Cô xích ra một chút, Trình Lãng nói nhẹ bẫng: “Nếu em muốn bị phát hiện thì anh không ngăn cản.”
Dư Tịnh lại xích vào.
“Anh không định lợi dụng em đâu.” Trình Lãng tức tối vì bộ dạng phòng bị anh của cô.
“Anh chỉ không muốn em phí công vô ích.”
Dư Tịnh khẽ nói: “Em biết.” Thực tế thì hai người vẫn giữ một khoảng cách nhỏ, Trình Lãng rất quân tử, trước kia là thế, bây giờ vẫn vậy.
“Cô gái kia tới rồi.” Trình Lãng vội vàng ấn vai Dư Tịnh: “Lát nữa hãy nhìn.”
Tim Dư Tịnh đập thình thịch, cô quá hấp tấp suýt thì làm hỏng việc.
“Bây giờ em có thể quay lại nhìn rồi, nhớ là chỉ nhìn một cái rồi quay đầu lại ngay, bây giờ vẫn chưa tới lúc vạch mặt cô ta.”
Dư Tịnh hít một hơi thật sâu quay lại nhìn một cái bàng hoàng.
Trình Lãng đã chuẩn bị trước, ra sức ghì vai cô lại: “Này, tỉnh lại đi.”
Mí mắt Dư Tịnh giật giật kinh hoàng, cô thực sự không ngờ lại là Phạm Viên Viên.
Phạm Viên Viên học cùng đại học cùng chuyên ngành, đồng thời cũng là bạn cùng phòng với cô. Hai người không phải bạn bè thân thiết tri kỉ nhưng mấy năm sống chung, về sau lại thực tập ở cùng bệnh viện ít nhiều gì cũng là có duyên phận. Dư Tịnh đối xử với mọi người đều rất tốt, đối với Phạm Viên Viên thì càng không cần nói, lúc thực tập hai người thường cùng nhau đi ăn, cùng nhau ra về, có lúc Hạ Sính Đình hẹn Dư Tịnh đi chơi Dư Tịnh cũng dẫn cô ta theo. Có món gì ngon Dư Tịnh cũng nhớ đến cô ta. Hạ Sính Đình vì thế còn ghen với Phạm Viên Viên. Về sau kết thúc kì thực tập, Dư Tịnh vì kết quả xuất xắc mà được giữ lại khoa ngoại, còn Phạm Viên Viên thì đến trung tâm xét nghiệm. Không biết vì tự ti hay nguyên nhân khác mà dần dần cô ta xa lánh Dư Tịnh, Dư Tịnh từng cố gắng mấy lần không có kết quả, hai người cứ thế trở thành bạn bè xã giao.
“Sao lại là cô ấy?” Dư Tịnh không hiểu, dù bây giờ chỉ là quan hệ bình thường, nhưng ban đầu dù gì cũng cùng ăn cùng ở, cùng từng rút ruột rút gan với nhau, sao giờ lại thành ra thế này.
Ánh mắt Trình Lãng lạnh lùng u tối: “Hai người là bạn.” Không biết vì sao anh nhận ra. Nếu là bạn mà còn làm chuyện độc ác thế này, so với kẻ thù thì càng không thể tha thứ.
“Từng là bạn.”Việc đến nước này, Dư Tịnh cũng sẽ không ngốc tới mức xem cô ta là bạn nữa.
Đôi mắt dài, sáng rỡ của Trình Lãng hơi nheo lại: “Cô ta và em có thù hận gì à?”
Dư Tịnh thành thật: “Em không biết.” Cô thật sự không hiểu vì sao Phạm Viên Viên lại hận cô tới mức này.
Trình Lãng khẽ lắc đầu, cô vẫn không thay đổi gì nhiều so với trước kia. Không hề nhìn rõ thế sự. Bao năm lăn lộn trong xã hội mà ánh mắt cô vẫn trong veo. Cô tin rằng trên thế giới này không có kẻ xấu, chỉ có những người bất đắc dĩ, đugns là ngốc đến cực điểm.
Dư Tịnh im lặng một lúc rồi chợt nói: “Cho dù thấy họ ở đấy cũng không thể chứng minh họ có gì với nhau.” Cô và Trình Lãng cũng ngồi ở đây mà.
Trình Lãng nhìn cô bằng ánh mắt sâu như biển cả, có một thứ cảm xúc cô không hiểu được. Anh nói: “Anh thực sự không nhìn thấy họ có cử chỉ thân mật nào, nhưng nếu không mờ ám thì có cần thiết liên tiếp ba ngày trốn tránh đồng nghiệp, lén lút gặp nhau không? Có chuyện gì không nói ở bệnh viện được à?”
Dư Tịnh im lặng. Tim cô từ từ trĩu nặng, dần dần cảm thấy lạnh người.
Trình Lãng gọi thêm cho cô một ly trà xanh: “Uống chút nước hạ hỏa đi.”
Dư Tịnh ngước lên hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?”
Trình Lãng cười: “Cũng chẳng có gì phải làm cả.”
Dư Tịnh không còn tâm trạng đâu mà nói nhiều với anh, lườm một cái: “Nói trọng tâm đi.”
“KHoan hãy nóng vội.” Trình Lãng lại cười, anh đã nắm chắc phần thắng. “Em chỉ cần làm một việc, những chuyện khác giao cho anh.”
“Việc gì?”
“Có được cách liên lạc với Phó Cảnh Hà.”Trình Lãng đáp gọn.
Dư Tịnh sửng sốt: “Anh cần cái đó làm gì?”
“Phải để Phó Cảnh Hà tận mắt thấy thì cô ta mới tin, cũng chỉ như thế mới trả lại sự trong sạch cho em.” Cái bạt tai cô của Phó Cảnh Hà và chuyện hủy hoại thanh danh của cô ở bệnh viện, anh có thể tạm không tính toán, so ra hành vi của Tiêu Nhân Kiệt và Phạm Viên Viên càng khiên người ta phỉ nhổ.
Dư Tịnh thấy cảm xúc lẫn lộn, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Được để em thử.”
Muốn tìm cách liên lạc với Phó Cảnh Hà hoàn toàn không khó, chỗ chủ nhiệm khoa có lưu giữ tư liệu về mỗi nhân viên và gia đình họ, nhưng Dư Tịnh hiện nay không tiện xuất hiện, cô không nghĩ ngợi nhiều, gọi điện cho Liên Siêu.
Di động reo mấy tiếng rồi có người nghe máy, giọng Liên Siêu ấm áp dễ nghe: “A lô.”
“Bác sĩ Liên.” Giọng Dư Tịnh buồn rầu khàn khàn.
“Tiểu Dư? Anh đi họp Vô Tích ba ngày, bây giờ mới biết chuyện của em, em vẫn ổn chứ? Bây giờ đang ở đâu?” Liên Siêu hỏi liên tục. Anh vừa nghe nói chuyện này đã giật mình, đồng thời cũng khá lo lắng cho cô, nhưng buổi sáng có hai ca mổ cần thực hiện nên không thể xác minh lại với người trong cuộc, bây giờ vừa xong việc thì Dư Tịnh đã gọi điện.
Dư Tịnh khẽ nói như thở dài: “bác sĩ Liên, em cần sự giúp sức của anh.”
“Em nói đi.” Liên Siêu không hề do dự.
Dư Tịnh thấy lòng ấm áp: “Em muốn biết số điện thoại di động của Phó Cảnh Hà vợ của Tiêu Nhân Kiệt.”
Liên Siêu tuy nhận lời nhưng vẫn không yên tâm, hỏi thêm: “Tiểu Dư, em cần cái này làm gì?”
Dư Tịnh không tiện nói rõ, chỉ ậm ừ qua loa: “Em chỉ muốn cho cô ta biết chân tướng.”
“Em đừng đi một mình đến gặp cô ta, Gia Trì đâu, bảo cậu ấy đi cùng, hoặc gọi thêm vài người nữa, nếu không em nhất định sẽ thua thiệt.” Liên Siêu tuy không tận mắt thấy Phó Cảnh Hà nhưng nghe Vương lệ Quân kể laij nên cũng hiểu đại khái.
“Vâng, anh yên tâm, em sẽ bảo vệ bản thân.”
“Vậy em đợi tin anh nhé.”
Dư Tịnh gập điện thoại, nhún vai: “Đợi tin nhắn của bác sĩ Liên thôi.”
Trình Lãng không đáp, có vẻ suy tư.
Dư Tịnh nghi hoặc đẩy đẩy anh: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Trình Lãng giật mình: “Bác sĩ Liên đó đối xử tốt với em nhỉ, hà hà.”
Dư Tịnh nhăn mày: “Anh muốn nói gì?”
“KHông có gì.” Trình Lãng luôn biết Dư Tịnh vốn được yêu mến, năm đó khi còn đi học, trong lớp rất nhiều nam sinh thầm mến cô, chỉ có điều đã bị anh đăng kí trước. Bây giờ anh càng không có lập trường để ghen tuông, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.
Dư Tịnh lạnh lẽo nói: “Không có gì là tốt nhất.”
Trình Lãng hơi nheo mắt lại , nhìn cô không nói gì.
Dư Tịnh không nhìn anh, tự nghịch điện thoại mình. Có lẽ buổi sáng bị chọc tức, mà cũng có thể bị vẻ mặt kì quặc của Trình Lãng ảnh hưởng, cô bỗng cảm thấy bụng dưới đau nhói. Sau đó càng lúc càng nặng, sắc mặt nhanh chóng tái mét, cô ôm bụng, cắn chặt môi. Trước kia cô có bệnh đau bụng kinh, sau kết hôn tình trạng đó đã hơn nhiều, ai ngờ hôm nay chứng đau bụng kinh lại ập tới.
Trình Lãng phát hiện cô không ổn: “A Tịnh, em sao vậy?”
Dư Tịnh không muốn nói với anh, nhắm mắt nằm bò ra bàn.
Trình Lãng cầm chìa khóa xe lên: “Anh đưa em về nhà nhé.”
Dư Tịnh khoát tay: “Không cần em chịu được.”
“Về nghỉ ngơi đi, có ở đây gồng lên chịu đựng thì cũng không được gì đâu.”
Dư Tịnh nghĩ ngợi rồi yếu ớt gật đầu.
Cũng may lúc đó Tiêu Nhân Kiệt và Phạm Viên Viên cũng chuẩn bị trả tiền rời đi, Dư Tịnh nhịn một lúc, bụng cứ co giật từng hồi, chỉ một chút thôi mà cô đau tới toát mồ hôi lạnh.
Trình Lãng thấy cô đau đến mức đó thì vừa xót xa, vừa luống cuống: “A Tịnh, em sao rồi?”
Dư Tịnh nhíu chặt mày, khẽ nói: “Không sao, chúng ta đi thôi.” Nhưng đôi chân cô nhũn ra, đi một bước cũng phải dùng hết sức, toàn thân như bị gió lạnh bao phủ, cô bất giác co rúm người.
Trình Lãng thấy thế thì không nói không rằng bế bổng cô lên.
Dư Tịnh vừa cuống vừa giận, ra sức đấm vào ngực anh: “Anh mau buông em xuống, thế này thì ra thể thống gì.”
“Lên xe rồi buông.” Giọng Trình Lãng ấm áp, thái độ tự nhiên bình thản.
“Ở đây gần bệnh viện sẽ bị người khác nhìn thấy, Trình Lãng em xin anh, anh thấy em gặp vấn đề còn chưa đủ phiền hay sao?” Dư Tịnh năn nỉ.
Trình Lãng dửng dưng: “Không muốn bị người ta nhìn thấy thì đừng nhúc nhích.”
Dư Tịnh van xin không được, đành vùi mặt vào lòng anh, tâm trạng vừa day dứt vừa tức tối. Cô đành thừa nhận, vòng tay Trình Lãng ấm áp đáng tin, vẫn như xưa, cơn đau bụng hình như cũng đỡ hơn nhiều.
Trình Lãng bế cô lên xen, lấy một tấm thảm sau cốp xe ra đưa cho cô, chỉnh lại nhiệt độ trong xe: “Ngủ một lát đi, sẽ nhanh về đến nhà thôi.”
Dư Tịnh im lặng, cô không muốn nói gì với Trình Lãng. Đến khi Liên Siêu nhắn tin cho cô số điện thoại di động của Phó Cảnh Hà, cô vẫn không nói gì, mà phóng lớn màn hình điện thoại lên, đưa thẳng cho Trình Lãng xem.
Trình Lãng rút điện thoại ra lưu lại số, hít thở thật sâu: “Còn lại cứ để cho anh.”
Dư Tịnh không kìm được: “Anh chắc chắn thế sao?”
“Cuối cùng chịu mở miệng rồi à?” Giọng Trình Lãng nghe rất nhẹ nhõm, vui vẻ.
Dư Tịnh biết bị mắc bẫy, trề môi ra.
“A Tịnh…”
“Em đã nói đừng gọi em như vậy.” Giọng Dư Tịnh cứng nhắc.
Trình Lãng lẳng lặng nhìn cho tới khi Dư Tịnh đỏ bừng cả mặt mũi quay mặt đi, đôi môi mỏng mím chặt.
“Đó là hồi ức còn lại trong anh, em cũng không muốn anh lưu giữ hay sao?” Trình Lãng buồn rầu nói, ánh mắt toát lên nỗi bi thương sâu sắc đâm thẳng vào tim Dư Tịnh. Cô há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ lặng lẽ thở dài.
Trình Lãng trầm mặc một lúc: “Anh biết anh rất ngốc, nhưng anh cũng không có cách nào khống chế bản thân.”
“Đừng nói nữa.” Dư Tịnh trầm giọng.
Trình Lãng chua xót, trong tim như có một mũi dao nhỏ đang rạch ra từng chút một.
Dư Tịnh làm sao không đau buồn, nhưng dù sao đi nữa, cô cũng không thể đáp lại. “Lái xe đi.” Cô khẽ nói, bây giờ tàn nhẫn với anh cũng là tốt cho anh thôi.
Trình Lãng khởi động xe, tim vẫn đau nhói, nếu nói là đau cũng không hoàn toàn chính xác, có lẽ đó là cảm giác hụt hẫng thì đúng hơn. Anh chưa từng nghĩ sẽ chen vào gia đình của Dư Tịnh, chỉ cần được nhìn thấy cô thường xuyên, khi cô cần, có thể giúp cô ngay lúc đó thì anh đã thỏa mãn rồi. Nhưng nguyện vọng nhỏ bé đó có lẽ cũng không tài nào thỏa mãn được.
Dư Tịnh vốn không định để Trình Lãng lên nhà, nhưng Trình Lãng đỗ xe xong lại lên theo. Cô vừa nãy đã làm tổn thương anh, không muốn chọc tức anh nữa, nên do dự một lúc rồi cũng im lặng.
“Trong tủ lạnh có nước uống, anh tự nhiên nhé.” Dư Tịnh ném chìa khóa lên bàn uống nước, mệt mỏi nói.
“Trong nhà có đường đỏ không?”
“Hử?” Cô ngớ ra.
Trình Lãng đã chạy vào nhà bếp, lục trong tủ bát ra một túi đường đỏ, lại cắt ít gừng, nấu một bát trà gừng đường đỏ: “Uống nóng đi,.”
Dư Tịnh cầm bát trà, cảm xúc lẫn lộn. Trong đầu như có những đoạn phim ngắn hiện lên, một số việc tuy đã lâu nhưng lại chẳng tài nào quên được.
Cũng có một lần thi chạy 800 mét, cô chạy xong toàn thân như đuối sức, mà điều khiến cô suy sụp hơn cả là ‘bà dì’ lại tới sớm, phát hiện ra sớm tuy không đến nỗi làm bản thân thảm hại cho lắm, nhưng cơn đau sinh lí vẫn không tha cho cô. Buổi chiều tan học xong, cô miễn cưỡng leo lên xe đạp, chưa đạp được bao xa đã bị Trình Lãng chặn lại. Sắc mặt anh rất khó coi, giống như ng