Đại học năm 4, tôi bám được chuyến xe buýt cuối cùng, được nhận học bổng thấp nhất với thân phận lắp bù, trường thưởng cho tôi 300 ngàn. Đó là việc mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Đêm đó khi nhận được tiền thưởng, tôi phấn khích đến nổi cả đêm cũng không ngủ được.
Bạch Lâm bò trên thanh chắn của giường, trợn mắt nói: “Có cần vậy không? 300 ngàn. Người ta không biết còn tưởng cậu mới bơm máu gà.”
“Máu gà gì?” Tôi bồn chồn.
“Nghe nói,” Bạch Lâm ngồi dậy giải thích, “Sau khi dùng kim bơm máu gà vào người, toàn thân sẽ nóng lên, mặt sẽ đỏ lên, mấy tháng cũng không muốn ngủ.”
Và bây giờ đây, tôi đang đứng ở chính giữa phòng, 0 giờ đã gần kề, song tôi lại có cái cảm giác vừa bơm máu gà, tôi muốn chạy ra ngoài sân thượng hét thật to, nhưng lại sợ Mộ Thừa Hòa ở kế bên phòng nghe thấy, cũng sợ bị bảo vệ bắt giữ. Và rồi tôi nhảy lên giường, giấu nguyên cả mặt mình dưới gối, dùng hết sức siết chặt nệm. Cuối cùng, tôi quyết định gọi cho Bạch Lâm, mặc kệ bây giờ có đang là giờ ngủ hay không, nếu không tìm một người để nói ra, tôi không biết mình có thể kiên trì đến sáng mai mà không bị điên hay không.
Ngờ đâu Bạch Lâm bị đánh thức nửa đêm lại bình tĩnh hơn tôi rất nhiều, nó nghe tôi tường thuật xong thì nói bằng giọng mang đầy ý sâu xa: “Tiểu Đồng….”
“Sao?”
“Cậu đã bỏ thuốc gì cho Mộ Thừa Hòa phải không?”
“…… đâu có.” Câu hỏi này làm tôi muốn đập nó.
“Cậu trút thầy uống rượu?”
“Không có.”
“Thầy Mộ thần trí không tỉnh táo? Não co giật?”
“Không thể nào. Một phút trước đó thầy còn nói chuyện với mình mà.”
“Vậy tiếp đó?”
“Tiếp đó gì?”
“Thì sau khi hôn, rồi sao nữa?”
“Chúng mình về khách sạn.”
“Trên đường về có nắm tay không?”
“Không có.”
“Có nói gì không?”
“Hình như có nói hai câu.”
“Câu gì câu gì?” Bạch Lâm phấn chấn tinh thần.
“Câu thứ nhất là, muộn quá rồi, chúng ta về thôi.” Tôi hồi ức lại mà tim đập thình thịch, “Câu còn lại là, cay quá.”
“Cay quá?”
“Ừm, lúc đó mình mới ăn xong bắp nướng đầy ớt, chắc làm thầy ấy cay mất rồi.”
“……”
“Cậu nói xem,” Một lúc sau, cuối cùng tôi cũng không kìm được lòng hỏi, “Thầy thích mình phải không?”
“Mình thấy tội nghiệp cho Mộ Thừa Hòa thật.” Bạch Lâm không trả lời, trái lại nói bằng giọng than thở.
“Tại sao?” Rõ ràng là tôi đáng thương hơn.
“Nếu thầy ấy thật sự là đầu óc có vấn đề thì cũng còn đỡ, chứ thầy mà thích cậu thật thì đúng là bất hạnh.”
“Cái gì gọi là thích mình thì bất hạnh?”
“Vì cậu đần độn. Bắt người ta phải cưỡng hôn cậu luôn cậu mới cảm thấy ‘hình như’ người ta thích cậu.”
“Thì lúc trước mấy cậu cũng đâu có cảm thấy Mộ Thừa Hòa thích mình!” Tôi không phục.
“Lúc trước tụi mình chỉ nghe một phía từ cậu, chưa từng thấy thầy ấy đối xử với cậu thế nào, đương nhiên bị cậu làm cho nhầm lẫn rồi.”
Tiếp đó, chúng tôi im lặng một lúc lâu.
“Cậu cảm thấy thầy ấy bắt đầu thích từ lúc nào?” Bạch Lâm hỏi.
Lời của Bạch Lâm làm tôi hồi tưởng lại toàn bộ những chi tiết dù nhỏ nhất có liên quan đến Mộ Thừa Hòa.
Đầu tiên, để xem đã, tôi bắt đầu thích Mộ Thừa Hòa từ giây phút nào nhỉ?
Thi cuối kỳ, thoát chết từ tay anh ấy.
Anh ấy đến dạy thế, trong phòng làm việc, anh ấy nâng cằm tôi lên dạy tôi phát âm.
Tôi và Bạch Lâm leo tường ra ngoài, anh ấy nhận được điện thoại của tôi vào lúc nửa đêm, liền đến sở cảnh sát đón chúng tôi.
Sau khi cùng Bành Vũ xem triển lãm hàng không, anh ấy quấn khăn choàng lên cổ tôi.
Đêm giao thừa, anh ấy ôm tôi, nói chúc mừng năm mới.
Trên chuyến xe đường dài, anh ấy phát bệnh đột xuất, ‘Tiết Đồng, không cần’, sau đó nắm chặt tay tôi.
Khi nhìn thấy thi thể của Trần Nghiên, anh ấy lúng túng dỗ tôi, lau nước mắt cho tôi.
Tất cả tất cả về Mộ Thừa Hòa giống như những giọt mưa xuân thấm nhuần mọi vật, rơi vào trái tim của tôi, giờ đây nghĩ lại, tôi thậm chí không biết mình rơi vào ma trưởng của anh ấy từ lúc nào.
Vốn dĩ đã hạ quyết tâm dứt bỏ mọi nhớ nhung với anh ấy, nhưng đến cuối cùng mới biết điều này là vô ích biết dường nào.
Vậy còn Mộ Thừa Hòa? Anh ấy bắt đầu nảy sinh tình cảm lạ kỳ này với tôi từ khi nào?
Lâu này tôi luôn cảm thấy, hễ tôi tiến lên một bước, anh ấy sẽ lui lại hai bước. Sau đó, đến khi tôi đã từ bỏ rồi, không làm phiền anh ấy nữa, chui trở về vỏ ốc của mình, thì anh ấy lại từ từ tiếp cận tôi.
“Nhưng mà nè, tụi mình cũng đều bị cậu lây cho căn bệnh đần độn rồi.” Bạch Lâm nói, “Bây giờ nghĩ lại, đúng thật là như vừa tỉnh giấc.”
“Nếu nói như cậu, vậy tại sao thầy ấy lại không nói trực tiếp với mình?”
“Vậy sao cậu không nói trực tiếp với người ta, rằng cậu thích người ta?”
“Đó là vì mình không biết người ta nghĩ như thế nào.”
“Thì đó, vật tụ theo loài, người tụ theo đoàn.” Bạch Lâm lại dạy bảo.
“Vậy tiếp theo đây mình phải làm gì?” Tôi rất quan tâm vấn đề này.
“Việc này không cần cậu phiền não.”
“Tại sao?”
“Mộ Thừa Hòa cưỡng hôn cậu chứ có phải cậu cưỡng hôn hắn đâu, có gì phải lo lắng chứ. Đêm nay người cần phải phiền não, thao thức trắng đêm, phải là Mộ Thừa Hòa.”
“Ừ ha!”
Nhưng sự thật lại không phải như thế.
Hôm sau trên đường đi về, tôi không có chút tinh thần vì đôi mắt sưng phù của mình. Còn Mộ Thừa Hòa, con tim của anh ấy đang thấp thỏm thế nào tôi không hề cảm nhận được, trái lại vẻ mát rượi điềm tĩnh lại hiện rõ trên mặt, là một mẫu đối lập vô cùng rõ ràng so với ánh mặt trời chói chang trên cao.
Thời tiết sang nay tương đối mát, do đó anh ấy không mở máy điều hòa, mặc cho gió biển ùa vào buồng xe. Tôi lén nhìn Mộ Thừa Hòa, ánh mặt trời rọi vào bàn tay đang giữ tay lái của anh ấy, có thể nhìn thấy huyết quản bên dưới mu bàn tay. Luồng gió biển mang vị mặn ấy làm rối mái tóc của anh ấy. Xem ra tâm trạng của Mộ Thừa Hòa không tệ, hoàn toàn là nét mặt của một người trong sáng ngay thẳng. Như thế trái lại lại làm tôi thấp thỏm, tôi không khỏi hoài nghi đêm qua có thật chỉ là giấc mơ của tôi hay không? Suy nghĩ này vừa hiện lên, tôi lập tức bảo mình bình tĩnh, bình tĩnh nữa, cắt đứt mọi hưng phấn và kích động, chỉnh đốn lại tư duy, tiện tay lấy chai nước anh ấy mua sẵn trước khi lên đường lên uống ừng ực.
“Phát hiện ngày thường em không thích uống nước.” Anh ấy nói.
“Ừm.” Tôi lấy tay lau miệng, vặn nắp chai lại, “Cũng hơi hơi, mẹ em cũng nói thế.” Tôi chính là có cái tật này, không thích uống nhiều nước, mà hễ ăn cơm là lại khát, thế là uống thật nhiều canh hoặc sẽ ăn cơm nhão.
Tôi tưởng anh ấy sẽ lại dạy cho tôi một bài, ngờ đâu lại chỉ là nhìn tôi cười cười.
Lát sau, Mộ Thừa Hòa nói: “Anh thích uống nước.”
“Hả?” Tôi khựng người, nhất thời không biết phải tiếp câu thoại này ra sao, đành nói: “Uống nước tốt chứ. Mỗi ngày 8 ly nước, nước da được nõn nà.”
Anh ấy nhìn về phía trước, không tiếp lời của tôi, làm tôi cảm thấy câu nói của mình chưa đến đâu, thế là tiếp tục huyên thuyên lợi ích của nước đối với cơ thể con người mà mẹ tôi thường nói với tôi lúc nhỏ. Cuối cùng, có lẽ vì thấy tôi nói một mình nửa ngày trời cũng rất mệt mỏi, mà thân làm thính giả như anh ấy lại chẳng có phản ứng gì thì sẽ giống như rất bất nhân bất nghĩa, bèn phối hợp với tôi, bằng một câu nói: “Hóa ra là vậy à.”
Miệng của tôi vừa ngưng hoạt động, lại không nhịn được, lén nhìn anh ấy một cái.
Chẳng lẽ, tối qua mình bị tẩu hỏa nhập ma?
Chẳng lẽ, anh ấy có chứng bệnh mất trí nhớ cục bộ?
Chẳng lẽ, đúng thật là mình đã bỏ thuốc anh ấy?
Đến trạm xăng, tôi đi vệ sinh trở về thì anh ấy đã xong việc đổ xăng, đang ngồi chờ tôi trong xe.
Anh ấy hỏi: “Buổi trưa có việc gì không? Nếu có chúng ta sẽ đi đường cao tốc.”
“Không gấp, cứ từ từ.” Tôi biết anh ấy rất ít đi đường cao tốc.
Mộ Thừa Hòa lấy chai nước suối ở trước mặt. Nhân viên trạm xăng nói gì đó với anh ấy, anh ấy vừa gật đầu vừa mở nắp chai ra. Tôi thấp thoáng cảm thấy có việc gì đó cần phải nhắc nhở anh ấy, nhưng lại không rõ là chuyện gì. Sau đó, khi thấy anh ấy đưa miệng chai lên môi, uống một ngụm, dịch thể không màu trong vỏ chai trong suốt dập dềnh dập dềnh, sụt đi một ít, yết hầu của anh ấy động đậy một cái, tức thì, lại nuốt thêm một ngụm nữa. Phát giác ra tôi đang nhìn anh ấy không chớp mắt, Mộ Thừa Hòa cũng quay lại nhìn tôi trong hồ nghi, như đang suy đoán nét mặt của tôi là ý gì. Chỉ trong chớp mắt, dường như nhận ra gì đó, Mộ Thừa Hòa cúi đầu nhìn chai nước suối trong tay mình, nét mặt của anh ấy hơi biến đổi, song lại tỏ vẻ bình tĩnh mà đặt nó về chỗ cũ.
Thời còn đi học, mọi người khi quen thân rồi thì chỉ cần là bạn cùng phòng, thỉnh thoảng dùng ly của đối phương cũng không phải việc gì quá lớn. Nhưng tôi lại không thích hành vi này, cứ cảm thấy cho dù hai người có thân mật cách mấy đi nữa, một khi dính phải nước bọt của người khác cũng đều sẽ thấy không thoải mái. Với ba mẹ thì không phân rạch ròi như thế, song cả nhà vẫn cố gắng dùng ly của riêng mình. Sau khi ở chung nhà với Mộ Thừa Hòa, tôi phát hiện anh ấy cũng giống y như tôi. Đừng nói là tách trà, ly súc miệng, ngay cả chén đũa cũng không dùng chung. Do đó khi phát hiện thứ mà anh ấy nuốt vào là cái mà tôi đã uống qua, anh ấy đã bị ớn chăng? Nên đã tức thì trả nó về chỗ cũ. Sau đó khởi động máy rời khỏi trạm xăng.
Tôi thừa nhận, là tôi đã tiện tay đặt lên đó, tôi có trách nhiệm, nhưng tôi làm sao biết được anh ấy sơ ý vậy chứ, cũng đâu thể nào đỗ hết lỗi cho tôi, huống chi, môi của tôi cũng để anh ấy hôn rồi, còn kiêng kỵ nước bọt gì nữa.
Tôi lầu bầu.
Bình nước để tựa vào tấm kính phía trước, cùng với sự xúc nảy của xe, nó lay qua lay lại, như là đang nỗ lực nhắc nhở hai chúng tôi, nó thật sự đã từng tổn tại! Tôi nhướn người lấy nó xuống nhét vào cánh cửa bên.
Không biết anh ấy nghĩ gì nữa, thấy tôi làm vậy thì liền đưa chai nước còn nguyên chưa dùng của mình qua cho tôi. Tôi cầm chai nước ấy, ngồi suy ngẫm, tự nhiên đưa chai mới cho mình làm gì? Chẳng lẽ ý bảo mình vứt chai cũ đi, hủy tiêu vật chứng? Không cần phải vậy chứ? Ở sạch đến “cảnh giới” này sao? Nghĩ ngợi một hồi, tôi bất giác lại lườm anh ấy một cái thật nhanh, chỉ nhìn thấy nửa gương mặt dưới của anh ấy: Bờ môi còn dính nước uống lúc nãy, phần gần bên khóe miệng còn hơi bóng nhoáng.
Tôi tự nhiên bặm bặm môi theo tiềm thức.
Đêm qua, chính bờ môi kia đã cướp mất nhịp tim của tôi. Sự tiếp xúc mềm mại ấy giờ đây nghĩ lại phảng phất như vẫn còn đọng lại. Tôi bất giác đưa tay lên, xoa xoa miệng mình, Mộ Thừa Hòa không có nhìn tôi, nhưng tôi cảm thấy mặt của anh ấy dường như bị nhuốm lên một màu đỏ hồng. Tôi bồn chồn, chẳng lẽ hôm qua bị phơi nắng vẫn chưa hết đỏ?
Xe rẽ qua một con đường khác. Anh ấy mở đài phát thanh lên. Trong đó đang phát bài hát thịnh hành nhất gần đây.
“Em hãy tranh thủ bây giờ đang rãnh tập chạy xe đi, sau này nếu như anh có đi công tác……” Anh ấy dừng lại, chần chừ hai ba giây sau mới tiếp tục, “Thì một mình em cũng tiện hơn.”