Giang Lệ Lệ nhìn Tiểu Niệm Ngự, bắt đầu mong đợi con của mình sẽ có hình dáng ra sao. Là con trai hay con gái đây? Cô rất hy vọng là con gái, nếu như là một tiểu Lạc Trạch cô không phải bị anh khi dễ chết ư. d Cho nên vẫn là con gái tương đối khá hơn.
"Tốt lắm, thời gian không còn sớm, ngủ đi, thành bại tại hành động này rồi. Con trai, trở về phòng con đi, mẹ và dì buồn ngủ." An Tuyết Thần vuốt đầu con trai mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tình thương vĩ đại của người mẹ.
Tiểu Niệm Ngự vô cùng miễn cưỡng bò ra từ trong ngực Giang Lệ Lệ, trước khi đi vẫn không quên ở trong lòng uy hiếp một phen.
"Mẹ, dì, vậy con đi ngủ, ngủ ngon." Nói qua liền thơm trên mặt hai người mỗi người một cái.
"Ngủ ngon." Giang Lệ Lệ sờ sờ tóc Tiểu Niệm Ngự, nói qua.
Tiểu Niệm Ngự rời khỏi phòng, Giang Lệ Lệ ngáp một cái. Nhìn An Tuyết Thần nói.
"Cậu không ngủ một lát à, mấy giờ rồi." Giang Lệ Lệ nằm ở trên giường cười ha hả nói, phụ nữ mang thai thật mệt rã rời. f Hơn nữa còn rất tham ăn.
An Tuyết Thần tựa vào trên giường, vuốt bụng của mình, sau đó cầm điện thoại lên, gọi đi.
"A lô, viện trưởng Trương sao? Tôi là Tuyết Thần, ừ đúng, tiểu Ngự không phải cũng giao phó xong rồi chứ."
Viện trưởng Trương: ừ, đúng vậy, phu nhân, thời gian vừa đến tôi liền phái người đi đón ngài.
"Ừ, tốt. Phiền toái. Vậy trước tiên như vậy. 4d Hẹn gặp lại." An Tuyết Thần cúp điện thoại nhìn Giang Lệ Lệ, trên mặt mang nụ cười chiến thắng.
"Lệ Lệ, đừng lo lắng, bảo đảm cậu sẽ thấy Lạc Trạch không đồng dạng như trước. Ha ha, tớ có chút hưng phấn, ngủ không được. 3e Tớ vẫn nên xem sách, một hồi thời gian đến, chúng ta phải sớm đi bệnh viện, bọn họ cũng an bài trước rồi."
Giang Lệ Lệ khẽ gật đầu, tâm can còn run rẩy không thôi, ở trong lòng cô tự nói với mình như vậy. 8 Cô có thể, mặc dù biện pháp làm tổn thương người, nhưng vì hạnh phúc của các cô, nếu như có thể nhìn thấy chân tâm của Lạc Trạch, như vậy cô cũng đáng giá, nếu như chứng minh là ngược lại, lần này cô sẽ không do dự, cô sẽ không để trái tim mình tùy ý đập loạn vì anh nữa, cô thật sẽ rời đi, hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ cùng anh. Nghĩ đi nghĩ lại cô từ từ ngủ. Ngủ thiếp đi cũng tốt, tỉnh cũng là lo lắng.
Tuyến phân cách ——
Phàm Ngự cùng Lạc Trạch hai người ở căn cứ trợn mắt nhìn gần một đêm, rốt cuộc tra được hàng là ai cướp, cả nửa ngày, mẹ kiếp là cảnh sát, điều này làm cho Lạc Trạch tức giận không có địa phương xả. b5 Hai người ngồi ở trong xe. 9b Không khí quỷ dị. 3 Giờ phút này toàn thân Lạc Trạch trên dưới đều tản ra phúc hắc, sương mù. Phải nói Phàm Ngự cũng thế. Cảnh sát cướp. 00 Đến bót cảnh sát nói một câu.
"Nha, Phàm thiếu, Lạc thiếu, chúng tôi không biết, đó là đốc tra mới nhậm chức. 54 Không biết, hàng ở nơi này, không thiếu một cái. 6 Thật là xin lỗi." Nói thế đương nhiên là cục trưởng.
Phàm Ngự tựa đầu vào trên ghế ngồi liếc Lạc Trạch một cái, khóe miệng từ từ giơ lên, lúc này không sai biệt lắm điện thoại tới thôi. Quả nhiên nghĩ không tới một phút điện thoại Phàm Ngự liền vang lên. 37 Phàm Ngự vận đo cảm xúc một chút, sau đó không nhanh không chậm tiếp điện thoại.
Phàm Ngự đem điện thoại đặt ở bên tai, làm cho người ta cảm giác, là cực độ mệt mỏi, giống như là báo nhỏ lười biếng. Thanh âm trầm thấp khàn khàn nói.
"A lô, bà xã."
"Cái gì? Lệ Lệ lăn từ trên lầu xuống, ở bệnh viện?" Phàm Ngự cố ý phóng đại âm lượng, gương mặt kinh ngạc.
Lạc Trạch vừa nghe không ngồi yên, vội vàng đoạt lấy điện thoại di động. 3e Thanh âm cực kỳ tức giận hô.
"Cô mới vừa nói cái gì?"
Bên đầu kia điện thoại, tiếng khóc nghẹn ngào của An Tuyết Thần truyền đến.
"Hu hu, Lệ Lệ, chính cậu ấy không có chú ý, từ trên lầu té xuống, hiện tại chúng tôi ở bệnh viện của tiểu Ngự. 80 Nói là xuất huyết lớn, huhu" An Tuyết Thần giả bộ giống như thật.
Lạc Trạch cảm giác có một quả bom hẹn giờ nổ tung ở bên trong lòng của mình. d Nghe cô té xuống từ trên lầu, sắc mặt của Lạc Trạch nhất thời thay đổi trắng bệch, xanh mét. Tay anh nắm điện thoại đều run rẩy, đôi mắt chim ưng trong nháy mắt chuyển đỏ máu. Thanh âm cực độ lạnh lẽo âm chí. Anh trở nên không lý trí, kích động giận hô.
"Mẹ kiếp, đi bệnh viện. f Mau."
Phàm Ngự nhíu mày, sau đó thanh âm âm lãnh nói.
"Đi bệnh viện tớ."
Xe giống như một hạt bụi bặm, bụi bay đi. Giống như tiến về phía bệnh viện.
Đến bệnh viện, Lạc Trạch tựa như điên vọt vào bệnh viện. Lạc Trạch xuống xe, nhìn bóng lưng Lạc Trạch kinh hoảng, khóe miệng khẽ giơ lên. Quả nhiên, Phàm Ngự có thể là Chúa Tể tất cả đàn ông. Anh sửa sang lại cổ áo của mình một chút, sau đó sải bước tiêu sái đi vào bệnh viện, mang trên mặt biểu lộ nặng nề.
Lạc Trạch một hơi chạy đến phòng cấp cứu, đã nhìn thấy An Tuyết Thần đứng ở cửa, mắt đều đỏ, ở chỗ này ấp úng. An Tuyết Thần nhìn thấy mặt Lạc Trạch mất hồn. 50 Đi về phía anh.
Lạc Trạch nhìn đèn đỏ trên cửa sáng lên, tim của anh giờ phút này giống như bị cái gì móc rỗng. ce Ấy chính là vô lực, cảm giác thứ gì từ lồng ngực của mình chạy mất. Không đợi thoảng qua thần, liền bị An Tuyết Thần cho
Khuôn mặt An Tuyết Thần tức giận đi tới, bốp ——
Một âm thanh bạt tai thanh thúy vang dội vang lên trên gương mặt tuấn tú của Lạc Trạch. 10 Lạc Trạch đần độn nhìn An Tuyết Thần, chỉ nghe thấy An Tuyết Thần trách mắng.
"Lạc Trạch, đều là anh, anh biết rõ Lệ Lệ yêu anh, bình thường anh không đối tốt với cậu ấy. Coi cậu ấy như người tình nuôi nhốt, tôi sớm đã nói qua, anh không yêu cậu ấy thì để cậu ấy rời đi. Anh không nghe, hiện tại thì tốt rồi. a Như ý nguyện của anh, hiện tại Lệ Lệ đang nằm ở bên trong. 73 Huhu" An Tuyết Thần nói xong liền khóc. Phàm Ngự chạy tới thấy thế, hơi sững sờ, anh thế nào không biết tình cảm đùa giỡn còn có như vậy. 3c Nhìn bà xã khóc, trong lòng đau lòng. Liền vội vàng tiến lên trấn an nói.
"Bà xã, em chớ khóc, không tốt đối với em bé. a9 Lệ Lệ sẽ không có chuyện gì đâu? Ừ" Phàm Ngự kéo An Tuyết Thần an ủi.
Lạc Trạch từ từ phản ứng kịp, cũng tiêu hóa một phen lời nói mới vừa rồi của An Tuyết Thần, là bởi vì anh?
"Cô nói cái gì? Cái gì là bởi vì tôi? Tôi không có làm cái gì?" Lạc Trạch nhìn đôi mắt đỏ của An Tuyết Thần nói. f Giờ phút này anh cỡ nào muốn vọt vào, ở bên người cô, nhưng còn ý chí nói cho anh biết không thể làm như vậy.
An Tuyết Thần từ trong ngực Phàm Ngự ra ngoài, tâm tình hiển nhiên không có kích động vừa rồi. 38 Cô nhìn Lạc Trạch, trên mặt tràn đầy sầu bi.
"Tối hôm qua, tôi cùng cậu ấy nói chuyện phiếm, liền hàn huyên tới anh, cậu ấy nói, trong thời gian năm năm chung sống với anh, cậu ấy từ từ lệ thuộc vào anh, anh đi vào trong lòng của cậu ấy. Cậu ấy chịu đựng anh và cô gái khác làm loạn, bởi vì cậu ấy nói chính cậu ấy cũng là người tình bị giam cầm, cho nên đối mặt với anh cậu ấy đều sẽ nhịn, năm năm, cậu ấy đem mình thành lạnh lùng, bắt đầu học làm bộ như chuyện gì cũng không có, đối mặt một ít chuyện phải nhẫn nại, duy trì tỉnh táo. Nhưng cậu ấy lựa chọn rời đi, anh lại bắt cậu ấy trở lại. Thậm chí phá con của anh, cậu ấy thật không biết đi con đường nào, cậu ấy sợ em bé không có gia đình hoàn chỉnh, sợ không có ba, càng sợ không có mẹ. 8 Huhu"
An Tuyết Thần vẫn chưa nói hết, cũng đã khóc không ra tiếng, nói xong sẽ khóc.
Lạc Trạch đần độn nghe An Tuyết Thần nói, nghe những lời kia đều là lời trong lòng Giang Lệ Lệ. da Anh sững sờ, anh vẫn cho là cô muốn rời khỏi mình, cô ghét mình. 4c Thật không biết mình năm năm đã ở trong lòng cô. 0 Càng không biết cô rời đi là vì trốn tránh tình cảm của mình. Lạc Trạch nhìn An Tuyết Thần, nhưng đôi tay đặt ở hai bên quần đã sớm nắm quyền. Mạch máu trên mu bàn tay có thể thấy rõ, tùy thời tùy khắc cũng sẽ muốn nổ tung lên. Gương mặt tuấn tú phóng đãng không kiềm chế được, tràn đầy hối hận cùng cái loại vẻ mặt khủng hoảng sợ bỏ lỡ.
An Tuyết Thần khụt khịt cái mũi nói tiếp.
"Tối hôm qua không phải anh gọi điện thoại sao? Nửa đêm tôi liền nói cho cậu ấy biết. 4 Cậu ấy chỉ ừ một tiếng. Sau đó tôi ngủ thiếp đi, không biết, không biết, không biết, Lệ Lệ lo lắng cho anh, nhưng sợ đánh thức tôi, cầm điện thoại ra ngoài phòng, cậu ấy chưa quen thuộc kết cấu nhà tôi, tôi đoán chừng nhất thời là dựa theo lộ trình nhà anh, ai biết, cậu ấy, cậu ấy cũng không cẩn thận từ trên lầu té xuống. Huhu tôi nghe thấy động tĩnh vội vàng đi ra ngoài nhìn, đã nhìn thấy Lệ Lệ ôm bụng kêu đau, máu tươi từ giữa hai chân chảy xuống, tôi vội vàng bảo tài xế đưa chúng tôi tới bệnh viện."
Trong lòng Lạc Trạch nhất thời sôi trào lên. 3Anh có chút vui mừng, cô đang lo lắng cho mình, nhưng hiện tại anh càng hận chính mình tại sao gọi điện thoại, để cho cô lo lắng, anh hiện tại sợ sẽ mất đi cô. Cái loại cảm giác chạy mất đó tập kích từng tế bào trong thân thể anh.
An Tuyết Thần nhìn nét mặt Lạc Trạch khổ sở tự thẹn, lại nói tiếp. Cái này gọi là rèn sắt khi còn nóng.
"Anh biết không? Khi được đẩy vào phòng giải phẩu, anh biết cậu ấy còn nói cái gì không?"
Đôi mắt Lạc Trạch trở nên ửng hồng, nước mắt suýt nữa thì rớt xuống, một đôi mắt chim ưng sắc bén tràn đầy sợ hãi cùng sương mù.
"Cậu ấy nói, cậu ấy nói, đừng nói cho anh, sợ sẽ ảnh hưởng đến anh. cb Cậu ấy bắt được tay tôi nói như vậy. a Lệ Lệ, tôi thương Lệ Lệ. A Huhu huhu" An Tuyết Thần nói qua liền nhào vào trong ngực Phàm Ngự.
Phàm Ngự vòng quanh bà xã của mình, nhìn trở về chỗ, ngay cả khóe mắt anh cũng có chút co quắp. Anh bây giờ là thật lòng thua ở dưới quần của cô, cô vợ của anh, anh dám cam đoan, toàn thế giới cũng chỉ có nhà Phàm Ngự mới có.
Lạc Trạch vô lực dựa vào vách tường, từ từ tuột xuống, ngồi xổm xuống mặt đất, một đôi tay vô lực lôi kéo tóc của mình, rốt cuộc khi nghe thấy câu nói sau cùng của An Tuyết Thần, anh hoàn toàn hỏng mất, nước mắt theo khuôn mặt tuyệt mỹ lặng lẽ chảy xuống, rơi trên sàn nhà lạnh buốt, cũng trong nháy mắt này, anh biết rồi, anh yêu Giang Lệ Lệ, hơn nữa còn là yêu. 8 Đã tan ra tiến vào cốt tủy của anh.
An Tuyết Thần nhìn Lạc Trạch khổ sở không chịu nổi, cô có chút áy náy, cô nhìn ông xã của mình, trong mắt tất cả đều là áy náy. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần cho một yên tâm, vẻ mặt không có chuyện gì.
Lúc này, cửa phòng giải phẩu bị mở ra, đi ra là một gã bác sỹ khoa phụ sản từ nước ngoài trở về, cùng viện trưởng Trương.
An Tuyết Thần nhìn Lạc Trạch ngồi yên một chỗ, vội vàng nói.
"Viện trưởng Trương, ông đi ra, như thế nào?" Giọng nói của An Tuyết Thần cực kỳ nóng nảy.
Lạc Trạch lúc này cũng chán chường ngẩng đầu lên, đứng thẳng lên, liền chạy thẳng tới chỗ viện trưởng Trương. e Viện trưởng Trương thấy trái tim cũng nhảy không ngừng. fc Viện trưởng Trương vội vàng dùng ánh mắt như cầu cứu ông chủ Phàm Ngự của mình. Phàm Ngự đương nhiên nhận được. b Tiến lên một bước kéo Lạc Trạch.
Lạc Trạch đẩy Phàm Ngự ra, chạy thẳng tới chỗ Viện trưởng Trương, kéo cổ áo của ông, một đôi mắt đã trở nên đỏ thẫm, chưa bao giờ từng thấy anh khóc, hôm nay vì cô gái có tình cảm chân thành mà khóc rồi.
"Nói, cô ấy như thế nào? Nói. Nói mau." Lạc Trạch đã không còn lý trí, như là nổi điên lôi kéo viện trưởng Trương.
Phàm Ngự nhíu nhíu mày, tiến lên kéo Lạc Trạch trở lại, thanh âm tràn đầy từ tính nói.
"Trạch, cậu bình tĩnh một chút, cậu như vậy, ông ấy nói thế nào." 1234»