Ngọc có thể có tình cảm gì chứ? Nhất định là Hạ Giang có chuôi đao bị Tạ Ngọc nắm trong tay, ông ta giữ tính mạng cho Tạ Ngọc thì Tạ Ngọc sẽ ngậm miệng không nói. Đây là giao dịch! Đây tuyệt đối chính là giao dịch bọn họ đạt thành lúc gặp mặt trong thiên lao!”
Mai Trường Tô chậm rãi đưa tay lên ra hiệu cho Dự vương bình tĩnh lại một chút, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạt. “Điện hạ đừng kích động. Vừa rồi ta đã nói, tất cả những chuyện này đều chỉ là suy đoán mà thôi. Nếu lấy suy đoán làm căn cứ để xác định đối sách thì e rằng sẽ có sai lệch. Xin điện hạ sắp xếp cho ta vào gặp Tạ Ngọc trước, cho dù không hỏi được chuyện gì thì ít nhất cũng có thể thăm dò được ý tứ của hắn.”
“Không sai, bản vương lỗ mãng rồi.” Dự vương cũng thấy mình mất khống chế vội điều chỉnh lại vẻ mặt. “Chuyện vào thiên lao cũng rất dễ, tiên sinh cứ yên tâm. Ta cũng sẽ bảo bọn chúng xiềng chắc Tạ Ngọc để tránh việc hắn làm tiên sinh bị thương.”
“Chuyện này thì không ngại, Phi Lưu sẽ đi theo ta…” Mai Trường Tô dừng lại một lát rồi hỏi tiếp: “Phi Lưu có thể cùng đi không?”
“Có thể, có thể.” Dự vương vội đáp lời. “Đúng là ta quên mất, có Phi Lưu bảo vệ thì còn sợ gì Tạ Ngọc.”
Mai Trường Tô hạ thấp người hành lễ, lại nói: “Điện hạ cũng nên tiếp tục thám thính cẩn thận tình hình của những người khác trong triều. Không biết dạo này họ có động tĩnh gì mới không?”
Chàng nhắc tới chuyện này, Dự vương lại bất giác cau mày.
Không biết dạo gần đây, vì sao Tần Bát Nhã làm việc không thuận lợi, cơ sở ngầm vốn sắp đặt làm tiểu thiếp trong phủ đệ rất nhiều đại thần tới tấp gặp chuyện, hoặc là lúc thu thập thông tin lỡ bị phát hiện, hoặc là lộ ra chuyện tư tình bị đuổi đi hay bị bắt, hoặc là bỗng dưng bị thất sủng đuổi ra biệt viện, thậm chí còn có người lặng lẽ bỏ trốn, chỉ trong một thời gian rất ngắn đã gãy mất bảy, tám cơ sở ngầm quan trọng khiến vị đại tài nữ này sứt đầu mẻ trán, tất bật xử lý cục diện rối rắm còn lại, hồi lâu không cung cấp được thông tin hữu dụng nào.
Mai Trường Tô liếc nhìn hắn, rất biết điều không hỏi tiếp, chỉ hờ hững nói: “Đây cũng không phải chuyện quan trọng gì, đám triều thần bây giờ chẳng phải đều nghe lệnh điện hạ mà làm việc hay sao? Có điều giờ đây vất vả lắm mới kìm được khí thế của Thái tử xuống, điện hạ nhất định không thể yếu sức vào lúc này được.”
Mai Trường Tô liếc nhìn hắn, rất biết điều không hỏi tiếp, chỉ hờ hững nói: “Đây cũng không phải chuyện quan trọng gì, đám triều thần bây giờ chẳng phải đều nghe lệnh điện hạ mà làm việc hay sao? Có điều giờ đây vất vả lắm mới kìm được khí thế của Thái tử xuống, điện hạ nhất định không thể yếu sức vào lúc này được.”
Một thoáng sát khí hiện lên trên mặt Dự vương, bàn tay nắm thành quyền trong tay áo, lúc nói chuyện như có gió lạnh len qua kẽ răng: “Tiên sinh không cần bận tâm, bản vương… hiểu rõ...”
Mai Trường Tô chậm rãi hạ thấp tầm mắt, nâng ly trà trong tay, đưa lên miệng nhấp một ngụm.
Thiên lao không phải nơi âm u nhất, đáng sợ nhất trên đời, nhưng tuyệt đối là nơi làm người ta có cảm giác chênh lệch lớn nhất trên đời.
Mỗi một người bị giam cầm trong thiên lao, trước khi bước qua cánh cửa đồng và hàng rào gỗ đã tróc sơn đó, ai mà không hiển hách vinh quang, thân phận tôn quý? Mà đối với những người vừa rời khỏi phú quý nhân gian, đột nhiên rơi từ trên mây xuống trở thành tù nhân này thì rõ ràng thiên lao không hề âm u, lạnh lùng hơn các lao ngục khác lại là nơi đáng sợ nhất trên đời.
Lão Hoàng Đầu là người trông coi thiên lao, con trai của lão là Tiểu Hoàng cũng là người trông coi thiên lao, hai cha con thay nhau canh giữ một khu vực độc lập trong thiên lao được gọi là khu chữ Hàn.
Mặc dù mỗi ngày đều phải tuần tra theo thường lệ, hai ca ngày đêm không thể thiếu người, nhưng kỳ thực công việc thật sự của họ cũng chỉ là quét sân mà thôi.
Bởi vì trong phòng giam ở khu chữ Hàn hoàn toàn không có tù nhân, một người cũng không có.
Nơi này là nơi đặc biệt nhất trong thiên lao, luôn chỉ giam giữ hoàng tộc phạm trọng tội. Tuy nói vương tử phạm pháp cũng cùng tội như thứ dân, nhưng trên thực tế người người đều biết hoàng tộc là một nhóm đặc quyền cao cao tại thượng, ai dám tùy ý định tội bọn họ? Trong trí nhớ đã lẫn lộn của Lão Hoàng Đầu, chỉ mười mấy năm trước nơi này từng giam giữ một hoàng tử tôn quý nhất trên đời.
Sau đó khu chữ Hàn vẫn để không như vậy, mỗi ngày quét một lần, vừa sạch sẽ vừa vắng lạnh.
Bên kia khu đất trống ngoài tòa viện khu chữ Hàn là một lối đi được gọi là u minh đạo, đầu bên kia lối đi nối với một khu phòng giam rộng lớn xây bằng đá, toàn bộ các quan lại phạm tội bị giam cầm ở đó.
So với khu chữ Hàn vắng lạnh thì u minh đạo cũng được coi là náo nhiệt, thỉnh thoảng lại có những người hoặc khóc lóc, hoặc ngơ ngẩn, hoặc kêu loạn hay điên cuồng gào thét bị xiềng xích kéo qua.
Lão Hoàng Đầu thường xuyên duỗi dài cổ nhìn ngó, lúc con trai tới nhận ca, lão liền cảm khái một câu: “Toàn là các đại lão gia...” Câu cảm khái này nhiều năm như một ngày, không hề thay đổi.
Đương nhiên cũng có người từ đầu bên trong u minh đạo đi ra.
Nếu người đi ra vẫn đeo gông mang xiềng, khuôn mặt khô héo thì Lão Hoàng Đầu sẽ thầm vĩnh biệt, nói một câu: “Tội nghiệp tiêu tan, sớm ngày đầu thai.” Nếu người đi ra tự do thoải mái, bên cạnh còn có sai dịch hộ tống thì Lão Hoàng Đầu sẽ cúi người vái chào, không nói gì.
Trong cuộc sống buồn tẻ, vô vị của người coi ngục, nhìn tấn kịch cuộc đời ấm lạnh trên u minh đạo cũng là một cách hay để giết thời gian.
Hôm đó Lão Hoàng Đầu đã quét sạch sân viện khu chữ Hàn như thường lệ, khóa chặt cổng lại, đứng trên bãi đất trống ở bên ngoài, khoanh tay cúi người ngơ ngác nhìn về phía u minh đạo, thỉnh thoảng còn lấy một hạt lạc trong túi tay áo ra nhai.
Vừa nhai đến hạt thứ năm, cánh cổng bên ngoài u minh đạo vang lên tiếng lách cách, vừa nghe đã biết có người đang mở khóa.
Lão Hoàng Đầu hiểu điều này có nghĩa lại có phạm nhân mới bị đưa tới đây, liền lùi lại đứng dưới bóng râm bên cạnh.
Cổng mở ra, đi vào đầu tiên là hai khuôn mặt quen thuộc của các lao đầu A Vĩ và A Ngưu. Bọn họ lập tức tránh sang hai bên, nhanh chóng cúi người.
Lão Hoàng Đầu rùng mình, lại vội lùi vào sát tường, bởi vì người đi vào sau kia rõ ràng là lão đại của cả thiên lao này, An đại nhân An Nhuệ của Đề Hình ti.
Hôm nay vị đại lão gia này không mặc quan phục mà mặc một bộ áo bào xanh đen, cười hì hì đưa tay làm tư thế dẫn đường, nói: “Mời Tô tiên sinh đi bên này.”
Người được An đại lão gia gọi là Tô tiên sinh là một thanh niên mặc nho sam, tướng mạo cũng coi như tuấn tú, chỉ có điều hơi gầy một chút, thoạt nhìn không hề giống một đại nhân vật
Nhưng trước sự cung kính, khách khí của An đại lão gia, người thanh niên này lại bình tĩnh, thản nhiên, chỉ cười cười mơ hồ, bước chân vẫn đều đều không nhanh không chậm.
Nhóm người này đi vào dọc u minh đạo, hiển nhiên là muốn vào trong phòng giam thăm tù.
Lão Hoàng Đầu đang nhíu hai hàng lông mày đã điểm bạc để phán đoán thân phận người tới thì thanh niên đó đột nhiên dừng lại, ánh mắt thoáng cái quét tới khiến Lão Hoàng Đầu hoảng sợ lảo đảo, cho rằng đối phương đã phát hiện ra mình đang nhìn trộm ở đây.
“Bên kia... hình như có gì đó khang khác...” Người thanh niên chỉ về phía Lão Hoàng Đầu.
“Đó là khu chữ Hàn.” An Nhuệ cẩn thận đáp. “Tô tiên sinh chắc cũng biết, đó là nơi giam giữ hoàng tộc.”
“À. ” Người thanh niên gật gật đầu, mặt không biểu cảm tiếp tục đi về phía trước.
Phía sau bọn họ đột nhiên có một bóng người thoáng qua giống như quỷ mị, lúc thì ở phía trước, lúc thì ở phía sau. Người thanh niên nói gì đó, bóng người nọ ngoan ngoãn dừng lại. Lão Hoàng Đầu nhìn kĩ, ra là một thiếu niên tuấn tú nghiêm nghị.
An đại lão gia và hai lao đầu đều có vẻ tò mò nhưng không tiện hỏi. Đám người cứ thế đi dọc lối đi rồi biến mất sau cánh cửa đầu bên kia.
Lão Hoàng Đầu vội lùi vào sau cửa viện trong phạm vi canh gác của mình, thở phào một hơi, ngồi xuống tiếp tục cau mày suy đoán xem người tới là ai. Đây chính là thú vui của lão, có bị kinh động thế nào cũng không từ bỏ, cũng chưa bao giờ để ý đến việc kết quả suy đoán của lão hoàn toàn không có cách nào kiểm chứng đúng sai.
Người thanh niên khiến Lão Hoàng Đầu lại có chuyện làm trong một ngày buồn tẻ này đương nhiên chính là Mai Trường Tô.
Do Dự vương đã đích thân đứng ra sắp xếp nên An Nhuệ sao có thể thờ ơ. Cho dù đối phương chỉ là một thư sinh áo trắng không có chức tước nhưng hắn vẫn cẩn thận đích thân đi cùng, không hề tự phụ thân phận mà coi thường chàng.
Phòng giam trong thiên lao đều là phòng đơn, xây bằng đá cực kỳ chắc chắn. Giống như tất cả những nhà giam khác, ở đây chỉ có cửa sổ cao nho nhỏ, không khí lưu thông không tốt, đâu đâu cũng có mùi ẩm mốc lạnh lẽo
Bước vào hành lang nội lao, Mai Trường Tô thoáng dừng bước, đưa tay đỡ trán, hình như không quen với ánh sáng u ám trong lao.
Phi Lưu đi tới dựa vào bên cạnh chàng rất ngoan ngoãn.
“Tô tiên sinh cẩn thận dưới chân.” Đi tới chỗ rẽ, An Nhuệ nhắc nhở một câu. “Phòng giam của Tạ Ngọc ở tầng dưới.”
Mai Trường Tô bám cánh tay Phi Lưu, bước theo cầu thang mười mấy bậc xây bằng đá tảng xuống tầng dưới, đi vào trong qua hai, ba gian tới một gian phòng giam tương đối sâu.
An Nhuệ khoát tay ra hiệu cho thuộc hạ mở cửa ngục.
Cả phòng giam chỉ rộng sáu thước vuông, chỉ có một tia sáng ảm đạm nghiêng nghiêng chiếu vào từ ô cửa sổ nhỏ trên đỉnh phòng, vô số hạt bụi nhỏ li ti lộ rõ trong tia sáng làm người ta nhìn vào càng cảm thấy nơi này bẩn thỉu và bức bí.
“Mời Tô tiên sinh tự nhiên, ta đợi ngài ở bên trên.” An Nhuệ thấp giọng nói rồi dẫn hai lao đầu lùi ra ngoài.
Mai Trường Tô đứng ngoài cửa một lát rồi chậm rãi đi vào phòng giam.
Đại khái đã nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài, Tạ Ngọc từ đống rơm trong góc tường đứng lên, kéo xiềng chân di chuyển một chút, nheo mắt nhìn về phía người tới thăm.
“Tạ hầu gia dạo này vẫn khỏe chứ?” Mai Trường Tô lạnh lùng chào hỏi.
Nhìn người thanh niên nhàn nhã này, Tạ Ngọc thấy trong lòng đan xen vô vàn cảm giác.
Thực ra sau khi biết chàng chính là Mai lang Giang Tả có danh kỳ lân tài tử, rõ ràng hắn vẫn luôn cảnh giác đề phòng chàng, đã thử dùng đủ loại thủ đoạn, nhất cử nhất động đều cẩn thận gấp bội, nhưng kết cục cuối cùng là hắn vẫn bị ép tới tuyệt cảnh, bị đẩy vào trong nhà ngục ướt lạnh này.
Nếu tất cả đều là vì thời vận của mình không tốt mà bị người khác phát hiện tố giác thì cũng đành, nhưng nếu là vì vị Mai lang Giang Tả này một tay dàn xếp từ đầu thì nửa đêm nằm ngẫm nghĩ vẫn không khỏi nổi da gà, trong lòng run rẩy không nghĩ ra rốt cuộc chàng đã làm như thế nào.
“Thế nào? Mới nửa tháng không gặp mà Tạ hầu gia đã không nhận ra Tô mỗ rồi à?” Mai Trường Tô lại đâm hắn một câu.
Tạ Ngọc kìm nén cơn giận bốc lên trong ngực, hừ một tiếng, nói: “Đương nhiên nhận ra. Lúc Tô tiên sinh vừa đến kinh thành chẳng phải đã ở trong phủ của ta với thân phận khách quý sao?”
“Không sai.” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Nhớ khi đó lần đầu tiên thấy Tạ hầu gia, ngài vẫn phong thái như ngọc, dung mạo đường bệ uy nghi của trụ cột triều đình, quả thực làm ngư