Sáng sớm, An Tuyết Thần bị tiếng chuông điện thoại đánh thức trong lúc đang mơ màng, cô nhắm chặt mắt, vươn bàn tay nhỏ nhắn sờ loạn.
"Alo, ai vậy?!" An Tuyết Thần còn đang buồn ngủ, giọng khàn khàn lẩm bẩm. Bởi vì sáng sớm, giọng nói khàn khàn, có chút quyến rũ.
"Mama, là con, mama còn ngủ sao?" Thanh âm non nớt đầy tức giận truyền đến, An Tuyết Thần tỉnh hẳn, cô mở hai mắt đang còn mờ mờ rồi ngồi bật dậy.
"Tiểu Niệm Ngự, sao con dậy sớm vậy?" An Tuyết Thần hỏi.
"Mama, khụ khụ, con vẫn khỏe, con rất nhớ mama." Bên kia, tiểu Niệm Ngự làm bộ ho khụ khụ, nghẹn ngào nói, nghe cực kỳ đáng thương, khiến cho người ta thương xót.
An Tuyết Thần vừa nghe con ho vài tiếng, thân thể liền cứng đơ, có chút sốt ruột: "Bảo bối, con sao vậy, không khỏe sao? Sao lại khóc?"
Tiểu Niệm Ngự vừa khóc vừa nói: "Không có, Niệm Ngự chỉ là nhớ.... mama quá, tối qua ngủ không ngon, khụ khụ, hình như con bị cảm rồi. Mama, con rất nhớ người."
An Tuyết Thần nghe giọng nói nghẹn ngào của con mà đau lòng, nước mắt tuôn rơi: "Bảo bối, mama cũng nhớ con, mỗi ngày thức dậy đều nhớ con." An Tuyết Thần thực đau lòng. Bảo bối bầu bạn với mình năm năm, đột nhiên không còn ở bên cạnh mình, cô cũng cảm thấy trống trải. Không có cái gì cũng được, nhưng không thể không có bảo bối này.
Đầu dây bên kia, tiểu Niệm Ngự vểnh môi, sau đó nhìn thoáng qua Phàm Ngự đang ghé sát tai vào điện thoại của mình, ném cho anh ánh mắt vô cùng xem thường, muốn nghe ư?
"Mama, con rất khó chịu, hình như sốt hơi cao, muốn ói, nghĩ ngay tới mama, nhớ tới cái ôm của mama." Tiểu Niệm Ngự thay đổi giọng cho tệ hơn, điều này khiến An Tuyết Thần không chịu được.
"Bảo bối, baba con đâu? Baba không ở đó sao?" An Tuyết Thần nóng lòng hỏi.
"Baba? Baba còn đang ngủ. Khụ khụ, khụ khụ, khó chịu quá."
An Tuyết Thần vô cùng sốt ruột, vội nói qua đầu dây bên kia đang giả bộ cực kỳ đáng thương: "Bảo bối, chờ mama, mama liền qua đó xem con thế nào. Được không?"
Tiểu Niệm Ngự vừa nghe thấy thế, liền xả ra một chút ý cười thỏa mãn. "Ừng, mama phải nhanh chút nha, nếu không mama sẽ không gặp được con." Tiểu Niệm Ngự càng nói càng ủy khuất, nghe vậy An Tuyết Thần như muốn bay qua đó luôn vậy.
"Nói bậy gì đó! Mẹ cúp máy trước, mẹ sẽ qua đó bây giờ." Nói xong liền dập máy, nhảy xuống giường, xoay người đi vào phòng tắm. Tiểu Niệm Ngự dập máy, sau đó hất cằm, khinh bỉ nhìn Lão ba, cười nhạo nói. "Chậc chậc, đùa với ai? Theo đuổi phụ nữ còn phải nhờ vào con trai. Lão ba à, không phải ông out rồi chứ, ông cũng già rồi, không còn hấp dẫn nữa."
Phàm Ngự đối mặt với sự châm chọc của con trai, không biết vô tình hay cố ý co giật khóe miệng, bây giờ không thể động tới tiểu tử này, sau này còn phải trông chừng nó. Phàm Ngự lạnh lùng nhìn cậu, mở miệng: "Tiểu tử, hạ thấp baba cũng chính là hạ thấp con đấy, đừng quên, con là do baba gieo giống."
Tiểu Niệm Ngự cười lạnh một tiếng nói: "Cắt, chẳng qua ông chỉ cung cấp một con tinh trùng mà thôi, mama tôi mang thai mười tháng, sinh tôi ra, cho nên mama là giỏi nhất, ông chẳng qua cũng chỉ là công cụ mà thôi."
Phàm Ngự đen mặt hoàn toàn, tiểu tử này, còn nhỏ vậy mà rành gớm, sao mà cái gì cũng biết vậy? Phàm Ngự vẫn nghĩ đàn bà là công cụ sinh con, nhưng không ngờ chính mình lại bị con trai suy đồi thành công cụ. Điều này làm cho anh thực thất bại. Mẹ nó, từ khi nào mà mình để cho con trai quở trách như vậy?
Sau đó khẽ động miệng xấu xa cười: "Tiểu tử, con biết đàn ông dùng cái gì để truyền tinh trùng sao?"
Tiểu Niệm Ngự nhìn Phàm Ngự, sau đó nhìn vào đáy quần của anh, nhíu mày. "Còn không phải cái ở dưới quần kia?"
Phàm Ngự nhếch miệng, tiểu tử này, so với mình nó còn mãnh liệt hơn, vậy tương lai sau này không phải mê hoặc hàng vạn cô gái a, tuyệt đối sẽ là kẻ sát gái mà.
"Tiểu tử, của con còn nhỏ quá, muốn nó lớn, chờ mười năm nữa đi, gừng càng già càng cay." Nói xong Phàm Ngự liền rời đi, để lại tiểu Niệm Ngự trừng mắt nhìn theo bóng lưng của anh. Tương lai, cái của tôi sẽ hơn hẳn cái của ông.
0
Mấy ngày nay, tiểu Niệm Ngự lên mạng tìm một số chuyện có liên quan đến lão tử của mình, không thể tưởng tượng được sự uy hiếp kiêu ngạo của lão tử mình như vậy, tài sản nhiều như thế, cậu phải cướp về, cho mama một cuộc sống tốt.
An Tuyết Thần quýnh lên, vội vàng đến biệt thự trên sườn núi. Đến nơi, vào trong liền thấy hai cha con họ ngồi trên bàn ăn bữa sáng, An Tuyết Thần một lòng sốt ruột muốn gặp con cho nên cũng không phát hiện ra điều bất thường.
"Bảo bối."
Tiểu Niệm Ngự bị tiếng gọi này hù dọa, lau miệng qua quít một chút, sau đó liền ra vẻ yếu ớt, tranh thủ sự đồng cảm của mama.
"Mama, mama đến rồi à, con rất nhớ mama." Nói xong liền nhào vào lòng An Tuyết Thần, nhưng lại làm bộ như không có sức. An Tuyết Thần nhìn con mà đau lòng, vội tiến lên ôm lấy con.
"Ưng, mama đến đây, con sao vậy, sao lại để mình bị cảm lạnh? Buổi tối lại đá chăn phải không?" Vẻ mặt An Tuyết Thần đau lòng.
Phàm Ngự liếc mắt tiểu Niệm Ngự đang nép vào lòng An Tuyết Thần, cọ cọ trước bộ ngực mềm mại của cô, bộ dáng mê đắm, Phàm Ngự nhìn mà phát bực, trong nháy mắt liền muốn biến thành tiểu tử kia. Dám ăn đậu hũ người phụ nữ của mình.
Phàm Ngự nắm chặt dao nĩa trong tay, gắt gao nhìn tiểu tử kia. Tiểu Niệm Ngự cảm nhận được ánh mắt kia, càng ra sức biểu lộ, càng ra sức cọ mạnh hơn, làm nũng.
An Tuyết Thần ôm bảo bối của mình, cô thực sự yêu vô cùng. Cô hạnh phúc, khẽ nhếch miệng, nhẹ nhàng vỗ đầu con, hoàn toàn không để mắt tới người đàn ông tức giận ngút trời ở bên kia. Phàm Ngự nhìn bộ dáng tươi cười hạnh phúc của cô, hoảng hốt. Bao lâu rồi anh chưa nhìn thấy cô cười như vậy.
"Khụ khụ." Phàm Ngự ho khan, đánh vỡ không khí nhạt nhẽo này. An Tuyết Thần thế mới để ý đến trên bàn còn có người đàn ông kia đang nhìn mình. An Tuyết Thần ôm con trai tiến tới bàn ăn, sau đó ngồi xuống, nhìn anh, nhíu mày. "Thằng bé phát bệnh mà anh không biết sao?"
Phàm Ngự chỉ nhìn cô, không nói lời nào, thực hưởng thụ vẻ mặt tức giận của cô. An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, anh vẫn ngông cuồng như vậy, rốt cuộc mình để Niệm Ngự ở với anh ta là đúng hay sai? Cô dịu dàng nhìn cậu bé trong lòng. "Niệm Ngự, con, con thích baba không?"
Tiểu Niệm Ngự có hơi sửng sốt, sau đó ngước đầu, nhớ tới lời nói trên TV. "Con thích mama, cũng thích baba, gia gia cùng với bà nội. Con thích cảm giác gia đình, những người khác đều có baba mama cả."
An Tuyết Thần nhìn con trai, trong lòng thực mâu thuẫn. Nhưng một gia đình đầy đủ như vậy cô có muốn cho cũng không thể. "Ưng, vậy là tốt rồi. Vậy đi, hôm nay mama ở với con, buổi tối mama lại đi."
Tiểu Niệm Ngự vừa nghe mama bảo muốn đi, cái miệng nhỏ nhắn bĩu lại. An Tuyết Thần sao có thể không biết suy nghĩ của cậu, nhưng cô không muốn sống ở đây với thân phận bảo mẫu, còn có cảnh tượng hôm qua, đời này cô cũng không muốn nhớ lại. Phàm Ngự như hiểu hết tâm tư của cô, con ngươi càng trở nên thâm thúy, biết mình đã gây tổn thương cho cô. Có điều bây giờ anh không thể vội vã.
"Con còn không ăn đi. Vú Trương, thêm một bộ bát đũa." Thanh âm khàn khàn mị hoặc của anh truyền đến.
"Mama, ăn cùng Niệm Ngự đi."
An Tuyết Thần gật đầu, bởi vì cô không muốn nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của cậu. Thấy mama gật đầu, tiểu Niệm Ngự mỉm cười.
Bữa ăn này, An Tuyết Thần chỉ để ý chăm sóc cho tiểu Niệm Ngự, hoàn toàn không để mắt tới Phàm Ngự, giống như anh là người vô hình vậy. Trong lòng anh thật sự phiền muộn. Nhưng cũng không còn cách nào khác, có thể nhìn cô như vậy cũng được. Làm như thế nào mới có thể bù đắp cho cô đây?
An Tuyết Thần trong lúc để mắt tới con trai cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Phàm Ngự, chỉ là cô lựa chọn không để ý tới mà thôi. Cô đối với anh đã không còn nhớ nhung gì nữa, có chăng cũng chỉ là hối hận mà thôi. Nhưng thật sự là vì bảo bối trong lòng này.
Bữa ăn mau chóng kết thúc, hơn tám giờ tối, An Tuyết Thần dỗ tiểu Niệm Ngự ngủ xong, lặng lẽ rời khỏi phòng, sau đó xuống lầu liền nhìn thấy Phàm Ngự đang ngồi trên sofa, cô nhìn anh một cái rồi đi thẳng tới cửa, vừa đi vừa nói: "Tôi về trước, ngày mai tôi lại tới."
Phàm Ngự nhìn bóng lưng gầy yếu của cô, trong lòng hoi đau xót, mấy ngày nay cô ấy rất đau lòng phải không? An Tuyết Thần mang giầy, chuẩn bị ra khỏi cửa, nhưng kéo vài cái, cửa cũng không mở ra. Sau đó cô xoay người, Phàm Ngự đang chăm chú nhìn cô, hai người cứ như vậy nhìn nhau, tâm tư lại không giống nhau. Hết nửa ngày, An Tuyết Thần gật đầu, chu môi. "Anh, có việc?"
Phàm Ngự đứng lên, chậm rãi đi tới chỗ An Tuyết Thần. Cô nhìn anh bước từng bước tới gần mình, trái tim hơi loạn nhịp một chút. Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một bước ngắn anh mới chịu dừng lại. Đôi ngươi đen của anh nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cũng chính gương mặt nhỏ nhắn này làm xáo trộn trái tim sắt đá của mình, khi chạm vào cô nó liền tan ra. Giống như lúc này vậy.
"Tuyết Thần, năm năm nay em có khỏe không? Rất vất vả sao?" Phàm Ngự nhàn nhạt mở miệng, tuy rằng đã quá trễ.
Trái tim An Tuyết Thần ngừng đập hai giây, nhưng nhanh chóng khôi phục lại, nói. "Ừ, tốt lắm."
An Tuyết Thần nói xong vẫn nhìn anh, nghĩ rằng anh có điều muốn nói, không ngờ lại hỏi năm năm qua mình sống có tốt không. Kỳ thật là cô muốn nói "không tốt" biết bao, không tốt chút nào. Mỗi ngày nhìn anh ra vào khách sạn với phụ nữ, tốt được sao? Cô cũng mừng vì mình có thể trải qua được năm năm này.
Phàm Ngự nhìn vẻ mặt hờ hững của cô, chợt hoảng sợ, đôi mày anh tuấn nhanh chóng nhíu lại, mở miệng nói: "Em nói dối, mang theo thằng bé như vậy làm sao tốt được."
An Tuyết Thần đột nhiên cảm thấy buồn cười, anh ta đang nói móc mình sao? An Tuyết Thần nhíu mày, thanh âm thoải mái phát ra: "Là không tốt? Vì sao anh còn muốn hỏi? Anh khóa cửa lại như vậy là muốn nói cái gì? Nếu chỉ để nói về điều này, vậy không cần, tôi nhận."
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần như con nhím xù gai phòng ngự mình, lòng anh như bị hàng vạn con dao đâm vào. Nhưng anh là ai. không đạt được mục đích anh sẽ không bỏ qua. Phàm Ngự một tay ôm lấy An Tuyết Thần, kéo vào trong lòng, giọng điệu có chút nóng giận. "Vì sao lại bài trừ anh như vậy? Anh biết sai rồi, anh cũng vì quá để tâm đến em, không thể chấp nhận sự phản bội của em. Anh thực sự biết lỗi rồi, cho nên, Tuyết Thần, có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không? Có thể không?"
An Tuyết Thần ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thấy ánh mắt bất lực, có vài phần khẩn cầu, nhưng cô không thể chấp nhận được. "Phàm tổng, phiền anh buông ra."
Phàm Ngự thật có chút nôn nóng, anh biết là cô đang giận, nhưng anh cũng chính là sợ cái vẻ hờ hững này của cô, cái vẻ không quan tâm, làm cho anh vô cùng hoảng hốt. Thà rằng cô trốn tránh mình, nổi giận với mình, như vậy anh cũng không sợ, nhưng mà giờ cô như vậy đã nói lên rằng cô đã dự định đối mặt với anh như vậy.
"Tuyết Thần, đừng, chúng ta bắt đầu lại, được không? Em nói đi, em muốn như thế nào, anh cũng có thể đáp ứng, chỉ cần em và con ở lại bên anh, được không?" Bình thường Phàm Ngự ngông cuồng, kiêu ngạo là thế; nhưng phong thái cuồng ngạo ấy sớm đã không còn. Lúc này, anh như một người chồng phạm sai lầm đang khẩn cầu vợ mình đừng đi.
An Tuyết Thần ngẩng đầu nhìn Phàm Ngự, đôi mắt vô cùng xinh đẹp, trong như suối, không hề bị vấy bẩn, nhưng lời cô nói ra lại làm cho anh có cảm giác mình thật v