có hội chợ, lúc ra về thì gặp phải mưa giông có sấm, bà ngoại dắt tôi vào một tiệm tạp hóa của người quen trú mưa. Mưa mùa hè đến nhanh đi cũng nhanh. Trời vừa tạnh mưa thì liền nghe thấy phía trước có người bị sét đánh chết. Tôi nhìn thấy cảnh tượng đó trên con đường bắt buộc phải đi ngang để về nhà, khu này lại đúng lúc là đèo núi, hội chợ cách đây khá xa, do đó chỉ có vài người sống gần đây vây lấy thi thể, bên ngoài đi ngang nhìn thấy rõ vô cùng, quần áo của người đó đã biến thành màu xám đen. Trời đang trong mùa hè, chẳng ai mang thêm quần áo ra đường để có thể che thân thể ấy lại. Bà ngoại tôi không nhẫn tâm nhìn thấy cảnh ấy, bèn lấy cây dù hoa của tôi che chắn cho cô bé ấy.
Cảnh tượng đó ấn tượng sâu sắc với tôi.
Lần trước khi đi xe, vì muốn tìm gì đó để nói nên tôi đã kể qua loa câu chuyện này cho Mộ Thừa Hòa nghe. Khi ấy anh ấy chẳng ừ hử gì, tôi còn tưởng anh ấy không hề nghe tôi nói.
Điện thoại của Mộ Thừa Hòa rung lên.
“Ừm.” Anh ấy bắt điện thoại lên, “Thấy mẹ đang bận nên con về trước. Đến nhà rồi, không sao.”
“Lần trước đến thành B nửa đêm con mới tới nơi, sáng hôm sau là con đã đi, nên không kịp đến gặp ông.”
“Con biết sắp xếp.”
Anh ấy cúp máy, nhìn tôi. Không phải tôi cố tình nghe lén đâu, anh ấy đang đứng gần như vậy, tôi muốn không nghe cũng không được.
“Là mẹ tôi.” Anh ấy nói, “Lúc nãy đi gặp bà ấy.”
“Ồ.” Đáng lý tôi chỉ đáp lại cho có, nhưng sau đó chợt ý thức ra “trọng lượng” của cái xưng hô này, liền hối hận vì sao lúc trưa tôi không trốn đi luôn cho xong. Mẹ anh ấy tới rồi, nếu đột nhiên nhìn thấy con trai bảo bối của mình “sống chung” với người khác, không biết có kinh sợ không nữa.
“Bà ấy đến thị sát công việc, chỉ ở lại hai ngày. Bà ấy chưa bao giờ lên đây.” Mộ Thừa Hòa giải thích.
Chẳng thà anh ấy không giải thích, bây giờ nói ra rồi làm tôi càng cảm thấy chúng tôi thật sự như đang lén lút ở chung với nhau. Sự ngượng ngùng lẻn lên mặt, tôi liền lấy cớ vào bếp uống nước để chuồn.
Đợi khi anh ấy tắm xong, tôi cũng cảm thấy người mình nhích đến khó chịu, đành lấy quần áo ra đi tắm. Ngờ đâu mới vào đó được một lúc thì cúp điện.
Đột nhiên rơi vào bóng tối, bên ngoài mưa vẫn còn rơi, bên trong nước vẫn đang chảy.
“Tiết Đồng?” Mộ Thừa Hòa gõ cửa nhà vệ sinh.
“Nghe!”
“Cúp điện cả khu rồi. Chắc sẽ có điện ngay thôi.”
“Ò.” Tôi vội tắm cho sạch bông tắm trên người.
“Em đừng hoảng, cứ tắm từ từ, sẽ không cúp nước bây giờ đâu.” Anh ấy ngưng lại một lúc rồi nói tiếp: “Em không sợ chứ? Anh sẽ đứng ngoài này, có việc gì cứ gọi anh.”
“Ừm.”
Câu nói cuối cùng làm trái tim tôi chìm đắm trong một hồ nước mật, dần dần lan ra khắp người.
Thật ra tôi không phải rất sợ tối, cũng không phải rất sợ sấm. Cho dù là sợ, tôi cũng sẽ làm ra vẻ không hề gì. Nhưng khi có một người đáng tin cậy ở bên cạnh bảo vệ an ủi mình, cho mình dựa dẫm, tôi chợt cảm thấy nhát gan lại là một việc sung sướng đến vậy. Trái tim tôi, bắt đầu tham lam.
“Thầy…..” Tôi do dự, “Đừng đi đâu nha.”
“Được, không đi.” Hình như vừa nói còn vừa cười.
(3)
Buổi tối, tôi ngồi trên sopha nghe anh ấy kể rất nhiều chuyện, cả chuyện của ba mẹ anh ấy. Khi ấy ba của Mộ Thừa Hòa du học ở Mĩ về, vào dạy học trong Đại học A, và đã gặp được mẹ anh.
“Họ quen nhau như thế nào?” Tôi hỏi.
Anh ấy dường như hơi hối hận vì đề tài này, nhưng vẫn không chống đỡ lại sự tò mò của tôi, đành nói: “Lúc ấy mẹ là học sinh của ba.”
Lập tức, tôi ngớ người.
Anh ấy lại nói: “Nghe nói lúc còn trẻ bà ấy rất gan dạ và chua ngoa, còn ba tuy là du học sinh nhưng cũng khá bảo thủ, do đó phải đến nhiều năm sau họ mới kết hôn.”
Mộ Thừa Hòa chỉ dùng hai câu đơn giản dẫn dắt qua câu chuyện này, còn cụ thể bà Mộ gan dạ thế nào, ông Mộ truyền thống ra sao, hai người kết duyên bằng cách nào, anh ấy không hề nhắc đến.
“Vậy sau đó?”
“Sau đó, họ ly hôn.” Anh ấy bình tĩnh nói.
Tôi nghe xong, không nói được lời nào. Tôi những tưởng vì thầy Mộ lớn qua đời, Mộ Thừa Hòa mới phải trưởng thành trong gia đình độc thân, không hề ngờ rằng cuộc tình ấy lại có kết cục như vậy.
“Sau khi kết hôn, mẹ bắt đầu tham chính, ba thì tiếp tục nghiên cứu trong công việc của mình, cơ bản là hoàn toàn tách rời với thế giới bên ngoài. Khi mới bắt đầu, họ cãi nhau, sau đó ly thân, cuối cùng là ly hôn.”
“Tại sao?”
“Anh nghĩ lý do có rất nhiều, quan hệ xã hội, tính cách cá nhân, mục tiêu cuộc sống, bối cảnh gia đình, tất cả kết hợp lại đưa ra kết quả đó.”
Chốc lát, anh ấy lại nói: “Còn nữa, có lẽ cũng là vì anh.” Câu nói thấp thoáng như đang tự trách.
“Có liên quan gì?” Tôi sốt ruột.
“Từ lúc lên năm anh đã mắc bệnh đó, mọi người trong nhà đều dắt anh đi tìm phương pháp chữa trị. Trẻ em mắc bệnh này là rất hiếm thấy, bác sĩ nói có lẽ là di truyền cách thế hệ. Vì ông nội anh cũng bị điếc khi còn mạnh khỏe, do đó mẹ đã oán trách ông nội di truyền bệnh này cho anh.”
“Lúc ấy ba rất giận, ông cho rằng lâu nay bên nhà ngoại đều xem thường mình, con trai đã theo họ mẹ rồi, bây giờ mắc bệnh cũng đỗ lỗi cho ba.”
“Cũng vì việc này mà họ ly thân, mẹ thì bận suốt ngày, nên anh sống với ba.”
“Có một lần anh đi chơi bên hồ nước cạnh thư viện, nhất thời phát bệnh bị té xuống hồ, suýt nữa đã chết đuối.”
“Không bao lâu thì họ ly hôn.”
Ngữ khí của anh ấy rất nhạt nhẽo, thoáng nghe qua còn tưởng là đang kể chuyện của người khác.
“Lúc ấy thầy bao nhiêu tuổi?” Tôi hỏi.
“Mười tuổi.”
Trong bóng đêm, tôi nhìn thấy Mộ Thừa Hòa đã vô tình hay hữu ý mà nhìn về phía cửa lớn, khuôn mặt bị đắp lên một lớp sương đau thương, rất mỏng rất nhạt, tựa như trong suốt. Lúc ấy, tôi không hề biết sau lưng câu chuyện này, còn có một ký ức mà cả đời Mộ Thừa Hòa cũng không dám nhớ về.
Dẫu rằng lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi cũng không dám hỏi thêm nữa. Không thể ngờ rằng đã gần đến tuổi trung niên, mà những chuyện xưa ấy vẫn còn vướng bận trong lòng anh ấy. Vậy… hiện giờ anh ấy đang đứng trên lập trường nào? Sống trong ngôi nhà của ba, giữ khoảng cách với mẹ, dù cho ở bất kỳ nơi đâu, anh ấy cũng chỉ là Mộ Thừa Hòa, chứ không phải con của mẹ mình?
Điện có lại trước khi ngủ. Ánh sáng đột ngột kéo chúng tôi trở về thế giới hiện thực. Tôi nheo mắt lại theo quán tính.
Mộ Thừa Hòa trở về phòng, song chợt quay lại nói: “Tiết Đồng, tôi có từng nói với em, thật ra tôi còn có một em gái không?”
Tôi đứng yên như trời trồng, “…. không có.”
“Về sau mẹ tôi đã tái hôn, em ấy là con của ba kế, bằng tuổi với em.”
Sáng sớm ngày mai, sau cơn mưa, trời quang mây tạnh.
Hôm nay là ngày hẹn cuối cùng với Mộ Thừa Hòa, đi hay không đi?
“Cậu đã kiên trì rồi mà, sao tự nhiên hôm nay lại rút lui? Không phải là tối qua… hai người đã gì gì rồi chứ?” Bạch Lâm hỏi mập mờ.
“Đồ háo sắc!” Tôi nói
“Mình háo sắc hồi nào, hai người đã hôn rồi, phát triển thêm tí gì đó cũng là chuyện bình thường thôi. Trai đơn gái chiếc mà. Có không? Khai thật đi! Có không?”
“Không có!” Tôi biện bạch.
“Haiz ~” Bạch Lâm thở dài thất vọng, “Hôm qua thầy có bảo cậu đừng đi không?”
“…… không có.”
“Vậy cậu còn do dự gì nữa, đi nhanh cho rồi. Nếu thầy không thích cậu thì sau này có gặp lại nhau cũng còn nói chuyện được. Nếu như thầy thích cậu,” Bạch Lâm chợt cười gian ác, “Thì cậu cứ cố tình đi đi, cho thầy tức chết luôn!”
Tôi đắn đo trước sau, Bạch Lâm mặc dù cũng thuộc loại người chẳng đâu vào đâu như tôi, nhưng nó nói cũng đúng lắm. Sớm tìm cho mình một đường lui vậy. Nghĩ thế, tôi đi lòng vòng trong nhà, tiện thể dọn dẹp phòng khách cho anh ấy.
Mấy hôm trước anh ấy mang từ đâu về một chai rượu đỏ, khi ấy chỉ tiện tay đặt trên kệ giày cạnh cửa ra vào. Tôi không biết nhiều về rượu, không biết phải để như thế nào, chỉ nhớ mang máng bên bàn ăn có một cái tủ, hình như tất cả rượu đều được cất trong đó.
Mở tủ ấy ra, rất nhiều chai Vodka đập vào mắt tôi, song tôi chợt lườm thấy một chiếc hộp giấy hình chữ nhật, tiết diện hình thoi, chiếc hộp màu xám được thắt bằng sợi dây màu tím, đơn giản nhưng xinh xắn. Tôi những tưởng là một hộp rượu tây nhỏ, nên mới tò mò mở ra xem. Ngờ đâu trong đó không phải là rượu, mà là một lọ nước hoa. Sau khi rút ra kết luận này, tim của tôi chùn xuống. Đây là vật dụng dành cho phụ nữ đầu tiên tôi nhìn thấy trong ngôi nhà này.
Tôi chưa bao giờ dùng thứ này, một là vì không có hứng thú với nó, hai là vì không có năng lực mua, một chai nhỏ xíu vậy thôi đã tiêu mất tiền sinh hoạt một, hai tháng của tôi. Trái lại Triệu Hiểu Đường lại dùng rất thường xuyên, song nó không cần phải mua, toàn bộ đều do “các anh” của nó mua tặng thôi.
Triệu Hiểu Đường từng nói: “Khi đàn ông không biết phải chuẩn bị quà gì cho phụ nữ, chắc chắn họ sẽ chọn kim cương hoặc nước hoa. Kim cương có giá, nước hoa thì đa phần ai cũng thích.”
Lúc ấy Bạch Lâm đã lườm nó khinh bỉ: “Mình thấy cậu hoặc là đi làm tình thánh, không là chỉ có thể làm ni cô thôi. Bất cứ chuyện lãng mạn tới đâu mà qua miệng của cậu rồi là thành như chợ buôn.”
Chiếc hộp chưa từng được mở ra, nhìn vị trí đặt nó ban nãy thì xem ra cũng đã có một thời gian rồi. Anh ấy muốn tặng cho một người như thế nào? Tại sao mua rồi lại để ở đây? Là vì chưa có cơ hội, hay vì gần đây tôi cứ mãi ở đây, làm anh ấy không thể tiếp xúc với người đó?
Chợt nhớ lại lời của Bạch Lâm, ‘có khi nào thầy xem cậu là thế thân không’. Mộ Thừa Hòa nói, ‘tôi có một đứa em gái, bằng tuổi với em’. Hai câu này cứ mãi văng vẳng bên tai tôi. Tôi biết tôi xem phim truyền hình nhiều quá rồi, trí tưởng tượng đã được kích hoạt thành công, hơn nữa còn toàn là những tình tiết sến súa không thể chịu được. Nhưng, càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy khó chịu trong lòng.
Cẩn thận đặt lại nước hoa về chỗ cũ, tôi quay trở về phòng thu dọn hành lý.
Chưa đến trưa thì anh ấy đã về, mang theo thức ăn, còn nói với tôi: “Anh làm cá cho em ăn nhé.” Nói xong thì hứng khởi đi tới kệ sách lấy sách dạy nấu ăn ra, vừa đọc vừa làm.
Một lúc sau, hương thơm bốc ra từ bếp.
“Tiết Đồng! Ăn cơm thôi!” Anh ấy mang hai đĩa thức ăn ra bày lên bàn, đúng lúc nhìn thấy tôi cầm bàn chải đánh răng từ phòng tắm đi ra bỏ vào hành lý.
Mi mắt của anh ấy khẽ lay động, lại nói: “Ăn cơm thôi.”
Tôi không kén ăn, lâu nay người ta làm gì thì tôi ăn đó, nhưng không thể phủ nhận, đĩa cá này thật sự rất ngon. Chua chua ngọt ngọt, là hương vị mà tôi thích ăn nhất.
“Ký túc xá bên đó đã liên hệ xong rồi ư?” Anh ấy hỏi.
“Ừm. Em ở cùng với một giáo viên mới đến, cũng vào huấn luyện cùng đợt với em vào thứ hai tuần sau.” Tôi cúi đầu ăn cơm.
“Còn thiếu gì không?”
“Không, cần gì em về nhà lấy là được.”
“Định khi nào đi?” Anh ấy lại hỏi.
Câu nói này khiến tôi ăn mà không biết mùi vị, cơm nghẹn lại trong cổ họng, nhai được một lúc, tôi giận lẫy nói: “Ăn xong sẽ đi.”
“Tôi tiễn em.”
“Không cần đâu.” Tôi giận rồi.
Sau bữa cơm, tôi giành việc rửa chén, chẳng bao lâu thì đã rửa xong, bèn thu dọn những vật còn lại của mình.