Lạc Trạch đem cô vòng trong lồng ngực mình, nhìn từ phía sau rồi ôm lấy cô. Đường cong cái cằm hoàn mỹ chống đỡ ở trên đầu cô, Giang Lệ Lệ đỏ khuôn mặt nhỏ nhìn mình trong kính, quả nhiên rất đẹp, khẽ nâng con ngươi nhìn Lạc Trạch, phát hiện một màn như vậy còn đẹp hơn. Quả thật rất đẹp, bởi vì tất cả cũng thấy rõ ràng, bao gồm vẻ hạnh phúc của hai người.
Giờ khắc này Giang Lệ Lệ là hạnh phúc, tay nhỏ bé của cô vuốt ve cái bụng còn bằng phẳng của mình, nơi này đã dựng lên một đứa con của hai người.
Lạc Trạch đè lên tay Giang Lệ Lệ đặt ở trên bụng bằng phẳng, giờ khắc này Lạc Trạch cảm thấy rất ấm áp, không phải Lạc thiếu là chạy ở giữa hắc đạo.
"Bà xã, em nói xem, chúng ta sinh con, con gái thì quá tốt." Lạc Trạch đem gương mặt tuấn tú đặt ở cần cổ Giang Lệ Lệ, tham lam hấp thụ hương thơm của cô.
Giang Lệ Lệ khẽ nghiên đầu mình, để cho anh một lãnh địa lớn hơn, cô nhìn bụng của mình khóe miệng hạnh phúc giơ lên: "Mặc kệ con gái hay con trai em đều thích, nhưng Tiểu Niệm Ngự nói tốt nhất là con gái, để làm vợ cu cậu."
Lạc Trạch vùi ở trên cổ cô cười trầm thấp một tiếng, đem cằm đặt ở cổ cô, nhìn mặt cô gái hạnh phúc trong kính.
"Mặc kệ là con trai hay con gái, anh còn muốn em sinh cho anh một đứa nữa, Ngự cũng sắp sinh một đứa nữa rồi, chúng ta không thể rơi ở phía sau."
Khuôn mặt Giang Lệ Lệ đỏ lên, thẹn thùng trừng mắt liếc anh một cái.
"Ai muốn sinh cho anh, xem em là heo mẹ à, cái này cũng rất vất vả, anh không nhìn thấy Tuyết Thần mỗi ngày là khổ cực cỡ nào ư. Sinh một đứa là được rồi." Giang Lệ Lệ bất mãn phản kháng nói.
"Không được, không thể ít hơn Ngự, em nhất định phải sinh cho anh, bao nhiêu con gái cũng nguyện ý." Lạc Trạch chau mày lại nghĩ ngợi, nói.
Giang Lệ Lệ vừa nghe lập tức xoay thân thể lại níu lấy lỗ tai của anh, gương mặt Dạ Xoa, thanh âm đề cao 800 lần cho nên mọi người nhìn sang.
"Lạc Trạch, anh dám? Anh đã cam kết với em thế nào hả, anh mà dam quên thì ngày ma em liền lăn từ trên cầu thang xuống." Giang Lệ Lệ lộ ra nguyên hình. Mặt hung ác. Hiện tại cô cũng không sợ Lạc Trạch. 8 Dùng sức níu lấy lỗ tai của anh hô lớn. 5 Hoàn toàn quên sau lưng còn có một đám người.
Lạc Trạch khẽ cúi đầu che lỗ tai mình bị níu lấy, bị đau nói: "Ai da, bà xã, buông tay, mau buông tay, anh đùa giỡn, nói giỡn, ai u." Không ngờ Lạc Trạch cũng sẽ có một ngày như vậy.
Vsiont nhìn một đôi vợ chồng son kết hôn thật đúng là thú vị, xem ra anh cũng phải tìm một.
"Khụ khụ, Lạc thiếu, một màn này phải đáng bao nhiêu tiền. Hử? Ha ha" Vsiont ở một bên trêu đùa nói.
"Bà xã, nhanh buông tay đi, nếu tin này truyền đi, thanh danh của anh sẽ không còn, chỉ sợ hình tượng thục nữ của em cũng không còn nữa. 3b Còn nói em là mẹ Dạ Xoa." Lạc Trạch nhỏ giọng nói bên tai Giang Lệ Lệ.
Giang Lệ Lệ trừng mắt liếc anh một cái, sau đó buông ra làm anh rên lên một tiếng. "Hừ"
Lạc Trạch bất đắc dĩ vuốt vuốt lỗ tai của mình, đời này nếu nói có người dám đối xử như vậy với anh, cũng chỉ có thể là cô gái trong lòng anh, Giang Lệ Lệ rồi. b6 Lạc Trạch lúng túng đứng lên, lạnh lùng liếc mắt bạn học Vsiont ở bên cạnh xem kịch vui.
"Ha ha, chúng ta xem như gặp gỡ khắc tinh của Lạc Trạch." Vsiont hoàn toàn bỏ qua ánh mắt cảnh cáo của Lạc Trạch tiếp tục trêu đùa.
Lần này khuôn mặt Giang Lệ Lệ đỏ bừng, mới vừa rồi nhiều người như vậy, không cho Lạc Trạch mặt mũi còn chưa tính, hình tượng cô gái nhỏ thục nữ của mình bị phá hủy toàn bộ, cho nên Lạc Trạch đánh trách, Giang Lệ Lệ căm tức nhìn chằm chằm Lạc Trạch.
Lạc Trạch nhìn vẻ mặt giận dữ của cô gái nhỏ, gương mặt vô tội, mặc kệ chuyện. Anh cũng là người bị hại thôi.
Giang Lệ Lệ nhìn người thiết kế áo cưới cười cười xin lỗi sau đó đá đá Lạc Trạch bên cạnh. Lạc Trạch phản ứng kịp.
"Các người giúp vợ tôi cởi áo cưới ra, tại đây."
Giang Lệ Lệ cho Lạc Trạch một cái mắt lạnh hừ lạnh một tiếng ngẩng cằm lên liền vượt qua anh. Lạc Trạch cũng là một bộ vẻ mặt bất đắc dĩ.
Vsiont cho Lạc Trạch một ánh mắt thương hại. "Trạch, không nghĩ tới Lạc thiếu gia sẽ có một màn cẩu huyết đổi quần áo cho cô gái."
Lạc Trạch nhún nhún vai khôi phục phóng đãng không kềm chế được trước đây: "Không có biện pháp, hiện tại trong bụng bà xã tôi có em bé, tôi không dám trêu cô tức giận, cậu không biết thì thôi cô ấy tức giận chính là một con cọp mẹ."
Vsiont nghe xong cười ha ha: "Ha ha, Trạch, các người thật hài hước."
"Lạc Trạch, anh mới vừa nói cái gì hả?" Giang Lệ Lệ thay xong quần áo vừa mới chuẩn bị từ dưới lầu đi xuống lại nghe thấy Lạc Trạch nói xấu mình. Giang Lệ Lệ mặt nụ cười đi về phía Lạc Trạch.
Vsiont giựt giựt khóe miệng sau đó rất thức thời nói: "Ặc, Trạch, tôi có việc, đi trước, có chuyện gọi điện thoại. Ha ha"
Lạc Trạch nhìn bạn xấu của mình, lại nhìn Giang Lệ Lệ gương mặt tươi cười, Lạc Trạch nhất thời cảm thấy dựng tóc gáy. 6 Cô thế nào nhanh như vậy?
"Bà xã, anh không nói cái gì? Làm sao em thay nhanh như vậy." Lạc Trạch nghĩ nói sang chuyện khác, nhưng anh cảm thấy có thể thành công sao?
Giang Lệ Lệ liếc Lạc Trạch một cái: "Đúng vậy, chê em quá nhanh đúng không, vậy thật ngại quá, những người đó dư dả phục vụ một mình em. Thực xin lỗi quấy rầy anh nói xấu em rồi." Đều nói trong lúc mang thai cô gái rất nhạy cảm. Đối với chuyện quần áo chơi bóng không buông tha, lần này Lạc Trạch cảm nhận thật sâu.
Lạc Trạch tiến lên ôm bả vai Giang Lệ Lệ, sau đó giải thích: "Anh sai rồi, bà xã, tại trước mặt bạn bè cũng chừa chút mặt mũi cho anh chứ, chúng ta về nhà đi, em xem một chút có thích thiếp mời hay không. d Hả?"
Giang Lệ Lệ trừng mắt liếc anh một cái tự nhiên đi ra ngoài, Lạc Trạch không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ theo sau. d Giang Lệ Lệ căn bản không để ý đến anh. Lạc Trạch bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy cô đi đến chỗ đỗ xe.
"Á Lạc Trạch, anh làm cái gì? Tự em biết đi, nhiều người như vậy?" Giang Lệ Lệ sợ hãi kêu lên nhìn Lạc Trạch ôm mình.
Lạc Trạch khẽ cúi đầu hướng về phía cô cười tà tứ một tiếng: "Không thả, ai bảo em không để ý anh?"
Giang Lệ Lệ căm tức nhìn Lạc Trạch, gương mặt bất đắc dĩ, mặc cho Lạc Trạch chơi xỏ lá. Nhưng mà trong nội tâm lại rất ngọt ngào. ac Ngày đùa giỡn như vậy thật tốt, rốt cuộc hạnh phúc cũng đến với cô. Không uổng phí cô lấy thân phận đê tiện ở bên cạnh anh năm năm.
Tròng mắt Lạc Trạch đương nhiên thấy rõ khóe miệng Giang Lệ Lệ là nụ cười hạnh phúc, nhìn khuôn mặt cô ngọt ngào tâm tình của anh cũng cực tốt. {Bắt chước truyền Chân Huyên}
Lạc Trạch đặt cô vào trong xe, mình cũng ngồi vào. Chiếc xe nghênh ngang rời đi, một chỗ, mấy người cầm máy ảnh chụp lại tất cả hành động của bọn họ.
Giang Lệ Lệ ngồi ở trong xe, Lạc Trạch cũng không dám nịt dây nịt an toàn, sợ đụng phải bụng của cô, dọc theo đường đi lái xe vô cùng chậm. Một chiếc xe thể thao tính năng chống đạn lái từ từ trên đường, tất cả mọi người không nhịn được nhìn mấy lần.
"Trạch, lái nhanh một chút, không có chuyện gì, quá chậm." Giang Lệ Lệ vuốt ve bờ vai của anh nói.
Lạc Trạch nhìn cô một cái sau đó xác định phía trước, nếu trước kia anh tuyệt đối sẽ đua xe nhưng hiện tại không thể được, anh phải cẩn thận khắp nơi. Trải qua lần trước bị hai vợ chồng Phàm Ngự đùa bỡn, anh phải làm mọi chuyện hoàn mỹ nhất, không để cho Giang Lệ Lệ bị thương.
"Không được, em ngồi yên, từ từ đi, dù sao gần đây anh có thời gian." Mắt Lạc Trạch cũng cong cong, gương mặt cưng chiều.
Giang Lệ Lệ cũng không nói gì nữa, cô hưởng thụ cảm giác được quan tâm. d Chờ về đến nhà đã một giờ. Ngay cả xuống xe Lạc Trạch cũng không cho cô động.
"Em đừng cử động, anh ôm xuống." Lạc Trạch nói qua liền cởi dây nịt an toàn ra sau đó vòng qua xe mở cửa xe cho cô.
Giang Lệ Lệ có loại cảm giác choáng váng. 6 Loại cảm giác này thật sự rất hạnh phúc. Cô ngoan ngoãn bất động.
Lạc Trạch mở cửa xe ôm cô ra ngoài giống như là một thứ đồ vật quý báu nhất, dĩ nhiên, đối với Lạc Trạch mà nói cô là quý nhất. 3 Người thân là thân nhất.
Cũng trong lúc đó, bên trong một gian \'phòng cho tổng thống\' Reynold nhìn hình trong tay, sắc mặt vô cùng âm u. Nhìn Giang Lệ Lệ nở nụ cười hạnh phúc, trên người anh tản mát ra hơi thở lạnh lẽo.
Trong tấm ảnh, Giang Lệ Lệ cười rất vui vẻ, hai người ôm nhau ở chung một chỗ, y phục giống như vẽ. Ấy sao xứng đôi. Reynold hung hăng đem hình vứt hướng không trung, thanh âm cực kỳ tức giận.
"Tất cả đều đốt cho tôi."
"Dạ, dạ" Một đám người liền bắt đầu nhặt hình rơi xuống đất.
Reynold giơ tay lên súng nhắm chính xác bắn một phát. Đạn chỉ xẹt qua đầu hai người ôm nhau. 4 Tất cả mọi người sợ hết hồn.
Reynold nửa hí mắt màu xanh dương, anh không biết cô gái này khi nào ảnh hưởng lớn như vậy đối với mình. Anh mím chặt môi mỏng, đem súng lục ném một cái, đứng trước cửa sổ sát đất, đôi tay cắm vào hai bên túi quần thoạt nhìn tùy ý như vậy, giận dữ mới vừa rồi đã biến mất hầu như không còn rồi.
"Lạc Trạch, tôi sẽ đưa cho cậu một phần đại lễ, vào ngày kết hôn của cậu." Nói qua liền duỗi ngón tay ra ở trên cửa sổ thủy tinh vạch lên hình dáng người, giống như là Giang Lệ Lệ.
Nói qua khóe miệng Reynold tà tứ giơ lên, lưu lại một mặt bí hiểm.
*
Sau khi Giang Lệ Lệ về đến nhà liền nhận được điện thoại của An Tuyết Thần, thay vì nói là tới chúc còn không bằng nói là gọi điện thoại tới đây nhạo báng.
"Lệ Lệ, chúc mừng, Lạc phu nhân khắp thiên hạ công nhận." An Tuyết Thần ở đầu bên kia điện thoại nói tương đối hưng phấn.
Giang Lệ Lệ đang dùng cơm khuôn mặt nhỏ đỏ lên, nhớ tới tất cả hôm nay cảm giác đều rất không thành thật. c Cô lại bị Lạc Trạch cầu hôn.
"Tuyết Thần, cậu cũng đừng giễu cợt tớ." Giang Lệ Lệ nói rất nhỏ.
"Không có cười cậu á, xem ra không biết lại có bao nhiêu cô gái vì chồng của cậu mà tan nát cõi lòng rồi. f Ha ha"
"Không nói với cậu nữa, tớ muốn ăn cơm." Nói qua Giang Lệ Lệ liền cúp điện thoại, bạn bè gì chứ.
Giang Lệ Lệ cúp điện thoại, cong cong môi. 5Lạc Trạch thấy thế gắp không ít món ăn vào trong bát cô.
"Bà xã, người nào chọc em tức giận?" Lạc Trạch biết rõ còn hỏi, nhưng bà xã đại nhân đang tức giận cho nên phải dụ dỗ, người mang thai tâm tình nhất định phải vui vẻ.
Giang Lệ Lệ gắp một đống lớn hướng trong miệng, sau đó vừa nhai vừa nói: "Tuyết Thần, cậu ấy gọi điện thoại tới kể khổ chứ sao."
Lạc Trạch nhìn dáng vẻ dễ thương của cô, trong lòng không nhịn được liền mềm nhũn, cầm khăn ăn vì cô lau chùi khóe miệng. Vẻ mặt không có phóng đãng, mà cảm giác của một người chồng, gương mặt thâm tình.
"Đừng nóng giận, cơm nước xong, chúng ta đi chọn thiếp mời, em thích là tốt rồi." Lạc Trạch dụ dỗ.
Giang Lệ Lệ gật đầu một cái liền bắt đầu ăn ngấu nghiến, nói cũng kỳ quái, sau khi mang thai thật rất tham ăn, rất dễ đói.
Lạc Trạch nhìn dáng vẻ cô ăn cơm không khỏi cau mày: "Em chậm một chút, cẩn thận nghẹn đấy." Nói xong rất săn sóc vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của cô chỉ sợ cô bị nghẹn đến sặc.
Giang Lệ Lệ gật đầu một cái, nhưng tốc độ cũng không có giảm bớt. Lạc Trạch thở dài bất đắc dĩ. Một bữa cơm liền chăm sóc cô, thật ra thì căn bản cũng không phải chăm sóc chẳng qua là Lạc Trạch quá cẩn thận.