là giải triệt để, một cách là giải không triệt để. Hai vị phải chọn một trong hai cách này."
"Đương nhiên phải giải triệt để." Hạ Đông không chần chừ đáp.
Lận Thần nhìn nàng ta một hồi lâu, than nhẹ một tiếng, nói: "Chờ ta nói rõ điểm khác nhau của hai cách giải độc này rồi Niếp phu nhân chọn sau có được không?"
Nghe ra trong lời Lận Thần có thâm ý, Hạ Đông rùng mình, không khỏi nắm thật chặt tay Niếp Phong.
"Muốn giải độc hỏa hàn, quá trình cực kì đau đớn. Nói đơn giản, phải lột da cạo xương." Lận Thần nhìn về phía Niếp Phong. "Niếp tướng quân là người sắt đá, đương nhiên chịu được khổ này, chỉ có điều.. Nếu muốn giải độc một cách triệt để thì phải ép vỡ xương cốt, rút hết hỏa độc và hàn độc ra, sau đó nằm trên giường ít nhất một năm để xương liền lại. Lợi ích của cách giải này là sau khi giải độc, ngoại hình không khác gì người thường, lưỡi sẽ mềm trở lại, có thể nói chuyện bình thường, có điều dung mạo sẽ khác hẳn trước kia."
"Không sao." Hạ Đông thở phào một hơi. "Dung mạo thay đổi không phải chuyện lớn gì."
"Ta còn chưa nói xong." Lận Thần buông hai mí mắt. "Làm vỡ xương để hút độc như vậy sẽ làm tổn thương thân thể, không chỉ nội tức mất hết, không còn một chút võ công nào nữa mà cũng sẽ sinh ra nhiều bệnh, chứng lạnh kéo dài, không thể hưởng thọ như người thường."
Môi Hạ Đông vừa mới run run, Mông Chí đã nhảy dựng lên, lớn tiếng nói: "Ngươi nói cái gì?"
"Thân thể con người luôn có giới hạn. Giải độc hỏa hàn một cách triệt để kỳ thực chính là đánh đổi bằng tính mạng. Có điều nếu sau khi giải độc mà được chăm sóc tử tế thì sống đến bốn mươi tuổi cũng không khó khăn gì…”
Sắc mặt Mông Chí lúc này như đã chuyển sang màu xanh đen, hai mắt sáng rực nhìn mặt Mai Trường Tô không khác gì đang nhìn kẻ thù.
Hạ Đông cảm thấy có chút kinh ngạc, không khỏi hỏi một câu: "Mông đại nhân làm sao thế?"
"Ta làm sao?" Mông Chí thở hổn hển, chuyển ánh mắt về phía Vệ Tranh. "Ngươi... cả Niếp Đạc nữa... Các ngươi canh giữ bên cạnh hắn làm gì? Các ngưoi trơ mắt để hắn làm càn như vậy à?"
Vệ Tranh cố gắng kiềm chế nước mắt, khuôn mặt biến dạng, nhưng hắn không trả lời câu hỏi của Mông Chí.
"Mông đại ca..." Mai Trường Tô khẽ gọi một tiếng.
"Ngươi còn muốn nói gì nữa?" Mông Chí nổi giận đùng đùng, quát lớn một câu. "Ai nói với ta rằng giải độc hỏa hàn xong thì thân thể chỉ bị hư nhược, chịu khó dưỡng bệnh là khỏi? Đã như vậy mà ngươi còn chạy đến kinh thành tự giày vò mình? Ngươi không coi trọng mạng ngươi, nhưng bọn ta... bọn ta…”
Nói đến đây, nam nhân như làm bằng sắt lại nghẹn ngào, hai mắt đỏ ngầu.
Lận Thần nhìn ông ta, mặt không biểu cảm, bình thản nói: "Ngươi mắng cũng vô dụng. Hắn là một kẻ rất bướng bỉnh, cho dù là Vệ Tranh hay là ngươi, ai có thể ngăn được hắn?"
"Ngươi nói nhảm ít thôi." Mai Trường Tô lanh lùng nhìn Lận Thần. "Mau nói hết những gì cần nói đi."
"Được." Lận Thần hít sâu một hơi, nói tiếp: "Bây giờ nói đến cách giải độc không triệt để. Cách giải độc này cũng không khác mấy, có điều giữ lại một chút độc tính trong khả năng khống chế, không làm tổn thương đến căn cơ của thân thể. Sau khi giải có thể bảo đảm độc tính không phát tác như bây giờ, không cần uống máu nữa. Thân thể dù không thể khôi phục như người luyện võ nhưng không khác gì người thường, có thể hưởng tuổi trời, chỉ có điều lông trắng toàn thân không thể rụng hết, lưỡi cứng cũng không có cách chữa hết, tiếng nói không được rõ ràng lắm."
Mai Trường Tô vội nói: \'\'Độc tính của huynh ấy khá nhẹ, nói những âm tiết đơn giản chắc vẫn được chứ?"
"Ta sẽ làm hết sức. Nhưng nói chuyện giống như người thường thì tuyệt đối không thể."
"Hình dáng thế nào?"
"Đương nhiên tốt hơn bây giờ một chút."
Hạ Đông ngơ ngác nghe xong, chậm rãi quay lại, chăm chú nhìn phu quân. Ánh mắt hai người gặp nhau, tình cảm phức tạp trong lòng mỗi người đã truyền qua ánh mắt đến thẳng trái tim người kia. Họ biết mình muốn gắn bó lâu dài, không thể cầu toàn được.
"Cho dù là dáng vẻ của chàng bây giờ, thiếp cũng cảm thấy rất tốt." Hạ Đông mỉm cười, vuốt ve đám lông trên mặt Niếp Phong. "Phong ca, để ở bên thiếp được nhiều hơn mấy năm, chàng chịu khó một chút được không?"
Ánh mắt Mai Trường Tô dịu dàng nhìn hai phu thê dựa vào nhau, thở phào một hơi, nói với Lận Thần: "Họ đã quyết định rồi, ngươi mau chuẩn bị đi. Hi Nhật quyết ngươi dạy Phi Lưu, nó cũng luyện rất tốt rồi, đến lúc đó có thể bảo nó hỗ trợ."
"Đây là việc của đại phu Mông Cổ, ngươi đừng hoa tay múa chân." Lận Thần ngẩng lên, hất cằm với Mông Chí. "Kia mới là việc của ngươi, có phải ngươi định để hắn cứ trợn mắt nhìn ngươi như vậy không?"
Lúc này Niếp Phong cũng “ô ô" mấy tiếng, hơi sốt ruột đứng dậy đi đến bên Mai Trường Tô, cầm tay chàng khẽ lắc.
Hạ Đông không rõ nguyên do, vừa đi theo phía sau dìu hắn vừa hỏi: "Sao vậy?"
Mai Trường Tô cười cười, xoay tay cầm cánh tay Niếp Phong, an ủi: "Huynh đừng quá lo, tình hình của ta không giống huynh, bây giờ rất tốt."
"Đúng là không giống." Lận Thần lạnh nhạt nói. "So với hắn bây giờ, năm đó ngươi còn..."
"Ngươi câm miệng cho ta!" Mai Trường Tô bỗng nhiên xoay người, cả giận nói. "Hết việc rảnh quá thì biến ra ngoài chơi, ở đây không có việc của ngươi!"
"Được, được!" Lận Thần giơ tay lên giảng hòa. "Ta biến là được chứ gì! Ngươi cho rằng ta thích nhìn cái cảnh không gánh được nữa mà cứ đòi gánh bằng được của ngươi à? Kỳ thực người buông thả nhất trên đời này chính là ngươi, ngươi không thấy thế à?"
"Lận công tử." Vệ Tranh nhăn mặt kéo tay Lận Thần. "Công tử đừng cãi nhau với thiếu soái nữa. Thiếu soái có chuyện khó xử của mình."
"Hắn là thiếu soái của ngươi chứ không phải của ta. Đối với ta thì hắn chỉ là Mai Trường Tô." Khóe miệng Lận Thần vẫn cong lên nhưng trong mắt lại không hề có ý cười. "Ta vẫn giúp ngươi, đó là trách nhiệm của một bằng hữu, ta giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện, không phải giúp ngươi tự sát."
Mai Trường Tô không để ý đến hắn, chỉ nói với Niếp Phong: "Niếp đại ca, huynh nghỉ ngơi trước đi, ta ra ngoài một lát" Nói xong liền xoay người, thoáng nhìn Lận Thần và Mông Chí, nói: "Mời hai vị đi ra, chúng ta qua bên kia nói chuyện."
Lận Thần nhún vai. "Không cần nói chuyện với ta, ta chỉ nói cho đỡ bực thôi, chứ có bao giờ nói lại được ngươi đâu. Hôm nay trời đẹp, ta ra ngoài phơi nắng, ngày mai còn phải phụng lệnh ngươi giải độc cho hắn."
Vừa nói, hắn vừa phất tay, khoan thai đi ra ngoài, lúc qua gian ngoài còn tiện tay kéo Phi Lưu, vừa vuốt tóc hắn vừa đi ra ngoài.
Bị ba người ở lại trong phòng bỏ quên hồi lâu, cuối cùng Hạ Đông mới tìm lại được giọng nói của mình: "Vệ Tranh... vừa rồi ngươi gọi hắn là gì? Thiếu soái?"
Vệ Tranh cúi đầu, mím chặt môi.
"Nhưng ngươi chỉ có một thiếu soái..” Hạ Đông đi tới trước mặt hắn, nhìn chằm chằm vào mắt hắn. "Ý ngươi là như thế đúng không?"
Vệ Tranh vẫn không trả lời, nhưng Niếp Phong từ phía sau đã đi tới, dang tay ôm chặt Hạ Đông vào lòng.
"Trời ơi..." Hạ Đông tái mặt, dường như không thở nổi. Có điều vì là nữ nhân nên chuyện đầu tiên nàng ta nghĩ đến cũng khác những nam nhân. "Thế thì... Nghê Hoàng..."
Vệ Tranh chầm chậm quay đầu qua chỗ khác.
Hồi đó vì Nghê Hoàng, hắn đã đánh Niếp Đạc một trận thê thảm, đương nhiên cũng vì chuyện này mà hắn bị Lâm Thù trách mắng cực kì nghiêm khắc. Nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy mình không còn để ý đến chuyện này nữa, rất nhiều mong muốn trước kia bây giờ đã chẳng là gì đáng để bận tâm. Giờ đây hắn chỉ hi vọng thiếu soái của mình có thể sống qua từng năm từng năm, mọi chuyện đểu có thể thực hiện theo đúng ý thiếu soái, thiếu soái muốn thế nào thì cứ làm thế đó là được.
Mặc dù sâu trong nội tâm, Vệ Tranh cũng hiểu rõ rằng điều mà mà hắn mong chờ này thực ra chính là điều xa xỉ nhất.
Cũng giống như tâm tình bất đắc dĩ và chua xót của phó tướng Xích Vũ doanh lúc này, trong một gian phòng khác bên ngoài, đối mặt với ánh mắt bình thản mà đau buồn của Mai Trường Tô, Mông Chí đang cực kì giận dữ cũng đột nhiên cảm thấy ngỡ ngàng, trong lồng ngực hoàn toàn trống rỗng.
"Ta có thể làm thế nào khác?" Mai Trường Tô lẳng lặng nhìn ông ta, thản nhiên nói. "Ta còn có việc phải làm. Ta cần tướng mạo và giọng nói bình thường. Ta không thể tìm một nơi vắng vẻ nào đó để sống đến bốn mươi, năm mươi tuổi. Mông đại ca, ta có thể làm thế nào khác?"
"Nhưng ngươi nên nói với ta từ trước..."
"Nói với huynh từ trước thì huynh sẽ không nghe rất nhiều sắp xếp của ta." Mai Trường Tô nở nụ cười thê lương. "Có lúc tình cảm của mọi người dành cho ta khó tránh khỏi sẽ trở thành gánh nặng. Xin huynh thứ lỗi, ta không thể không làm như vậy..."
"Ta cho rằng ngươi chỉ giấu Tĩnh vương, lại không nghĩ rằng ngươi còn giấu cả ta." Mông Chí đỏ mắt thở dài. "Tĩnh vương bây giờ không biết gì hết, đúng là may mắn..."
Mai Trường Tô nhíu mày, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lẩm bẩm nói: "Cảnh Diễm... e là cũng khó giấu hắn được lâu... Ta vốn không ngờ Niếp đại ca còn sống, huynh ấy còn ở nhân gian thì huynh ấy nên tìm lại thân phận của mình, ta không thể che giấu điều này. Nhưng một khi Cảnh Diễm biết người đó chính là Niếp đại ca thì ta cũng không giấu được nữa..."
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
"Vài ngày trước ta bảo ngươi nói với Tĩnh vương, ngươi còn nổi giận với ta. Giấy vốn không bọc được lửa, cho dù hắn không biết đó là Niếp Phong, ta cũng không tin đến bây giờ hắn vẫn không nghi ngờ gì."
"Ta muốn giấu được lúc nào hay lúc ấy." Mai Trường Tô nói nhỏ. "Thái tử chưa lập, bản án cũ chưa xét xử lại, còn rất nhiều việc phải làm. Đầu tiên là sắc lập Đông cung, sau đó Tĩnh phi nương nương sẽ xin Hoàng thượng tứ hôn, sắc lập cháu gái Trung Thư lệnh Liễu Trừng làm thái tử phi. Trung Thư lệnh là người đứng đầu văn thần, năng lực nắm giữ cục diện triều đình hơn xa những người khác. Có hôn ước này, Tĩnh vương nhất định sẽ càng thuận lợi trên triều đình."
"Tiểu Thù..."
"Cho nên lúc này..." Mai Trường Tô lập tức ngắt lời ông ta. "Không thể để Tĩnh vương phân tâm, ta phải thấy hắn mặc áo, đội mũ thái tử, thấy hắn cử hành đại hôn. Đến lúc hắn đã đầy đủ, ổn định thì lại nghĩ cách lợi dụng lời khai của Tạ Ngọc trong tay trưởng công chúa Lỵ Dương để lật lại bản án cũ năm đó. Nếu không thể phúc thẩm vụ này khi đương kim Hoàng đế còn tại vị thì e là đời sau sẽ lên án Tĩnh vương thiên vị vì tình nghĩa với Kỳ vương trước đây. Ta cần sự trong sạch, cần sự trong sạch triệt để, như độc hỏa hàn trên người năm đó, dù hút độc có đau đến mấy cũng không thể không hút. Mông đại ca, đã đi tới bước cuối cùng rồi, huynh để ta đi tiếp, được không?"
Mông Chí kích động trong lòng, hai mắt đỏ hoe.
Đúng như lời Lận Thần nói dù có tức giận thế nào nhưng phải đối mặt với một người như vậy, ai có thể ép được chàng?
"Mông đại ca, huynh thật sự không cần khó chịu như vậy, ta cũng không phải sẽ chết ngay." Mai Trường Tô nói chậm lại, trên gương mặt để lộ nụ cười làm người khác khó mà kháng cự. "Ta cam đoan với huynh, chỉ cần vụ án Xích Diễm được tẩy sạch, ta sẽ buông tay tất cả, tĩnh dưỡng tử tế, ta nhất định sẽ sống quá bốn mươi tuổi, được không?"
Mông Chí chán nản buông tay, mắng: "Mạng của chính ngươi, ngươi giữ cho tốt. Tĩnh vương sớm muộn cũng s