"Cho dù hắn là phạm nhân, nhưng ta không biết từ bao giờ Huyền Kính ti lại có thể nhét thuốc độc vào miệng phạm nhân?"
Mai Trường Tô cười, chen ngang một câu: "Bắt đầu từ lâu rồi, ô kim hoàn này cũng là đời đời tương truyền, không phải là sư phụ ngươi tự nghĩ ra, đừng đổ oan cho ông ấy. Chẳng qua là bây giờ còn chưa truyền cho ngươi thôi."
Hạ Giang không quay đầu lại, vung tay lên điểm vào á huyệt của Mai Trường Tô, tiếp tục nói với Hạ Đông: "Đối phó với những kẻ không bình thường phải dùng thủ đoạn khác thường, rất nhiều chuyện ngươi không biết, không được hỏi nhiều."
Hạ Đông hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, hỏi rõ ràng từng chữ: "Sư phụ, chuyện khác ta có thể không hỏi, nhưng những gì hai người vừa nói thì ta không thể không hỏi. Năm đó... Vụ án Kỳ vương năm đó có liên quan mật thiết với ta, ta muốn biết rốt cuộc ngài đóng vai gì trong vụ án đó?"
\'\'Làm càn!" Cuối cùng Hạ Giang cũng sầm mặt. "Có đồ đệ nào chất vấn sư phụ như ngươi không? Những việc ngươi làm thời gian này thật sự làm ta thất vọng, có phải tên Mai Trường Tô này đã đổ thứ gì vào trong đầu ngươi hay không? Kỳ vương mưu nghịch, trừng phạt đúng tội, chẳng lẽ ngươi quên rồi à? Phu quân của ngươi chính vì chuyện này mới chết trong tay Lâm Tiếp!"
Hạ Đông chăm chú nhìn người mà mình đã tôn kính nhiều năm nay bằng đôi mắt đẫm lệ, trong lòng thất vọng đến cùng cực, cũng tuyệt vọng đến cùng cực.
Mai Trường Tô ngồi trên ghế đá trong đình nhìn nàng ta, ánh mắt nhu hòa mà thương hại.
Chàng có thể cảm nhận được sự bi thương và giận dữ của Hạ Đông lúc này, tuy nhiên chân tướng chính là chân tướng, sớm muộn gì nó cũng sẽ phá vỡ mọi lớp vỏ bọc dịu dàng hư ảo, làm mọi người nhìn thấy bộ mặt ti tiện, lạnh lùng đã bị dục vọng cá nhân làm vặn vẹo bên trong.
"Sư phụ, đồ nhi cầu xin ngài lần cuổi... Cho hắn giải dược, quay lại thôi..." Giọng Hạ Đông lúc này đã trở nên yếu ớt và run rẩy. Hai mắt thoáng hiện sát cơ của Hạ Giang khiến nàng ta lạnh đến thấu xương, nhưng lại không thể trốn tránh. "Thiên đạo trong lòng người, nếu không thể tỉnh ngộ thì ngài có giết mười Mai Trường Tô cũng vô dụng..."
Gương mặt Hạ Giang vẫn như mặt sông đóng băng, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ tan ra.
Mặc dù lúc này hắn còn chưa có ý hạ thủ nhưng tuyệt đối không phải vì tình thầy trò mà là vì thân phận Huyền Kính sứ tam phẩm và vợ góa tướng quân của Hạ Đông nên không thể muốn xử lý thế nào cũng được.
Nhưng cục diện bế tắc này dù sao cũng không thể kéo dài mãi, sau chốc lát do dự, Hạ Giang túm lấy Mai Trường Tô, nhấc chàng lên, miệng hắn đồng thời phát ra một tiếng hú.
Hạ Đông biết ý nghĩa của tiếng hú này, chậm rãi nhắm mắt lại, đứng yên, lặng lẽ và lạnh nhạt.
Khi dư âm cuối cùng của tiếng hú dài biến mất trong không khí, Hạ Xuân và Hạ Thu một trước một sau nhanh chóng từ xa chạy tới, chỉ tung người mấy cái đã đến trước đình.
Khiến người ta kinh ngạc là lúc này, trang phục của Hạ Thu và Hạ Đông giống nhau như đúc, y phục đều là màu đen, trên đầu cài trâm giống nhau. Hạ Giang chỉ thoáng nhìn đã hiểu Hạ Đông làm thế nào để thoát khỏi sự giám sát của Hạ Xuân.
"Sư Phụ." Lúc này, Hạ Xuân đương nhiên cũng đã phát hiện ra sai lầm của mình, sắc mặt lập tức tái xanh, vội đi tới trước mặt Hạ Giang thi lễ: "Xin thứ cho đồ nhi nhất thời tắc trách, không chú ý..."
"Ngươi không cần nói nữa, đưa Hạ Đông về phòng nó, trông coi cẩn thận, không có lệnh của ta không được cho nó ra, cũng không cho bất kì ai tiếp xúc với nó."
"Vâng."
Hạ Thu hiển nhiên là người duy nhất còn không hiểu tình hình trong tất cả những người ở đây, cho nên lập tức xông tới, kinh ngạc hỏi: "Sư phụ, Đông Nhi phạm lỗi gì sao? Vì sao sư phụ phạt muội ấy nặng như vậy?"
"Đặc biệt là ngươi, không được ta cho phép, tuyệt đối không được tự ý đến gặp nó!" Hạ Giang nheo mắt, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn.
"Sư phụ..."
"Thôi, Thu huynh." Hạ Đông cười buồn bã, nỗi đau phải hoàn toàn cắt đứt tất cả những gì mình tin tưởng trước đây cuộn trào trong lòng. "Không cần nói nữa. Sư phụ muốn dạy một số thứ mới cho muội, nhưng muội không học được, cũng không muốn học, cho nên sư phụ đã nổi giận..."
Hạ Thu ngơ ngác nhìn nàng ta, lại quay lại nhìn sắc mặt lạnh lùng của sư phụ, hiền nhiên không hiểu những gì Hạ Đông nói.
Lúc này Hạ Xuân đã tiến lên kéo cánh tay Hạ Đông, ra hiệu cho nàng ta đi cùng mình.
Hạ Đông không phản kháng, ngoan ngoãn quay lại, dùng ánh mắt thê lương nhìn Hạ Xuân, nói: "Xuân huynh, có phải huynh đã học được những bản lĩnh này của sư phụ không?"
Hạ Xuân cúi đầu né tránh ánh mắt Hạ Đông, chuyển xuống cầm cổ tay nàng ta.
Trước khi bị lôi đi, Hạ Đông quay đầu lại, thoáng nhìn Mai Trường Tô.
Mai Trường Tô còn chưa thể nói được, chỉ có thể để lộ một nụ cười nhạt với nàng ta. Mặc dù nụ cười này rất ấm áp, nhẹ nhàng nhưng nước mắt Hạ Đông vẫn không kìm được lăn xuống má.
Đây là giọt nước mắt yếu đuối cuối cùng của nữ Huyền Kính sứ. Khi nó lặng lẽ rơi xuống nền đất bụi bặm, trái tim Hạ Đông đã ngưng kết thành băng.
Không có bất cứ ai ở bên ngoài biết được những gì đã xảy ra trong phủ nha Huyền Kính ti. Nhưng vụ cướp ngục công khai đó và tin tức Tĩnh vương hồi phủ đóng cửa suy ngẫm ngay sau đó thì lập tức truyền đi khắp trong ngoài triều, cuối cùng, ngay cả chuyện bí ẩn trong cung như chuyện Tĩnh phi bị giam lỏng cũng dần lan truyền ra ngoài.
Tĩnh vương bây giờ đã không còn là vị hoàng tử không ai chú ý như trước kia, hắn là thân vương đội mũ bảy viên ngọc, địa vị ngang bằng Dự vương, ân sủng của Hoàng đế Đại Lương dành cho hắn ngày càng tăng và uy vọng của bản thân hắn trong triều ngày càng cao đều cho thấy nếu hắn trở thành đông cung thái tử thì cũng chẳng có gì lạ.
Sự kiện liên quan đến tính mạng một thân vương như vậy tất nhiên sẽ khiến lòng người chấn động, dấy lên một cơn sóng làm người ta thấp thỏm lo âu.
Trong khi lời đồn bay khắp nơi, cục diện triều đình thì ngày càng hỗn loạn, xe ngựa của Kỷ vương gia lộc cộc chạy ra khỏi phủ đệ của ông ta, được một đội ngũ đơn giản bảo vệ đi về phía cung thành.
Chương 51: Một kiếm chí mạng
Kỷ vương là đệ đệ của đương kim Hoàng đế Đại Lương, kém Hoàng đế mười hai tuổi. Lúc Hoàng đế lên 3ngôi thì ông ta còn chưa thành niên, là người nhỏ tuổi nhất trong số các huynh đệ, tỷ muội.
Ông ta là người thẳng thắn, tính tình phong lưu, phóng khoáng, có gì nói đó, lại không thích những trò âm mưu quỷ kế, là một vương gia sống cuộc đời nhàn hạ.
Đối với bất cứ vị hoàng đế nào đã đoạt được ngôi vị thì những hoàng đệ không hề có sức uy hiếp đều rất được yêu quý, Kỷ vương cũng vậy. Ông ta nhận được sự chiều chuộng và sủng ái từ Hoàng đế Đại Lương nhiều hơn bất cứ một thân vương nào khác, ngày ngày tiêu dao sung sướng chẳng kém thần tiên.
Nhưng những ngày tháng thần tiên cũng sẽ không tồn tại vĩnh viễn, trong những ngày tết vui vẻ, náo nhiệt nhất trong năm, vị vương gia này gặp phải một chuyện khiến ông ta không thể khoanh tay đứng nhìn.
Xe ngựa của Kỷ vương phủ lắc lư chạy trên lối đi chính của hoàng thành vẫn còn tuyết và nước đọng, trong xe, Kỷ vương ôm một chiếc lò sưởi nhỏ, vẻ mặt nặng nề ít thấy. Mà bên cạnh ông ta lại có một người khác đang ngồi.
"Vương gia, hay là ta và ngài cùng vào cung?" Ngôn Dự Tần hỏi dò.
"Ngươi vào làm gì? Chỉ làm chuyện phức tạp thêm. Hoàng huynh vẫn tin tưởng lời nói của ta, cho dù hoàng huynh không tin thì cũng có sao? Ta chỉ cần nói những gì nên nói, chuyện sau đó ta muốn quản cũng quản không nổi." Kỷ vương thở dài một tiếng. "Nói thật, ta thật sự không muôn dính vào chuyện này nhưng biết làm sao được, rõ ràng đã nhìn thấy, dù sao cũng không thể làm như không nhìn thấy được."
"Ta cũng thế. Nhìn thấy mà không nói sẽ rất bức bối." Ngôn Dự Tân cũng thở dài. "Nói ra cũng đúng là khéo thật, nếu hôm đó ngài không cùng đi thăm Cung Vũ cô nương với ta thì đã không tình cờ nhìn thấy chuyện này..."
"Trong lòng ta không giữ được chuyện gì, một năm một mười nói rõ những gì ta nhìn thấy với hoàng huynh thì ta cũng thoải mái. Lát nữa ngươi xuống xe đi, đừng cùng ta vào trong cung làm gì. Hoàng huynh khó tính, đa nghi, nhiều người nói thì hoàng huynh lại suy nghĩ lung tung."
"Được." Ngôn Dự Tân gật đầu, mí mắt buông xuống che giấu những ý nghĩ phức tạp nhưng vẻ mặt vẫn rất ổn định.
Đến một con đường ở phía tây kinh thành, hắn cáo từ một tiếng rồi vén rèm xuống xe.
Xe ngựa tiếp tục chạy đi, vào cổng cung thành, rẽ về phía đông, cuối cùng dừng lại ngoài cửa Đan Tê.
Theo quy củ của Đại Lương, trừ khi có kiệu thiên tử phái tới đón, nếu không ai qua cổng này cũng phải đi bộ, cho nên Kỷ vương chỉ sai người thám thính xem lúc này Hoàng đế đang ở đâu rồi quấn áo choàng dày nhảy xuống, được hai tên hầu cận dìu đi vào cổng.
Hoàng đế Đại Lương tiếp kiến hoàng đệ cùa mình trong buồng lò sưởi ở chính điện Càn Di.
Không còn được Tĩnh phi chăm sóc hằng ngày, ông ta thoạt nhìn có vẻ mệt mỏi hơn, có điều đôi mắt dưới hàng lông mày rậm vẫn lấp lánh ánh sáng khiến người đối diện không thể xem thường.
Nhìn thấy Kỷ vương đi vào, Hoàng đế Đại Lương để lộ nụ cười, hơi rướn người cho Kỷ vương miễn lễ rồi điềm đạm nói: "Trời lạnh thế này, có vẻ lại sắp có tuyết. Lúc này đang là Tết, ngươi đưa thiệp vấn an là được, cần gì phải chạy vào đây?"
"Thần đệ vốn cũng cần đến vấn an." Kỷ vương xưa nay không câu nệ, ngồi xuống chỗ Hoàng đế Đại Lương chỉ bên cạnh mình. "Huống hồ còn có chuyện, không bẩm báo hoàng huynh thì trong lòng thần đệ không yên được."
"Sao thế? Ai chọc ngươi à?"
"Không phải có người chọc thần đệ.” Kỷ vương lại ngồi gần hơn một chút, hạ thấp giọng, nói: "Hôm mùng Năm thần đệ thấy một chuyện, khi đó không cảm thấy có gì khác thường, mấy ngày nay tin tức lan ra mới phát hiện ra vấn đề..."
"Mùng Năm?" Hoàng đế Đại Lương nhạy cảm phát hiện ra có điều bất thường. "Chuyện gì? Ngươi cứ bình tình nói, nói cho rõ ràng."
"Vâng. Hoàng huynh biết thần đệ có ít bằng hữu vẫn thỉnh thoảng qua lại, hôm mùng Năm trong phủ không có việc gì, thần đệ buồn quá nên đến thăm một người trong số đó. Nàng ở ngõ Đăng Giáp... Hoàng huynh cũng không biết nơi đó... Tóm lại là một ngôi nhà dân, rất nhỏ, mở cửa sổ là có thể nhìn thấy ngõ nhỏ bên ngoài. Khi đó thần đệ đang nói chuyện phiếm ở chỗ nàng, đang trò chuyện vui vẻ chợt nghe thấy bên ngoài có chút động tĩnh nên nhìn ra ngoài cửa sổ, ai ngờ lại nhìn thấy một người quen..."
"Người quen? Ai?"
"Huyền Kính sứ Hạ Đông. Nàng dẫn một đám người ăn mặc gọn gàng đi tới từ một hướng khác, trên tay họ không phải cầm đao thì là cầm kiếm. Đám người này khiêng một người, đợi trong ngõ nhỏ một lát thì có một chiếc xe ngựa chạy đến, bọn họ cho người đó lên xe rồi rời đi.
Vì là Hạ Đông dẫn đầu đám người này nên khi đó thần đệ cho rằng là Huyền Kính ti đang truy bắt phạm nhân, vì thế cũng không để trong lòng." Nói tới đây, Kỷ vương hít sâu một hơi. "Nhưng sau đó thần đệ mới biết, vụ án cướp ngục xảy ra đúng ngày hôm đó, hình vẽ tên Vệ Tranh bị cướp đó cũng dán đầy tứ môn. Thần đệ đã đến xem, người này rất giống người được đám Hạ Đông khiêng đi trong ngõ nhỏ hôm đó..."
Hoàng đế Đại Lương cố gắng khống chế cơ mặt sắp co giật. "Ngươi nhìn đúng chứ?"