"\'Nếu như tôi nói muốn trở lại trước đêm đó thì sao? Anh không muốn tôi ngủ với anh trên chiếc giường lớn mà tôi tận mắt nhìn thấy anh và người phụ nữ khác lăn lộn trên đó chứ?Tôi thật ghê tởm. Tôi không quên được, cho nên, nếu anh có cách gì trở lại trước đó một ngày, tôi liền tha thứ cho anh, nếu không, Phàm Ngự, chúng ta vĩnh viễn không thể."
Lời nói đơn giản của An Tuyết Thần giống như đày Phàm Ngự xuống mười tám tầng địa ngục, khiến cho anh cả đời không thể ngóc lên được. Anh vô lực buông cô ra, thấy thế, cô liền thoát khỏi vòng ôm của anh. Đã từng nhung nhớ vòng tay này vô số lần, giờ đây anh có hơi thở của người phụ nữ khác, làm cho cô vô cùng không thoải mái. Nhìn thấy vẻ mặt cô chán ghét mình như vậy, anh cảm thấy mình vô cùng thất bại, thanh âm thô lỗ phát ra: "Tuyết Thần, em biết điều đó là không thể, em muốn như thế nào mới chịu ở lại bên cạnh anh."
An Tuyết Thần khẽ động miệng, phát ra tiếng cười mỉa mai. "Sao lại không thể, Phàm Ngự?" Nói xong, ánh mắt cô kiên định nhìn anh, ánh mắt ấy phán quyết án tử hình dành cho anh. "Mở cửa."
Cô quay lại cửa, cố mở nó ra nhưng cũng không được, xoay đầu nhìn Phàm Ngự. Anh bị cô nhìn bằng ánh mắt như thế, kích động, sau đó bàn tay to nhẹ giơ lên, cửa liền mở ra. Cô bước từng bước nhỏ rời khỏi biệt thự, dần biến mất khỏi tầm nhìn của anh.
Trước mặt Phàm Ngự tối tăm, ôm đầu, xoay người liền nhìn thấy vẻ mặt khinh thường của tiểu Niệm Ngự. Phàm Ngự lạnh lùng nhìn cậu, sau đó đi tới ghế sofa, ngồi xuống, rót một ly rượu đỏ, ngửa đầu nốc cạn.
Tiểu Niệm Ngự đi xuống, đứng trước mặt Phàm Ngự, cứ nhìn anh như vậy, gật đầu. Anh khép hờ đôi mắt nhìn cậu, dựa người vào ghế, thu lại vẻ mặt mệt mỏi. "Còn không đi ngủ? Đang nghĩ gì?"
Tiểu Niệm Ngự nhếch miệng cười, kiêu ngạo, thanh âm non nớt. "Tôi nghĩ, thật không xứng với tôi, đàn ông yêu mị mị hoặc giống như ông mama đều khinh thường, là con trai mama, tôi cảm thấy hãnh diện vô cùng, nhưng là con trai ông tôi cảm thấy thật mất mặt, cho nên sau này tôi lớn lên, tôi sẽ không cho phụ nữ cơ hội."
Phàm Ngự chớp mắt nhìn cậu bé trước mặt. "Vậy con có cách gì sao?"
Phàm Ngự nguy hiểm nhìn tiểu Niệm Ngự, tiểu tử này thật là nhân tài, lúc này vẫn không quên giao dịch với mình, đúng là trụ cột thương mại. "Con muốn cái gì? Khả năng của ta không thể? Tiểu tử?"
Ánh mắt tiểu Niệm Ngự có chút gian tà, cười tươi. "Nếu tôi giúp ông theo đuổi mama thì ông phải chuẩn bị thông báo, tôi muốn thừa kế sản nghiệp của ông, bao gồm vị trí của ông trong giới hắc đạo." Tiểu Niệm Ngự dõng dạc nói. Đây là quang minh chính đại thừa cơ hội bắt chẹt lão ba mình.
Phàm Ngự khẽ động khóe miệng. "Tiểu tử, coi chừng nghẹn đấy, thành giao."
Cha con hai người hoàn tất việc trao đổi, nói cong Phàm Ngự nhíu mày, cười ma mị một hồi. Tiểu quỷ này lại chẩn bị xuất chiêu độc gì đây.
Sáng sớm hôm nay, Phàm Ngự ở dưới lầu chờ An Tuyết Thần, theo như con trai nói, trước tiên là phải quấn lấy, dây dưa không dứt. Bây giờ không còn cách nào khác cả.
An Tuyết Thần xuống dưới lầu liền nhìn thấy Phàm Ngự ăn vận giản dị, dựa lưng vào chiếc xe thể thao sáng chói kia, tay phải kẹp một điếu thuốc, không biết là vô tình hay cố ý hút thuốc. Cô liếc xuống mặt đất thấy có mấy tàn thuốc khác, xem ra anh ấy đã đứng chờ ở đây được một lúc rồi. Phàm Ngự quay lưng lại phía mặt trời mọc. Cô được ánh mặt trời bao phủ, mái tóc đen bóng như ngọc, cần cổ tinh tế như thứ đồ sứ đẹp đẽ. Một làn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa mềm mại rơi xuống, trong suốt như tuyết, từng cánh mỏng tinh tế, dường như nghe được tiếng bước chân của cô, anh nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn. Nhìn thấy An Tuyết Thần, đôi mắt trong suốt, sạch sẽ mà lại tinh khiết như chưa từng có một hạt bụi, long lanh tựa như ánh nắng mỉm cười.
Khóe miệng biếng nhác giơ lên. Sống mũi cô cao thẳng khiến cho đôi mắt có phần sâu hơn, giống như thiên sứ trên thiên đường không nhiễm bụi trần. Hiếm khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, An Tuyết Thần thực giống như một nữ thần. Nhìn thấy khóe miệng anh mị hoặc nhếch lên, lúc này cô mới biết mình thất thố, cúi thấp đầu, khẽ ho một tiếng, đi về phía anh; giờ mới thấy rõ, hôm nay anh ăn mặc rất thoải mái, nhìn trẻ ra mấy tuổi. Người đàn ông này là người sao? Nếu không sao lại đẹp đến vậy.
(TT: đương nhiên không phải người rồi chị à, ngoài đời mà có anh soái như vầy chắc là.....)
"Ở đây làm gì?" Vừa nói An Tuyết Thần vừa nhìn đồng hồ đeo tay. Bây giờ mới có bảy giờ, xem ra anh ta ở đây từ rất sớm, anh ta không đến công ty sao? Phàm Ngự như hiểu được thắc mắc trong đôi mắt mê hoặc của cô, mở miệng nói: "Anh đón em đến biệt thự, về phần công ty, anh giao cho Trạch."
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, trong lòng muốn đổ mồ hôi thay cho Lạc Trạch. Có một người anh em như vậy thật không biết nói gì cho phải. Bây giờ cô có chút đồng cảm với Lạc Trạch.
Cao ốc Phàm thị-------
Lạc Trạch ngồi trong phòng tổng giám đốc, nhìn trên bàn một đống văn kiện, đôi mắt chim ưng khép hờ, hận không thể xé nát chúng. Phàm Ngự, cậu chờ đấy, một ngày nào đó mình sẽ uy hiếp lại cậu, cậu nợ mình. Mẹ kiếp, cậu thì ở cùng một nhà với mỹ nữ, còn mình thì cô đơn giúp cậu giải quyết cục diện rối rắm này đây.
Trở lại dưới lầu--------------
An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, tốt hơn là lên xe, anh mở cửa xe cho cô, cô kinh hãi, anh ta làm gì vậy? Mở cửa xe giúp cô. Anh cảm thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, cho nên càng cố gắng hơn, ngay cả dây an toàn cũng thắt cho cô.
Sau khi làm xong tất cả, Phàm Ngự mới ngồi vào ghế lái, nổ máy xe, An Tuyết Thần chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm giác anh hôm nay đặc biệt khác thường, có điều cô không có quyền nói tới.
"Sau này không cần tới đón tôi, tôi rự đi được, hôm qua tôi đã nói, tôi sẽ không thay đổi. Cho nên dẹp cái ý định của anh đi, nếu không tôi sẽ đi."
Kít--------
Quả nhiên, nghe cô nói vậy Phàm Ngự liền đạp mạnh thắng xe, hai tay nắm chặt tay lái, sắc mặt tối sầm, nhưng là nhớ tới lời của tiểu tử nói, cũng chỉ có thể nhịn.
"Lão ba, tôi nói ông nghe, nếu muốn theo đuổi mama thì việc đầu tiên là thu lại phong thái vương giả của ông, tính khí của ông đã không ai chịu nổi, bây giờ là đi cầu người nhà, ông không có được giở tính khí trẻ con đó ra, phải hạ thấp phong độ xuống, nhớ đấy." Thằng bé này chưa lớn mà tư tưởng rất sâu sắc.
Phàm Ngự hòa hoãn cảm xúc một chút, lại nổ máy lần nữa, thanh âm ôn hòa nói: "Em có ý định của em, anh cũng có ý định của anh, anh sẽ không từ bỏ, anh sẽ lại đến."
An Tuyết Thần trợn to mắt nhìn Phàm Ngự, người này là ai a? Sao lại không nhận ra, nói xóc óc như vậy mà anh ấy không hề tức giận, cô nghi hoặc, đã xảy ra chuyện gì? Cô nghiền ngẫm nhìn gò má của anh. Anh bị cô nhìn vậy cũng có chút chột dạ cho nên mở miệng: "Đẹp trai vậy sao? Đến mức em không thể nhìn chỗ khác?" Cô lập tức thu hồi ánh mắt, nghĩ bụng: "Quả nhiên vẫn là Phàm Ngự. Cuồng ngạo, tự đại."
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần không được tự nhiên xoay đầu, hơi động khóe miệng, độ cong rất mê người, coi bộ lần này mình thắng. {Tác giả: Ngươi cũng đừng kiêu ngạo a…}
Biệt thự, An Tuyết Thần xuống xe, cũng không đợi Phàm Ngự. Nhưng vừa bước vào, cô ngây ngẩn cả người, đẩycửa vào liền nghe thấy một tiếng đồng loạt.
"Hoan nghênh thiếu phu nhân."
An Tuyết Thần đứng trước cửa, khẽ động cái miệng nhỏ nhắn, nhìn hai hàng người giúp việc nữ, đối diện là vú Trương đang cười khanh khách, cô phản ứng lại lần nữa, mặt giận dữ nhìn cái người đang ung dung đi vào kia. Phàm Ngự nhìn gương mặt nhỏ nhắn vừa tức vừa giận kia có chút đỏ mặt, sau đó anh khẽ động khóe miệng. "Tất cả giải tán đi, đừng dọa đến thiếu phu nhân."
"Dạ"
Chờ mấy người giúp việc giải tán, An Tuyết Thần sải bước đến trước mặt Phàm Ngự, đôi mắt đẹp giận dữ nhìn vẻ mặt lười biếng của anh. "Phàm Ngự, anh đang làm cái quái gì vậy, tại sao lại để bọn họ gọi tôi là thiếu phu nhân."
Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, nhếch miệng cười. Cô nhìn anh cười, nổi hết cả da gà, sao lại cười giả tạo như thế. Anh chỉ đáp lại: "Sớm muộn gì anh cũng khiến em trở thành thiếu phu nhân, bảo họ gọi trước."
"Anh, tôi nói cho anh biết, đừng tưởng bở." An Tuyết Thần cũng không cam tâm tình nguyện nói. Tiểu Niệm Ngự vừa nhìn thấy tình huống này, thanh âm nhàn nhạt truyền vào tai hai người. "Mama, mama đến rồi."
"An Tuyết Thần vừa nghe thấy bảo bối gọi liền thu lại vẻ mặt tức giận, sau đó tao nhã xoay người lại, gương mặt vui vẻ, cái này là thật lòng, đó là tình yêu của một người mẹ.
"Ừ, tới mama ôm." An Tuyết Thần vừa nói vừa ôm cậu bé vào lòng. Tiểu Niệm Ngự nhìn Phàm Ngự, cảnh cáo một phen, ánh mắt như đang nói "còn phải để tôi ra tay."
Phàm Ngự nhìn con trai, giơ ngón tay cái lên, tiểu Niệm Ngự kiêu ngạo cười một tiếng rồi nói: "Mama, con muốn ngủ cùng với mama, tối nào con cũng đều nhớ mama.\'\'
An Tuyết Thần nghe cậu than mà chua xót, sau đó nhìn Phàm Ngự, nhấp đôi môi đỏ mọng: "Tối nay có thể để bảo bối về nhà tôi ngủ không, ngày mai tôi sẽ đưa nó về."
Phàm Ngự nhìn vẻ mặt của cô, không đành lòng, nhưng cuối cùng vẫn nói "không được"
An Tuyết Thần nhìn tiểu Niệm Ngự nước mắt lưng tròng, không đành lòng, đôi mắt phiếm hồng. "Ngoan, bảo bối, con đã lớn rồi, là một nam tử hán, không thể cứ ôm mẹ được, sau này đều phải ngủ một mình, biết không?"
Tiểu Niệm Ngự ủy khuất bĩu môi, sau đó hôn cần cổ thơm ngát của mẹ, nức nở nói: "Mama, con rất nhớ mùi thơm của mama. Thật là thơm."
Cậu cười châm biếm. Phàm Ngự nhìn tiểu tử kia ra sức bám chặt người phụ nữ của mình, thật hận a, anh cũng muốn hôn cô, đang ở trong phòng làm việc anh cũng nhớ đến mùi hương của cô, nếu không phải vì tương lai sau này, có nói gì anh cũng sẽ cưỡng bức cô. Cũng không thể vì nhất thời *** mà sau mất đi cơ hội hằng ngày ***.
An Tuyết Thần nhìn bảo bối dựa vào mình như thế, trong lòng vô cùng vui vẻ. "Bảo bối, hôm nay con muốn làm gì?"
Tiểu Niệm Ngự ngẩng đầu lên, nhìn mama xinh đẹp trước mắt, nói: "Hôm nay con muốn luyện võ, lão ba nói, a, không, baba nói, đàn ông phải giỏi võ để bảo vệ phụ nữ, quan trọng nhất là để có thể bảo vệ mama."
An Tuyết Thần ôm đầu cậu vào lòng, trong lòng vô cùng thoải mái, không hổ là bảo bối mình mang thai mười tháng, nói chuyện cũng dễ đi vào lòng người như vậy. Đang lúc này...
"Thiếu gia, lão gia và phu nhân tới." Vú Trương đi tới nói. An Tuyết Thần vừa nghe, lông mày liền chau lại, sau đó nhìn về phía Phàm Ngự, phát hiện anh không có biểu hiện gì, anh ấy có thể làm như thế nào, dù sao cũng là mẹ của anh ấy. An Tuyết Thần liền ôm tiểu Niệm Ngự, cũng không nhìn ra cửa. Thanh âm thô ráp của Phàm Kình Thiên truyền đến.
"Cháu của ta đâu? Cháu trai bảo bối của ta đâu? Nhanh đến để gia gia ôm, gia gia nhớ cháu muốn chết." Người chưa thấy đã nghe thấy tiếng, tiểu Niệm Ngự trong lòng An Tuyết Thần nhìn vẻ mặt của cô, nhìn thấy mama mình có chút mất tự nhiên cũng nhìn thấy chân mày cô nhíu lại. Cậu cũng không trả lời, bây giờ nhất định cậu phải ở bên mama.
Phàm Kình Thiên và Mục Anh Lan vừa vào liền thấy An Tuyết Thần lạnh nhạt, ôm tiểu Niệm Ngự, tiểu Niệm Ngự cũng rất vui vẻ, ôm chặt cô. Phàm Kình Thiên nhìn Phàm Ngự, ho khan vài tiếng.
"Khụ khụ, Ngự, có khách à."
Phàm Ngự đứng lên, sau đó nhìn mẹ con cô. "Không phải khách, mà là nữ chủ n