Ngủ cả đêm, Giang Lệ lệ cuối cùng cũng tỉnh lại. Cô mở mắt, ngồi dậy, mông lung nhìn quanh không thấy bóng dáng Lạc Trạch đâu. Cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, cô là bị anh trừng phạt nên ngất đi sao?
Giang Lệ lệ xuống giường, chưa được mấy bước, cảm giác buồn nôn đã lại trào lên. a7 Cô vội vang chạy vào phòng vệ sinh, bắt đầu nôn ói. Cô quỳ trên mặt đất, đỡ lấy thành bồn cầu, nôn một hồi.
"Nôn nôn" Cũng chỉ là nôn khan, không phun ra cái gì cả, dạ dày thật là khó chịu.
Lạc trạch vào phòng, nhìn trên giường không có ai, đi vài bước đã trông thấy Giang Lệ Lệ đang quỳ trên nền khóc, vội vã tiến tới ôm lấy cô.
"Sao vậy? Em còn khó chịu lắm sao?” Lạc Trạch cất lời, giọng nói tràn đầy quan tâm và yêu thương.
Giang Lệ lệ vô lực gật đầu, dựa vào trong ngực anh.
"Dạ dày, không thoải mái.” Giọng Giang Lệ Lệ đã khàn khàn.
Lạc trạch bế ngang Giang Lệ lệ, ra khỏi phòng vệ sinh, nhẹ nhàng đặt cô nằm lên giường, sau đó đưa mắt nhìn cô, đôi môi mỏng đang mím chặt khẽ động.
"Em, mang thai."
Oanh
Lời nói đơn giản của Lạc trạch giống như giáng mạnh vào đầu cô, qua một hồi cũng chưa định thần lại được. 3 Cô nhìn vẻ mặt nặng nề của anh. 39 Đôi tay trắng noãn khẽ đặt lên bụng. Nơi này có bảo bảo, cô bị niềm hạnh phúc bất ngờ này làm cho không thể nói được gì, nhưng vẻ mặt đã bán đứng tâm trạng cô. Hưng phấn, vui mừng, cô muốn được làm mẹ.
Lạc trạch nhìn vẻ mừng rỡ của Giang Lệ lệ, tảng đá đè nặng trong lòng như rơi xuống. c Anh sợ, sợ cô không thích, không chấp nhận đứa con của hai người.
Giang Lệ lệ hoàn toàn bị hạnh phúc che mờ mắt. 0 Cô vui mừng, nhìn Lạc Trạch, trong nháy mắt hạnh phúc kia như bị nỗi lo sợ vùi lấp. a Cô nhìn anh.
"Mang thai, làm sao anh biết? Nếu như anh không muốn, em, có thể bỏ.” Cô còn chưa nói hết đã bị anh ngắt lời.
"Anh muốn."
Giang Lệ lệ có chút không dám tin nhìn Lạc Trạch, trong đáy mắt kia trừ kiên định cùng chắc chắn, cô không thấy gì khác nữa. Cô rất muốn mở miệng hỏi anh, vì sao lại muốn đứa bé này. Cô thật sự muốn hỏi ra lời.
"Anh muốn con, anh sẽ để em sinh nó ra.”
Giang Lệ lệ khôi phục lại suy nghĩ, cô vuốt ve bụng mình, nhẹ giọng hỏi.
"Anh sẽ để nó trở thành con riêng của anh sao?” Tiếng cô rất nhẹ, không nghe ra ý tứ gì trong đó.
Lạc trạch nhíu mày, không lên tiếng. 6 Anh không biết có nên hứa hẹn với cô hay không nhưng có thể chắc chắn, hiện tại trong lòng anh, cô có một vị trí nhất định.
Giang Lệ lệ nhìn dáng vẻ trầm tư của anh, cũng không mở miệng nữa, hai người duy trì trầm mặc. Nhưng cô hạ quyết tâm rồi. 8 Đứa bé này là ông trời ban cho cô, cô nhất định sẽ giữ nó lại. 0 Lúc trước không phải An Tuyết Thần cũng sinh Tiểu Niệm Ngự trong tình huống như vậy hay sao. Tuổi cô cũng không còn trẻ nữa.
Tuyến phân cách ——
Trong một căn phòng xa hoa khác, một người đàn ông quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn người đang ngồi trên ghế salon. Người quỳ chính là Lăng Hạo, mà người đang nhàn nhã ngồi kia là Renold.
Reynold, một đôi con ngươi băng lam sắc lạnh híp lại, mang theo vẻ lười biếng. Nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu trong tay, không nhìn ra tâm tình của hắn lúc này. 6 Ánh mắt cũng một mực nhìn chằm chằm vào ly rượu trước mặt.
Lăng Hạo hai chân run rẩy, mồ hôi đầm đìa, trên trán tóc cũng bết dính cả lại, gương mặt càng thêm trắng bệch. Đôi mắt cũng lộ rõ vẻ hoảng sợ. e Rất dễ nhìn ra, hắn rất sợ người đàn ông khí thế cường đại đang ngồi trước mặt. 5 Cuối cùng, không thể chịu được nữa, hắn mới mở miệng.
"Reynold tiên sinh, tôi sai rồi. Xin tha mạng cho tôi.” Giong nói của hắn đã lộ rõ vô cùng khủng hoảng cùng sợ hãi.
"À? Nói một chút xem tại sao cậu làm sai?” Thanh âm Renold phát ra vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại khiến người nghe nổi gai ốc, sợ run người.
"Tôi, tôi, tôi sai rồi, tôi thật có lỗi.” Tiếng Lăng Hạo run lẩy bẩy, có thể thấy hắn ta giờ phút này có bao nhiêu sợ hãi.
Reynold đưa ly rượu trong tay cho Lăng Hạo, nhàn nhạt mở miệng.
"Uống đi."
Lăng Hạo không biết rốt cuộc người đàn ông trước mắt này muốn làm gì, nhưng vẫn nghe lời. 6 Hắn run rẩy đưa tay nhận lấy ly rượu, ngửa đầu liền uống cạn, sau đó lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia.
"Cậu tại sao lại khinh suất?" Thanh âm Renold vô cùng bình tĩnh, khóe miệng vẫn nhàn nhạt nụ cười thản nhiên.
Lăng Hạo lấy mu bàn tay lau mồ hôi lạnh trên trán, hắn run run rẩy rẩy nói.
"Bởi vì cô gái bên canh Lạc Trạch. 4a Cô ta quá đẹp, khiến tôi, tôi, mất hồn.” Lăng Hạo thành thật trả lời.
Reynold nhìn trên màn hình camera theo dõi, bóng dáng quyến rũ diễm lệ kia in sâu trong mắt, nụ cười càng tà mị.
"Ừ, đàn ông động lòng với một cô gái xinh đẹp, đây là chuyện đương nhiên.” Renold lạnh nhạt nói .
Lăng Hạo vừa nghe, vốn đang thấp thỏm không yên cũng khẽ thở một hơi, vội nói lời cảm tạ.
"Đàn ông yêu thích phụ nữ không có gì sai, nhưng yêu thích phải người không nên thích, thì chỉ có một con đường chết.” Sắc mặt Renold biến hóa quá nhanh khiến Lăng Hạo rùng mình sợ hãi.
"Tha mạng, tha mạng a."
"Dẫn đi." Reynold vô tình ra lệnh.
Tức thì xuất hiện hai người đàn ông lôi Lăng Hạo ra ngoài, tiếng van xin vang vọng lại.
"Tha mạng, tha mạng a, cứu mạng a, tha mạng"
Reynold rót cho mình một ly rượu đỏ, nhìn dung nhan phóng đại của cô gái trên màn hình, đôi mắt băng lam sắc lạnh như tản ra ý hung ác, đôi môi mỏng hoàn mỹ cũng khẽ động, thanh âm lạnh lẽo.
"Có trách thì trách chính cậu thôi, dám dòm ngó cô gái của tôi.”
"Cô gái nhỏ, em không nên phô bày vẻ đẹp của mình ra như vậy.” Renold vừa nhìn hình cô vừa khẽ thì thầm.
Tuyến phân cách ——
Hai người trở lại trong nước, chỉ là không khí có chút lạ lùng. 1Sau khi về biệt thự, Giang Lệ Lệ vì mang thai nên có vẻ mệt mỏi.
"Tôi mệt quá, tôi đi nghỉ một lát đã.” Nói xong cô liền bước lên cầu thang.
Lạc trạch nhìn theo bóng lưng cô, sau đó nói với thím Lưu.
"Thím Lưu, chuẩn bị một chút đồ bổ dưỡng cho phụ nữ có thai. a8 Hiện tại cô ấy rất hay buồn nôn.”
Thím Lưu vừa nghe liền sửng sốt, rất nhanh trên mặt đã xuất hiện nụ cười, liền vội vàng gật đầu.
"Được được, tôi biết rõ thời kì này nên ăn cái gì, tôi đi chuẩn bị liền đây.” Thím Lưu nói xong cũng vội vã xoay người đi vào phòng bếp.
Giang Lệ lệ bởi vì nghén, nôn ọe rất nhiều, căn bản là không ăn được cái gì. Cô rất mệt mỏi, vừa nằm lên giường đã ngủ mất. Lạc Trạch đi vào liền phát hiện cô đã ngủ say. Anh ngồi bên giường, đưa tay vuốt ve gương mặt cô, ngắm nhìn dung nhan của cô trong lúc ngủ, sau cùng lại đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, nơi này có bảo bảo của họ.
Khuôn mặt vốn đang khẩn trương của Lạc trạch thoáng buông lỏng xuống, khóe môi nhếch lên, cảm giác vui vẻ của người lần đầu được làm cha.
Vừa ngủ dậy, thấy trời đã tối, cảm giác dạ dày chua xót khiến cô không thoải mái. Cô nhìn quanh liền thấy Lạc Trạch đang ngồi trên ghế salon, gõ máy tính, cô ngồi hẳn dậy, nhìn anh.
Lạc trạch ngước mắt nhìn thấy Giang Lệ đã tỉnh, liền đặt máy tính xuống, đi tới bên cạnh giường, ánh mắt nhìn cô chân thành.
"Em dậy rồi, có đói bụng không, có muốn ăn chút gì hay không? Anh đã dặn thím Lưu chuẩn bị đồ ăn rồi, sẽ không khiến em bị nôn ói nữa.” Lạc Trạch ôm lấy vai cô, đem gương mặt kề sát vào vai cô.
Giang Lệ lệ hơi sững sờ, sau đó thanh âm khàn khàn mở miệng.
"Ừ, tôi đói bụng rồi."
Lạc trạch ngước mặt lên nhìn cô, vẻ mặt dịu dàng, sau đó ôm lấy cô, đi ra cửa.
Giang Lệ lệ cả kinh, đôi tay tự nhiên vòng chắc lên cổ anh: “Anh làm gì vậy? Tự tôi đi được mà.”
Lạc trạch nhìn Giang Lệ lệ, khóe miệng cong lên thành nụ cười nhẹ.
"Em bây giờ đang mang thai, giống như Từ hi thái hậu vậy, dĩ nhiên phải được quan tâm đặc biệt.” Lời nói khoa trương từ miệng anh thốt ra, nghe vừa khôi hài lại vừa như ép buộc.
Giang Lệ Lệ Yên cười một tiếng."Ha ha, cái gì mà Thái hậu chứ. 4 Anh khoa trương quá rồi.” Cô vừa cười vừa nói với anh.
"Làm sao không phải, em chính là công thần. Phải được phục vụ tốt nhất” Lạc Trach vừa ôm cô vừa bước xuống.
Giang Lệ lệ nhìn anh, bĩu môi, lại nghe có mùi gì đó tràn ngập trong không khí, cảm giác nước miếng cũng sắp chảy ra rồi.
"Thím Lưu, thím làm món gì thế? Thơm quá đi, có phải món gì ngon không?” Tiếng nói của Giang Lệ lệ từ trên cầu thang truyền tới.
Thím Lưu nghe thấy tiếng cô, vội đi ra, sau khi nhìn thấy cô mới nở nụ cười.
"Tôi tự làm món sô-đa tổng hợp cho cô. Phụ nữ mang thai bị nôn nghén ăn cái này là ngon nhất. Cô ăn luôn đi, mới vừa xong mấy phút trước thôi.” Thím Lưu nói xong cũng quay lại phòng bếp. (m cũng ko hiểu cái món này là cái món rì nữa)
Lạc trạch đặt Giang Lệ Lệ ngồi trên ghế salon, không cho cô ngồi ở bàn ăn, sợ cô lạnh, lại còn đem thêm một tấm thảm mỏng đắp cho cô nữa. Mặc dù chỉ là những quan tâm nhỏ nhặt nhưng cô biết rõ anh đang thay đổi. Có lẽ vì bảo bảo, bọn họ sẽ khác đi, ít nhất hiện tại anh đã biết quan tâm tới cô.
"Em đắp lên, cẩn thận cảm lạnh." Lạc trạch bây giờ có thể nói là vô cùng cẩn thận, chăm sóc cô từng chút một. Giang Lệ Lệ cúi thấp đầu.
"Cám ơn."
Lạc trạch hơi sững sờ, sau đó mỉm cười, bàn tay vuốt ve đỉnh đầu cô, trong mắt anh cô vẫn như một cô gái nhỏ vậy.
Thím Lưu bê khay đồ ăn từ trong bếp đi ra liền thấy một màn tình cảm ấm áp như vậy. Kể từ khi Giang Lệ Lệ tới đây, bà đã biết Lạc Trạch đối với cô không giống những người khác. Cô gái này đã tiến vào trong lòng Lạc Trạch rồi.
"Thiếu gia, tiểu thư, đồ ăn xong rồi, hai người ăn luôn đi cho nóng.” Thím Lưu đi tới, đặt cái khay lên bàn trà, sau đó xoay người đi vào bếp.
Giang Lệ lệ nhìn bánh sô-da nóng hổi, nuốt nước miếng. Lạc Trạch buồn cười ngồi cạnh, nhìn bộ dạng ham ăn của cô, cầm lấy một cái, đưa lên miệng thổi thổi.
"Ăn đi, cẩn thận nóng."
Giang Lệ lệ nhận lấy, nếm thử một chút, sau đó mới bỏ vào trong miệng, gương mặt tràn đầy thỏa mãn, vừa nhai vừa gật đầu tán thưởng.
"Ừ không tệ. Ưmh, ăn ngon thật. Tay nghề của thím Lưu thật là giỏi, làm gì ăn cũng ngon hết.” Giang Lệ Lệ tay phải cầm một cái, tay trái cầm một cái, bộ dạng không khác gì đứa bé tham ăn.
Lạc trạch nhìn cô ăn như hổ đói, khóe miệng giương lên nụ cười hạnh phúc.
"Lệ Lệ, chậm một chút, chậm một chút, vẫn còn nhiều mà. Không ai ăn tranh với em đâu, ăn từ từ thôi cẩn thận không nghẹn.” Lạc Trạch vừa nói vừa vỗ nhẹ sau lưng cô chỉ sợ cô ăn nhanh bị nghẹn.
Thím Lưu mang thêm chút đồ uống ra, Giang Lệ Lệ nhìn khay đồ ăn đã vơi, lại bỏ cái bánh đang ăn dở xuống, cầm lấy cốc nước chanh bên cạnh lên uống.
Ừng ực ừng ực
"Oa, chua quá, uống ngon thật.” Giang Lệ Lệ đặt cốc nước chanh còn một nửa xuống bàn, lại bắt đầu cầm cái khác lên ăn. 68 Đây là lần đầu tiên Lạc Trạch thấy cô ham ăn như vậy.
Thím Lưu nhìn chỗ đồ ăn mình làm cô đã ăn hết một nửa mà vẫn còn tiếp tục ăn. Xem ra, bảo bảo cũng rất khỏe mạnh.
"Ăn từ từ, về sau tôi sẽ thường xuyên làm cho cô ăn.” Thím Lưu nhìn Giang Lệ Lệ, nói.
"Ừ, về sau thím Lưu làm cho tôi ăn nữa nhé. Ăn thật là ngon.” Giang Lệ Lệ vừa gật đầu, vừa ăn quả ô mai, chua chua, thật dễ ăn.