m nói thật, giấu giếm lo lắng như các ngươi quả thật cũng xem như có tác dụng đối với bệnh nhân bình thường, nhưng đối với hắn... Mọi người cứ thoải mái đi! Trong lòng gã này lúc nào cũng sáng như gương, các ngươi giấu gì được hắn chứ? Chỉ là lừa mình dối người mà thôi, cuối cùng trong lòng mọi người đều nặng nề, chẳng có lợi cho bất cứ ai hết!"
"Nhưng... nhưng..." Lê Cương vốn rất giỏi ăn nói, lúc này bị hắn lên lớp như vậy lại không biết phải nói sao. Mặc dù trong lòng vẫn không hoàn toàn đồng ý nhưng hắn cũng đành cứng họng, trợn mắt nhìn Lận Thần.
Mai Trường Tô cầm ly trà nóng lên, yên lặng một lát rồi nói: "Vậy rốt cuộc là ngươi muốn nói gì?"
"Ta muốn nói, bây giờ chỉ có một việc ngươi cần làm, đó chính là buông hết tâm sự trong lòng. Tin ta đi!" Lận Thần cười cười, đi đến trước mặt chàng. "Đừng đưa ra giới hạn cho mình, đừng nghĩ là còn có thể cầm cự năm tháng hay mười tháng. Ngươi chỉ cần cố gắng hết sức, ta cũng sẽ cố hết sức, được không?"
Mai Trường Tô lẳng lặng nhìn lại hắn, Lận Thần cũng hiếm khi không lộ vẻ cười đùa bỡn cợt.
Sau một hồi yên tĩnh, Mai Trường Tô nhỏ giọng "ờ" một tiếng.
"Còn dự định rời khỏi kinh thành của ngươi thì ta lại không phản đối." Lận Thần lập tức tươi cười. "Non nước thanh bình mới thích hợp để tĩnh dưỡng. Kinh thành quá hỗn loạn, quá nhiều chuyện, muốn yên tĩnh quả thật không dễ dàng. Chúng ta về núi Lang Gia đi, nơi phong cảnh đẹp nhất thế gian vẫn là núi Lang Gia nhà ta."
"Được." Mai Trường Tô mỉm cười, nói. "Mùa thu gió mát chính là thời điểm thích hợp để rời đi, có điều trước khi đi vẫn phải nói với Cảnh Diễm một tiếng, nếu đột nhiên biến mất lại khiến hắn suy nghĩ lung tung."
"Tông chủ, tông chủ rời đi sẽ cho chúng thuộc hạ đi theo chứ?" Lê Cương vội hỏi.
"Dẫn các ngươi đi làm gì?" Mai Trường Tô nhíu mày. "Tuy các ngươi không vướng bận chuyện gia đình, cũng không muốn khôi phục thân phận để đi nhận thưởng của triều đình nhưng cũng không cần đi theo ta mãi đúng không? Giang Tả minh còn có rất nhiều việc phải làm, các ngươi không làm, chẳng lẽ để cho ta làm? Lần này chỉ cho Phi Lưu đi theo, các ngươi về Lang Châu hết đi."
Lê Cương lập tức cuống lên. "Tông chủ, Phi Lưu là trẻ con, nó không biết chăm sóc người khác."
"Chẳng phải còn có Lận Thần sao?"
“Không được đâu tông chủ, Lận công tử... Tông chủ không phải chăm sóc Lận công tử là tốt lắm rồi..."
"Này." Lận Thần vô cùng bất mãn. "Ngươi nói thế là ý gì?"
Lê Cương phớt lờ hắn, vội quỳ xuống trước mặt Mai Trường Tô, kiên định nói: "Tông chủ, dù thế nào tông chủ cũng phải dẫn thuộc hạ hoặc Chân Bình đi cùng. Chỉ đi cùng với một đứa trẻ con và một người không đứng đắn thì chúng thuộc hạ có chết cũng không đồng ý!"
Lận Thần cầm quạt gõ xuống đầu Lê Cương, mắng: "Ngươi nghĩ gì thế? Hắn là tông chủ, hắn kêu các ngươi về Giang Tả minh làm việc thì các ngươi phải đi, ai dám chống lệnh? Còn muốn đi theo ra ngoài chơi à? Cứ ở đấy mà mơ, không có cửa đâu, cửa sổ cũng không có! Tất cả về Lang Châu bán mạng cho Giang Tả minh đi! Có đi cùng cũng phải là Cung Vũ, nàng mới là người nhàn rỗi không có việc gì!"
Lê Cương còn chưa phản ứng lại, Mai Trường Tô đã ngồi bật dậy. "Lận Thần, ngươi nói cái gì…"\'
"Vẹn toàn đôi bên mà!" Lận Thần nghiêm khắc nói. "Bọn chúng chê ta không đứng đắn, không có người đi theo thì có chết cũng không đồng ý, ta cũng không thể để bọn chúng chết như vậy được đúng không? Nhưng Lê Cương và Chân Bình lại không rảnh rỗi, ngươi vừa nói Giang Tả minh còn rất nhiều việc phải làm. Đương nhiên Cung Vũ là thích hợp nhất. Lê Cương, đi nói với Cung Vũ, bảo nàng chuẩn bị đi."
Lần này Lê Cương phản ứng đủ nhanh, vừa mới "ờ" một tiếng đã co chân chạy mất.
Mai Trường Tô trợn mắt nhìn Lận Thần, nghiêm mặt nói: "Ngươi đừng phá phách nữa. Nếu cần đưa ai đó đi cùng thì cũng có nhiều lựa chọn khác, đưa một cô nương đi theo bất tiện lắm!"
"Nữ nhân luôn chu đáo hơn mà. Hơn nữa Lê Cương đã đến nói với nàng rồi, bây giờ ngươi mới nói không cho đi thì sẽ khiến người ta đau lòng lắm!" Lận Thần cười tít mắt. "Được rồi, ngươi cứ coi như dẫn theo một nha đầu ra ngoài là được. Ngươi cũng xuất thân thiếu gia, đừng nói với ta là trước giờ chưa từng sai bảo nha đầu bao giờ nhé!”
Mai Trường Tô nhất thời không đề phòng bị Lận Thần dắt mũi, Lê Cương thì đã đi rồi, lúc này cũng không làm gì được nữa. Bây giờ dù có kiên quyết từ chối thì e là Cung Vũ cũng sẽ lén đi theo, lại thành ra hai bên cùng khó xử, chi bằng cứ tự nhiên một chút để mọi người đều thoải mái hơn.
"Nói cho ngươi biết, ta đã lên kế hoạch hết rồi.” Thấy chàng nhượng bộ, Lận Thần hết sức phấn khởi. "Trước hết chúng ta đến hồ Phủ Tiên ở Hoắc Châu uống trà Tiên Lộ, ở đó mấy ngày rồi đi đến chỗ Tần đại sư ăn cơm chay, tu thân dưỡng tính nửa tháng. Sau đó lại đi men sông Đà0, đến khe núi Tiểu Linh, trên núi ở đó có phật quang, ở lại khoảng mười ngày nhất định có thể thấy được. Sau đó chúng ta đến ngòi Phượng Thê xem khỉ, cũng đã lâu không gặp đám Vị Danh, Chu Sa và Khánh Lâm, tiện đường tới thăm bọn họ. Chẳng phải ngươi rất thích ăn lạc ngâm rượu do Đỉnh Châm bà bà làm sao? Ta về núi Lang Gia lấy hai vò..."
0 Sông Đà: tên một dòng sông ở tỉnh Tứ Xuyên – Trung Quốc.
"Được rồi, được rồi." Mai Trường Tô giơ tay chịu thua. "Lận Thần, theo lộ trình của ngươi thì lúc chúng ta đến núi Lang Gia cũng phải mất hơn nửa năm?"
"Hơn nửa năm thì sao?" Lận Thần nhìn chàng chăm chú. "Ngươi tính thời gian làm gì? Tính rõ ràng thì cũng có ích lợi gì đâu? Ngươi tin ta đi, chúng ta cứ đi như vậy, cuối cùng có thể về đến núi Lang Gia hay không cũng không phải chuyện cần suy nghĩ, không phải thế sao?"
Mai Trường Tô lẳng lặng nhìn hắn, một điểm ấm áp trong lòng ngày càng lan rộng. Chàng hiểu rõ tâm ý của Lận Thần, chính vì hiểu nên mới không cần khách sáo nữa.
"Được. Vậy ta trông cậy cả vào vị đại phu Mông Cổ nhà ngươi. Chờ hai ngày nữa ta báo cho Cảnh Diễm rồi chứng ta cùng xuất phát."
Lận Thần bật cười ha ha, nhảy lên vỗ vai Mai Trường Tô liền mấy cái, sau đó mới vô cùng cao hứng chạy ra ngoài, lớn tiếng kêu lên: "Tiểu Phi Lưu, mau ra đây, ngươi phải ra ngoài cùng với Lận Thần ca ca rồi!"
Phi Lưu đang đếm chim con trong tổ trên cây gần đó lập tức hoảng sợ, giật mình rơi xuống đất. Lận Thần cười, Cát thẩm cười, Lê Cương, Chân Bình và Cung Vũ chạy tới cũng cười, ngay cả Mai Trường Tô trong nhà nghe thấy cũng không khỏi lắc đầu bật cười.
Hôm nay là một ngày vui của Tô trạch, có người vứt bỏ được gánh nặng, có người nhìn thấy hi vọng, mọi người đều thoải mái cười vui, chờ mong tương lai vẫn có thể tiếp diễn.
Nhưng bất kể là Mai Trường Tô tính toán không bao giờ có sai sót hay là Lận Thần nhìn thấu thiên hạ lúc này đều không nghĩ tới, chỉ vẻn vẹn trong vòng hai ngày sau đó, một loạt tin báo khẩn cấp đã truyền đến kinh thành như từng tia sét lập tức nổ vang trên bầu trời đế đô Đại Lương.
"Đại Du khởi binh trăm ngàn vượt biên tập kích, Cổn Châu thất thủ!"
"Thượng Dương quân đại bại, Hợp Châu, Húc Châu thất thủ, Hán Châu bị vây, cầu viện khẩn cấp!"
"Thủy quân Đông hải xâm phạm các châu gần biển, cướp người cướp tiền, địa phương không thể khống chế tình hình, thỉnh cầu tiếp viện!"
"Năm mươi ngàn thiết kỵ Bắc Yên đã đột phá cửa núi m Sơn, tiến thẳng vào Hà Sáo, tới gần Đàm Châu, cấp báo!"
"Dạ Tần nổi loạn, tổng đốc và tuần phủ địa phương bị giết, xin triều đình phái binh Tiêu diệt!"
Một chồng sớ cấp báo xếp trên bàn của Tiêu Cảnh Diễm, còn có không ít chiến báo đang trên đường đưa về, tất cả đều cho thấy tình thế đang xấu đi.
Ba nước láng giềng dường như cùng lúc phát động tấn công, trong nước lại có phản loạn, cho dù trong thời kỳ Đại Lương còn hưng thịnh thì đây cũng là nguy cơ cực lớn, huống chi lúc này Đại Lương sớm đã suy yếu, đặc biệt là sau khi Kỳ vương cố gắng cải cách mà không thành công, tình hình chính sự thối nát, quân bị hoang phế ngày càng nghiêm trọng. Gần một năm qua, tuy Tiêu Cảnh Diễm đã nỗ lực chỉnh đốn, tình hình có đỡ hơn nhưng những căn bệnh đã kéo dài hàng chục năm đâu thể chữa khỏi một sớm một chiều.
Giờ đây đối mặt với quân địch như hổ như sói, nếu không có thượng sách chống cự, liều chết phòng ngự thì e rằng quốc thổ sẽ không còn toàn vẹn, giang sơn lâm nguy, trăm họ phải chịu cảnh tai ương nước mất nhà tan.
"Điện hạ, ngoài quân đồn trú các nơi để phòng thủ thì binh lực có thể điều động đã được thống kê, tổng cộng một trăm bảy mươi ngàn, trong đó quân chủ lực một trăm ngàn, quân địa phương bảy mươi ngàn. Mặt khác nam cương và tây cương…”
"Quân nam cương và tây cương đều không thể động, một là điều quân quá xa, chiến lực suy giảm, nước xa không cứu được lửa gần, hai là Đại Sở và Tây Lệ cũng không phải chỉ biết xem náo nhiệt, phải duy trì sức uy hiếp." Tiêu Cảnh Diễm giật tấu chương trong tay thượng thư bộ Binh Lý Lâm, nhanh chóng xem tình hình phân bố binh lực. "Quân chủ lực không cần phải nói, còn bảy mươi ngàn quân địa phương trang bị thế nào?"
"Cũng tàm tạm, có khoảng hai mươi ngàn người không đủ giáp trụ, nhưng bộ Binh còn có dự trữ, có thể nhanh chóng phân phát đầy đủ."
"Tiền bạc và lương thực thì sao?"
"Thời khắc nguy cấp, thần sẽ cố gắng huy động." Thẩm Truy lập tức tiếp lời. "Thần đã nghĩ được mấy biện pháp mộ lương mộ tiền thỏa đáng, chỉ cần điện hạ đồng ý, thần sẽ phụ trách thực hiện."
"Không cần phải nói cụ thể, chuẩn tấu. Ngươi làm gấp đi!" Tiêu Cảnh Diễm nắm chặt tấu chương trong tay, lẩm bẩm nhắc lại một lượt. "Một trăm bảy mươi ngàn... Các vị quân hầu cảm thấy thế nào?"
Câu này của hắn hiển nhiên là hỏi mấy võ thần có địa vị cao được triệu đến nghị sự. Những người này đưa mắt nhìn nhau, nhất thời đều khó mà lên tiếng. Cuối cùng, Hành quốc công nói: "Điện hạ, chúng thần vẫn chủ hòa... Trước hết phái người đi nghị hòa..."
"Chủ hòa?" Tiêu Cảnh Diễm cười lạnh mấy tiếng. "Bình thường đều là văn thần chủ hòa, võ tướng chủ chiến, sao Đại Lương chúng ta lại ngược đời, ngọn lửa chiến tranh đã sắp đốt qua sông rồi, vậy mà văn thần thì chủ chiến, các vị quân hầu lại chủ hòa?"
"Điện hạ, ý kiến của Liễu đại nhân, Thẩm đại nhân đương nhiên cũng là vì giang sơn xã tắc, chỉ có điều đó là người ngoài nghề không nắm rõ tình hình. Không phải chúng thần sợ chiến, nhưng chúng ta chỉ có một trăm bảy mươi ngàn quân, phải chống lại Đại Du, Đông Hải, Bắc Yên, Dạ Tần... Binh lực thật sự không đủ..."
Vẻ mặt Tiêu Cảnh Diễm như sắt lạnh, ánh mắt như băng nhìn thẳng vị lão quân hầu này. "Binh lực chưa chắc đã không đủ, phải xem tính toán thế nào nữa."
Hành quốc công bị chẹn họng đỏ mặt, vội đứng dậy, nói: "Lão thần ngu muội, xin điện hạ chỉ giáo!"
"Đại Du, Đông hải, Bắc Yên và Dạ Tần dường như là đồng thời hung binh, thoạt nhìn có vẻ như khói lửa khắp nơi, nhưng chúng ta không cần đồng thời đánh lui bọn chúng đúng không? Mọi việc phải chia ra việc gấp việc hoãn, cũng phải xem tình hình sẽ phát triển thế nào. Thủy quân Đông hải xâm phạm hải cảnh, dù sao binh lực đổ bộ có hạn, không vào được sâu trong đất liền, quân đồn trú vốn có thể ứng phó, chỉ có điều quan địa phương bỏ bê lâu ngày, không tập thủy chiến mà thôi, cho nên triều đình không cần phái binh, chỉ cần sai khiến tướng lĩnh am hiểu thủy chiến đến chỉ huy chiến đấu l