tiền mua xe chắc cũng phải tám hoặc mười năm sau, bây giờ học cũng chẳng ích gì.”
Sóng mắt của anh ấy hơi lay động, không nói thêm gì nữa.
Không hiểu tại sao, tuy sắc mặt của anh ấy không có gì lạ thường, nhưng tôi lại cảm thấy tâm trạng của anh ấy như đột nhiên xấu đi. Sau đó, anh ấy đóng hết kính cửa sổ, cách ly làn gió và không khí bên ngoài, mở máy điều hòa lên, chuyển đài phát thanh.
Tôi chớp chớp mắt, phải chăng vừa nói sai câu gì rồi?
(2)
Mộ Thừa Hòa vốn là một người rất dễ chung sống, lại dễ tính đến không ngờ, lúc thì gian manh xảo trá, lúc lại yên tĩnh ôn hòa. Vào mùa hè anh ấy không phải đi dạy, cũng không phải công tác xa, cho nên chỉ đi lại giữa viện nghiên cứu và ở nhà. Tôi ăn ghẹ ở ghẹ tại nhà anh ấy như thế cũng thấy hơi ngại, vì thế thức ăn trong nhà tôi giành phần phụ trách, anh ấy thỉnh thoảng cũng vào siêu thị mua ít gia vị.
Ban đầu khi thấy anh ấy làm gà hầm rượu đỏ, tôi còn tưởng anh ấy là một tay đầu bếp tài năng. Ngờ đâu, đó tuyệt đối là một sai lầm! Hôm nào anh ấy nấu ăn, thì món mặn sẽ là cải trắng xào thịt, món chay thì cải trắng nhúng, ngoài ra sẽ thêm được món canh cải trắng. Nếu muốn thay đổi khẩu vị, thì cải trắng sẽ xào thịt lác, cải trắng chua ngọt, không dùng canh thì ăn cải trắng trộn giấm. Đương nhiên, nếu muốn thêm chút gì hay ho nữa cũng không sao, với IQ của anh ấy, hoàn toàn có thể thay cải trắng thành bí đao hay đu đủ, sau đó làm y như vậy.
Mấy ngày đầu khi vừa dọn đến đây, sau vài bữa ăn liên tục như thế, tôi phát hiện hóa ra trong cuộc sống thường ngày, tôi vẫn có điểm vượt trội hơn thiên tài, không khỏi thấy an ủi cho mình, từ đó bắt đầu xung phong làm đầu bếp.
Tôi làm cơm, anh ấy rửa chén. Tôi lau nhà, anh ấy lau dụng cụ gia dụng, quần áo thì tự ai nấy giặt, chăn gối giao hết cho máy làm.
Cuộc sống tươi đẹp hài hòa là thế, song từ khi trở về từ biển, mọi thứ trở nên quái lạ. Tôi không biết là từ sau nụ hôn đó, hay là từ sau sự biến đổi tâm trạng ở trên xe. Tóm lại là những ngày tiếp theo đấy, người này cực ít xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Anh ấy bắt đầu đi sớm về muộn, còn chuẩn bị sẵn trước những lý do không về ăn cơm, lý do nào cũng đều hay ho hào nhoáng.
“Mình có một cảm giác sai lầm.” Bạch Lâm nói như thế trong điện thoại.
“Cảm giác sai lầm gì?”
“Giống như hai người đã kết hôn rồi, lúc này thầy đang chơi bời ở bên ngoài, và cậu thành oán phụ rồi.”
“Bậy bạ!”
“Đợi khi cậu phát hiện ra vết son môi, mùi nước hoa hay phiếu thanh toán tiền phòng là coi như tội chứng rành rành rồi.”
“Tiểu Bạch….. cậu đừng nói lời mát mẻ nữa.”
“Nhắc lại thì…” Bạch Lâm chuyển sang đề tài khác, “Có khi nào cậu biến thành thế thân rồi không? Do đó thầy mới hôn cậu?”
“Mình thì có thể làm thế thân gì chứ?” Tôi vừa hỏi xong thì liền hiểu ngay, “Ý cậu là giống như tình tiết mà trong phim và trong truyện hay nói, nữ chính rất giống bạn gái cũ của nam chính, nên nam chính đã hôn nữ chính như đang hôn một người khác?”
“Nó đấy, nó đấy.” Bạch Lâm kích động, “Tiểu Đồng, cậu quả là tri kỷ của tớ mà, quá hiểu ý của tớ rồi.”
Tôi không tiếp tục đề tài này với nó, im lặng một hồi tôi nói: “Tiểu Bạch, mình không muốn ở đây nữa.”
Lúc này Bạch Lâm cũng nghiêm túc hẳn, suy nghĩ vài phút sau nó nói: “Mình cảm thấy… cũng đúng.”
Tôi chưa từng nghĩ đến bước này, chỉ là tùy tiện hỏi ý kiến nó thôi, nhưng sau khi nhận được sự đồng tình của nó, tôi thật sự đã nảy ra ý định rời khỏi. Câu nói đó nói sao nhỉ? Nơi này không dung ta, ắt có xứ giữ ta.
Nếu muốn văn vẻ hơn thì…. trời xanh không đổi nước chảy mãi thôi, Mộ Thừa Hòa, chúng ta hẹn ngày gặp lại.
Buổi tối khi anh ấy về nhà thì đã hơn 10 giờ, tôi đang ngồi xem tivi.
“Em có chuyện muốn nói.” Tôi chỉnh nhỏ âm lượng lại.
“Chuyện gì?” Anh ấy đáp lại không suy nghĩ.
“Em tìm được việc rồi.”
“Ở đâu?”
“Học viện hạng B của Đại học sư phạm.”
“Giáo viên?”
“Ừm, không phải là giáo viên chính thức, họ đang thiếu người phụ đạo, em muốn thử xem sao.”
“Có lên lớp giảng dạy không?”
“Sẽ dạy anh văn giao tiếp cho sinh viên năm 1 và 2.”
“Vậy cũng tốt, đừng để lãng phí 4 năm chuyên ngành của mình.”
Tim có hơi chát. Những câu đối thoại này khiến chúng tôi như lại trở về điểm khởi đầu, anh ấy là giáo viên, còn tôi là học sinh.
Thế là, tôi nói: “Thầy Mộ……”
Nghe thấy cách xưng hô này, đôi đồng tử trong như nước hồ của anh ấy nhoáng lên một cái.
Tôi đã rất lâu rồi không gọi anh ấy như thế, đã cố gắng né tránh cách xưng hô này, nhưng vẫn không biết phải sửa thành gì. Đương nhiên, đứng trước mặt anh ấy, kiểu nào tôi cũng không dám gọi thẳng ba chữ “Mộ Thừa Hòa”, do đó chỉ đành cố gắng lướt luôn cách gọi, khi mới bắt đầu cũng cảm thấy ngồ ngộ, dần dà rồi cũng thấy quen. Lúc này đây, ánh mắt của anh ấy khẽ chạm vào sợi tơ lòng nào đó trong tôi, khiến cho những lời từ giã đã nghĩ sẵn với Bạch Lâm khi nãy trở nên chua chát đến lạ thường.
Anh ấy nhìn tôi, chờ đợi những lời tiếp theo.
“Trường của họ cách chỗ này khá xa, giáo viên bộ phận nhân sự nói có thể tranh thủ vài ngày tới sắp xếp cho em một chỗ ở trong ký túc xá dành cho giáo viên độc thân, em cũng không thể làm phiền thầy trường kỳ như thế, cho nên…..”
Anh ấy cứ nhìn tôi, ánh mắt ấy lẫn tạp một thứ gì đó mà tôi không thể nắm bắt. Tôi không dám nhìn trực diện anh ấy, bèn hướng ánh nhìn xuống đất, hoàn thành luôn câu nói khó khăn nhất.
Tôi nói: “Cho nên, em nghĩ em sẽ dọn đi trong mấy ngày tới.”
Không biết anh ấy đang nghĩ gì, cũng không biết nét mặt của anh ấy thế nào, thậm chí sự im lặng của anh ấy khiến tôi ngỡ rằng phải chăng mình đã nói quá nhỏ, anh ấy không nghe thấy?
Tivi vẫn đang hoạt động, vừa báo cáo xong tin tức lại đến dự báo thời tiết. Người dẫn chương trình nói: “Do ảnh hưởng đồng thời từ cơn chấn động mạnh trên cao nguyên và dòng khí lưu ẩm do gió bắc, bắt đầu từ buổi tối ngày mai, thành A chúng ta sẽ có mưa giông và mưa rào, lượng mưa phân bố không đều, một số nơi lượng mưa dày đặc hơn, từ 50-100mm/24 giờ.”
Sự trầm lặng của anh ấy khiến cho âm thanh nhỏ xíu trong tivi to rõ lên hẳn.
Đột nhiên, anh ấy động đậy, thay một tư thế khác và hỏi: “Ở không quen ư?”
“Cũng ổn, chỉ là cảm thấy như vậy làm phiền thầy quá.”
“Không làm phiền.”
Đáng lẽ tôi còn chuẩn bị một lô lý do nữa, không ngờ ba chữ ngắn gọn của anh ấy đã đánh ngược hết toàn bộ lời nói của tôi. Trước đây anh ấy chưa từng nói chuyện với tôi như thế này, thậm chí giống như một đứa trẻ đang giận lẫy. Và, tôi đột nhiên mất đi khả năng ngôn ngữ, không biết phải nói gì thêm.
Ngôi nhà lại lần nữa rơi vào yên tĩnh, nhưng một lần nữa, anh ấy đột nhiên đứng lên nói: “Đợi mai mốt làm xong công việc trong tay tôi sẽ đưa em đến đó, một mình em dọn dẹp đồ đạc không tiện.” Nói xong anh ấy tự trở về phòng, để lại mình tôi đứng trong phòng khách.
Anh ấy dứt khoát hơn tôi tưởng nhiều, trên cơ bản như đang nói rằng: em có thể lập tức biến mất rồi….
Hôm sau, tôi thức dậy rất sớm. Lâu nay tôi là một người nhanh gọn, không có quá nhiều đồ đạc, hai ba cái là xong xuôi mọi thứ. Định đi ngay sau khi dọn xong, nhưng anh ấy đã nói sẽ tiễn tôi, vậy tôi đành chờ anh ấy về vậy.
Thời tiết oi bức vô cùng, tôi cũng chẳng muốn ra ngoài, thế là lên mạng, xem tivi để giết thời gian. Không ngờ đến buổi chiều vẫn không thấy bóng dáng anh ấy đâu.Thầm nghĩ, đêm qua anh ấy nói “mai mốt”, vậy có thể không hẳn là hôm nay.
Dù gì cũng là khách, tôi suy nghĩ một lúc bèn lấy đồ ngủ và bàn chải đánh răng ra lại, chờ đợi ngày mai.
Đến giờ ăn tối, anh ấy gọi điện về nói có hẹn gặp một người, không về nhà ăn cơm. Còn tưởng anh ấy nói xong sẽ cúp máy, ai ngờ anh ấy lại bổ sung thêm: “Bên tôi có chút chuyện, về trễ, lát nữa trời có mưa, ngày mai sẽ tiễn em.”
Tôi nói: “Ừm, không sao.”
Một mình tôi nấu mì ăn, sau đó bảo vệ đi lên gõ cửa từng nhà thông báo mọi người buổi tối có mưa giông, phải thu dọn cẩn thận chậu hoa ngoài sân thượng và khóa chặt cửa sổ để tránh bị thổi xuống lầu đập vào người khác.
Ngoài sân thượng có hai gốc hoa lan, ban đầu chỉ có một cây thôi, sau này nó nảy mầm nên bị chia làm hai chậu. Lâu nay Mộ Thừa Hòa xem những thứ này như bảo bối. Trời vừa tối, quả nhiên bắt đầu có gió, chúng cuống quýt tìm kiếm khe hở của cửa sổ để ùa vào trong nhà, hai chậu lan ngoài sân thượng lúc lắc lung lay, chụm đèn trần trong phòng khách cũng kêu lên cọt kẹt.
Tôi ngồi trước cửa kính, nhìn cây keo bên ngoài dao động theo gió, cát bụi, lá cây đều bị cuốn cả lên. Bầu trời cũng bất chợt bị nhuộm lên một màu xám xịt. Trước đây hễ thời tiết như thế này, Tống Kỳ Kỳ sẽ ngồi trong phòng đọc câu thơ đó, nhìn nó trí thức hơn hẳn, so với chúng tôi, đúng là không cùng một cấp bậc.
Tôi chống cằm, vắt óc suy nghĩ mãi mới nhớ ra câu thơ đó hình như là: “Khê vân sơ khởi nhật trầm các, sơn vũ dục lai phong mãn lầu.”
Sau một trận sấm sét lửa điện, những hạt mưa nặng trĩu tức thì trút xuống.
Những tư tưởng được dạy cho từ thưở còn bé làm tôi không dám mở tivi, cũng không dám lên mạng, sợ những thiết bị này bị sét đánh phải. Một mình ngồi trong nhà cũng chẳng biết làm gì, tôi bèn ngã người ra sopha đọc sách. Đột nhiên “Đùng” một tiếng, tôi hoảng hồn. Sau đó sấm chớp tiếp tục giáng xuống, tiếng sau lớn hơn tiếng trước. Tôi nhích người ra một chút, để tránh rủi ro, tôi quyết định ngồi xa cửa sổ càng xa càng tốt. Và rồi, tiếp tục đọc sách.
Không bao lâu sau thì Mộ Thừa Hòa về.
Lúc nhìn thấy anh ấy, tôi hơi kinh ngạc. Thứ nhất, anh ấy về sớm hơn những ngày gần đây rất nhiều. Thứ hai, hiếm có ai dám mạo hiểm chạy xe về nhà giữa mưa sấm thế này. Thứ ba, dáng vẻ của anh ấy hiện giờ quả thật có hơi, ờ…. thê thảm.
Anh ấy cầm dù trên tay, thở hổn hển, có thể thấy anh ấy đã chạy về đây. Toàn thân ngoại trừ đầu tóc khô ráo hơn một chút, quần áo giày vớ đều đã ướt cả. Anh ấy đứng tới đâu, chỗ đó liền có một vũng nước.
“Dũng cảm quá chứ.” Tôi nói, “Trời mưa to như vậy mà còn dám đi ngoài đường.”
“Gặp mặt với người ta xong liền chạy về đây.” Mộ Thừa Hòa nói điềm đạm.
“Đáng lẽ phải vào chỗ nào đó trú mưa chứ.”
Nhận lấy khăn lông từ tôi xong, anh ấy nói hiền hòa: “Không sao.”
“Mau thay quần áo trước đi.”
“Để đi tắm đã.” Anh ấy nói.
“Tắm? Tắm lúc này sẽ bị sét đánh trúng đó. Lúc nhỏ em xem tin tức, có một cô bé đã bị sét đánh trong lúc bị tắm. Hình như cũng không thể gọi điện.”
Lời tôi vừa dứt, thiên lôi gia gia còn rất là phối hợp mà sẹt ra một tia điện.
Anh ấy phụt cười, “Em sợ sấm sét.” Đây là một câu tường thuật!
“Đâu…. có.” Tôi phủ định một cách yếu ớt, “Em không sợ.”
“Lần trước em nói mà, em có một họ hàng….” Để chứng minh cho sự cứng đầu của tôi, anh ấy định thuật lại câu chuyện đó một lần nữa.
“Thôi được, thôi được. Em nhận.” Đầu hàng tức thì.
Chuyện là thế này, người đó cũng được xem như là họ hàng của tôi. Ở dưới quê mà, người sống chung trong một thôn là cũng coi như bà con rồi. Lúc ấy tôi học lớp một, nghỉ hè không có ai săn sóc nên bị đưa đến nhà bà ngoại ở nông thôn. Hôm đó đúng lúc