Tiểu Quất Tử nhỏm mông, nhoài cái đầu bé xíu xiu ra ngoài bậu cửa sổ, mắt lúng liếng, cứ nhìn ra phía đường đi.
“Bảo bối, ăn cơm đi con.”
Chức Tâm gọi nó.
Nó ngúng nguẩy lắc mông, không để ý đến mẹ.
Chức Tâm thấy thế, quay đầu mỉm cười với cha mẹ già một năm hiếm hoi mới về được mấy lần: “Đừng để ý đến nó, chúng ta ăn trước đi.”
Còn không ăn, thức ăn trên bàn sẽ nguội mất.
Bụng cô rất hiểu, Tiểu Quất Tử đang đợi ai.
“Sao có thể thế được!” Cha mẹ cùng đồng thanh phản đối.
Đợi một lát, thấy Tiểu Quất Tử vẫn chưa rời khỏi sô pha, ông Thẩm đi lại bế nó, “Cháu ngoan của ông, đói lắm rồi phải không, lại ăn cơm đi nào!”
“Không ăn không ăn!” Tiểu Quất Tử lắc đầu, bộ dạng rất tội nghiệp.
Tiểu Quất Tử năm nay đã ba tuổi, vì dạ dày không tốt nên người chỉ nhỏ nhỏ gầy gầy.
Bây giờ, gương mặt nhỏ xíu, gầy guộc của nó lại thêm biểu hiện đó khiến tim ông Thẩm đau nhói.
“Nói cho ông biết, vì sao Tiểu Quất Tử không ăn cơm?” Giọng ông Thẩm vô cùng nhỏ nhẹ, sợ nói lớn tiếng, sẽ dọa cháu ngoại cưng khóc thét.
Tiểu Quất Tử vừa mới chào đời, hai mắt nhắm nghiền, đến khóc cũng không biết. Nó sống trong lồng ấp ba tháng liền, đến ngày thứ sáu mươi hai mới rút ống thở ra, lúc đó còn bị viêm phổi mãn tính, y bác sĩ mỗi một tiếng phải hút đờm cho nó, trong ba tháng đó không biết bao nhiêu lần thông báo bệnh trạng được gửi đến tay gia đình.
Khi ông Thẩm và bà Thẩm vội vàng chạy đến nơi, đứng ở phòng chăm sóc nhi đặc biệt, vừa bóp ống thở cho cháu ngoại vừa rơi nước mắt.
Ba tháng đó, bây giờ nghĩ lại, Chức Tâm vẫn cảm thấy sợ hãi như gặp phải ác mộng.
May mà, may mà, anh luôn ở bên.
Cũng may mà, ông trời có mắt, Tiểu Quất Tử vẫn sống, may mắn hơn nữa là một lần kiểm tra, thính giác, võng mạc, não đều rất bình thường.
Chỉ là, đối với sinh mệnh bé nhỏ khó khăn lắm mới sống được này, mọi người đều vô cùng nâng niu, trân trọng.
Tiểu Quất Tử không ừ hử gì, nước mắt dâng lên ầng ậc, vô cùng tội nghiệp.
“Bảo bối, nói cho bà biết, ai ăn hiếp cháu nào?” Bà Thẩm cũng tham gia vào đội ngũ dỗ dành.
“Cha mẹ, hai người ăn cơm đi, đừng để ý đến nó.” Chức Tâm đau đầu.
Nhưng, ông bà Thẩm vẫn ra sức dỗ dành cháu gái, để nó nói ra “tâm sự” của mình.
Cuối cùng, Tiểu Quất Tử cũng sụt sùi nói ra một chữ, “Bố…”
Nó đã ba ngày không gặp cha.
“Con tối qua không phải đã chúc cha ngủ ngon rồi sao?” Chức Tâm hết cách với con gái.
Khi biết nói, câu đầu tiên Tiểu Quất Tử gọi là mẹ, nhưng người mà nó hằng đêm nhất định phải chúc ngủ ngon mới ngủ được lại là cha nó.
“Tiểu Quất Tử, con ngoan, cha đi công tác rồi, cha biết con không ăn cơm, cha sẽ tức giận, rất tức giận.” Chức Tâm lặp lại ba chữ “rất tức giận”, tỏ ra giống một người mẹ xấu vui mừng dọa nạt được con nít.
Tiểu Quất Tử cả người run rẩy.
Cha giận lên rất đáng sợ.
Con bé trèo xuống ghế, ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn, nhưng vẫn không quên hỏi một câu, “Sao anh được ra ngoài cùng cha còn Tiểu Quất Tử thì không?” Nó nhớ cha, nó rất ghen tỵ với anh trai.
“Vì anh lớn rồi, Tiểu Quất Tử vẫn còn nhỏ xíu.” Cô giải thích với con gái.
Mang theo đứa bé ba tuổi đi công tác, anh sao có thể giải quyết công việc được chứ?!
Nhìn cháu ngoại “nhớ nhung” như thế, bà Thẩm bị lạnh nhạt không vui chút nào, hậm hực ném ra một câu, “Vì anh là con trai của cha, Tiểu Quất Tử là con gái của mẹ! Cha và mẹ không có quan hệ gì hết!” Hứa Ngạn Thâm nếu muốn mang theo Tiểu Quất Tử, bà cũng không thích.
“Mẹ!” Chức Tâm vội ngăn mẹ mình lại.
Nhưng, Tiểu Quất Tử đã nghe rất rõ ràng.
Chỉ thấy, môi nó trề ra tủi thân rồi òa lên khóc.
Cha ở một nhà, mẹ ở một nhà, nó thấy rất đau lòng.
Cả nhà bắt đầu rối lên, Chức Tâm dỗ dành con gái, ông Thẩm bắt đầu mắng vợ…
Cứ thế, náo động cả nửa tiếng đồng hồ.
Đột nhiên, Tiểu Quất Tử không khóc nữa, tai nó dựng lên nghe ngóng.
Vì nó nghe thấy, nhà bên cạnh có tiếng mở cửa.
Lại nghiêng đầu chăm chú nghe lại lần nữa.
“Tiểu Quất Tử!” Ngoài cửa hình như là tiếng anh trai đang gọi nó.
Nó vội vàng quệt quệt khuôn mặt nhỏ chẳng có mấy nước mắt, nhảy xuống khỏi ghế, hối hả reo lên, “Anh Phi Phàm, anh Phi Phàm!”
Tối qua nó đã hẹn với anh Phi Phàm, nếu anh và cha hôm nay về, lúc về, anh sẽ đứng ở cửa gọi tên nó.
Tiểu Quất Tử nhảy thình thịch, nhanh nhẹn chạy đến bên cửa, với với tay định mở cửa ra.
Tiếc là, tay phải của con bé chạm được vào nắm cửa nhưng không còn sức lực để vặn.
Chức Tâm thở dài, bước tới, lặng lẽ giúp con gái mở cửa.
“Anh Phi Phàm!” Tiểu Quất Tử thò cái đầu nhỏ ra ngoài.
Quả nhiên, ngoài cửa là anh Phi Phàm và cha.
Cha đang cầm chìa khóa mở cửa, anh Phi Phàm càng lớn càng giống cha thì đang đeo chiếc ba lô nhỏ của mình.
Nghe thấy phía sau có tiếng mở cửa, Hứa Ngạn Thâm ngừng tay, quay đầu nhìn thấy con gái, ánh mắt vốn nghiêm nghị bỗng dịu lại.
Nhìn con gái rúc vào lòng mình như một chú cún con, môi anh nở nụ cười, “Mấy hôm nay có ngoan không?”
Từ khi tiếp quản tòa soạn đến nay, anh luôn rất ít khi đi công tác, trừ phi là trường hợp bắt buộc.
“Ngoan! Tiểu Quất Tử rất ngoan!” Con gái ôm lấy cổ anh, đếm ngón tay, “Tiểu Quất Tử nghe lời cha, nghe lời mẹ, nghe lời ông, nghe lời bà…” Biểu hiện hệt như đang tự khen mình.
Nụ cười của anh càng rạng rỡ, “Biết rồi biết rồi!”
“Nó nói dối đấy.” Sau lưng, có người đang vạch trần nó.
Chức Tâm nhép miệng không thành tiếng nói với anh.
Từ lúc anh đi công tác đến nay, Tiểu Quất Tử nhõng nhẽo, không chịu ăn cơm, cô và cha mẹ bị Tiểu Quất Tử hành mệt đờ cả người.
“Nó ăn cơm tối chưa?” Anh cũng nhép miệng hỏi cô.
“Chưa, đang nhõng nhẽo.” Cô trả lời không thành tiếng.
Tiểu Quất Tử đang rúc vào lòng cha không hề biết, những tin tức không lời đang được truyền qua lại trong không khí.
Nếu nó biết mẹ nó “phản bội” nó, chắc chắn sẽ rất tức giận.
Lại không chịu ăn cơm?!
Anh đang định dạy bảo con gái mấy câu nào ngờ Tiểu Quất Tử thấy cha cúi đầu xuống, liền cọ quệt vào cằm anh, nũng nịu, “Cha, Tiểu Quất Tử nhớ cha lắm…”
Trái tim sắt đá bỗng chốc tan chảy.
“Được rồi, được rồi, đừng nhõng nhẽo nữa.” Anh đặt con gái xuống đất.
Còn nhõng nhẽo nữa là anh không thể làm người cha nghiêm khắc được.
Lúc con gái được một tuổi, để không nuông chiều làm hư con, anh đã bàn bạc với Chức Tâm, sẽ do anh đóng “vai ác”.
Dù gì, anh nghiêm khắc cũng quen rồi.
Chỉ là, sau đó anh mới phát hiện, đóng “vai ác” vẫn có những khó khăn nhất định.
Bây giờ, con gái cứ ôm cứng lấy chân anh không buông.
“Anh ăn gì chưa?” Lần này, Chức Tâm lên tiếng hỏi anh.
“Anh và Phi Phàm đã mua Pizza Huts rồi.” Anh giơ túi ni lông đang cầm trong tay lên, trả lời.
Qua loa vậy thôi sao? Hôm nay là giao thừa mà…
“Hay quá, pizza, Tiểu Quất Tử cũng thích ăn!” Con gái thích thú vỗ tay.
“Con không được ăn!” Anh và Chức Tâm cùng nghiêm giọng nói.
Hệ tiêu hóa của Tiểu Quất Tử không tốt, anh và Chức Tâm rất chú ý đến việc ăn uống của Tiểu Quất Tử.
Lúc Tiểu Quất Tử một tuổi rưỡi, ngoài uống sữa ra, cho nó ăn bất cứ thứ gì, nó cũng bị tiêu chảy rất nghiêm trọng. Cho nên, dù bây giờ đã cải thiện rất nhiều nhưng anh và Chức Tâm cũng vẫn thần hồn nát thần tính.
Mỗi lần cha tỏ ra nghiêm khắc, Tiểu Quất Tử rất sợ, chỉ thấy nó ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Chỉ là, ánh mắt vô tội của Tiểu Quất Tử nhìn về phía sau mẹ.
Phi Phàm cũng mất tự nhiên nhìn sang hướng khác.
Tiểu Quất Tử lại nhìn anh, anh dứt khoát quay mặt đi.
Nhà có bốn người, anh Phi Phàm là dễ đối phó nhất.
Anh Phi Phàm rất dễ mềm lòng, chỉ cần nhõng nhẽo với anh sau lưng cha mẹ một hồi là anh nhất định sẽ dẫn nó ra ngoài mua đồ ăn.
Mỗi tháng, cha vì để dạy cho anh Phi Phàm biết cách sử dụng đồng tiền, nên sẽ cho anh Phi Phàm rất nhiều tiền tiêu vặt, để anh tự do sử dụng. Nhưng, thông thường món tiền đó đều lọt hết vào túi Tiểu Quất Tử.
Do dự, đấu tranh một lát, cuối cùng Chức Tâm cũng lên tiếng, “Có muốn cùng ăn cơm tất niên không?”
Cô vừa nói xong, ông Thẩm cũng vừa lúc bước ra khỏi cửa, nhìn anh cười ôn hòa, “Đúng đó, Ngạn Thâm cùng vào ăn cơm đi.”
Năm Tiểu Quất Tử tròn một tuổi, để chúc mừng sinh nhật con gái, Hứa Ngạn Thâm đã tặng nó bức tranh cuộn đó.
Nhưng, thật ra ai cũng biết, anh chỉ mượn cớ để trả bức tranh về với Thẩm gia mà thôi.
Bao nhiêu năm đã qua, nếu họ muốn tái hợp, ông Thẩm vẫn rất vui vẻ tác thành.
Nhưng bà Thẩm lại không nghĩ như vậy.
Làm như sợ con gái bị cướp đi mất, bà Thẩm vừa nghe chồng và con gái mời anh vào ăn cơm, cũng đi ra, kéo cháu ngoại lại, ánh mắt lạnh lùng, “Cơm tất niên không thích hợp với người ngoài!”
Chức Tâm ngượng ngùng, khó xử.
“Cha không phải người ngoài!” Tiểu Quất Tử gào lên.
“Đứng ở ngoài cửa đều là người ngoài!” Bà Thẩm dạy dỗ cháu ngoại.
“Tiểu Quất Tử, vào ăn cơm đi, năm mới không được khóc không được nhõng nhẽo!” Anh nghiêm mặt.
Tiểu Quất Tử nín ngay, dù không muốn chút nào, nhưng nó vẫn cun cút đi một bước ngó lại ba cái theo bà ngoại vào trong nhà.
Chức Tâm không biết làm gì, “Mẹ em…xin lỗi…”
Vì câu nói “người ngoài” của mẹ cô, lòng cô cũng rất khó chịu.
“Không sao, anh không vào đâu.” Anh bình thản từ chối.
Hiếm khi cha mẹ cô về nhà, anh không muốn hai ông bà không được vui vẻ.
“Vậy anh chú ý sức khỏe một chút.” Đã như vậy. cô cũng không ép.
Chỉ là, cô vẫn không nén được cằn nhằn anh. Vừa nhìn thần sắc anh đã biết, chắc chắn bận rộn mấy đêm không ngủ.
“Ừm.” Anh gật đầu.
“Vậy, tạm biệt.”
Cô cười với anh, vẫy vẫy tay.
“Ừm, tạm biệt.”
Anh cũng cười với cô, dắt tay Phi Phàm vào nhà.
Dãy A có sáu lầu, hai hộ cùng đồng thời đóng cửa.
Khi đó, lúc anh dọn đến căn nhà này, chẳng ai ngờ anh ở một lèo bốn năm.
Vì ở đối diện, cuộc sống của anh có thế nào cũng không thể chia cắt với hai mẹ con cô.
Dây thần kinh bên tay phải Tiểu Quất Tử bị tổn thương bẩm sinh, nó có thể giơ tay lên nhưng không dùng sức được, thậm chí không thể cầm chặt bất cứ thứ gì.
Tiểu Quất Tử tròn một tuổi, dưới sự dẫn dắt của anh, bắt đầu những tháng ngày tập phục hồi chức năng.
Chức Tâm cũng dẫn con đi vài lần, cả quá trình luyện tập, thấy một lần, cô khóc một lần. Cuối cùng, Hứa Ngạn Thâm không thể không quyết định, mỗi lần Tiểu Quất Tử đi tập phục hồi chức năng, anh dẫn đi là được rồi, Chức Tâm không được xuất hiện, cũng không được đi theo.
Bác sĩ gắn máy vào người Tiểu Quất Tử, bắt đầu trị liệu bằng điện.
Từng đợt từng đợt sóng điện từ tê tê truyền tới, anh nắm chặt tay Tiểu Quất Tử, Tiểu Quất Tử gào khóc thảm thiết.
Lớn thế này rồi mà bình thường tiêm còn khóc hu hu, huống hồ gì là trị liệu bằng điện.