tại sao cô buồn rầu ủ rũ nhưng anh chỉ bật cười.
“Anh cười cái gì chứ? Hay là cười em không có việc làm, không mua được nhà nên anh vui lắm, đúng không?” Tiểu Lạc thật không hiểu nổi tại sao anh lại cười.
Trình Hạo cúi người, đặt một nụ hôn lên đôi môi đang chu lên cong cớn của cô rồi nói như vừa trút được gánh nặng: “Em vì mất việc mà giày vò bản thân như thế này không đáng đâu. Trông em tiều tụy như thế, anh còn tưởng đã xảy ra việc động trời gì cơ. Em có biết vừa nãy anh lo cho em thế nào không? Mất việc rồi thì có thể đi tìm được việc khác, hơn nữa Tiểu Lạc nhà ta là một đại tài nữ, họ không dùng em là tổn thất lớn lao của họ. Phải nói thế nào nhỉ? Nơi này không giữ ta, sẽ có nơi khác giữ. Không nơi nào muốn giữ ta thì ta về nhà ở. Ha ha…”
Nghe Trình Hạo nói xong, Tiểu Lạc cũng phải bật cười.
“Bà xã ơi, em nằm nghỉ một lát đi nhé, anh sẽ đi nấu bữa tối thật ngon cho em, được không?” Anh vừa nói vừa lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Bụng Trình Hạo bỗng kêu “òng ọc” khiến Tiểu Lạc không nhịn được lại bật cười. Mặc dù cô đã lấy lại tinh thần vui vẻ nhưng đồng thời cũng cảm thấy hơi xấu hổ và áy náy, vì hôm nay cô về sớm, đáng ra phải nấu cơm tối cho anh nhưng cô lại buồn bực đến nỗi ngủ quên mất, còn khiến anh đang đói bụng mà vẫn phải an ủi cô.
“Em dậy nấu cơm cùng anh nhé.” Tiểu Lạc nói rồi cũng bật dậy.
“Không cần đâu, em cứ ngủ một lát đi, đợi một lúc nữa nấu xong anh sẽ gọi em dậy.” Trình Hạo kéo tay cô lại.
“Ấy ấy, chồng yêu vất vả rồi.” Tiểu Lạc mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng miệng thì đã ngoác ra cười.
Mỗi khi cô gặp những chuyện trắc trở hay buồn bã đều có người ở bên chăm sóc, an ủi. Hơn nữa, người đó đã đi cùng cô suốt một thời gian dài trên con đường đời mà chưa bao giờ tỏ ra chán nản hay mệt mỏi. Chuyện mất đi công việc so với người đó thì đúng là quá nhỏ, không đáng để nói tới. Tiểu Lạc quyết định quên đi nỗi buồn bị mất việc, cô không muốn nỗi buồn của mình lây sang Trình Hạo, cô hi vọng ngày nào anh cũng vui vẻ mà thôi.
***
Ba giờ sáng hôm sau, Tiểu Lạc tỉnh dậy chợt thấy miệng khô, họng đắng, đầu óc quay cuồng, toàn thân nóng ran, vô cùng khó chịu.
“Khát quá.” Tiểu Lạc bật đèn bàn, định đứng dậy đi vào trong bếp rót nước uống.
Tiếng động sột soạt của cô làm Trình Hạo tỉnh giấc: “Tiểu Lạc, em đi vệ sinh à? Có cần anh đưa em đi không?”
“Không phải đâu, em khát quá, em muốn đi uống nước thôi.” Cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn sức để ngồi dậy nữa.
“Đêm khuya trời lạnh lắm, em cứ nằm trên giường, anh đi lấy nước giúp em.” Trình Hạo khoác áo vào rồi bước xuống giường.
Một lát sau, Trình Hạo bưng một ly nước mang đến cho Tiểu Lạc rồi nói: “Nước vừa rót xong nóng quá nên anh cho cốc nước vào trong nước lạnh ngâm một lúc, bây giờ nước vừa đủ ấm, em mau uống luôn đi!”
Tiểu Lạc cảm thấy trong lòng ấm áp liền bưng ly nước lên uống ừng ực một hơi.
Trình Hạo tắt đèn ngủ rồi nằm xuống định quay ra ôm Tiểu Lạc nhưng khi chạm vào tay cô thì thấy nóng ran, anh giật mình vội hỏi: “Sao người em lại nóng thế?” Sau đó anh nhanh chóng sờ tay lên trán cô: “Tiểu Lạc, em bị sốt rồi, chắc là do hôm nay ngủ quên trên bàn nên bị cảm đấy.”
Bây giờ đang là tháng mười hai, mặc dù trong nhà có điều hòa nhưng lại là máy cũ, thêm vào đó nhà không kín gió, cho nên cứ đến mùa đông là trong nhà rất lạnh. Tiểu Lạc lại ngủ gục trên bàn lâu như vậy, không bị cảm mới là lạ!
“Ồ, chẳng trách đầu em đau, toàn thân như chẳng còn chút sức lực nào cả.”
“Để anh đi mua thuốc cho em.” Trình Hạo bật đèn lên rồi nói dứt khoát.
“Muộn thế này rồi anh còn đi mua ở đâu chứ? Để ngày mai tính tiếp, không biết chừng em ngủ dậy sẽ khỏi ngay thôi.”
“Không được, em đang sốt cao thế này, để qua một đêm chắc sẽ càng ốm nặng mất. Ở gần chỗ chúng ta có một hiệu thuốc mở cửa hai tư giờ, anh đến đó mua là được.” Trình Hạo nói xong liền xuống giường rồi nhanh chóng mặc áo khoác.
“Anh mặc nhiều áo vào, buổi tối bên ngoài trời lạnh lắm.” Tiểu Lạc dặn dò.
“Anh biết rồi.” Trình Hạo đáp lại một tiếng rồi kéo chăn lên cho cô, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Trình Hạo đi rồi mà cô không thể nào chợp mắt được, trong lòng vẫn tràn đầy xúc động.
Tiểu Lạc nhớ, vào một sáng sớm nọ lâu lắm rồi, hôm đó Trình Hạo đã tốt nghiệp và đi làm, cô vì nhận dạy gia sư hai lớp nên hè năm đó không về nhà. Một hôm, lúc hai giờ sáng, bỗng cô bị dị ứng do thay đổi thời tiết, thoáng một cái toàn thân nổi nốt đỏ khiến cô ngứa không thể chịu nổi. Cô cứ trằn trọc mãi mà không sao ngủ được. Trong kí túc xá lúc đó lại chỉ có mỗi một mình cô khiến Tiểu Lạc càng lo sợ và bất an hơn.
Người đầu tiên mà cô nghĩ đến để nhắn tin là Trình Hạo. Trình Hạo sau khi nhận được tin nhắn của cô liền nhắn lại ngay: “Em đừng lo, em hãy dùng kem đánh răng bôi vào chỗ bị ngứa, kem đánh răng có tác dụng làm mát và giải độc đấy.”
Tiểu Lạc nghe lời bôi kem đánh răng vào xong liền cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
Sau đó, Trình Hạo lại tiếp tục gửi tin nhắn đến: “Em đã đỡ hơn chưa? Có còn nghiêm trọng nữa không? Nếu em không thể chịu được thì anh sẽ gọi bạn đồng hương của anh dậy đưa em đi bệnh viện. Nếu em không muốn đi viện, lại không ngủ được thì anh sẽ nói chuyện cùng em cho đến khi trời sáng, để em quên cảm giác ngứa đi nhưng trời sáng thì em phải đến viện khám xem thế nào.”
Tiểu Lạc nói: “Anh không ngủ sẽ ảnh hưởng đến công việc ngày mai đấy. Thôi anh không phải lo cho em đâu.”
Trình Hạo đáp: “Trong trái tim anh không có gì quan trọng bằng em cả, nếu em không vui thì anh làm việc còn có ý nghĩa gì nữa? Anh kiếm tiền còn có tác dụng gì? Bố anh đã mất rồi, bây giờ chỉ có em và mẹ là động lực lớn nhất để anh phấn đấu thôi.”
Tiểu Lạc đọc xong tin nhắn của anh mà cảm động đến nỗi nước mắt cứ thế tuôn ra.
Trước đây, Tiểu Lạc nghĩ gia cảnh của Trình Hạo không khá giả gì, anh cũng không phải là người thành đạt trong công việc, lại không có tiền để mua nhà, vậy rốt cuộc thì cô yêu anh ở điểm nào? Hơn nữa lại còn yêu sâu đậm đến chết cũng không thay đổi nữa chứ!
Bây giờ thì Tiểu Lạc đã hiểu được lý do tại sao. Cô yêu anh bởi sự ân cần quan tâm của anh dành cho cô. Mỗi khi anh chăm sóc cô đều rất chu đáo, mỗi hành động đều rất cẩn thận, tỉ mỉ.
Khi Tiểu Lạc ngồi viết bài, anh thường nhắc cô phải biết bảo vệ mắt, cứ sau mỗi tiếng đồng hồ ngồi máy tính đều phải đứng dậy nhìn ra xa. Trước kia khi còn đi học, có những hôm đến lớp trời bỗng nhiên đổ mưa mà cô không mang ô theo, anh đã đứng chờ cô ngoài cửa lớp trước khi tan học. Bây giờ, mỗi sáng sớm trước khi cô thức dậy, anh đã rót cho cô một ly nước ấm, nó là bài thuốc rất có lợi cho cô – một người có tiền sử bệnh dạ dày. Mỗi lần cô đi chơi cùng bạn, anh đều dặn không được ăn cay, cũng không được uống nước lạnh.
Tiểu Lạc nghĩ rằng, nhất thời đối xử tốt với một người thì rất dễ nhưng lúc nào cũng đối tốt với một người thì rất khó. Suốt mấy năm qua, ngày nào cũng như ngày nào, Trình Hạo đều đối xử với cô rất tốt. Sự quan tâm ấy, tình yêu ấy trong anh chưa bao giờ vơi cạn. Tiểu Lạc đã quen với những cử chỉ yêu thương nhỏ nhất của anh. Những hành động đó đã làm cô luôn cảm thấy trong lòng tràn ngập yêu thương. Đây cũng chính là lý do khiến cô kiên trì yêu anh đến cùng.
Nếu một người rất yêu bạn và bạn cũng yêu anh ấy sâu đậm, cho dù con đường tình yêu đầy chông gai trắc trở, cho dù phải trải qua một đoạn đường dài mới có được kết quả viên mãn thì hẳn bạn sẽ không cảm thấy cô đơn mà ngược lại sẽ thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
***
Bình thường, Tiểu Lạc cứ trông thấy giường là bao nhiêu mệt mỏi cứ từ đâu ùn ùn kéo đến, cộng thêm bây giờ lại đang bị sốt cao, đầu óc quay cuồng nên con sâu ngủ trong cô tha hồ mà thể hiện. Nhưng không hiểu sao hôm nay cô lại không thể chợp mắt được, trong đầu cô chỉ toàn là những điều tốt đẹp mà Trình Hạo đã làm cho mình. Đồng thời, cô cũng rất lo cho Trình Hạo, muộn thế này anh vẫn đi mua thuốc liệu hiệu thuốc đã đóng cửa chưa? Liệu anh có gặp phải