Khuôn mặt Giang Lệ Lệ lạnh lùng, chán ghét trên mặt tuyệt không thấp hơn chán ghét trong người, cô dĩ nhiên hận chết anh ta, đây là một ngày quan trọng cỡ nào đối với cô, lại đem cô cướp tới nơi này.
Reynold nhìn trên mặt Giang Lệ Lệ rõ ràng là thù hận cùng ghét, lồng ngực toát ra lửa giận, nhưng anh không thể phát tác, cô gái này anh không phải muốn chơi đùa liền kết thúc, anh muốn cô ở bên cạnh anh cả đời.
Giang Lệ Lệ nhìn sắc mặt của anh khẽ biến, đáy lòng có chút sợ sệt, thanh âm vẫn cao ngạo: "Reynold, anh mau thả tôi đi, tôi muốn kết hôn cùng Trạch."
Anh đi tới, cầm một bộ y phục, đặt lên giường, khóe miệng vĩnh viễn nụ cười nhìn như dịu dàng. Trên thực tế cũng rất phúc hắc. Chuyện kia cũng chỉ là anh dùng để ẩn nhẫn mình mà thôi.
"Thay, sau đó đi ra ngoài." Reynold liếc mắt nhìn kinh hãi cảnh giác Giang Lệ Lệ nhẹ giọng nói.
"Tôi không thay, tôi muốn kết hôn, anh để cho tôi rời đi." Giang Lệ Lệ chịu đựng tức giận trong ngực, một đôi mắt đẹp căm tức nhìn Reynold.
Nhưng người đàn ông lại khẽ mỉm cười: "Em nhất định muốn cái áo cưới này bị tôi thiêu hủy, ngoan ngoãn thay, tôi ở bên ngoài chờ em." Nói xong cũng xoay người rời phòng, đáp lại là tiếng đóng cửa.
Giang Lệ Lệ cắn răng nhìn cửa phòng đóng chặt, liếc mắt nhìn cái áo cưới, sau đó vô cùng miễn cưỡng thay chiếc váy màu tím trên giường, Giang Lệ Lệ nhìn một chút, rất quen thuộc, trong lúc bất chợt nhớ tới, đây không phải là món đồ Lavender mặc ở thảo vườn nước Pháp sao? Người người đàn ông kia rốt cuộc muốn làm cái gì?
Giang Lệ Lệ đổi xong y phục, băng gạc trên đầu cũng gỡ xuống, tóc tùy ý xõa ra, trên mặt trang điểm, khiến dung mạo của cô càng thêm xinh đẹp.
Cô mở tay cầm cửa, bước ra gian phòng, liếc mắt nhìn thật sạch sẽ, không có gì cả, Giang Lệ Lệ đi mấy bước, đã nhìn thấy một cầu thang, theo cầu thang đi tới mới biết là hai tầng, tầng dưới cái gì cũng có, dụng cụ đầy đủ hết.
Reynold nhìn thấy Giang Lệ Lệ mặc váy màu tím đi xuống, nhớ tới mới vừa nhìn thấy một màn kia của cô. Nụ cười ngọt ngào, tựa như mùi nước hoa trên quần áo.
"Tới đây, ăn cơm." Reynold cười rất dịu dàng.
Giang Lệ Lệ từ từ đi qua, ngồi đối diện anh, liếc mắt nhìn bàn đầy món ngon, tất cả đều là bữa ăn tây, làm cô buồn nôn.
"Mau ăn, thế nào không ăn, không hợp khẩu vị sao?" Reynold nhìn Giang Lệ Lệ khẽ cau mày, cho rằng cô không thích ăn.
"Không có." Giang Lệ Lệ cự tuyệt nói, bỏ một miếng thịt bò vào trong miệng, mới vừa nuốt xuống, liền không nhịn được đi lên. Cô bịt miệng nôn ọe mấy tiếng.
"Nôn nôn"
Reynold quan sát dáng vẻ của cô, chau mày lại hỏi: "Em làm sao vậy?"
Giang Lệ Lệ lắc đầu một cái ngậm miệng mình, hỏi không rõ ràng: "Phòng vệ sinh ở đâu?"
Reynold chỉ chỉ vị trí sau lưng cô. Giang Lệ Lệ đứng lên liền chạy về phía phòng vệ sinh, kéo cửa ra liền không nhịn được hướng về phía bồn cầu ói, hoàn toàn quên đóng cửa, cũng quên một đôi con ngươi xanh lạnh băng sau lưng đang ngó chừng cô.
Reynold đứng ở sau lưng cô, canh chừng cô dáng vẻ, gương mặt thay đổi lo lắng, coi như có ở đây không hiểu, anh cũng biết Giang Lệ Lệ đây là mang thai. 0 Đáng chết, cô thế nhưng mang thai. Đôi tay Reynold nắm quyền gân xanh trên trán nổi lên. bNhìn ra anh đang hết sức ẩn nhẫn.
"Nôn" Giang Lệ Lệ nằm ở bên bồn cầu nôn mửa, phun ra rất nhiều đồ, lúc này mới dễ chịu chút, cô có thói quen là được Vú Lưu làm cho danh sách bữa ăn dinh dưỡng, thứ mùi thức ăn nồng đậm này cô hoàn toàn không tiếp nhận nổi.
Giang Lệ Lệ mở vòi hoa sen tung vào hớp hướng trong miệng mình sau đó phun ra, sắc mặt cũng biến trắng rồi, bởi vì mới vừa rồi nôn mửa kịch liệt, cô từ từ xoay người đã nhìn thấy khuôn mặt âm chí của Reynold. Trong lòng Giang Lệ Lệ nhất thời lạnh run.
"Anh đứng ở đây làm gì?" Giang Lệ Lệ nhìn anh hỏi, cô cảm thấy trên người anh tản ra hơi thở nguy hiểm. Thận trọng hỏi.
Reynold nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của cô, thanh âm âm lãnh mà hỏi: "Em mang thai?"
Đầu Giang Lệ Lệ nhất thời nổ tung, cô thế nào quên mất đây? Người đàn ông này rất nguy hiểm, nếu như anh hướng về phía Lạc Trạch, như vậy đứa bé trong bụng của bọn họ liền gặp nguy hiểm, nhìn khuôn mặt tức giận kia cô hoảng sợ rồi. 1Lui về phía sau mấy bước, như vậy giống như có thể bảo vệ đứa bé. Cái gọi là thiên tính của người mẹ.
Cô lui về phía sau, cách xa anh, hai tay cô ôm bụng gương mặt cảnh giác: "Anh muốn như thế nào. 75 Tôi cho anh biết, không cho phép anh làm tổn thương con của tôi."
Reynold nửa hí con ngươi màu xanh sải bước, từng bước một dựa sát vào cô, mắt màu xanh dương hẹp dài tản ra hơi thở nguy hiểm. bd Từng bước một đến gần, Giang Lệ Lệ từng bước một lui về phía sau.
"Anh, anh đừng tới đây, anh, anh muốn làm gì?" Giờ phút này Giang Lệ Lệ sợ, khủng hoảng, nếu như trước kia chỉ có một mình cô thì cô tất nhiên sẽ không sợ, nhưng hiện tại cô thế nhưng hai mạng người, bụng còn có con của cô và Lạc Trạch. Cô lui về phía sau, phòng vệ sinh trước mặt rất lớn, biết thối lui đến không đường có thể lui, phía sau lưng cô dán chặt vào tường lạnh lẽo, đột nhiên lạnh lẽo tới thấu xương làm cô không nhịn được lạnh run một cái.
Reynold di chuyển đến chỗ cô, cách cô một bước ngắn thì dừng lại, một đôi mắt màu xanh dương nhìn chằm chằm khuôn mặt Giang Lệ Lệ, trong mắt màu xanh dương tràn đầy tức giận.
Đôi tay Giang Lệ Lệ che chở bụng của mình, ánh mắt kinh hoảng nhìn người đàn ông nước khác trước mắt, tại sao trong mắt màu xanh dương đó cô nhìn thấy tức giận, anh đang tức cái gì? Mình hoàn toàn không trêu chọc đến anh.
Người đàn ông cuối cùng bước gần sát cô một bước, Giang Lệ Lệ nuốt nước miếng một cái cảnh giác nhìn anh, đôi tay bảo vệ cái bụng còn chưa phình lên của mình.
"Reynold, mặc kệ anh có mục đích gì, anh đừng làm loạn." Giang Lệ Lệ hiển nhiên đã rất sợ, nhưng vẫn cảnh cáo. Cô tuyệt đối không cho phép con của mình xảy ra chuyện không may.
Reynold khơi cằm Giang Lệ Lệ lên, một đôi mắt xanh mị hoặc nhìn chằm chằm Giang Lệ Lệ, Reynold chưa bao giờ biết, mình sẽ có hứng thú đối với một cô gái Phương Đông. Anh từng có vô số cô gái, loại hình gì đều có, cô gái Trung Quốc cũng có qua, nhưng cô gái để cho mình nhớ ở trong lòng giống như cô cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện qua, cô là người đầu tiên.
"Cô gái nhỏ, tôi muốn em làm người phụ nữ của tôi, cùng tôi trở về nước Pháp." Giọng nói truyền cảm của Reynold vang lên bên tai Giang Lệ Lệ.
Giang Lệ Lệ mở to hai mắt nhìn anh. Anh mới vừa nói cái gì? Làm người phụ nữ của anh? Mang mình về nước Pháp. Không phải anh ta điên rồi chứ.
Giang Lệ Lệ kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, thanh âm đề cao gấp mấy lần.
"Anh điên rồi? Tôi là vợ người khác, còn mang thai con của người khác. Anh điên rồi, mau thả tôi đi, nếu như anh thích cô gái Trung Quốc, tôi cho anh biết, cô gái Trung Quốc có sức quyến rũ rất nhiều, mẹ kiếp anh đừng tốn tâm tư trên người một người đã là vợ người khác, thả tôi, rời đi."
Reynold nghe cô nói..., gân trên trán đập mạnh, nghe cô nói cô là vợ của người khác còn đứa bé của người khác, anh vô cùng tức giận. Đôi mắt màu xanh dương giận dữ nhìn bụng cô.
Giang Lệ Lệ cảm giác ánh mắt nóng bỏng tức giận của anh, nhìn anh nhìn chằm chằm bụng của mình, cô sợ, ôm bụng thật chặt.
"Reynold, anh đừng làm loạn." Giọng của Giang Lệ Lệ rõ ràng run rẩy, cô bị người đàn ông trước mắt làm kinh sợ. Cái loại tức giận mãnh liệt đó đánh thẳng vào mỗi một giây thần kinh của cô.
"Ưmh" Giang Lệ Lệ mở to hai mắt, trước mắt đến tột cùng là như thế nào, người đàn ông này thế nào lại như vậy. c Miệng Giang Lệ Lệ bị người người đàn ông trước mắt này chặn lại. b Cô trợn to con ngươi nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt.
Reynold ôm eo cô hung hăng bắt môi đỏ mọng của Giang Lệ Lệ, anh không chịu nổi cô quyến rũ, nhìn cái miệng cô khẽ mở lại khẽ đóng, anh liền không nhịn được nghĩ muốn thưởng thức. Muốn đoạt lấy.
Trong khoảng thời gian ngắn Giang Lệ Lệ hoảng hồn, cảm giác đưa vào tới đầu lưỡi cô liền hung hăng cắn, một dòng máu tanh tản ra ở trong miệng hai người. 3Reynold khẽ cau mày, bị đau buông Giang Lệ Lệ ra.
Giang Lệ Lệ đẩy anh ra, căm tức nhìn người đàn ông, khóe miệng còn có vết máu.
"Anh muốn làm gì?" Giọng của Giang Lệ Lệ tràn đầy tức giận, hướng về phía anh hô lớn. f Máu tanh trong miệng làm cô ghê tởm, cô bụm miệng mình, cảm giác buồn nôn lại kéo đến.
"Nôn nôn"
Lạc Trạch ca ca tới đây
Reynold lau chùi khóe miệng của mình sau đó gạt gạt, xoay người rời khỏi phòng vệ sinh. Giang Lệ Lệ thấy anh rời đi, mới hướng bồn cầu phun ra, nguy rồi, sáng nay ăn tất cả đều ói ra. Trong dạ dày không có gì cả. 0 Khuôn mặt nhỏ của cô khẽ trắng bệch. Không có hơi sức gì.
Giang Lệ Lệ ở phòng vệ sinh nghỉ ngơi một phen, sau đó đi ra ngoài, không nhìn thấy người đàn ông, cô tìm một vòng không tìm được cửa ra, Giang Lệ Lệ kinh ngạc, không có cửa? Vậy làm sao đi ra ngoài. Không thể nào không có cửa, nhưng cửa ở nơi nào?
Giang Lệ Lệ tìm nửa ngày, mệt quá, cô đỡ cầu thang đi lên tầng, sau đó trở lại gian phòng mình tỉnh lại, cô nằm ở trên giường, một ngày làm cô mệt mỏi. Không biết Lạc Trạch thế nào, có phải đã phát lệnh truy nã tìm cô khắp nơi hay không.
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên đi ngủ, cô thật rất mệt mỏi, mang thai tương đối dễ ngủ. Hơn nữa tất cả đồ ăn đều nhổ ra, cô thật rất mệt mỏi.
*
Lạc Trạch đã sớm đổi lễ phục, hai người ngồi ở trên sô pha, chờ đợi tin tức. Lạc Trạch nửa hí đôi mắt chim ưng, lông mày tuấn tú vẫn nhíu chặt lại. Trong đầu tất cả đều là Giang Lệ Lệ, anh sợ người đàn ông Reynold kia tổn thương cô.
Phàm Ngự liếc Lạc Trạch đang phiền não một cái, trấn an nói: "Tỉnh táo lại, Lệ Lệ không có việc gì."
Lạc Trạch liếc Phàm Ngự một cái sau đó đem lấy chính mình dựa vào sô pha, đôi mắt chim ưng khép chặt. 7 Phàm Ngự nhàn nhạt liếc anh một cái, máy vi tính bên kia có tín hiệu.
Lạc Trạch mở choàng mắt nhìn Mị Ảnh trong video.
"Thiếu chủ, thuộc hạ đáng chết, chúng tôi cũng không tra được một chút." Mị Ảnh nói xong liền cúi thấp đầu.
Lạc Trạch nhíu chặt lông mày nhìn Mị Ảnh thanh âm đề cao gấp mấy lần: "Cái gì gọi là không tra được, chẳng lẽ hắn ta không ở thành thị, lúc này có bao nhiêu thời gian, làm sao có thể không tra được."
"Lạc thiếu, đối phương sử dụng khoa học kỹ thuật thật rất cao, hệ thống lưới phòng hộ của chúng tôi đã tận lực." Mị Ảnh rất khách khí nói qua.
"Mị Ảnh, tiếp tục tra, một phút cũng không được bỏ qua." Phàm Ngự giao phó, sau đó tắt video.
Lạc Trạch nắm chặt thành nắm đấm, trong lòng anh đang suy nghĩ, Reynold chỉ cần mày đụng người phụ nữ của tao, tao sẽ khiến mày phải hối hận vì đến Trung Quốc. 4Giờ phút này toàn thân Lạc Trạch tản ra hơi thở khát máu, một đôi mắt chim ưng sắc bén như kiếm.
Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, cũng chỉ có thể thở dài, hiểu anh mất khống chế, lúc ấy mình cũng thật như vậy.
*
Giang Lệ Lệ ngủ một giấc, cô mở mắt, sau đó nhấc thân thể dậy, cô phải làm thế nào mới có thể chạy đi đây? Cô đột nhiên có một biện pháp, cô đau lòng liếc mắt nhìn áo cưới của mình, sau đó xé nát nó, cắn đầu lưỡi của mình, sau đó ở phía trên viết hai chữ cứu mạng, sau đó đem số điện thoại của Lạc Trạch viết lên. 7 Vì sợ ngộ nhỡ cô xé nát rất nhiều, chia ra ném xuống cửa sổ, cái đầu ti