Tiểu Lạc không nói được gì nữa, rõ ràng là cô muốn “khai quật” những tin tức của Giang Viễn Hàng nhưng tại sao đề tài lại quay trở lại chuyện nhà cửa thế này?
“Anh nói một chút về yêu cầu của anh khi “tuyển bạn gái” đi, để em còn biết đường chứ.” Tiểu Lạc chuyển sang đề tài tìm đối tượng cho Giang Viễn Hàng, không muốn tiếp tục đem chuyện nhà cửa ra thảo luận nữa. Cô đã nói ra những phiền phức của mình với một người có thể tin tưởng nhưng cũng không hy vọng vấn đề này có thể giải quyết ngay được, chỉ là cô muốn trút bỏ hết những khổ não trong lòng mà thôi. Cô biết, dù có tiếp tục nói thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì vì Trình Hạo vẫn không mua được nhà ở Bắc Kinh vào thời điểm này. Cô không muốn để tâm vào mấy chuyện vụn vặt vì sẽ tự làm khó chính bản thân mình.
“Chỉ cần thấy thích, có cảm tình, nói chuyện hiểu nhau là được. Sống với nhau cả đời mà, chỉ cần không quá xấu, cũng không quá đẹp, như vậy anh mới có được cảm giác yên tâm. Còn dáng người, không được thấp dưới 1m60, cao như em là được rồi. Tính cách phải hoà nhã vì anh không thích người trầm quá mà cũng không thích người nhanh nhẹn quá.”
“Ha ha, sao em lại thấy bản thân mình rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh nhỉ? Vậy cứ lấy em làm tiêu chuẩn để chọn là được hả?” Tiểu Lạc cười nói.
“Sao bây giờ anh mới phát hiện ra điều này nhỉ? Thì ra em cũng có tố chất giống chim Khổng tước[2] quá ta.” Giang Viễn Hàng cũng cười.
[2] Tên gọi Hán-Việt của chim công. Chim Khổng tước thuộc họ Trĩ, được coi là loài chim có bộ lông đẹp nhất trong số các loài chim.
Thoạt đầu, Tiểu Lạc không hề để ý tới ý nghĩa của hai từ “Khổng tước” nhưng ngẫm nghĩ vài giây, cô mới nhớ tới câu nói: “Khổng tước xòe đuôi, tự ra vẻ đa tình.”
“Được lắm, anh cứ trêu em đi! Em không giới thiệu bạn gái cho anh nữa.” Tiểu Lạc cố tình tỏ ra tức giận.
“Em gái ngoan, anh có trêu em đâu, chim Khổng tước đẹp thật mà, anh đang khen em đấy chứ! Nếu em tìm được cho anh người nào vừa đẹp vừa đáng yêu như em thì anh mãn nguyện lắm rồi.” Giang Viễn Hàng thành thật trả lời.
“Được rồi, nể tình anh hôm nay luôn an ủi và để cho em trút hết bầu tâm sự nên em không thèm đôi co với anh nữa. Anh thấy cô bạn đồng nghiệp của em thế nào?” Tiểu Lạc nhớ tới ánh mắt đắm đuối của Vương Miêu nhìn Giang Viễn Hàng, đoán chắc cô nàng “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” với anh, bèn mở lời tìm cách dò la tin tức từ anh.
“Cô bạn đồng nghiệp nào?” Viễn Hàng không hiểu liền hỏi ngay.
“Chính là người anh vừa mới gặp ở trước cửa công ty em, người đưa cho anh danh thiếp ấy.” Tiểu Lạc gợi ý nhiệt tình để cho Viễn Hàng nhớ lại.
“À, ra là người đó, không thể là nửa kia của anh đâu.” Giang Viễn Hàng nghĩ một lát rồi trả lời.
“Yêu cầu của anh cao quá đó. Cô ấy chỉ hơi nhiệt tình một chút thôi còn tất cả đều rất tuyệt, không xấu quá mà cũng không đẹp quá, không phải anh sẽ có cảm giác yên tâm hay sao?”
“Vấn đề là anh không thích, không thấy có “luồng điện” chạy qua người.” Giang Viễn Hàng nói thẳng để Tiểu Lạc đỡ mất công lòng vòng.
“Muốn có “luồng điện” hả, vậy anh hãy đi tìm máy phát điện mà yêu, giờ thì làm gì có tình yêu sét đánh nữa chứ? Anh nói như thế thì anh cứ “ở vậy” cả đời luôn đi”. Giờ thì Tiểu Lạc đã hiểu tại sao con trai, con gái bây giờ “ế” nhiều đến thế, nguyên nhân không phải vì tỉ lệ nam nữ không cân đối, chủ yếu là họ không tìm thấy ai lọt vào mắt xanh của mình.
“Cũng không cần phải tình yêu sét đánh làm gì. Chỉ là anh thấy cô ấy không phải mẫu người anh cần tìm. Chỉ làm bạn bình thường thì được, còn yêu thì cô ấy chưa đủ sức hấp dẫn anh.” Giang Viễn Hàng chợt nghĩ lại ấn tượng đầu tiên khi gặp Vương Miêu.
“Không cho người ta chút cơ hội nào sao? Nhưng em thấy anh lại có sức hấp dẫn với cô ấy đấy.” Tiểu Lạc cố chụp lấy chút cơ hội mỏng manh cho Vương Miêu vì dù gì cô ấy cũng là người bạn tốt của cô trong công ty.
“Này, dù anh chưa có bạn gái thật nhưng cũng không phải gấp gáp như vậy đâu.” Trong tình yêu, Giang Viễn Hàng luôn có những quy tắc riêng của mình. Anh tìm vợ trên nguyên tắc: “Thà ở vậy chứ không bao giờ vơ bèo vạt tép”, nếu đối tượng không thuộc tuýp người anh thích thì anh nhất quyết không bao giờ cho người đó cơ hội. Lý do là vì anh sợ sẽ làm tổn thương người ta còn bản thân mình cũng gặp phiền phức. Từ trước tới nay, anh là người luôn tôn thờ tình yêu nên khi đã yêu sẽ yêu hết lòng. Anh sẽ dùng cả tấm chân tình để yêu bởi anh tin vào duyên số. Nếu duyên số đã định thì không thể nào thay đổi nhưng nhất định anh sẽ không chịu miễn cưỡng trói buộc mình với người con gái mà anh không thích.
Một lát sau, Thẩm Lộ Dao và trợ lý Giang Ngư cùng nhau bước vào nhà hàng. Chọn chỗ ngồi xong, cô liền đặt túi xách lên ghế rồi dặn Giang Ngư: “Tiểu Ngư à, hãy gọi đồ ăn đi, tôi đi rửa tay một lát.”
Trên đường tới nhà vệ sinh, Thẩm Lộ Dao chợt nhìn thấy Tiểu Lạc và một người đàn ông lạ ngồi ngay bên cạnh. Cô thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là Trình Hạo – anh chàng 3T trong lòng Tiểu Lạc sao? Yêu nhau lâu như vậy rồi mà vẫn còn biết tìm tới nhà hàng lãng mạn thế này ư.
Thẩm Lộ Dao vừa nghĩ vừa tiến thẳng tới chỗ hai người chào trước: “Tiểu Lạc, bạn trai của cậu đây à? Sao chẳng chịu giới thiệu gì cho mình thế?”
Tiểu Lạc còn đang băn khoăn làm sao làm tròn trọng trách của bà mối để không phụ lòng tin tưởng và kì vọng của ông anh, không ngờ lại gặp ngay Lộ Dao ở đây. Cô và Lộ Dao thật là có duyên, hầu như lần nào gặp nhau cũng đều ở nhà hàng này.
“Lộ Dao, cậu đừng nghĩ lung tung. Đây là anh họ mình, chính là anh chàng Giang Viễn Hàng nổi tiếng ở trường mình đấy. Cậu không nhận ra à?” Tiểu Lạc thấy không hài lòng với sự nhầm lẫn của Thẩm Lộ Dao, liền vội vàng làm sáng tỏ mối quan hệ giữa cô và Viễn Hàng.
Thẩm Lộ Dao ngắm kỹ người đàn ông ngồi trước mặt Tiểu Lạc, ký ức thuở nào chợt dội về. Đây chẳng phải là anh chàng đẹp trai Giang Viễn Hàng nổi tiếng năm xưa ở trường sao? Dù không còn phong độ như ngày nào nhưng ánh mắt anh ấy vẫn hút hồn người khác lắm. Thuở còn cắp sách đến trường, cái thời tình yêu trẻ con ấy, nữ sinh nào chẳng một lần động lòng trước các anh chàng đẹp trai. Không chỉ Tiểu Lạc thầm yêu Giang Viễn Hàng mà ngay cả Lộ Dao cũng không ngoại lệ.
“Ồ, thật ngại quá! Tiểu Lạc, mình thật là ngốc, anh Giang Viễn Hàng ngày càng phong độ nên mình không nhận ra ngay được.” Thẩm Lộ Dao vội tìm cái cớ cho mình.
“Không sao, người không biết không có tội.” Tiểu Lạc vội nói.
“Em thật khéo ăn nói quá! Em và Tiểu Lạc có quan hệ như thế nào vậy?” Giang Viễn Hàng ngẩng đầu lên nhìn Lộ Dao.
“Hồi còn học tiểu học, bọn em đã ngồi cùng bàn. Em là cô bé học dưới anh vài khóa đấy, tên thật của em là Trần Lộ, còn Thẩm Lộ Dao chỉ là nghệ danh thôi.” Lộ Dao tự giới thiệu trước.
“À, thì ra em còn có nghệ danh nữa cơ hả.” Từ trước tới nay, Giang Viễn Hàng đều không quan tâm tới làng giải trí, nay tự nhiên nghe thấy cái tên Thẩm Lộ Dao nên có chút lạ lẫm. Nhưng thông tin “ngồi cùng bàn” với Tiểu Lạc lại tạo cho Giang Viễn Hàng cảm giác thân thiết, anh có cảm giác gương mặt trước mắt có vẻ quen quen. Hay là ngày xưa đi học anh đã gặp ở đâu đó rồi?
“Ái chà! Giờ “cô bé” ấy đã là người nổi tiếng rồi.” Tiểu Lạc chép miệng.
Viễn Hàng nhìn Lộ Dao khẽ mỉm cười rồi đưa tay ra: “Rất vui khi gặp lại em.”
“Em cũng vậy.”
“Lộ Dao, hôm nay cậu đi một mình hay đi cùng với ai? Nếu cậu đi một mình thì lại đây ngồi cùng với chúng mình cho vui.” Tiểu Lạc đề nghị.
“Không cần đâu, mình đi cùng trợ lý Tiểu Ngư, cô ấy đang đợi mình ở ngoài kia. Mình đi trước đây, hai người cứ tiếp tục đi.” Thẩm Lộ Dao nói xong liền nhanh chân bước về phía trước, đi thẳng tới nhà vệ sinh.
Giang Viễn Hàng không rời mắt cho tới khi Lộ Dao thật sự đi khuất hẳn. Chi tiết nhỏ này khiến Tiểu Lạc để ý, cô lắc đầu và tặc lưỡi: “Ôi chao, con trai bây giờ luôn “nói một đằng làm một nẻo”, cứ nói là tìm cô gái không quá đẹp để có cảm giác yên tâm nhưng nhìn thấy gái đẹp thì lại cứ dán mắt vào.” Nghe xong câu nói của Tiểu Lạc, Viễn Hàng chỉ cười mà không phủ nhận.
“Nhưng mà anh có thích người ta thì cũng chẳng có tác dụng gì đâu, anh đến sau một bước rồi.” Tiểu Lạc tiếp tục nói.
“Thế là sao? Cô ấy có chồng rồi à?”
“Chưa kết hôn.”
“Thế thì vẫn còn cơ hội.”
“Không phải là em dọa anh đâu. Nhưng người ta đã gặp một phú ông hào hiệp, anh không còn cơ hội đâu.”
“À, Tiểu Lạc, anh là anh của em, anh không còn cơ hội nữa mà mặt em lại tỏ ra vui vẻ quá nhỉ.”
“Cái gì? Anh thật sự động lòng rồi hả? Thích cô ấy rồi à? Không lo sợ thiếu cảm giác an toàn hay sao? Cô ấy là người nổi tiếng đấy. Nếu quay cảnh hôn người khác, anh có chịu được không? Còn nữa, người nổi tiếng sẽ không tránh khỏi bị báo chí săm soi, điều này sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới tình cảm của hai người.” Tất cả những điều Tiểu Lạc nói với Viễn Hàng là đều cố tình ngăn không cho anh và Lộ Dao có cơ hội đến với nhau. Bởi vì Thẩm Lộ Dao là hoa đã có chủ mà “chủ” này vừa đẹp trai lại vừa có tiền. Cô luôn cảm thấy người đẹp thì rất xứng đôi với đại gia. Người đẹp luôn phải dùng hàng hiệu, nếu lấy đại gia rồi thì không cần phải lo lắng điều gì nữa, cuộc sống sẽ không phải vất vả. Chỉ có điểm này thôi đã thấy Lương Vũ Thành thích hợp với Lộ Dao hơn nhiều.
“Nếu thật sự yêu một người thì sẽ thông cảm cho công việc của người ta, hơn nữa công việc của minh tinh có gì là xấu. Người ta phải quay cảnh hôn nhau cũng là do yêu cầu của công việc, anh có thể chấp nhận. Nhưng báo chí là cơ sở tồn tại của minh tinh, nếu không bị báo chí săm soi thì còn gọi gì là minh tinh chứ? Yêu thì phải tin tưởng lẫn nhau, anh sẽ không vì những tin lá cải ấy mà nghi ngờ đâu.”
Thái độ kiên quyết của Giang Viễn Hàng khiến Tiểu Lạc ngẩn người.
“Anh à, anh thật là con người rộng lượng. Nếu anh thích cô ấy thật, em sẽ giúp anh.”
“Cũng chưa hẳn là thích, chỉ là thấy ưa nhìn thôi.” Giang Viễn Hàng điềm tĩnh trả lời: “Chuyện tình cảm mặc kệ duyên phận đi, cứ tự nhiên một chút sẽ tốt hơn.”
Ăn cơm xong, Viễn Hàng lái xe đưa Tiểu Lạc trở về. Lúc tới nơi, Trình Hạo đang đứng trước sạp hoa quả gần cổng đợi cô. Đây là lần đầu tiên Tiểu Lạc về muộn như thế này mà lại còn đi chung với một người đàn ông lạ.
Tối qua lúc cãi nhau, Trình Hạo nhận thấy mình hơi quá lời một chút cho nên hôm nay đi làm cả ngày anh cứ nhộn nhạo không yên. Đến trưa, anh gọi điện cho chị Trình San để bàn về kế hoạch mua nhà cho mẹ nhưng Trình San lại muốn trước tiên cô thuê cho mẹ một phòng ở tạm, còn bây giờ mua nhà không hợp lý lắm vì chị đang tập trung vốn xây nhà và hiện tại nhà chị ấy còn rất nhiều phòng nên cũng không cần nóng vội mua nhà cho mẹ. Trình Hạo không thể ngờ rằng chị mình là con gái mà suy nghĩ chu đáo như vậy, lại còn luôn động viên anh cố gắng phấn đấu, sớm mua được nhà ở Bắc Kinh, không cần phải phân tâm vì chuyện ở quê. Trình Hạo thấy mình thật vô dụng, đường đường là nam tử hán mà chuyện lớn chuyện bé đều do một tay chị gái giải quyết. Anh quyết định đi làm về sẽ cùng thương lượng với Tiểu Lạc, xem cô có đồng ý đón mẹ anh lên Bắc Kinh sống chung không, như vậy anh có thể chăm sóc mẹ tốt hơn. Anh lớn rồi, cũng nên báo đáp công ơn nuôi dưỡng của m